em cho cụ cái cà lê cụ tháo bánh luôn cho máu
XH giờ thật hay ảo, cũng đều cần có sự mềm mại, tinh tế, uyển chuyển sao cho hợp lòng ọp phơ, vừa ý ... chã chứ nị.
Cụ còn nhớ ngày xưa, mỗi khi bơm hay xả van xe đạp, ta đều phải day day, bóp bóp, nắn nắn, sao cho khi xả thì xả vừa, bơm thì bơm không quá căng không?
E sẽ áp dụng cách này để làm, tỉ dụ như lão
Thích Là Bụp đang bụp chị
MuathuHN252, e đi ngang qua, ấn ấn, day day, sờ sờ, bóp bóp, thế là sự kiện nó nhẹ nhàng hơn rất nhiều: "Thích ... Thu", "Bụp Thu", "Là Thu". Hay như lão
hungalpha , mỗi khi ọp phơ định kêu than, gởi đơn khiếu nại, e sẽ bóp tí keyboard, là trở thành "hự ...", "á", "phê" ơi. Nghe nó nhẹ nhàng, dịu dàng, thắm tình ọp phơ không nào?
Chứ ai như cụ, cầm cái cờ lê vặn vặn xoáy xoáy, nghiến răng nghiến phím, "Bụp", "Bụp", "Phá" , nó công xưởng quá, máy móc quá, rô bốt quá.