Trong cộng đồng người Việt xa quê, có một câu nói thường được nhắc lại như một lời tự trào:
“Có điều kiện rồi thì sống ở Việt Nam vẫn thoải mái hơn.”
Câu nói nghe nhẹ tênh, nhưng càng sống lâu giữa hai nền văn hóa, người ta càng hiểu đó là một trải nghiệm được đúc kết từ thời gian, chứ không phải lời than thở vu vơ.
Không ít người rời Việt Nam mà trong tay chẳng có gì ngoài quyết tâm. Không phải họ quay lưng với quê hương, mà vì ở thời điểm ấy, cuộc sống tại quê nhà quá chật chội cho những ước mơ. Việc làm bấp bênh, cơ hội hạn chế, áp lực mưu sinh khiến lựa chọn ra đi trở thành một cách tìm đường thở. Châu Âu, Úc, Mỹ.... khi đó không hiện ra như miền đất hứa, mà như một môi trường khác, nơi luật lệ rõ ràng hơn, nơi nỗ lực có thể dần dần chuyển hóa thành kết quả, dù phải đánh đổi bằng những năm tháng nhọc nhằn và cô độc.
Ở Âu Mỹ, chẳng ai hứa hẹn hạnh phúc sẵn có. Chỉ có một sự ngầm hiểu là nếu chịu khó làm việc, tôn trọng luật chơi và đủ kiên trì, thì cuộc sống sẽ từ từ ổn định. Nhưng đổi lại là những ca làm nối dài, những mùa lễ trôi qua lặng lẽ, và nỗi nhớ quê hương lúc nào cũng lẩn khuất đâu đó trong đời sống thường ngày.
Rồi khi đã đi được một quãng đủ xa, có chỗ ở ổn định, có phương tiện đi lại, có tài sản tích lũy, con cái học hành thành đạt... người ta bắt đầu nhìn về Việt Nam với tâm thế khác. Không còn là nơi từng phải rời bỏ, mà là nơi có thể nghĩ đến chuyện quay về. Và lúc này, câu nói năm xưa bỗng nhiên nghe rất đúng.
Khi tài chính không còn là nỗi lo thường trực, cuộc sống ở Việt Nam trở nên dễ chịu theo một cách rất riêng. Gia đình gần bên, bữa cơm quen thuộc, bạn bè cũ, ngôn ngữ không cần điều chỉnh. Những điều tưởng chừng nhỏ nhặt ấy, ở nơi đất khách phải đánh đổi bằng thời gian và khoảng cách, còn ở quê nhà lại hiện hữu một cách tự nhiên.
Dẫu vậy, không phải ai cũng có thể trở về, và không phải ai trở về cũng tìm lại được cảm giác thuộc về. Thời gian xa xứ làm con người đổi khác. Quen với sự riêng tư, với trật tự, với nhịp sống có tổ chức. Khi quay lại, có người thấy ấm áp, có người lại cảm giác mình đứng giữa hai thế giới, không hoàn toàn thuộc về bên nào.
Có lẽ vì thế, câu hỏi không nằm ở chỗ Việt Nam hay Âu Mỹ tốt hơn.
Mà là ở từng giai đoạn, con người ta đang cần điều gì cho cuộc sống của mình.
Khi còn trẻ, cần cơ hội, cần nền tảng, cần một nơi để xây dựng tương lai, người ta chọn ra đi. Khi đã đủ đầy hơn, họ lại cần sự kết nối, cần gia đình, cần những điều quen thuộc, người ta lại nghĩ đến chuyện quay về. Không có gì mâu thuẫn, chỉ là những chặng đường khác nhau của cùng một hành trình.
Cuộc sống vốn hiếm khi có đáp án chung cho tất cả. Mỗi lựa chọn đều có cái giá riêng. Và điều quan trọng không phải là sống ở đâu, mà là hiểu vì sao mình chọn nơi ấy.
Sống ở Việt Nam, khi đã có điều kiện, quả thật là nhẹ lòng hơn.
Nhưng để đến được sự nhẹ lòng đó, rất nhiều người đã phải đi một vòng rất xa .....hơn nửa vòng Trái Đất.
Dòng người xếp hàng trước lãnh sự quán Mỹ tại TP. Hồ Chí Minh.