He he
Vẫn dặt dờ các thớt suốt đó cụ ạ.Oh, lâu lắm mới gặp lại cụ, có lẽ từ thread "Sách" thì phải.
Xin cảm ơn cụ đã nhớ đến mình. Năm mới, xin chúc cụ & gia đình luôn gặp được nhiều may mắn & tràn đầy niềm vui nhé.![]()

Rất vui gặp lại với giao diện thời xa xưa.

Em lạy chịVẫn dặt dờ các thớt suốt đó cụ ạ.![]()
Tay ấy tay nào Chế?Vẫn dặt dờ các thớt suốt đó cụ ạ.![]()
Bây giờ dùng từ không cẩn thận là bị truyền thông bẩn như Xuân Hinh đó nhé. Cụ ấy dùng từ Sấp sấp ngửa ngửa bị bọn trẻ trâu nó chửi tơi bời đó.Em lạy chị
Chị nói luôn là dặt dẹo đi...
Nhìn quả ảnh lạm phát kinh thật.

Sư huynh, có tiền cho đệ vay 2 triệu tệ?Nhìn quả ảnh lạm phát kinh thật.
Đôi công nhân đang hau háu nhìn xem ông chủ có việc gì gọi không.
Cô giáo tiễn hs. Em hết tiền học thêm thì mời em ngược.
Sếp đang bảo vợ. Bán xe bán nhà rồi em. Nhưng vẫn phải mặc đẹp đi cơm rang dưa bò. Tiện làm màu tí về chém là đi dự tiệc . không chém ra tết gọi ae đi làm chóa nó theo.
Em dự thông tin từ nghệ thuật là vậy.
![]()
Tiền và vàng nhà vua luôn khổ vì nhiềuSư huynh, có tiền cho đệ vay 2 triệu tệ?
Dù gì cũng là đồng môn Kiếm Trác!
Thần vưỡn luôn ngoan với bộ hạ, úi nhầm bệ hạ!Tiền và vàng nhà vua luôn khổ vì nhiều![]()
Thớt này của cụ khongthuphi đây mà. Em xin phép mạo muội tag cụ, đã hơn chục năm từ thời điểm cụ xắn tay áo tham gia quá trình tìm vàng và gần chục năm từ lúc cụ mở thớt kể lại câu chuyện. Em tin là cccm đều tò mò ko rõ tại thời điểm hiện tại, kho vàng ấy đã về được đúng chủ nhân của nó chưa cụ? Quá trình khai quật đó đã diễn ra ntn cụ có biết ko ạ?
Cái Cụ nói thì hàng vàng mã (ở bắc bộ) thường gọi là "Nghìn vàng" hay "Nghìn vàng hoa đỏ"
Để đấy cụ. Phòng ngủ đấy không cho ai vào hết.à em chợt nhớ ra 1 câu chuyện nhỏ thôi, cửa phòng ngủ của vợ chồng em có treo 1 cái kiếm sắt nhỏ tí (thứ đi mua ngoài hàng lưu niệm), cũng ko xin bùa chú gì cả, vậy mà hơn 1 năm trước bà xã đi xem 1 cô bói ở tỉnh, cô ý mô tả được hầu hết bố trí trong nhà (cơ bản ko có vấn đề gì) nhưng khi mô tả phòng ngủ thì cô ý nói là trước cửa có 1 vật phong thủy chắn ko cho cô ý vào! quá ngạc nhiên, nhưng đến giờ em vẫn kệ - vào đây hỏi các cụ là có nên bỏ nó đi hay ko nhỉ?
tại Phật Cồ đàm không chịu trả lời thẳng vào vấn đề cốt tủy về thực tại tối hậu mà đến nay chúng sinh vẫn không biết "cái gì" vào niết bàn?, "cái gì" thoát khổ?, "thứ gì" ra khỏi sinh tử? Quan hệ nhân - duyên trong phật giáo cũng giống như một cái cây kết thúc đời sống của nó, mục rữa dần thành nơi sinh sôi của loài nấm và bọ, đời sống nối tiếp đời sống nhưng không là một. Vì vậy, nếu không có một tự ngã siêu hình tồn tại đang bị vô minh che khuất thì cũng không có thứ gọi là thoát khỏi luân hồi vì mỗi đời sống cá nhân là sự hiện diện một lần duy nhất của cá thể về tinh thần, thân xác và quan hệ xã hội. Có khi Cồ đàm lúc sắp viên tịch vì ngộ độc nấm đã hiểu ra: để thoát khỏi luân hồi cũng không cần phải tu tập cả một đời như vậy, chỉ cần ăn bậy thứ gì đó là đủCó thể hiểu rất đời thường như sau:
Phật giáo nói không có linh hồn, nghĩa là không có một “cái tôi” cố định, bất biến, tồn tại mãi từ đời này sang đời khác. Nhưng không có linh hồn không đồng nghĩa với chết là hết. Thứ còn lại không phải là “ai đó”, mà là dòng nhân-quả của tâm và hành vi.
Hãy hình dung một ngọn lửa. Ngọn lửa ở cây nến thứ hai không phải là ngọn lửa ở cây nến thứ nhất, nhưng nó được thắp lên từ chính ngọn lửa trước. Không có vật gì “chuyển sang”, chỉ có sự tiếp nối điều kiện. Con người cũng vậy: thân xác mất đi, nhưng nghiệp và tâm thức đã tạo ra điều kiện cho một đời sống khác xuất hiện.
Hoặc như sóng điện thoại. Khi chiếc điện thoại hỏng, ta không nghe được sóng nữa, nhưng sóng không mất, chỉ là thiếu thiết bị để biểu hiện. Thân xác giống như chiếc máy, còn dòng tâm thức giống như dòng sóng; mất máy không có nghĩa là sóng bị tiêu diệt.
Một ví dụ rất gần nữa là thói quen. Một người hay nóng giận, nói năng cộc cằn. Dù hôm nay không nói, thói quen ấy vẫn tiềm ẩn, gặp điều kiện là bộc lộ. Nghiệp cũng như vậy: không phải là vật thể, nhưng có lực dẫn dắt, tạo khuynh hướng cho đời sống tiếp theo.
Vì vậy, không có ai mang nguyên vẹn từ kiếp này sang kiếp khác, vì không có cái gọi là "linh hồn" thường hằng bất biến. Chỉ có những điều ta đã nghĩ và đã làm ở kiếp trước (sinh ra nghiệp) quyết định kiếp sau sinh vào lục đạo nào và trong hoàn cảnh ra sao. cá thể chúng sinh hữu tình ở kiếp sau không phải là cá thể ở kiếp trước, nhưng vẫn nhận lại kết quả từ chính những nguyên nhân đã gieo trong kiếp trước....
Theo Duy Thức tông thì cũng rất hack não: trong Duy Thức tông (và cả vật lý hiện đại), không phải mọi tồn tại đều cần nơi chốn chứa nó, không phải mọi dòng chẩy đều cần đường ống; Dòng tiếp nối của nghiệp và tâm để chuyển kiếp được gọi là A-lại-da thức, nhưng nó không phải kho chứa, nên không cần nằm ở đâu cả. Ta thường nghĩ cái gì tồn tại cũng phải có chỗ chứa, vì quen với đồ vật như não, ổ cứng, cái hộp. Nhưng thực ra nhiều thứ tồn tại mà không cần nơi chốn, như thói quen, xu hướng, hay lực tác động: chúng không nằm ở đâu, nhưng vẫn chi phối rất thật.
Thói quen không nằm trong tay chân hay não như một vật thể, nhưng vẫn dẫn dắt hành vi. Dòng điện cũng không “nằm trong” bóng đèn; bóng đèn chỉ là điều kiện để điện biểu hiện. Đèn vỡ thì điện không mất, chỉ là không còn chỗ để hiện ra.
A-lại-da thức cũng vậy. Nó không phải kho chứa, mà là dòng tiếp nối của nghiệp và tâm. Mỗi suy nghĩ, hành động để lại một khuynh hướng; các khuynh hướng ấy nối nhau thành một dòng. Dòng này không chảy trong không gian, mà chảy trong quan hệ nhân-duyên: cái trước làm điều kiện cho cái sau.
Khi còn sống, dòng đó mượn thân và não để hiện thành một “cái tôi”. Khi thân mất, điều kiện cũ hết, nhưng dòng nghiệp duyên chưa dừng, nên tiếp tục sinh ra một đời sống khác. Không có ai mang theo, không có gì bay đi, chỉ có nhân tiếp tục sinh quả."

tại Phật Cồ đàm không chịu trả lời thẳng vào vấn đề cốt tủy về thực tại tối hậu mà đến nay chúng sinh vẫn không biết "cái gì" vào niết bàn?, "cái gì" thoát khổ?, "thứ gì" ra khỏi sinh tử? Quan hệ nhân - duyên trong phật giáo cũng giống như một cái cây kết thúc đời sống của nó, mục rữa dần thành nơi sinh sôi của loài nấm và bọ, đời sống nối tiếp đời sống nhưng không là một. Vì vậy, nếu không có một tự ngã siêu hình tồn tại đang bị vô minh che khuất thì cũng không có thứ gọi là thoát khỏi luân hồi vì mỗi đời sống cá nhân là sự hiện diện một lần duy nhất của cá thể về tinh thần, thân xác và quan hệ xã hội. Có khi Cồ đàm lúc sắp viên tịch vì ngộ độc nấm đã hiểu ra: để thoát khỏi luân hồi cũng không cần phải tu tập cả một đời như vậy, chỉ cần ăn bậy thứ gì đó là đủ![]()
do chúng sinh u mê quen tư duy "sai" thôi, cứ phải nghĩ là luôn phải có "cái gì", và luôn phải "chỗ nào" để chứa "cái gì" này; còn đã chấp nhận không có "cái gì" và cũng không có "chỗ nào" thì sáng rõ ra ngay thôi. Đức Phật không trả lời, vì người hỏi đã hỏi sai từ đầu."Chỉ có khổ chấm dứt khi vô minh và chấp ngã chấm dứt."do chúng sinh u mê quen tư duy "sai" thôi, cứ phải nghĩ là luôn phải có "cái gì", và luôn phải "chỗ nào" để chứa "cái gì" này; còn đã chấp nhận không có "cái gì" và cũng không có "chỗ nào" thì sáng rõ ra ngay thôi. Đức Phật không trả lời, vì người hỏi đã hỏi sai từ đầu.
ví như ngọn lửa trên đầu nến bị tắt đi, ngọn lửa này không đi đâu cả, cũng chẳng có chỗ nào cướp nó từ đầu ngọn nến để mà cất nó đi đâu đó, đơn giản là nó không tồn tại nữa bởi điều kiện tồn tại của nó không còn.
Nói theo sách thì: "Theo Phật giáo, con người không có một linh hồn cố định, bất biến. Thứ ta gọi là “tôi” chỉ là sự kết hợp tạm thời của thân và tâm: thân thể, cảm giác, suy nghĩ, ý muốn, nhận thức… Tất cả những thứ đó luôn thay đổi, sinh rồi diệt liên tục. Không có phần nào trong đó tồn tại mãi để có thể gọi là một “cái tôi” vĩnh viễn. Cũng không có một thực thể riêng biệt nào đứng phía sau để điều khiển chúng.
Vì vậy, khi hỏi “cái gì tái sinh?”, câu trả lời không phải là một linh hồn đi từ đời này sang đời khác. Đúng hơn, đó là một sự tiếp nối của nhân và duyên. Giống như ngọn lửa mồi từ cây đèn này sang cây đèn khác: ngọn lửa sau không hoàn toàn là ngọn lửa trước, nhưng cũng không phải hoàn toàn khác. Có sự nối tiếp, nhưng không có cái gì “chạy” từ chỗ này sang chỗ kia.
Niết-bàn cũng nên hiểu như vậy. Niết-bàn không phải là nơi chốn để một linh hồn bước vào. Đó chỉ là trạng thái khi tham, sân, si không còn nữa. Khi những nguyên nhân tạo ra khổ đau chấm dứt, thì khổ cũng chấm dứt. Giống như ngọn lửa tắt khi hết nhiên liệu: ta không thể hỏi lửa đi đâu, vì nó không đi đâu cả - nó chỉ hết điều kiện để tồn tại.
Cho nên, nói cho gọn: không có “cái gì” vào Niết-bàn, không có “ai” thoát khổ. Chỉ có khổ chấm dứt khi vô minh và chấp ngã chấm dứt. Điều này khó chấp nhận vì ta quen tin rằng luôn có một “tôi” đứng ở trung tâm mọi thứ. Nhưng theo Phật, chính sự bám chặt vào ý niệm về cái “tôi” đó mới là gốc rễ của khổ đau. Khi sự bám chấp ấy buông xuống, thì khổ cũng buông theo."
ngẫm cũng đúng, mà khó vì đời là bể khổ, bể tham sân sido chúng sinh u mê quen tư duy "sai" thôi, cứ phải nghĩ là luôn phải có "cái gì", và luôn phải "chỗ nào" để chứa "cái gì" này; còn đã chấp nhận không có "cái gì" và cũng không có "chỗ nào" thì sáng rõ ra ngay thôi. Đức Phật không trả lời, vì người hỏi đã hỏi sai từ đầu.
ví như ngọn lửa trên đầu nến bị tắt đi, ngọn lửa này không đi đâu cả, cũng chẳng có chỗ nào cướp nó từ đầu ngọn nến để mà cất nó đi đâu đó, đơn giản là nó không tồn tại nữa bởi điều kiện tồn tại của nó không còn.
Nói theo sách thì: "Theo Phật giáo, con người không có một linh hồn cố định, bất biến. Thứ ta gọi là “tôi” chỉ là sự kết hợp tạm thời của thân và tâm: thân thể, cảm giác, suy nghĩ, ý muốn, nhận thức… Tất cả những thứ đó luôn thay đổi, sinh rồi diệt liên tục. Không có phần nào trong đó tồn tại mãi để có thể gọi là một “cái tôi” vĩnh viễn. Cũng không có một thực thể riêng biệt nào đứng phía sau để điều khiển chúng.
Vì vậy, khi hỏi “cái gì tái sinh?”, câu trả lời không phải là một linh hồn đi từ đời này sang đời khác. Đúng hơn, đó là một sự tiếp nối của nhân và duyên. Giống như ngọn lửa mồi từ cây đèn này sang cây đèn khác: ngọn lửa sau không hoàn toàn là ngọn lửa trước, nhưng cũng không phải hoàn toàn khác. Có sự nối tiếp, nhưng không có cái gì “chạy” từ chỗ này sang chỗ kia.
Niết-bàn cũng nên hiểu như vậy. Niết-bàn không phải là nơi chốn để một linh hồn bước vào. Đó chỉ là trạng thái khi tham, sân, si không còn nữa. Khi những nguyên nhân tạo ra khổ đau chấm dứt, thì khổ cũng chấm dứt. Giống như ngọn lửa tắt khi hết nhiên liệu: ta không thể hỏi lửa đi đâu, vì nó không đi đâu cả - nó chỉ hết điều kiện để tồn tại.
Cho nên, nói cho gọn: không có “cái gì” vào Niết-bàn, không có “ai” thoát khổ. Chỉ có khổ chấm dứt khi vô minh và chấp ngã chấm dứt. Điều này khó chấp nhận vì ta quen tin rằng luôn có một “tôi” đứng ở trung tâm mọi thứ. Nhưng theo Phật, chính sự bám chặt vào ý niệm về cái “tôi” đó mới là gốc rễ của khổ đau. Khi sự bám chấp ấy buông xuống, thì khổ cũng buông theo."