Mới đầu thì có chán nha bác: thấy m thừa thãi, muốn đi chơi nhưng ko có bạn, có bạn nhưng người ta bận, có bạn nhưng ko hợp tầm nhìn và nhận thức/ sở thích,…
Nên cũng phải tự tìm cách cân bằng cuộc sống theo ý mình: tìm thú vui mới như trồng cây trồng hoa cây cảnh, nuôi cá, có ng thích du lịch thì đi khắp nơi, học những thứ mình chưa biết như nhạc-hoạ-hát-võ, chơi thể thao, đi ăn thứ m thích.
Ko tới mức ấy đâu bác, nhiều người sống đơn giản ko vướng bận con cái thì vài chục (50) nghỉ đc rồi, ai nhu cầu cao hơn (con nhỏ, đông con, còn bme,…) thì 100 hoặc hơn nữa. Chủ yếu là cơ cấu tài sản phù hợp với mục đích và nhu cầu của mình. Cảm thấy dòng tiền thụ động đủ (dư dả chút) thì nghỉ là đc.
Ví dụ 50 tỷ ở phố các cụ ở cái nhà chung cư 15 tỏi còn 25 tỏi thì mua 2bđs dòng tiền đc cỡ 50-60 thì nếu con cái lớn trưởng thành rồi hoàn toàn có thể nghỉ đc (2vc tiêu 50 thoải mái).
100 tỷ thì các cụ ở cái nhà 30-40 tỷ còn 60-70tỷ các cụ mua 2-3bđs dòng tiền đc cỡ 150tr thì nếu có 2 con nhỏ cũng là thoải mái.
Việc nghỉ hay ko nghỉ ko có đúng sai, mà tuỳ mỗi ng. Có ng thích nghỉ ngơi hưởng thụ nhưng có ng thích làm việc là niềm vui: quyền mưu cầu hạnh phúc trong tuyên ngôn độc lập. Tiền bạc cũng là để đem lại “quyền tự do” như muốn gặp ai hợp mình, muốn làm gì, ko muốn gặp người không hợp,…