Quả này em không chắc, có phải quả cây sắn thuyền đúng không mợ?Đã vào đây ban đêm thì cụ hiếm có cơ hội độc thoại
Quả bên trên giống ai em không chắc, nhưng lại chắc là quả này giống em. Đố cụ biết quả gì
![]()
Quả này em không chắc, có phải quả cây sắn thuyền đúng không mợ?Đã vào đây ban đêm thì cụ hiếm có cơ hội độc thoại
Quả bên trên giống ai em không chắc, nhưng lại chắc là quả này giống em. Đố cụ biết quả gì
![]()
Sau bét! Cho cụ đoán lần 2.Quả này em không chắc, có phải quả cây sắn thuyền đúng không mợ?

Nghe chừng câu truyện em chưa kể mà mợ ấy muốn nghe giống ncc trong nghìn lẻ 1 đêm quá. Luôn có cớ để ngày hôm sau nghe tiếp để rồi lại ...mất ngủ thêm. Thôi vậy em bảo em gặp gái đẹp bon mồm chém gió luyên thuyên chứ thật ra chả có truyện gì ngoài chuyện Chay nếp chín mọng thì ngon tuyệt, em nhìn thấy thì chỉ muốn ..cắn.![]()
Thế để em nghĩ đã chứ bây giờ thì em chưa biết là quả gì thậtSau bét! Cho cụ đoán lần 2.
Và chờ em viết tiếp “câu chuyện hoà bình” giúp cụ nhé, viết chữ là việc em rất thích làm khi mất ngủ![]()
Leanh65Cảnh sắc núi rừng mình đẹp hùng vĩ quá mợ nhể, mâm xôi ngay Bungalow em ở có một mâm xôi luôn đấy mợ. Chỗ kia đông người có khi em k mò lên, sáng em sẽ dậy sớm đi hít hà hương lúa xem có gì hay hơn. Cccm có đọc Nguyễn Huy Thiệp k nhỉ?Hoa mua tím biếc kìa cụ. Lúa và cây cỏ thì xanh mát mắt. Đáng đồng tiền bát gạo
Ở La Pán Tẩn cụ không tiện chân lượn qua đồi Mâm Xôi chụp vài kiểu cho chúng em ngắm ké với
Em góp ảnh mây ở Thung lũng Tả Cùa Y và lúa
![]()
![]()
Mợ có vẻ thích núi rừng mà k làm một túp lều tranh trên này nhỉ, thi thoảng cuối tuần mợ xách tay thêm 01 quả tim màu vàng lên nữa ngồi ngắm đồi nương chill lém.Ah, em nhớ quán Phê La siêu rộng ở mạn Trích Sài rồi, hôm nào có dịp đạp xe em sẽ sang nhà bên cạnh và order món kèm gặp mặt ông chủ nhà nhé
View nhà này triệu đô, em có thể ngồi tự kỷ bên hiên nhà và lang thang đi bộ khắp các ngả đường đến khi lúa chín mà không thấy chán. Tuần trước lỡ chuyến Hoàng Su Phì, chắc khoảng 2 tuần nữa em theo chân cụ Lên MCC vậy. Lúc đó lúa chắc sẽ vàng ươm cụ nhỉ![]()

Em xin phép mợ biên lại tý ahChiều thu năm ấy, con đường đồi vàng hoe nắng vàng rực rỡ như ai đổ mật hòa quện làn gió thu man mác mênh mông. Gốc chay tơ lưng chừng đồi trĩu nặng những quả vàng chín mọng. Dưới tán cây, chàng trai gày cố kiễng chân với 1 quả chay cute nhỏ xinh chín mọng như cô bé dễ thương đang ngửa cổ hóng lên với ánh nhìn tinh nghịch, nửa như động viên, nửa như thách thức. Chân run run, không phải vì cố gắng mà vì chàng đỏ mặt khi nhìn xuống bắt gặp một hình ảnh khác lạ dưói làn áo đẫm mồ hôi đang phập phồng phập phồng..., một ánh mắt trìu mến nơi bạn đồi mà bấy lâu nay cậu vô tình ngốc nghếch bỏ qua. Rồi quả chay cũng nằm gọn trong tay chàng. Hái một quả giấu sau lưng, rồi chìa ra với nụ cười tinh nghịch:
- Ăn đi, chua lắm, thử đi này?
! đỏ mặt, cắn nhẹ một miếng, khẽ nhăn mặt, đôi mày cong cong chụm lại, hàng mi cong khe khẽ rung rinhnhưng ngay sau đó lại nhoẻn cười tít mắt, nụ cười trong veo như ánh nắng xuyên qua tán cây khi lỡ cắn phải một quả xanh. Cô liếc xéo chàng, Lê Anh vẻ mặt hối lỗi chìa ra quả vàng mọng như muốn chuộc lại lỗi lầm. Bé ! vờ bĩu môi, đưa tay nhận lấy, nhưng chưa ăn vội mà dí quả chay vào ngực áo Lê Anh, khiến cậu giật bắn mình lùi lại. Cả hai phá lên cười, tiếng cười trong trẻo lan xa vang vọng khắp triền đồi, xen lẫn tiếng gió thổi lay động các khóm mua vàng rực rỡ trong ánh hoàng hôn cuối thu.
Rồi bất chợt, ! thở dài khẽ khàng:
- Chay chua rồi cũng đến ngày chín ngọt, còn cậu thì sao?
Chàng luống cuống chưa biết nói sao, tay chân cảm thấy như thừa thãi. Rồi ! Cũng bảo: tớ mới mượn được cuốn truyện hay lắm, tối sang nhà tớ cho xem nhé....
Cả hai cùng xốc lại bó Thanh Hao lên lưng rảo bước xuống đồi. Đôi chân nhỏ xinh với bắp chân thon chắc nịch rám nắng cứ thoăn thoắt ẩn hiện chiếm hết tâm trí chàng suốt đoạn đường về...
Cơm nước xong có trận bóng đá trên tv các bạn kéo đến xem. Chàng mải canh ắc quy chiếc tv vỏ đỏ mắt dán vào màn hình cùng các bạn quên béng lời hẹn ban chiều. Lúc đi ngủ nhớ ra thì đã muộn, nhòm qua gốc mít sang nhà hàng xóm thấy tối um mà con chó to nhà ấy thật đáng ghét nên chàng tặc lưỡi, thôi để mai vậy.
Sáng mai xuống cổng dắt xe đi làm. Chàng ngẩn người nhận thấy hai lốp xe đã bẹp dí từ bao giờ. Ngẩng nhìn qua hx, chàng bất chợt thấy dáng lưng ong chạy vội vào nhà. ! Đã lớn phổng thành thiếu nữ tự bao giờ mà chàng không hay, vẫn nghĩ em như cô bé đi đồi hái sim mua bé nhỏ ngày nào.
Giờ xe bẹp lốp muộn giờ làm mất rồi, trách ai sao lỡ làm tội xiên 2 phát cái lốp xe tội nghiệp của tôi.=-))
PS: Em viết xong cái kết có hậu, nhưng nó đã được sửa lại tại vì cụ không biết loại quả giống em. Cho chừaLeanh65
Leanh65Em biết rùi, em chuộc lỗi đc không mợ. Quả mà từ bé đến già đ.ô cai mãi không xong đúng không mợ. Tại cái lá em nhìn không phải.Đã vào đây ban đêm thì cụ hiếm có cơ hội độc thoại
Quả bên trên giống ai em không chắc, nhưng lại chắc là quả này giống em. Đố cụ biết quả gì
![]()
Sáng em đi bộ chộp mấy cái ảnh nhưng k có nắng mợ ạ:Hoa mua tím biếc kìa cụ. Lúa và cây cỏ thì xanh mát mắt. Đáng đồng tiền bát gạo
Ở La Pán Tẩn cụ không tiện chân lượn qua đồi Mâm Xôi chụp vài kiểu cho chúng em ngắm ké với
Em góp ảnh mây ở Thung lũng Tả Cùa Y và lúa
![]()
![]()
Mận quân nhéEm biết rùi, em chuộc lỗi đc không mợ. Quả mà từ bé đến già đ.ô cai mãi không xong đúng không mợ. Tại cái lá em nhìn không phải.
Quả này mà chắc chắn giống mợ thì mợ xinh phải biết. Cân đối tròn trịa, chắc chắn, vừa tay.kk![]()
Thế à mợ. Sao nhìn cái rốn nó không giống quả loài mận nhỉ. Mợ ấy dỗi rồiMận quân nhé
Tuyệt đẹp và yên bình quá cụ Nhím ơiSáng em đi bộ chộp mấy cái ảnh nhưng k có nắng mợ ạ:
Tu![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()




Chiều thu năm ấy, con đường làng vàng hoe nắng, gốc chay già bên giếng rụng lộp bộp những quả đỏ au. Lê Anh nhặt một quả giấu sau lưng, rồi chìa ra với nụ cười tinh nghịch:
- Ăn đi, chua lắm, dám thử không?
Mưa đỏ mặt, cắn nhẹ một miếng, khẽ nhăn mặt, đôi mày cong cong chụm lại, nhưng ngay sau đó lại nhoẻn cười tít mắt, nụ cười trong veo như ánh nắng xuyên qua hàng cây khi lỡ cắn phải một quả xanh. Cô liếc xéo Lê Anh, Lê Anh vẻ mặt ra vẻ hối lỗi chìa ra một quả vàng mọng như muốn chuộc lại lỗi lầm bé nhỏ của mình.
Mưa vờ bĩu môi, đưa tay nhận lấy, nhưng chưa ăn vội mà dí quả chay vào ngực áo Lê Anh, khiến cậu giật mình lùi lại. Cả hai phá lên cười, tiếng cười tan vào khoảng sân rợp bóng, xen lẫn tiếng gió thổi qua hàng tre và mùi nắng ngai ngái của buổi chiều.
Rồi bất chợt, Mưa thở dài khẽ khàng:
- Chay chua rồi cũng đến ngày chín ngọt, còn cậu thì chẳng có cái vẹo gì để mong.
PS: Em viết xong cái kết có hậu, nhưng nó đã được sửa lại tại vì cụ không biết loại quả giống em. Cho chừaLeanh65
Em xin phép mợ biên lại tý ah
Bắc Giang, một chiều thu mát mẻ. Bầu trời xanh biếc lãng đãng mây. Con đường đồi vàng hoe nắng vàng rực rỡ như ai đổ mật hòa quện làn gió thu man mác mênh mông. Gốc chay tơ lưng chừng đồi trĩu nặng những quả vàng chín mọng. Dưới tán cây, chàng trai gày cố kiễng chân với 1 quả chay cute nhỏ xinh chín mọng như cô bé dễ thương đang ngửa cổ hóng lên với ánh nhìn tinh nghịch. Nửa như động viên, nửa như thách thức. Chân run run, không phải vì cố gắng mà vì chàng đỏ mặt khi nhìn xuống bắt gặp một hình ảnh tròn đầy khác lạ thấp thoáng dưói làn áo đẫm mồ hôi đang phập phồng phập phồng..., một ánh mắt trìu mến nơi bạn đồi mà bấy lâu nay cậu vô tình ngốc nghếch bỏ qua. Rồi quả chay cũng nằm gọn trong tay chàng. Hái một quả giấu sau lưng, rồi chìa ra với nụ cười tinh nghịch:
- Ăn đi, chua lắm, thử đi này?
! đỏ mặt, cắn nhẹ một miếng, khẽ nhăn mặt, đôi mày cong cong chụm lại, hàng mi cong khe khẽ rung rinhnhưng ngay sau đó lại nhoẻn cười tít mắt, nụ cười trong veo như ánh nắng xuyên qua tán cây khi lỡ cắn phải một quả xanh. Cô liếc xéo chàng, Lê Anh vẻ mặt hối lỗi chìa ra quả vàng mọng như muốn chuộc lại lỗi lầm. Bé ! vờ bĩu môi, đưa tay nhận lấy, nhưng chưa ăn vội mà dí quả chay vào ngực áo Lê Anh, khiến cậu giật bắn mình lùi lại. Cả hai phá lên cười, tiếng cười trong trẻo lan xa vang vọng khắp triền đồi, xen lẫn tiếng gió thoảng vi vu lay động các khóm mua tím thẫm trong ánh hoàng hôn chiều cuối thu.
Rồi bất chợt, ! thở dài khẽ khàng:
- Chay chua rồi cũng đến ngày chín ngọt, còn cậu thì sao?
Chàng luống cuống chưa biết nói sao, tay chân cảm thấy như thừa thãi. Rồi ! Cũng bảo: tớ mới mượn được cuốn truyện ty hay lắm, tối sang nhà tớ cho xem nhé....
Cả hai cùng xốc lại bó Thanh Hao lên lưng rảo bước xuống đồi. Đôi chân nhỏ xinh với bắp chân thon chắc nịch rám nắng cứ thoăn thoắt ẩn hiện chiếm hết tâm trí chàng suốt đoạn đường về...
Cơm nước xong có trận bóng đá trên tv các bạn kéo đến xem. Chàng mải canh ắc quy chiếc tv vỏ đỏ mắt dán vào màn hình cùng các bạn quên béng lời hẹn ban chiều. Lúc đi ngủ nhớ ra thì đã muộn, nhòm qua gốc mít sang nhà hàng xóm thấy tối um mà con chó to nhà ấy thật đáng ghét nên chàng tặc lưỡi, thôi để mai vậy.
Sáng mai xuống cổng dắt xe đi làm. Chàng ngẩn người nhận thấy hai lốp xe đã bẹp dí tự bao giờ. Ngẩng nhìn qua hx, chàng bất chợt thấy dáng lưng ong chạy vội vào nhà. ! Đã lớn phổng thành thiếu nữ tự bao giờ mà chàng không hay, vẫn nghĩ em như cô bé đi đồi hái sim, vặt mua bé nhỏ ngày nào.
Giờ xe bẹp lốp muộn giờ làm mất rồi, trách ai sao lỡ vô tình, tui biết lỗi rồi mà lại xiên 2 phát cái lốp xe tội nghiệp của tôi..-÷))))
PS: Em viết xong cái kết có hậu, nhưng nó đã được sửa lại tại vì cụ không biết loại quả giống em. Cho chừaLeanh65



Sr. Mợ. Mà hôm qua mợ đã được giấc ngủ sớm ngon thế còn gì. Chuyện của em thật đến 99,99%, chỉ có tý tên cô bé em mượn tên mợ ( dù chưa đc phép mong mợ đại xáCụ mợ cà chớn vừa thôi nha. May mà tháng 9 làm em dịu dàng hơn rồi đấy nhá![]()
Mợ có vẻ thích núi rừng mà k làm một túp lều tranh trên này nhỉ, thi thoảng cuối tuần mợ xách tay thêm 01 quả tim màu vàng lên nữa ngồi ngắm đồi nương chill lém.![]()
Ơ, các cụ vào đây lại lây bệnh mất ngủ của em rồi hả? Thức khuya dậy sớm hơn cả em mất rồiEm biết rùi, em chuộc lỗi đc không mợ. Quả mà từ bé đến già đ.ô cai mãi không xong đúng không mợ. Tại cái lá em nhìn không phải.
Quả này mà chắc chắn giống mợ thì mợ xinh phải biết. Cân đối tròn trịa, chắc chắn, vừa tay.kk![]()

Chính xác là mận quân mợ ah. Quả nó bé xíu xiu nhưng là một vị thuốc quý. Hqua em ăn hết 1 đĩa to, no lặc lèMận quân nhé

Em thật lòng mà, cà chớn ti nào đâuCụ mợ cà chớn vừa thôi nha. May mà tháng 9 làm em dịu dàng hơn rồi đấy nhá![]()

Em thức luôn đến sáng đi td chứ có ngủ tý nào đâu mà dậy sớm mợ.Ơ, các cụ vào đây lại lây bệnh mất ngủ của em rồi hả? Thức khuya dậy sớm hơn cả em mất rồi![]()
Cảm ơn mợ đã gọi em, tại thấy mợ nổi tiếng, quan hệ rộng quá nên ngại ko dám nhận người quenTuyệt đẹp và yên bình quá cụ Nhím ơi
Cụ đã thành công mang tâm hồn em bay lơ lửng đâu đó ở MCC rồi này.
Chào tháng 9 mát lành, cảm nhận rõ thu về trên tán lá dịu dàng, em lại nhớ mấy câu độc thoại viết vu vơ hồi tháng 9 đầu tiên lơ ngơ vào of, em rủ cả anh Í A pied vào đọc cùng
Này nhé, tay đựng chạm tháng Chín
Kẻo heo may lay lắt rớt bên thềm
Ừ thôi nhé, môi đừng chạm tháng 9
Kẻo vỡ oà giấc mộng yên nhiên
…
Hay là tay cứ chạm tháng Chín
Để heo may len khe khẽ trong lòng
Hay cứ để môi thơm nồng tháng Chín
Tim ai còn vơ vẩn khúc hư không.
Sáng ra em dậy sớm ngắm mây bay trên những đường cong mềm mại của những thửa ruộng bậc thang. Ngắm đàn gà con theo mẹ kiếm ăn và chơi với mấy em cún con thấy cs nơi đây bình yên quá mợ ạ:Tuyệt đẹp và yên bình quá cụ Nhím ơi
Cụ đã thành công mang tâm hồn em bay lơ lửng đâu đó ở MCC rồi này.
Chào tháng 9 mát lành, cảm nhận rõ thu về trên tán lá dịu dàng, em lại nhớ mấy câu độc thoại viết vu vơ hồi tháng 9 đầu tiên lơ ngơ vào of, em rủ cả anh Í A pied vào đọc cùng
Này nhé, tay đựng chạm tháng Chín
Kẻo heo may lay lắt rớt bên thềm
Ừ thôi nhé, môi đừng chạm tháng 9
Kẻo vỡ oà giấc mộng yên nhiên
…
Hay là tay cứ chạm tháng Chín
Để heo may len khe khẽ trong lòng
Hay cứ để môi thơm nồng tháng Chín
Tim ai còn vơ vẩn khúc hư không.