[Funland] Những mẩu chuyện vui, buồn của một cựu binh.

xukthal.

Xe container
Biển số
OF-780223
Ngày cấp bằng
11/6/21
Số km
7,904
Động cơ
12,249,855 Mã lực
Chỉnh sửa cuối:

t_rex

Xe tải
Biển số
OF-49938
Ngày cấp bằng
2/11/09
Số km
458
Động cơ
4,252,491 Mã lực
Góc nghi ngờ: Em nghi anh em BN là đặc vụ cài cắm. Gì chứ bố mẹ mới gặp mấy ngày đã lại thả con gái về vùng đất loạn lạc là sao ? là sao. :D :D :D

Em fun tí thôi cụ chủ nhé
 

@xichlo@

Xe điện
Biển số
OF-77263
Ngày cấp bằng
7/11/10
Số km
3,087
Động cơ
7,979,954 Mã lực
(...)
Ngồi hỏi chuyện bà chủ một lúc vừa cho vui chuyện vừa hóng tình hình vượt biên ở đây. Bà cho hay ở đây thì ít, nhưng trong Sisophon thì bị bắt nhiều. Người VN sang đây tìm đường sang Thái nhiều lắm. Hồi đầu đi rất dễ. Nhưng dạo này khó hơn.
- Chị có biết chú Sềnh không ?
- Đấy là ông chủ. Tôi bán hàng ở đây chờ đêm đón hàng của ông chủ ở bên Thái mang qua. 4-5 giờ sáng là họ về đến đây hai ba ngày thì xe đến đưa về Battambang lên tàu hỏa.
- Vậy ai là người vác hàng qua biên giới ?
- Người Thái họ mang sang họ có đường riêng của họ. Đến biên giới giao hàng và nhận tiền rồi quay về.
Nói chuyện thêm một lúc nữa tôi quay vào nhà. BN vẫn ngồi quạt cho em gái. Tôi sờ trán không thấy hiện tượng sốt, ghé tai sát ngực nghe chỉ thấy tiếng thở đều đều, hơi thở không nóng. Có lẽ do mất ngủ và đi đường mệt mỏi nên hơi quá sức thôi. BN nhìn tôi ánh mắt dò hỏi.
- Không sao đâu. Giờ mới 4h còn 5 tiếng nữa cứ để cô bé ngủ cho lại sức. Hy vọng sẽ tỉnh lại trước 9h.
Tôi ra ngoài lấy mấy lon Bò húc đưa BN. Hai chúng tôi ngồi uống nước im lặng. Tôi hỏi bà chủ quanh đây có đồ ăn gì không ? Bà ta lắc đầu rồi nói:
- Ba người ở đây ăn cơm thôi. Chút nữa tôi nấu.
Nửa tiếng sau thì BY cựa mình và mở mắt, BN mừng rỡ nói :
- Tỉnh rồi anh ?
Rồi chạy ra sau lấy khăn mặt mang vào. Tôi đỡ BY dậy lấy khăn lau mặt. BY nhìn quanh hỏi :
- Đây là đâu anh ?
- Sisophon, chúng ta đến đấy được hơn 3 tiếng rồi, còn em đã ngủ 5 tiếng rồi.
- Em mệt quá, vẫn như đang ngồi trên ô tô.
Tôi đưa cho BY lon nước :
- Em uống đi cho khỏe mấy tiếng nữa còn lấy sức. Chỉ còn hơn 40 km nữa là sang đất Thái rồi.
Uống xong ly nước BY đã lấy lại phần nào sắc diện thường ngày.
- Ủa vậy ai đưa em vào đây ?
- BN em nhỏ vậy mà nặng quá anh không bế nổi.
- Xí, anh N sao bế nổi em lại xạo em rồi.
BN cũng chỉ tay vào tôi rồi đứng lên đi ra ngoài.
- Chán quá, lần đầu được anh bế mà không biết gì. Hay anh bế em ra bàn uống nước đi.
Không muốn để cô bé me nheo nhiều tôi bế cô bé ra ngồi trên cái ghế ô tô cũ đặt cạnh bàn. BY vẫn ngồi trong lòng tôi nói :
- Anh đi với em đi. Đi tới đây rồi còn chút xíu là tới thôi. Giờ anh quay về một mình buồn lắm.
- Chú Sềnh nói anh chỉ đi đến đây muốn đi nữa cũng không được. Mà anh còn bao thứ ở nhà chưa mang theo.
- Vậy em cùng anh quay về rồi đi sau vậy.
- Cũng không được. Anh vất vả hơn một tháng mới đưa em và BN đến đây. Muốn hay không thì đêm nay hai người cũng phải đi. Anh sẽ ở đây chờ tin em, sau đó về PP. Một mình anh đi lúc nào cũng được. Anh có tên của cô chú em rồi.
- Vậy em phải chờ anh bao nhiêu lâu nữa mới được gặp anh.
- Anh không biết, 1 tuần, 1 tháng hay 1 năm, 5 năm. Anh không quyết định được.
- Vậy là anh xạo em phải không ? Anh không thương em, anh muốn làm em khổ vì nhớ anh...
Bắt giọng mít ướt. Tôi đành vỗ về :
- Thôi được, vậy anh sẽ cố gắng trong vòng 3 năm sẽ đi tìm em, dù em ở đâu anh cũng đi tìm.
Cái này tôi nói xạo cho cô bé yên tâm thôi. Trong 3 năm nữa vạn vật thay đổi biết ai còn nhớ đến ai. Cốt cho cô bé yên tâm mà lên đường đêm nay. BY bỗng quay người cắn mạnh vào bả vai tôi, đau ứa nước, vén tay áo lên vết cắn rớm máu.
- Sao em làm vậy ? Đau muốn chết.
- Anh nói tìm em trong 3 năm nên phải cắn cho anh nhớ lời hứa.
- Ngồi xuống anh ra nói bà chủ nấu cơm ăn xong còn đi. Hay em ra giúp chị ấy đi.
Đặt BY xuống ghế, tôi ra ngoài nhà. Bà chủ cũng vào nhà nấu cơm. BN thấy tôi ra liền hỏi :
- Anh sẽ đi tìm BY chứ ?
- Với anh thì tôi nói thật, tôi chưa rời khỏi quân đội thì chưa thể nói điều gì chắc chắn.
- Vậy BY sẽ chờ đợi anh trong vô vọng ?
- Có thể là như vậy. Sau này gặp lại gia đình anh hãy khuyên giải cô bé dần dần giúp tôi.
BN im lặng hồi lâu rồi nói :
- Anh là một người đàn ông sắt đá. Mọi cái trong anh đều hoàn hảo ngoại trừ tình yêu.
- Nếu là người sắt đá tôi đã không yêu BY. Vì tôi còn ràng buộc nhiều trách nhiệm và nghĩa vụ đối với rất nhiều người. Nên đành chịu vậy thôi.
Còn hiểu sao thì tùy anh.
- Vâng tôi cảm nhận được tấm lòng của anh đối với chúng tôi. Nhưng còn tình yêu của anh thì tôi không hiểu nổi.
- Ta không quay lại vấn đề này nữa. Nếu may mắn trong cuộc đời này còn gặp lại nhau chúng ta sẽ nói tiếp.
- Vâng, tôi chỉ có một chút thương cảm cho tình yêu của hai người thôi chứ không có ý gì.
Tôi lắc đầu, thở dài :
- Nếu rơi vào hoàn cảnh của tôi anh mới hiểu, có những điều tôi không thể nói, mà nói anh cũng không hiểu.
Ta vào ăn cơm thôi hơn 6h rồi. Hai người chỉ còn hơn 2 giờ nữa thôi.
Bữa cơm đạm bạc nơi thị trấn nhỏ cũng không có gì. Một chút thịt rang một bát canh cá chua. Tôi ăn vội bát cơm rồi đứng ra ngoài võng ngồi lấy lon Bò húc uống, hút thuốc ngắm trời đất. Về tối hình như người đi lại đông hơn, thi thoảng có một tốp 4-5 người đi qua, ngoài đường không có điện, trong nhà leo lét ngọn đèn dầu. Lại một tốp gần chục người đi qua, nghe có cả tiếng VN giọng Nam bộ. Có lẽ họ cũng đang đi tìm miền đất hứa. Sáng mai ai sẽ đến được đích ai sẽ nằm lại xó rừng hẻo lánh nơi biên giới xa lạ ? Cầu trời cho họ đến nơi an toàn. Chợt nghĩ đến hai người bạn đường của tôi. Dù rằng đến lúc này tôi cảm thấy rất yên tâm. Qua tiếp xúc với người của chú Sềnh không ai trong họ có hành động câu nói nào làm tôi nghi ngờ. Chỉ có điều họ đều ít nói, có lẽ do tính chất công việc của họ thôi. Trong ánh mắt của họ cũng không có chút gian xảo nào. Ngồi rà soát lại toàn bộ sự việc từ lúc gặp chú Sềnh lần đầu đến giờ tôi cảm thấy không có gì đáng ngại. BY đã ra ngồi cạnh tôi từ lâu, nhưng thấy tôi im lặng suy tư nên em cũng chỉ ôm vai tôi và ngồi im. Thấy vậy tôi cũng ngồi im để khỏi phải trả lời những câu hỏi của em. BN cũng đã xách túi ra ngoài chõng ngồi. Thấy đã hơn 8h tôi đứng dậy kêu bà chủ thanh toán tiền mấy đồ tôi lấy lúc chiều. Nhặt thêm mấy lon bò húc tôi đưa BN cầm theo để uống khi đi đường. Lấy tiền ra trả bà chủ. Tôi lấy ra 200$ đưa cho BN :
- Anh cầm lấy nhỡ gặp cảnh sát Thái nó gây khó khăn thì đưa nó, hoặc gọi nhờ điện thoại cho cô chú.
Anh đã lấy súng ra chưa. Nhớ để ý cậu ngồi ghế phụ chỉ có cậu ấy mang vũ khí thôi.
Sực nhớ đến khẩu Brao ning mang theo định đưa cho BY tôi chạy vào nhà lấy ra. Ngần ngừ 1 giây tôi đút vào túi quần. Ông anh cũng không thạo giờ đưa cả súng cho bà em lúc hữu sự khéo quân ta bắn quân mình.
Hơn 8h30' thì hai cậu thanh niên ban sáng lái chiếc xe khác đến cái này màu đên nhìn có vẻ mới hơn chút. Tôi bước ra hỏi :
- Sao rồi ? Đã đi được chưa ?
- Ổn rồi anh. Chờ chút rồi đi thôi. Anh ở lại đây chờ. Trưa mai em quay lại.
Đã đến lúc chia tay với anh em họ, tôi nói với BN :
- Việc của tôi đến đây là xong. Sang đến bên kia viết về cho tôi ngay. Giờ là lúc thi phúc thi phận, hên xui rồi.
BN có vẻ xúc động anh ta không nói được gì. Chỉ giang tay ôm tôi lắp bắp:
- Cảm ơn...cảm ơn anh.
- Có nhớ viết gì về cho tôi không ?
- Tôi nhớ.
Quay lại BY tôi giang ôm gọn em vào lòng, em úp mặt vào ngực tôi và bắt khóc. Tôi lấy chiếc vuốt hổ vẫn đeo trên cổ đeo vào cho em :
- Chiếc vuốt hổ này anh đeo vài năm rồi, nó như bùa hộ mệnh cho anh. Em giữ lấy làm kỷ niệm. Khi nào nhớ tới anh thì mân mê cái vuốt hổ như mọi khi là sẽ có anh bên cạnh.
Giọng nghẹn ngào trong nước mắt:
- Thôi, anh cần nó hơn em. Em chỉ cần anh thôi.
- Em cứ giữ lấy khi nào gặp anh thì trả lại cũng chưa muộn. Thôi nào, nín đi còn lên đường không xui đấy.
Mọi người đứng nhìn hai chúng tôi, không hiểu thế nào ?
Tôi vẫy BN đi ra xe, hai cậu thanh theo sau. BY vẫn ôm cứng lấy tôi không muốn rời. Tôi đưa em vào xe và cúi xuống đặt lên môi em một nụ hôn và quay ra đóng cửa xe.
Xe nổ máy BY nhoài người ra nói to :
- Anh không tìm em thì em sẽ tìm anh.
Tôi mỉm cười gật đầu giơ tay vẫy em. Chiếc xe lao vút đi trong đêm. Để lại đám bụi cùng mùi xăng sống khó chịu.
Tôi quay vào nhà, chị chủ nhà đã dẹp quán chuẩn bị đi ngủ. Chị chủ nhà nói :
- Chú vào trong nhà nghỉ đi. Cô vừa nãy là người yêu hay vợ chú ? trông cô bé tội nghiệp quá.
- Vâng, người yêu. Vài tháng nữa em qua gặp. Chị cứ vào nghỉ đi em nằm ngoài này được rồi.
Chị vào lấy cho tôi cái màn và cái chăn mỏng. Tôi gọi chị lấy cho 2 lon nước và bao thuốc lá. Rồi cởi giầy nằm lên võng.
( còn dài quá không cố được ) :D
Đọc đến đoạn gái nó cắn cụ chủ thì em tin, tin chắc một điều, cụ thớt viết theo phong cách các nhà báo thâm nhập thực tế trần duy Hưng, kiểu đến đoạn Z bao giờ cũng có lý do tâm sự suông và đi về ;)

Em hồi xưa bị gái cắn em biết ;)
 

DVHNTV

[Tịch thu bằng lái]
Biển số
OF-774609
Ngày cấp bằng
16/4/21
Số km
435
Động cơ
6,001 Mã lực
Tuổi
42
Em đồ là chuyện phịa vì đang từ an ninh quân đội lại chuyển ngạch sang phi công ngay được. Đào tạo phi công phải ngay từ khi 17, 18 tuổi chứ già thì dùng được bao thời gian. Mà có ông an ninh nào bô bô kể về việc mình đã làm đâu
Phi công cũng có đợt được tuyển từ các đơn vị bộ đội mà cụ. Em có ông chú đầu tiên là lính xe tăng, sau đó được tuyển sang Nga đào tạo trở thành lính phi công.
 

biển xanh06

Xe điện
Biển số
OF-40825
Ngày cấp bằng
16/7/09
Số km
2,185
Động cơ
9,735 Mã lực
Hai a e BY mà Ko gặp dc cụ chủ chắc Ko đi dc, vì mang theo vàng trên người là rất nguy hiểm, lại Ko có các đầu mối tin tưởng, chủ thớt đúng là ân nhân của a e BY.
 

tientung000

Xe tăng
Biển số
OF-23067
Ngày cấp bằng
28/10/08
Số km
1,787
Động cơ
27,844 Mã lực
Bác dạy phải,
Em sai, vô duyên, đã xóa bài.
Đọc ké của cụ trên thì em ủng hộ quan điểm của cụ về việc chưa biết quý HB, tranh thủ HB để phát triển kte, lại còn giẫm đạp dìm nhau. Ngổ ngáo vặt và cái tính húng tỏ vẻ qua việc uýnh nhau xin tí tiết đó, thực ra 1 phần do văn hóa thấp, không có khả năng tự tư duy sâu nên muốn thể hiện, chứng tỏ, và dễ bị kích động, phong trào. Nếu thấy 1 số đông lao vào, họ cũng dám lao, nên bị lợi dụng kha khá. Đội đó chả có gì ngoài chút cơ bắp võ biền với tuổi trẻ.
Chắc cụ làm y? Cụ chữa bệnh lý cho người, nhg bệnh hồn thì khó hơn nhiều. Xã hội mất định hướng, thôi cụ bảo trọng gia đình, người thân.
 

tientung000

Xe tăng
Biển số
OF-23067
Ngày cấp bằng
28/10/08
Số km
1,787
Động cơ
27,844 Mã lực
Họ hỏi anh làm gì bọn em bảo bộ đội VN, làm nấu cơm. Hỏi tên thì không biết.
(...)
Về khách sạn... BY tra khảo tôi:
- Tên gì!? Có khai không?
- Không khai!
- Có thật nhất quyết không khai không?
- Thề, nhất quyết không khai.
- Giờ thì thế nào? Có khai không?
- Ôi, có có, khai chút ít, từ từ thôi nào... :D
 

Payroll

Xe tăng
Biển số
OF-51431
Ngày cấp bằng
23/11/09
Số km
1,808
Động cơ
6,470 Mã lực
Nơi ở
Hắc mộc nhai
Phi công cũng có đợt được tuyển từ các đơn vị bộ đội mà cụ. Em có ông chú đầu tiên là lính xe tăng, sau đó được tuyển sang Nga đào tạo trở thành lính phi công.
Vâng nhưng không nhiều ạ, từ bộ binh sang không quân thì có thể, nhưng đây là an ninh. Cũng có thể có tình huống đặc biệt nhưng em vẫn cảm giác cụ ý bốc phétting
 

Fiat2007

Xe buýt
Biển số
OF-197253
Ngày cấp bằng
4/6/13
Số km
529
Động cơ
4,072 Mã lực
Cụ thớt ngắt mạch đúng kiểu kiểu thuyết Trung Quốc, làm cccm cứ phải hóng ngày mai. Chúc cụ mạnh khoẻ và biên đều hơn!
 

angkorwat

Xe tăng
Biển số
OF-33632
Ngày cấp bằng
21/4/09
Số km
1,786
Động cơ
1,233,589 Mã lực
Nơi ở
Lê Trọng Tấn Hanoi
Đã hơn 10 ngày từ khi BY ra đi em trở lại cuộc sống cũ. Nhưng đi tới đâu có những niệm của hai đứa thì lại nhớ tới em: bờ kè sông, Wat Phnom, ... Thì nỗi nhớ cô bé lại càng lớn.
Một buổi sáng như mọi ngày tôi ra chợ, hôm nay phải đi trả phim cho sứ quán LX nên tôi lấy cái UAZ chạy. Trả phim xong đã hơn 8h nên tôi mang cả xe ra chợ. Chạy vòng ra sau quán chị Năm em đỗ xe đi cửa sau vào quán. Vẫn theo thói quen tôi liếc về phía ghế BY hay ngồi. Và không tin vào mắt cô gái ngồi quay lưng lại phía em giống BY quá. Cô gái nhìn đăm đăm ra cửa quán. Chị Năm đang làm hủ tiếu nên cũng không biết tôi đi vào tôi định thần dụi mắt ...đúng BY rồi, tôi không thể nhầm, vẫn cái quần Texwood và cái áo phông trắng như lần đầu em gặp tôi.
Vừa lúc đó chị Năm ngẩng lên thấy tôi liền hất mặt về phía BY nói nhỏ :
- Nó ngồi chờ cậu từ 6h đến giờ. Tội nghiệp con nhỏ xinh xắn, dễ thương mà lụy tình.
(Em dừng chút có việc )
( em tiếp ngay đây, nạp tiền tivi cho gấu xem phim ạ)
Tôi rón đi đi đến sau BY giơ tay bịt mắt em, em la lớn :
- Anh CT, em không nhầm đâu .
Em vùng ra và quay lại ôm chặt lấy tôi, miệng cười mà nước ướt đẫm khuôn mặt đáng yêu.
- Anh có nhớ em không ?
Tôi thật thà :
- Anh rất nhớ em đi đâu cũng thấy hình bóng em
- Cũng vậy. Xa anh em chịu hết nổi.
Tôi dìu em ngồi xuống. Em lấy ra cái khăn nhỏ lau nước mặt và đăm đăm nhìn vào mặt tôi.
- Hôm đó khi nào anh về tới nhà.
- Khoảng hai ngày sau.
- Tội nghiệp anh của em. Trông anh hơi ốm đi.
- Chuyện anh nói sau. Giờ nói anh nghe sao em ngồi đây. Và hôm đó đi ra sao ?
- Dạ, họ chở bọn em đến Poipet. Rồi bộ vài km đường rừng rồi ngồi chờ lâu lâu một chút có khoảng 2 chục người từ bên kia vác hàng sang. Họ nhận hàng và có nhiều người ở đâu đến vào hàng vào K. Trong nhóm người giao hàng có một người đứng đầu. Họ nói gì với anh phụ xe. Rồi dắt bọn em đi lẫn vào đám vác hàng sang đất Thái. Sang bên kia gặp lính biên phòng Thái họ đưa tiền và đi qua. Đi 2km nữa thì gần đến đồn cảnh sát, người đứng đầu nói với anh N, bằng tiếng K. Kia là đồn cs rồi. 200m nữa là đến hai người vào đó trình diện đi. Chúng tôi đưa đến đây thôi. Cs khám người thu khẩu súng của anh N. Có một cô người Việt ngồi hỏi bọn em. Chúng em nói có người nhà ở Băng Cốc, và nói tên cô chú em họ gọi điện thoại về và thôi không hỏi gì nữa. Sáng hôm sau họ lấy xe chở bọn em về nhà cô chú. Hai ngày sau ba má bay sang. Ba má vui quá chừng. Em và anh N có nói nhờ anh mới đi được. Cô chú và ba má bắt bọn em kể chi tiết về chuyện gặp anh và chuyện anh giúp tìm đường đi, giúp tiền và đưa đến gần biên giới. Họ hỏi anh làm gì bọn em bảo bộ đội VN, làm nấu cơm. Hỏi tên thì không biết. Em có đưa ảnh của anh và nói chuyện anh tặng em vuốt hổ. Chú nói đưa chú đị bịt bạc và đánh dây bạc để đeo cho đẹp.
Tôi nhìn trên cổ em thấy có sợi dây bạc và cái vuốt hổ đã được bịt bạc ở phần cuối.
- Vậy sao giờ em lại ngồi đây ?
Em nũng nịu ngả vào vai tôi :
- Em về tìm anh không được à ? Anh có nhớ em nói em sẽ tìm anh không?
- Anh nhớ, những anh nghĩ sau vài năm nữa chứ không phải chỉ sau hơn 10 ngày. Em về đây hôm nào ? Và đang ở đâu ?
- Em về chiều qua. Em ở phòng 307 khách sạn Sukhalay.
- Anh biết khách sạn đó. Giờ anh đưa em đó em nghỉ ngơi cho đỡ mệt ăn uống đàng hoàng đi tối anh lên nói chuyện tiếp.
- Anh nhớ số phòng em chưa ?
- Nhớ rồi, tiểu đoàn 307.
BY ngơ ngác :
- Anh nói gì ?
- Cách nhớ của anh thôi. Phòng 307 anh nhớ rồi.
Tôi đưa BY ra xe rồi chạy về ks Sukhalay. Thấy nay tôi chạy xe BY hỏi:
- Sao hồi xưa không thấy anh chạy ô tô. Anh mới mượn hôm nay chạy công việc.
- Giờ em lên phòng đi. Anh còn đi công việc về trả xe nữa. Tôi anh qua chơi với em.
- Anh lên sớm, đừng để em chờ lâu.
Tôi nổ máy phóng xe về SQ.
(...)
[/QUOTE]
(...)
Vừa chạy xe tôi vừa nghĩ. Bỏ mẹ rồi, cha thiếu tướng CS nghi mình là gián điệp nên mang vuốt hổ đi kiểm tra xem có gì trong đó không ? Vớ vẩn theo con bé sang đó nó túm được thì hỏng người, ngồi đấy mà yêu với đương. Tối hỏi lại xem lý do sao em quay lại ? Thì mới xác định chính xác được. Tự nhiên tôi cảm thấy lo lắng và thầm nghĩ : Không cẩn thận thì rắc rối to rồi đây.
Bên K hồi đó chỉ có mấy khách sạn mở cửa kinh doanh là : Samaki ( xưa là Hoàng gia) nơi các tổ chức quốc tế ở. Ks Xanh và Monorom là nơi các nhà báo phương tây ở. Sukhalay là nơi các nhà nhà báo tây phe ta như Nga Đức Hung Tiệp Balan...
Ngoài ra còn Ks Trắng, Ks Đen ... Thì gọi cho sang mồm thôi thực chất nó là cái nhà trọ không hơn không kém.
Tối tôi lên Sukhalay vào phòng 307 thấy BY đang ngồi chờ. Phòng nhỏ hơn chục m2, có wc, và bancon hướng ra ngoài đường.
- Em ăn cơm chưa ?
- Em chờ anh đưa em đi ăn.
- Ừ, vậy thay quần áo đi, anh chờ dưới nhà.
- Em ăn gì ?
- Ăn gì cũng được.
Tôi đưa em vào quán phở Chú Sáu ở đầu Pet Chân quán mới mở chưa được tuần. Gọi một bát phở cho em. Tôi ngồi đốt thuốc nhìn em ăn. Đang ăn em ngẩng lên nói :
- Anh nhìn gì em, xấu thấy mồ, mà phụ nữ đang ăn lại đi nhìn.
- Ừ, thôi ăn nhanh còn đi.
Chúng vào quán cafe " 3 cô " gọi hai ly kem.
- Giờ em nói cho anh nghe: sao em quay lại PP. ?
- Sau khi gặp ba má. Ba má nói phải chờ ba má quay lại Pháp làm thủ tục bảo lãnh. Em nói chuyện anh với má và nói em đã yêu anh. Trong khi chờ ba má làm thủ tục em xin quay lại PP đón anh sang lúc đầu ba má la em sữa lắm, nhờ anh Nam nói rất nhiều nên ba má em bảo để bàn với cô chú. Hai hôm sau ba má bảo không được. Em đóng cửa phòng nằm khóc một ngày không ăn, không nói chuyện với ai. Hôm sau thì ba má phải đồng ý và bàn với chú đưa em về đây.
( Hút điếu thuốc đã các cụ thông cảm, vật quá)
 

Xe nội lước

Xe điện
Biển số
OF-528779
Ngày cấp bằng
26/8/17
Số km
2,197
Động cơ
54,422 Mã lực
Nhập ngũ cùng huấn luyện trung đội về cùng đại đội. Vào Tây ninh nó học Xạ thủ M79, em đi học trinh sát. Cùng bị đẩy đi. Cùng sang K một ngày. Những chuyến đi công tác em hay đi cùng nó. Nó rất nhanh và khỏe. Gan bàn chân bằng phẳng không có vết lõm như người bình thường. Sau này nó xuất ngũ sau 7 năm quân ngũ. Về nhà chán đời ngồi đẽo guốc gỗ ở ngã tư chợ Mơ. Chết năm 2003 vì ung thư gan.
🥺
 

Xe nội lước

Xe điện
Biển số
OF-528779
Ngày cấp bằng
26/8/17
Số km
2,197
Động cơ
54,422 Mã lực
Nhập ngũ cùng huấn luyện trung đội về cùng đại đội. Vào Tây ninh nó học Xạ thủ M79, em đi học trinh sát. Cùng bị đẩy đi. Cùng sang K một ngày. Những chuyến đi công tác em hay đi cùng nó. Nó rất nhanh và khỏe. Gan bàn chân bằng phẳng không có vết lõm như người bình thường. Sau này nó xuất ngũ sau 7 năm quân ngũ. Về nhà chán đời ngồi đẽo guốc gỗ ở ngã tư chợ Mơ. Chết năm 2003 vì ung thư gan.
Thật buồn cho một kết cục .nếu bây giờ mắc bệnh này có khả năng cụ ấy đc cứu sống..
Có cụ Phún xạ thủ thì sau sao hả cụ .
 

angkorwat

Xe tăng
Biển số
OF-33632
Ngày cấp bằng
21/4/09
Số km
1,786
Động cơ
1,233,589 Mã lực
Nơi ở
Lê Trọng Tấn Hanoi
Thật buồn cho một kết cục .nếu bây giờ mắc bệnh này có khả năng cụ ấy đc cứu sống..
Có cụ Phún xạ thủ thì sau sao hả cụ .
Lài Chắn Phún và Nông Văn Khâm ( quản lý, người gián tiếp đưa em vào vòng tay chị T) chạy sang Hồng Kong trong chiến dịch nạn kiều 1978 ở trại Hét Linh Châu một thời gian rồi định cư ở đâu không biết. Chuyện này được nghe các ông anh đồng đội cùng quê hai ông ấy kể lại.
 

Xe nội lước

Xe điện
Biển số
OF-528779
Ngày cấp bằng
26/8/17
Số km
2,197
Động cơ
54,422 Mã lực
Lài Chắn Phún và Nông Văn Khâm ( quản lý, người gián tiếp đưa em vào vòng tay chị T) chạy sang Hồng Kong trong chiến dịch nạn kiều 1978 ở trại Hét Linh Châu một thời gian rồi định cư ở đâu không biết. Chuyện này được nghe các ông anh đồng đội cùng quê hai ông ấy kể lại.
Nhưng các cụ ấy là quân nhân mà ,lại là người ae thiểu số ,sao lại trở thành đối tượng hoa kiều vậy cụ ?
 

dzungtq

Xe tải
Biển số
OF-86821
Ngày cấp bằng
27/2/11
Số km
241
Động cơ
19,411 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Website
www.muitenvang.vn
Đã hơn 10 ngày từ khi BY ra đi em trở lại cuộc sống cũ. Nhưng đi tới đâu có những niệm của hai đứa thì lại nhớ tới em: bờ kè sông, Wat Phnom, ... Thì nỗi nhớ cô bé lại càng lớn.
Một buổi sáng như mọi ngày tôi ra chợ, hôm nay phải đi trả phim cho sứ quán LX nên tôi lấy cái UAZ chạy. Trả phim xong đã hơn 8h nên tôi mang cả xe ra chợ. Chạy vòng ra sau quán chị Năm em đỗ xe đi cửa sau vào quán. Vẫn theo thói quen tôi liếc về phía ghế BY hay ngồi. Và không tin vào mắt cô gái ngồi quay lưng lại phía em giống BY quá. Cô gái nhìn đăm đăm ra cửa quán. Chị Năm đang làm hủ tiếu nên cũng không biết tôi đi vào tôi định thần dụi mắt ...đúng BY rồi, tôi không thể nhầm, vẫn cái quần Texwood và cái áo phông trắng như lần đầu em gặp tôi.
Vừa lúc đó chị Năm ngẩng lên thấy tôi liền hất mặt về phía BY nói nhỏ :
- Nó ngồi chờ cậu từ 6h đến giờ. Tội nghiệp con nhỏ xinh xắn, dễ thương mà lụy tình.
(Em dừng chút có việc )
( em tiếp ngay đây, nạp tiền tivi cho gấu xem phim ạ)
Tôi rón đi đi đến sau BY giơ tay bịt mắt em, em la lớn :
- Anh CT, em không nhầm đâu .
Em vùng ra và quay lại ôm chặt lấy tôi, miệng cười mà nước ướt đẫm khuôn mặt đáng yêu.
- Anh có nhớ em không ?
Tôi thật thà :
- Anh rất nhớ em đi đâu cũng thấy hình bóng em
- Cũng vậy. Xa anh em chịu hết nổi.
Tôi dìu em ngồi xuống. Em lấy ra cái khăn nhỏ lau nước mặt và đăm đăm nhìn vào mặt tôi.
- Hôm đó khi nào anh về tới nhà.
- Khoảng hai ngày sau.
- Tội nghiệp anh của em. Trông anh hơi ốm đi.
- Chuyện anh nói sau. Giờ nói anh nghe sao em ngồi đây. Và hôm đó đi ra sao ?
- Dạ, họ chở bọn em đến Poipet. Rồi bộ vài km đường rừng rồi ngồi chờ lâu lâu một chút có khoảng 2 chục người từ bên kia vác hàng sang. Họ nhận hàng và có nhiều người ở đâu đến vào hàng vào K. Trong nhóm người giao hàng có một người đứng đầu. Họ nói gì với anh phụ xe. Rồi dắt bọn em đi lẫn vào đám vác hàng sang đất Thái. Sang bên kia gặp lính biên phòng Thái họ đưa tiền và đi qua. Đi 2km nữa thì gần đến đồn cảnh sát, người đứng đầu nói với anh N, bằng tiếng K. Kia là đồn cs rồi. 200m nữa là đến hai người vào đó trình diện đi. Chúng tôi đưa đến đây thôi. Cs khám người thu khẩu súng của anh N. Có một cô người Việt ngồi hỏi bọn em. Chúng em nói có người nhà ở Băng Cốc, và nói tên cô chú em họ gọi điện thoại về và thôi không hỏi gì nữa. Sáng hôm sau họ lấy xe chở bọn em về nhà cô chú. Hai ngày sau ba má bay sang. Ba má vui quá chừng. Em và anh N có nói nhờ anh mới đi được. Cô chú và ba má bắt bọn em kể chi tiết về chuyện gặp anh và chuyện anh giúp tìm đường đi, giúp tiền và đưa đến gần biên giới. Họ hỏi anh làm gì bọn em bảo bộ đội VN, làm nấu cơm. Hỏi tên thì không biết. Em có đưa ảnh của anh và nói chuyện anh tặng em vuốt hổ. Chú nói đưa chú đị bịt bạc và đánh dây bạc để đeo cho đẹp.
Tôi nhìn trên cổ em thấy có sợi dây bạc và cái vuốt hổ đã được bịt bạc ở phần cuối.
- Vậy sao giờ em lại ngồi đây ?
Em nũng nịu ngả vào vai tôi :
- Em về tìm anh không được à ? Anh có nhớ em nói em sẽ tìm anh không?
- Anh nhớ, những anh nghĩ sau vài năm nữa chứ không phải chỉ sau hơn 10 ngày. Em về đây hôm nào ? Và đang ở đâu ?
- Em về chiều qua. Em ở phòng 307 khách sạn Sukhalay.
- Anh biết khách sạn đó. Giờ anh đưa em đó em nghỉ ngơi cho đỡ mệt ăn uống đàng hoàng đi tối anh lên nói chuyện tiếp.
- Anh nhớ số phòng em chưa ?
- Nhớ rồi, tiểu đoàn 307.
BY ngơ ngác :
- Anh nói gì ?
- Cách nhớ của anh thôi. Phòng 307 anh nhớ rồi.
Tôi đưa BY ra xe rồi chạy về ks Sukhalay. Thấy nay tôi chạy xe BY hỏi:
- Sao hồi xưa không thấy anh chạy ô tô. Anh mới mượn hôm nay chạy công việc.
- Giờ em lên phòng đi. Anh còn đi công việc về trả xe nữa. Tôi anh qua chơi với em.
- Anh lên sớm, đừng để em chờ lâu.
Tôi nổ máy phóng xe về SQ.
(...)
[/QUOTE]



Và.... tối đó PP có một trận động đất ko hề nhẹ, tâm trấn phát ra từ phòng 307 của khác sạn Sukhanay :) :) :)
 

hoandecucon

Xe đạp
Biển số
OF-343842
Ngày cấp bằng
22/11/14
Số km
32
Động cơ
1,405,703 Mã lực
Đánh dấu, chuyện cụ kể hay quá, ngóng từng ngày
 

tomtomchát

Xe điện
Biển số
OF-394561
Ngày cấp bằng
30/11/15
Số km
4,574
Động cơ
98,390 Mã lực
Tuổi
44
Nơi ở
Phủ Khai Thông
Nhập ngũ cùng huấn luyện trung đội về cùng đại đội. Vào Tây ninh nó học Xạ thủ M79, em đi học trinh sát. Cùng bị đẩy đi. Cùng sang K một ngày. Những chuyến đi công tác em hay đi cùng nó. Nó rất nhanh và khỏe. Gan bàn chân bằng phẳng không có vết lõm như người bình thường. Sau này nó xuất ngũ sau 7 năm quân ngũ. Về nhà chán đời ngồi đẽo guốc gỗ ở ngã tư chợ Mơ. Chết năm 2003 vì ung thư gan.
Klq câu chuyện của cụ Wat nhưng bạn cụ mắc chứng bàn chân bẹt rồi. thời buổi giờ người ta mới biết đó là tật. Trẻ con h hay đc chỉnh sớm bằng cách đi dép có gồ để nắn xương mu bàn chân.
Để lâu ảnh hưởng đến vận động, thí dụ đi lệt xệt, chùng gối, knăng chạy/bật nhảy ko như ng bt, nặng hơn nữa ahg đến cơ mông (teo lệch), nặng nữa thì vẹo cột sống...
 
Thông tin thớt
Đang tải
Top