Thớt này làm nhiều kỉ niệm ùa về với mình, năm 94 đỗ đại học, thầy em thưởng nóng cho con phượng hoàng màu rêu rồi đèo lên cải cửa hàng đồng hòi Mặt Trời gì đó ở gần ga Hàng Cỏ. Thầy định mua cho thêm cái đồng hồ Seiko phai chém cạnh đang rất hót thời đó, đến của hàng do hết hàng và cũng đắt ngoài dự kiến (mình nhớ đâu là tương đương 2 chỉ vàng) nên cũng đắn đo. Lúc đó mình thấy có con Citizen bẩy cũng nhang nhác Seiko phai mà tiền kém hơn non nửa, đánh bạo giật gấu áo thầy bảo con thích chiếc này

(trong thâm tâm vẫn kết Seiko phai hót kia cơ). Thế là em nó lên tay theo mình đồng hành suốt thời sinh viên, sau này ra trường đi làm có điều kiện thay đồng hồ như thay áo, con Citizen mình lại đưa lại thầy đeo chơi hộ đâu vài tháng rồi bẵng đi chả nhớ, cứ nghĩ thầy có nhiều đồng hồ nên cho ai đó rồi. Năm ngoái nhân lúc rảnh rang hai thầy con làm ấm trà sen Hồ Tây chém gió ôn nghèo kể khổ, thầy bỗng nhắc: tôi có cái này cho anh xem, nọ tìm giấy tờ trong cặp da cũ bỗng thấy nó

Nhìn thầy đưa cái đồng hồ quen thuộc gắn bó thủa thanh xuân mà không tin mắt mình, vẫn mới cóng, lắc vài cái máy máy vẫn chạy ro ro

hơn hai chục năm, đúng là chữ duyên