[Funland] Tiện bút của Cao Việt Dũng: Trai Hà Nội như thế nào?

Thỏ móm

Xe container
Biển số
OF-542866
Ngày cấp bằng
24/11/17
Số km
6,494
Động cơ
206,985 Mã lực
Nơi ở
Vườn cà rốt màu mỡ
Có sen có cốm là có bím có hoa.

Có câu thơ chợt nhớ:
" Ngõ hoang đã đổi sang màu bím - Đây lúc hai mùa đưa tiễn nhau"
Có giai Hà Nội nào biết đây là ngõ nào không?
Ah, " Đôi mùa" của Trần Huyền Trân thời phải nhưng ngõ nào thì quả thực Thỏ chịu.
 
  • Vodka
Reactions: XPQ

sắt con

Xe điện
Biển số
OF-203221
Ngày cấp bằng
23/7/13
Số km
4,874
Động cơ
751,578 Mã lực
Mặt hồ Gươm vẫn lung linh mây trời…

…kìa nòng pháo vẫn vươn lên trời cao …😛😛😛
 

Honghen2008

Xe lăn
Biển số
OF-423435
Ngày cấp bằng
19/5/16
Số km
14,215
Động cơ
1,636,255 Mã lực
Người Hà Nội không đi xuyên qua áp lực,chúng tôi để áp lực trôi qua mình. Chúng tôi có khả năng biến những thứ thô ráp nhất của đời sống thành một thứ tư vị để nhấm nháp. Đó là lý do vì sao ở Hà Nội, người ta có thể ngồi vỉa hè, khói bụi mịt mù, nhưng vẫn bàn về triết học hay nghệ thuật một cách thản nhiên.
“Yêu” Hà Nội thì ai cũng làm được. Nhưng “vướng” thì chỉ những ai ở đây đủ lâu mới thấm. Vướng là khi mùi hoa sữa cuối thu khiến tim nhói ở nơi đất khách. Là khi đứng giữa Sài Gòn nắng chang chang, vẫn thèm cái lạnh se sắt của gió hồ Tây.
Tâm thế của người "vướng" vào Hà Nội là tâm thế của một người luôn tìm thấy mình trong thành phố và thấy thành phố trong chính mình. Đi đâu cũng thấy thiếu một chút vị nồng nàn của không khí hồ Tây, về đến nhà lại thấy thừa một chút sự ồn ào của phố thị. Nhưng chính sự "thừa-thiếu" đó mới là thứ nuôi dưỡng tâm hồn Và sâu thẳm nhất, Hà Nội nằm ở những khoảng trống. Khoảng trống giữa hai tòa nhà là mái đền cổ. Khoảng trống giữa tiếng ồn là ánh mắt thấu hiểu. Khoảng trống giữa thực tại phũ phàng là nơi ký ức trú ngụ.
Hà Nội khéo giữ những khoảng không ấy, để ký ức thở, để nỗi buồn ngấm, để cái đẹp len vào đời sống.
Với tôi, Hà Nội không phải là thành phố. Hà Nội là một tôn giáo thầm lặng. Chúng tôi không chỉ sống ở đây. Chúng tôi tu hành giữa lòng nó. Mỗi buổi sáng thức dậy là một lần buông xả. Mỗi lần ngồi bên hiên ngắm mưa rơi là một lần tha thứ cho sự tàn nhẫn của thời gian. Mỗi hơi thở giữa khói bụi và tiếng còi xe là một lời nhắc nhở: đừng để tâm mình bị cuốn phăng theo cơn lốc của những thứ chóng qua. Hà Nội dạy ta sống bằng cách không chống cự, mà hóa giải. Không sở hữu, mà vướng víu. Không níu giữ, mà để mọi thứ thấm sâu vào máu thịt.

Và khi đã thực sự vướng vào Hà Nội, ta trở thành một phần của những khoảng trống ấy… nhỏ bé, lặng lẽ, gần như vô danh.
Nhưng chính trong sự nhỏ bé ấy, ta bất diệt.
Vì Hà Nội sẽ không bao giờ mất đi, chừng nào vẫn còn người biết dừng lại, nâng niu một chén trà nguội, và mỉm cười với nỗi buồn của thành phố như mỉm cười với chính cuộc đời mình.
( copy từ Trương đức)
 

Ao Đình

Xe buýt
Biển số
OF-881537
Ngày cấp bằng
21/5/25
Số km
553
Động cơ
15,783 Mã lực
Tuổi
51
Người Hà Nội không đi xuyên qua áp lực,chúng tôi để áp lực trôi qua mình. Chúng tôi có khả năng biến những thứ thô ráp nhất của đời sống thành một thứ tư vị để nhấm nháp.
Đoạn đặc tả này rất ĐẮT.
Không phải người Hà Nội, thì coi là nhảm.
 
Chỉnh sửa cuối:

sắt con

Xe điện
Biển số
OF-203221
Ngày cấp bằng
23/7/13
Số km
4,874
Động cơ
751,578 Mã lực
Người Hà Nội không đi xuyên qua áp lực,chúng tôi để áp lực trôi qua mình. Chúng tôi có khả năng biến những thứ thô ráp nhất của đời sống thành một thứ tư vị để nhấm nháp. Đó là lý do vì sao ở Hà Nội, người ta có thể ngồi vỉa hè, khói bụi mịt mù, nhưng vẫn bàn về triết học hay nghệ thuật một cách thản nhiên.
“Yêu” Hà Nội thì ai cũng làm được. Nhưng “vướng” thì chỉ những ai ở đây đủ lâu mới thấm. Vướng là khi mùi hoa sữa cuối thu khiến tim nhói ở nơi đất khách. Là khi đứng giữa Sài Gòn nắng chang chang, vẫn thèm cái lạnh se sắt của gió hồ Tây.
Tâm thế của người "vướng" vào Hà Nội là tâm thế của một người luôn tìm thấy mình trong thành phố và thấy thành phố trong chính mình. Đi đâu cũng thấy thiếu một chút vị nồng nàn của không khí hồ Tây, về đến nhà lại thấy thừa một chút sự ồn ào của phố thị. Nhưng chính sự "thừa-thiếu" đó mới là thứ nuôi dưỡng tâm hồn Và sâu thẳm nhất, Hà Nội nằm ở những khoảng trống. Khoảng trống giữa hai tòa nhà là mái đền cổ. Khoảng trống giữa tiếng ồn là ánh mắt thấu hiểu. Khoảng trống giữa thực tại phũ phàng là nơi ký ức trú ngụ.
Hà Nội khéo giữ những khoảng không ấy, để ký ức thở, để nỗi buồn ngấm, để cái đẹp len vào đời sống.
Với tôi, Hà Nội không phải là thành phố. Hà Nội là một tôn giáo thầm lặng. Chúng tôi không chỉ sống ở đây. Chúng tôi tu hành giữa lòng nó. Mỗi buổi sáng thức dậy là một lần buông xả. Mỗi lần ngồi bên hiên ngắm mưa rơi là một lần tha thứ cho sự tàn nhẫn của thời gian. Mỗi hơi thở giữa khói bụi và tiếng còi xe là một lời nhắc nhở: đừng để tâm mình bị cuốn phăng theo cơn lốc của những thứ chóng qua. Hà Nội dạy ta sống bằng cách không chống cự, mà hóa giải. Không sở hữu, mà vướng víu. Không níu giữ, mà để mọi thứ thấm sâu vào máu thịt.

Và khi đã thực sự vướng vào Hà Nội, ta trở thành một phần của những khoảng trống ấy… nhỏ bé, lặng lẽ, gần như vô danh.
Nhưng chính trong sự nhỏ bé ấy, ta bất diệt.
Vì Hà Nội sẽ không bao giờ mất đi, chừng nào vẫn còn người biết dừng lại, nâng niu một chén trà nguội, và mỉm cười với nỗi buồn của thành phố như mỉm cười với chính cuộc đời mình.
( copy từ Trương đức)
thật hay…cách viết cũng rất..đúng kiểu Hà Nội, rất từ tốn, đơn giản anh nhể 😁😁
 

XPQ

Xe ba gác
Biển số
OF-25733
Ngày cấp bằng
13/12/08
Số km
20,471
Động cơ
579,746 Mã lực
Nơi ở
Trỏng
Người Hà Nội không đi xuyên qua áp lực,chúng tôi để áp lực trôi qua mình. Chúng tôi có khả năng biến những thứ thô ráp nhất của đời sống thành một thứ tư vị để nhấm nháp. Đó là lý do vì sao ở Hà Nội, người ta có thể ngồi vỉa hè, khói bụi mịt mù, nhưng vẫn bàn về triết học hay nghệ thuật một cách thản nhiên.
“Yêu” Hà Nội thì ai cũng làm được. Nhưng “vướng” thì chỉ những ai ở đây đủ lâu mới thấm. Vướng là khi mùi hoa sữa cuối thu khiến tim nhói ở nơi đất khách. Là khi đứng giữa Sài Gòn nắng chang chang, vẫn thèm cái lạnh se sắt của gió hồ Tây.
Tâm thế của người "vướng" vào Hà Nội là tâm thế của một người luôn tìm thấy mình trong thành phố và thấy thành phố trong chính mình. Đi đâu cũng thấy thiếu một chút vị nồng nàn của không khí hồ Tây, về đến nhà lại thấy thừa một chút sự ồn ào của phố thị. Nhưng chính sự "thừa-thiếu" đó mới là thứ nuôi dưỡng tâm hồn Và sâu thẳm nhất, Hà Nội nằm ở những khoảng trống. Khoảng trống giữa hai tòa nhà là mái đền cổ. Khoảng trống giữa tiếng ồn là ánh mắt thấu hiểu. Khoảng trống giữa thực tại phũ phàng là nơi ký ức trú ngụ.
Hà Nội khéo giữ những khoảng không ấy, để ký ức thở, để nỗi buồn ngấm, để cái đẹp len vào đời sống.
Với tôi, Hà Nội không phải là thành phố. Hà Nội là một tôn giáo thầm lặng. Chúng tôi không chỉ sống ở đây. Chúng tôi tu hành giữa lòng nó. Mỗi buổi sáng thức dậy là một lần buông xả. Mỗi lần ngồi bên hiên ngắm mưa rơi là một lần tha thứ cho sự tàn nhẫn của thời gian. Mỗi hơi thở giữa khói bụi và tiếng còi xe là một lời nhắc nhở: đừng để tâm mình bị cuốn phăng theo cơn lốc của những thứ chóng qua. Hà Nội dạy ta sống bằng cách không chống cự, mà hóa giải. Không sở hữu, mà vướng víu. Không níu giữ, mà để mọi thứ thấm sâu vào máu thịt.

Và khi đã thực sự vướng vào Hà Nội, ta trở thành một phần của những khoảng trống ấy… nhỏ bé, lặng lẽ, gần như vô danh.
Nhưng chính trong sự nhỏ bé ấy, ta bất diệt.
Vì Hà Nội sẽ không bao giờ mất đi, chừng nào vẫn còn người biết dừng lại, nâng niu một chén trà nguội, và mỉm cười với nỗi buồn của thành phố như mỉm cười với chính cuộc đời mình.
( copy từ Trương đức)

Những "cái viết" của mọi người bây giờ về Hà Nội đa số là sến sẩm lẩm cẩm gợi một vẻ mơ hồ hoài niệm. Có lẽ bởi cái hồn cốt nghìn xưa tạo nên cái quyến rũ mấy trăm năm của một nơi đô hội cũ đang dần mất đi, hoặc đã mất đi rồi.
Hà Nội bây giờ đã khác nhưng một phần những người Hà Nội như chúng mình chưa kịp "khác". Ngồi cái ghế trà đá ở sau Nhà Hát Lớn, một trong những ổ trà đá hiếm hoi còn lại gần đây vẫn ngồi mà không phải lo chạy Phường, không thấy phố không thấy nhà chỉ thấy mặt bà hàng nước già đang cười với cái điện thoại. Một loại cảm xúc cũng đã thành "cũ" rồi.
 

Honghen2008

Xe lăn
Biển số
OF-423435
Ngày cấp bằng
19/5/16
Số km
14,215
Động cơ
1,636,255 Mã lực
thật hay…cách viết cũng rất..đúng kiểu Hà Nội, rất từ tốn, đơn giản anh nhể 😁😁
Hê hê, e thì thấy nó cứ bàng bạc hanh hao như hôm nay anh Sắt ạ. Trà đá vỉa hè thôi anh. Nếu ranh rang.
 

Honghen2008

Xe lăn
Biển số
OF-423435
Ngày cấp bằng
19/5/16
Số km
14,215
Động cơ
1,636,255 Mã lực
Những "cái viết" của mọi người bây giờ về Hà Nội đa số là sến sẩm lẩm cẩm gợi một vẻ mơ hồ hoài niệm. Có lẽ bởi cái hồn cốt nghìn xưa tạo nên cái quyến rũ mấy trăm năm của một nơi đô hội cũ đang dần mất đi, hoặc đã mất đi rồi.
Hà Nội bây giờ đã khác nhưng một phần những người Hà Nội như chúng mình chưa kịp "khác". Ngồi cái ghế trà đá ở sau Nhà Hát Lớn, một trong những ổ trà đá hiếm hoi còn lại gần đây vẫn ngồi mà không phải lo chạy Phường, không thấy phố không thấy nhà chỉ thấy mặt bà hàng nước già đang cười với cái điện thoại. Một loại cảm xúc cũng đã thành "cũ" rồi.
Cụ khéo cũng nên viết tản văn đấy. Em đọc hơi kinh đấy, em làm khu này nên tất cả các loại trà đá e đều qua. Từ mấy cô bán trà có chồng hay bạn trai là bảo kê, kiêm chụp ảnh xích lô du lịch, đến ông trà đá có mấy bàn cờ úp ngày xưa. Hay bà bán trà có con gái rất xinh thuê trọ ở Nam ngư mà e hay gặp. Nhiều lắm. Nhưng em yêu khu Nhà hát lớn vì mảnh đất mà bây giờ là Hilton là ngày xưa nhà ngoại e ở đó. Chắc ai biết người HN cũ ngày xưa đều biết cụ ngoại em. Cả gia đình ở đó.E thì không ở đây nhưng hay đến chơi. Anh em hay tụ tập ở sân trải sỏi đánh bóng bàn. Đủ cả những trò chơi thủa nhỏ. Về sau bán đi. Tiếc nhiều thứ cả những trò trẻ ngày xưa. Nên e yêu khu này lắm. Đã dần mất đi hay đã mất đi rồi phải chăng là tuổi thơ và ký ức mà chúng ta cố giữ để nó không phai nhoà trong ký ức nhưng không chia sẻ được cho con cháu chúng ta. Bởi chúng không sống trong vùng TG đó.
 
Chỉnh sửa cuối:

phuongmit

Xe ngựa
Biển số
OF-134398
Ngày cấp bằng
14/3/12
Số km
27,733
Động cơ
2,550,373 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Người Hà Nội không đi xuyên qua áp lực,chúng tôi để áp lực trôi qua mình. Chúng tôi có khả năng biến những thứ thô ráp nhất của đời sống thành một thứ tư vị để nhấm nháp.
Đoạn này nói thế nào nhỉ, theo e áp lực và vượt qua nó như trả vay trong cuộc đời. Có thời điểm khó khăn càng quẫy càng ngập, nhưng bình thản chấp nhận thì nó lại trôi, bớt tiêu cực sẽ có hướng đi sáng. Mấy năm vừa rồi nhiều người bạn của e cũng trong tình cảnh đó, có được có mất nhưng cuối cùng vẫn bảo đảm sức khoẻ tốt, con cái, gia đình ổn.
 

Ao Đình

Xe buýt
Biển số
OF-881537
Ngày cấp bằng
21/5/25
Số km
553
Động cơ
15,783 Mã lực
Tuổi
51
Rồi cũng đến khi cái thú ăn chầm chậm, mặc cho tinh, sống thong dong và vui trong lặng lẽ của người Hà Nội dần lui vào dĩ vãng, nhường chỗ cho nhịp đổi thay gấp gáp của một thành phố lớn lên từng ngày.
Con người, dẫu muốn hay không, cũng phải bước theo guồng quay mới, chẳng thể mãi để áp lực lướt qua mình.
Thành phố rồi sẽ sáng sủa, ngay ngắn hơn; nhưng vì thế mà những mái ngói rêu phong, những mảng tường loang lổ – chỗ neo giữ cái thú hoài cổ – cũng khó mà còn. Nhiếp ảnh gia Võ An Ninh từng nói đại ý: đặt ông ở xứ người, hẳn ông đã chẳng thể có được những bức ảnh “rất Võ An Ninh” của mình.
Rồi cũng sẽ hiếm ai còn đi lấy sen Hồ Tây mà ướp trà, và sáng sớm ra hứng mấy giọt sương đọng trên lá sen để pha một ấm trà cho tròn vị.
Lối sống chậm, e rằng, không thuận với một đô thị đang độ lột xác để bước vào thời kỳ mới.
Có chăng sau này, khi sự phát triển đã tới ngưỡng, người ta mới lại nghĩ đến việc dành cho mình một khoảng sống đủ chậm để biết rằng mình đang sống, chứ không chỉ trôi qua. Như ở vài xứ Bắc Âu: người dân thích đạp xe hơn ngồi ô tô, chọn căn nhà một tầng thay vì căn hộ tiện nghi trên tháp cao, đi những con đường nhỏ uốn qua khu rừng và cánh đồng thay vì lao vun vút trên những tuyến cao tốc.
 
Chỉnh sửa cuối:

sắt con

Xe điện
Biển số
OF-203221
Ngày cấp bằng
23/7/13
Số km
4,874
Động cơ
751,578 Mã lực
Hê hê, e thì thấy nó cứ bàng bạc hanh hao như hôm nay anh Sắt ạ. Trà đá vỉa hè thôi anh. Nếu ranh rang.
Hê hê, e thì thấy nó cứ bàng bạc hanh hao như hôm nay anh Sắt ạ. Trà đá vỉa hè thôi anh. Nếu ranh rang.

Em mới cf sáng xong, giờ ngồi lv chỉn chu tý kẻo lương tâm cắn rứt huynh ạ 😆😆😆
Gần Hoàng cầu em có chè xanh vỉa hè vui lắm, hôm nào mời huynh qua ngồi lê

IMG_0561.jpeg
 

Honghen2008

Xe lăn
Biển số
OF-423435
Ngày cấp bằng
19/5/16
Số km
14,215
Động cơ
1,636,255 Mã lực
Em mới cf sáng xong, giờ ngồi lv chỉn chu tý kẻo lương tâm cắn rứt huynh ạ 😆😆😆
Gần Hoàng cầu em có chè xanh vỉa hè vui lắm, hôm nào mời huynh qua ngồi lê

IMG_0561.jpeg
Em chỉ lướt được ít chút TG thôi, dạo này căng thẳng lắm🤪 Cụ ở khu đấy cũng đẹp nhỉ. Nhìn ra Galeximco à Cụ.
 

Honghen2008

Xe lăn
Biển số
OF-423435
Ngày cấp bằng
19/5/16
Số km
14,215
Động cơ
1,636,255 Mã lực
Đoạn này nói thế nào nhỉ, theo e áp lực và vượt qua nó như trả vay trong cuộc đời. Có thời điểm khó khăn càng quẫy càng ngập, nhưng bình thản chấp nhận thì nó lại trôi, bớt tiêu cực sẽ có hướng đi sáng. Mấy năm vừa rồi nhiều người bạn của e cũng trong tình cảnh đó, có được có mất nhưng cuối cùng vẫn bảo đảm sức khoẻ tốt, con cái, gia đình ổn.
Đúng thế GS, lúc nào buông ra bình thản sống thì thấy nó cứ trôi nhẹ đi, nếu không cứ hừng hực mệt lắm🤪
 

Thỏ móm

Xe container
Biển số
OF-542866
Ngày cấp bằng
24/11/17
Số km
6,494
Động cơ
206,985 Mã lực
Nơi ở
Vườn cà rốt màu mỡ
Những "cái viết" của mọi người bây giờ về Hà Nội đa số là sến sẩm lẩm cẩm gợi một vẻ mơ hồ hoài niệm. Có lẽ bởi cái hồn cốt nghìn xưa tạo nên cái quyến rũ mấy trăm năm của một nơi đô hội cũ đang dần mất đi, hoặc đã mất đi rồi.
Hà Nội bây giờ đã khác nhưng một phần những người Hà Nội như chúng mình chưa kịp "khác". Ngồi cái ghế trà đá ở sau Nhà Hát Lớn, một trong những ổ trà đá hiếm hoi còn lại gần đây vẫn ngồi mà không phải lo chạy Phường, không thấy phố không thấy nhà chỉ thấy mặt bà hàng nước già đang cười với cái điện thoại. Một loại cảm xúc cũng đã thành "cũ" rồi.
Cái " cũ" ấy mới chính là cái rồi ai, sau những vật lộn với xã hội trở về vói mảnh tâm hồn đầy sứt sẹo, cũng cần và tìm.

Đúng! Nhịp điệu cuộc sống sẽ khác, xã hội cũng sẽ khác. Đó là lẽ đương nhiên của Tạo hóa và đó là Vô thường nhưng chính những cái " cũ" ấy lại là cái mỏ neo để ta không bị trôi dạt vô định trong cái xô bồ vốn không thuộc về ta hay đúng hơn Ta không thuộc về...
 
Thông tin thớt
Đang tải
Top