[Funland] Tiện bút của Cao Việt Dũng: Trai Hà Nội như thế nào?

comiki

Xe ba gác
Người OF
Biển số
OF-504527
Ngày cấp bằng
13/4/17
Số km
23,040
Động cơ
18,171,142 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Văn miếu Mao Điền. Bốn chữ Ngưỡng chi di cao - 仰之弥高 (càng ngẩng trông càng thấy cao vời vợi). Chữ lấy trong Luận ngữ, là lời ca ngợi của Nhan Uyên về học thức và đạo đức của thầy mình, tức Khổng Tử. Ngưỡng chi di cao, toản chi di kiên (仰之弥高,钻之弥坚) mô tả bản chất sâu sắc và bí ẩn của giáo lý, càng ngưỡng mộ càng thấy giáo lý càng trở nên cao siêu và càng nghiên cứu càng thấy giáo lý sâu sắc, vững chắc. Thành ngữ này thường được sử dụng để thể hiện sự kính trọng đối với thầy giáo và sự kiên trì trong quá trình học tập.
Đi đâu cũng thấy ám khói pháo :D

Screenshot_20260219_122520_Facebook.jpg
 

Honghen2008

Xe lăn
Biển số
OF-423435
Ngày cấp bằng
19/5/16
Số km
13,910
Động cơ
1,631,407 Mã lực
Hà nội xưa và nay 😇
MỘT THOÁNG NGÀN NĂM

Hà Nội xưa mẹ dậy con ăn trông nồi, ngồi trông hướng. Đói cho sạch, rách cho thơm. Mới cách đây mấy chục năm thôi, miếng ăn được coi là ngọc thực, quý lắm. Thế nhưng cái thời bao cấp ấy đói thế mà vẫn có người ăn lót dạ trước ở nhà rồi mới đi ăn cỗ. Trân trọng lắm thay!

Dạo ấy có lần ăn phở Thìn bờ hồ tôi thấy một ông xếp hàng gọi xong ngồi vào ghế băng chờ. Chờ nhưng không ngồi yên được. Ông vòng ra mua thêm góc chanh( hồi đó phở Thìn có chanh nhưng phải mua, không thì ăn dấm ngâm tỏi ớt) rồi ông săm sắn đi bàn này bàn kia lấy lọ hạt tiêu, chai tương ớt về đặt trước mặt mình. Xong việc, ông xoa hai bàn tay vào nhau sung sướng chờ trong mùi phở và cái lạnh căm căm của gió mùa Đông Bắc đang lùa vào trong ngõ. Tôi không chắc một chàng trai chờ người yêu có bồi hồi như ông này chờ phở? Nhưng nhìn ông tôi mới hiểu vì sao cái thú ẩm thực đã được xếp vào hàng tứ khoái rồi mà lại còn được lên chiếu nhất.
Hôm rồi ăn phở Kao có một ông thả cả cái quẩy to tướng vào bát phở, rồi cầm cả bát ớt tươi lên gạt ngay vào đấy một góc. Ông này ăn hăng say, nhễ nhại mà vất vả. Xong rồi, nhẽ ra đứng dậy nhường chỗ vì còn bao nhiêu người đang chờ cho nó nhã, nhưng không. Ông í ngồi trước mặt tôi, miệng há ra như họng súng thần công, dùng tăm gẩy đạn tanh tách về phía trước. Làm tôi cứ xơi xong một miếng là hai bàn tay bất giác lại khum lại, che chắn cho bát phở của mình. Cơ khổ!

Hà Nội xưa, một người bạn học cùng trường âm nhạc rủ đến nhà cậu nó ở Hàng Bài để đêm ấy đón hoa Quỳnh nở. Tôi hồi đó mười tám tuổi, lại sống trong một gia đình trí thức nghèo. Nghe bạn bảo đến được hút thuốc uống trà thoải mái bèn theo từ chập tối. Cậu nó hoá ra lại là thầy dậy toán em trai tôi. Chờ đến khoảng một giờ đêm, nghe hết bài Trở về Surriento với giọng hát Robertino thì cậu tắt chiếc máy hát chạy đĩa than rồi rủ chúng tôi ra ngoài chiếc sân gạch nhỏ sau nhà, pha một ấm trà mới ngồi chờ. Chờ mãi... chờ mãi... rồi hoa cũng khẽ cựa mình và thật kỳ diệu... hoa lặng lẽ nở, lặng lẽ toả hương trước sự ngưỡng mộ của mọi người. Từ lúc đó cho đến khi hoa chầm chậm, tư lự mãn khai, chúng tôi chả ai bảo ai, bất giác chỉ dám thì thầm. Như e ngại hoa sẽ giật mình chăng khi nghe lời phàm phu bình phẩm.
Hà Nội nay, người ta phổ biến cho nhau khi Quỳnh nở thì hái ngay cho tươi. Rửa sạch bụi phấn hoa, bỏ cuống và nhụy, xắt ra xào thịt bò hay làm gỏi tôm, thịt nạc.

Hà Nội xưa, hoa Giấy leo dọc tường biệt thự. Phố Nguyễn Gia Thiều trưa vắng nắng chang chang, có mỗi thằng trốn học là tôi.
Hà Nội nay phố chật người đông. Năm ngoái đi qua bờ hồ nghe:
- Con ấy người bé nhưng l... to, còn con kia trông thế nhưng l... bé.
Giật mình ngoái lại nhìn thì tưởng nghe nhầm vì ông này ngồi xổm ở vỉa hè ngay trước cửa nhà mình, đang buôn dưa lê với hai bà sồn sồn. Lạ cái là giọng ông í cứ đều đều như đọc báo. Cả ba người chả ai cười.

Hà Nội xưa, cô tôi ở phố Nam Ngư, sẩm tối nghe tiếng chuông xe rác chạy ra đổ còn kéo chiếc nón che xuống mặt.
Hà Nội nay, buổi sáng đi qua phố Huế thấy một “ trung niên thi sĩ” râu xén bảnh bao, cởi trần trắng lốp đang ngồi vê ghét búng ra vỉa hè mới kinh.

Còn đâu “ Hai sắc hoa Ti gôn”?
Chỉ e mai này câu ngàn năm văn vật với người Tràng An chỉ còn lưu truyền trong cổ tích.

( trích Tên một giấc mơ ) Mai lâm
 

Aladin79

Xe tăng
Biển số
OF-891940
Ngày cấp bằng
25/8/25
Số km
1,682
Động cơ
11,452 Mã lực
Tuổi
55
To bé rồi thời các cụ 4 lù tuốt 😅
 

DurexSSL

Xe buýt
Biển số
OF-855596
Ngày cấp bằng
20/3/24
Số km
630
Động cơ
45,303 Mã lực
Nơi ở
Đỉnh Vu Sơn
Hà nội xưa và nay 😇
MỘT THOÁNG NGÀN NĂM

Hà Nội xưa mẹ dậy con ăn trông nồi, ngồi trông hướng. Đói cho sạch, rách cho thơm. Mới cách đây mấy chục năm thôi, miếng ăn được coi là ngọc thực, quý lắm. Thế nhưng cái thời bao cấp ấy đói thế mà vẫn có người ăn lót dạ trước ở nhà rồi mới đi ăn cỗ. Trân trọng lắm thay!

Dạo ấy có lần ăn phở Thìn bờ hồ tôi thấy một ông xếp hàng gọi xong ngồi vào ghế băng chờ. Chờ nhưng không ngồi yên được. Ông vòng ra mua thêm góc chanh( hồi đó phở Thìn có chanh nhưng phải mua, không thì ăn dấm ngâm tỏi ớt) rồi ông săm sắn đi bàn này bàn kia lấy lọ hạt tiêu, chai tương ớt về đặt trước mặt mình. Xong việc, ông xoa hai bàn tay vào nhau sung sướng chờ trong mùi phở và cái lạnh căm căm của gió mùa Đông Bắc đang lùa vào trong ngõ. Tôi không chắc một chàng trai chờ người yêu có bồi hồi như ông này chờ phở? Nhưng nhìn ông tôi mới hiểu vì sao cái thú ẩm thực đã được xếp vào hàng tứ khoái rồi mà lại còn được lên chiếu nhất.
Hôm rồi ăn phở Kao có một ông thả cả cái quẩy to tướng vào bát phở, rồi cầm cả bát ớt tươi lên gạt ngay vào đấy một góc. Ông này ăn hăng say, nhễ nhại mà vất vả. Xong rồi, nhẽ ra đứng dậy nhường chỗ vì còn bao nhiêu người đang chờ cho nó nhã, nhưng không. Ông í ngồi trước mặt tôi, miệng há ra như họng súng thần công, dùng tăm gẩy đạn tanh tách về phía trước. Làm tôi cứ xơi xong một miếng là hai bàn tay bất giác lại khum lại, che chắn cho bát phở của mình. Cơ khổ!

Hà Nội xưa, một người bạn học cùng trường âm nhạc rủ đến nhà cậu nó ở Hàng Bài để đêm ấy đón hoa Quỳnh nở. Tôi hồi đó mười tám tuổi, lại sống trong một gia đình trí thức nghèo. Nghe bạn bảo đến được hút thuốc uống trà thoải mái bèn theo từ chập tối. Cậu nó hoá ra lại là thầy dậy toán em trai tôi. Chờ đến khoảng một giờ đêm, nghe hết bài Trở về Surriento với giọng hát Robertino thì cậu tắt chiếc máy hát chạy đĩa than rồi rủ chúng tôi ra ngoài chiếc sân gạch nhỏ sau nhà, pha một ấm trà mới ngồi chờ. Chờ mãi... chờ mãi... rồi hoa cũng khẽ cựa mình và thật kỳ diệu... hoa lặng lẽ nở, lặng lẽ toả hương trước sự ngưỡng mộ của mọi người. Từ lúc đó cho đến khi hoa chầm chậm, tư lự mãn khai, chúng tôi chả ai bảo ai, bất giác chỉ dám thì thầm. Như e ngại hoa sẽ giật mình chăng khi nghe lời phàm phu bình phẩm.
Hà Nội nay, người ta phổ biến cho nhau khi Quỳnh nở thì hái ngay cho tươi. Rửa sạch bụi phấn hoa, bỏ cuống và nhụy, xắt ra xào thịt bò hay làm gỏi tôm, thịt nạc.

Hà Nội xưa, hoa Giấy leo dọc tường biệt thự. Phố Nguyễn Gia Thiều trưa vắng nắng chang chang, có mỗi thằng trốn học là tôi.
Hà Nội nay phố chật người đông. Năm ngoái đi qua bờ hồ nghe:
- Con ấy người bé nhưng l... to, còn con kia trông thế nhưng l... bé.
Giật mình ngoái lại nhìn thì tưởng nghe nhầm vì ông này ngồi xổm ở vỉa hè ngay trước cửa nhà mình, đang buôn dưa lê với hai bà sồn sồn. Lạ cái là giọng ông í cứ đều đều như đọc báo. Cả ba người chả ai cười.

Hà Nội xưa, cô tôi ở phố Nam Ngư, sẩm tối nghe tiếng chuông xe rác chạy ra đổ còn kéo chiếc nón che xuống mặt.
Hà Nội nay, buổi sáng đi qua phố Huế thấy một “ trung niên thi sĩ” râu xén bảnh bao, cởi trần trắng lốp đang ngồi vê ghét búng ra vỉa hè mới kinh.

Còn đâu “ Hai sắc hoa Ti gôn”?
Chỉ e mai này câu ngàn năm văn vật với người Tràng An chỉ còn lưu truyền trong cổ tích.

( trích Tên một giấc mơ ) Mai lâm
Dăm năm nữa đuổi cụ nó 84 vạn dân đi xong, Hà Nội sẽ thay hẳn máu, tiếng HN chuẩn sẽ là L,N ...
 

Garrard_1967

Xe tăng
Biển số
OF-844852
Ngày cấp bằng
11/12/23
Số km
1,746
Động cơ
77,962 Mã lực
Dăm năm nữa đuổi cụ nó 84 vạn dân đi xong, Hà Nội sẽ thay hẳn máu, tiếng HN chuẩn sẽ là L,N ...
Chạ đuổi cũng đi, lên cung trăng cạnh tranh ti chị Hằng với lão Thỏ, lo gì, hờ hờ.

200801564_700bf1b386_o.jpg
 
Chỉnh sửa cuối:

Thỏ móm

Xe container
Biển số
OF-542866
Ngày cấp bằng
24/11/17
Số km
6,029
Động cơ
186,565 Mã lực
Nơi ở
Vườn cà rốt màu mỡ
Chạ đuổi cũng đi, lên cung trăng cạnh tranh ti chị Hằng với lão Thỏ, lo gì, hờ hờ.

200801564_700bf1b386_o.jpg
Thọ cho ăn em đuội mọe luôn ngay khi vừa ra khỏi tầng bình lưu. Đợi đấy mà cạnh với tranh... hờ hờ.
 

Honghen2008

Xe lăn
Biển số
OF-423435
Ngày cấp bằng
19/5/16
Số km
13,910
Động cơ
1,631,407 Mã lực
Dăm năm nữa đuổi cụ nó 84 vạn dân đi xong, Hà Nội sẽ thay hẳn máu, tiếng HN chuẩn sẽ là L,N ...
Lúc đấy toàn ngắm hoa súng, trà cháo với chẳng Hoa quỳnh, vẽ chuyện🤪
 

Thỏ móm

Xe container
Biển số
OF-542866
Ngày cấp bằng
24/11/17
Số km
6,029
Động cơ
186,565 Mã lực
Nơi ở
Vườn cà rốt màu mỡ
Hà nội xưa và nay 😇
MỘT THOÁNG NGÀN NĂM

Hà Nội xưa mẹ dậy con ăn trông nồi, ngồi trông hướng. Đói cho sạch, rách cho thơm. Mới cách đây mấy chục năm thôi, miếng ăn được coi là ngọc thực, quý lắm. Thế nhưng cái thời bao cấp ấy đói thế mà vẫn có người ăn lót dạ trước ở nhà rồi mới đi ăn cỗ. Trân trọng lắm thay!

Dạo ấy có lần ăn phở Thìn bờ hồ tôi thấy một ông xếp hàng gọi xong ngồi vào ghế băng chờ. Chờ nhưng không ngồi yên được. Ông vòng ra mua thêm góc chanh( hồi đó phở Thìn có chanh nhưng phải mua, không thì ăn dấm ngâm tỏi ớt) rồi ông săm sắn đi bàn này bàn kia lấy lọ hạt tiêu, chai tương ớt về đặt trước mặt mình. Xong việc, ông xoa hai bàn tay vào nhau sung sướng chờ trong mùi phở và cái lạnh căm căm của gió mùa Đông Bắc đang lùa vào trong ngõ. Tôi không chắc một chàng trai chờ người yêu có bồi hồi như ông này chờ phở? Nhưng nhìn ông tôi mới hiểu vì sao cái thú ẩm thực đã được xếp vào hàng tứ khoái rồi mà lại còn được lên chiếu nhất.
Hôm rồi ăn phở Kao có một ông thả cả cái quẩy to tướng vào bát phở, rồi cầm cả bát ớt tươi lên gạt ngay vào đấy một góc. Ông này ăn hăng say, nhễ nhại mà vất vả. Xong rồi, nhẽ ra đứng dậy nhường chỗ vì còn bao nhiêu người đang chờ cho nó nhã, nhưng không. Ông í ngồi trước mặt tôi, miệng há ra như họng súng thần công, dùng tăm gẩy đạn tanh tách về phía trước. Làm tôi cứ xơi xong một miếng là hai bàn tay bất giác lại khum lại, che chắn cho bát phở của mình. Cơ khổ!

Hà Nội xưa, một người bạn học cùng trường âm nhạc rủ đến nhà cậu nó ở Hàng Bài để đêm ấy đón hoa Quỳnh nở. Tôi hồi đó mười tám tuổi, lại sống trong một gia đình trí thức nghèo. Nghe bạn bảo đến được hút thuốc uống trà thoải mái bèn theo từ chập tối. Cậu nó hoá ra lại là thầy dậy toán em trai tôi. Chờ đến khoảng một giờ đêm, nghe hết bài Trở về Surriento với giọng hát Robertino thì cậu tắt chiếc máy hát chạy đĩa than rồi rủ chúng tôi ra ngoài chiếc sân gạch nhỏ sau nhà, pha một ấm trà mới ngồi chờ. Chờ mãi... chờ mãi... rồi hoa cũng khẽ cựa mình và thật kỳ diệu... hoa lặng lẽ nở, lặng lẽ toả hương trước sự ngưỡng mộ của mọi người. Từ lúc đó cho đến khi hoa chầm chậm, tư lự mãn khai, chúng tôi chả ai bảo ai, bất giác chỉ dám thì thầm. Như e ngại hoa sẽ giật mình chăng khi nghe lời phàm phu bình phẩm.
Hà Nội nay, người ta phổ biến cho nhau khi Quỳnh nở thì hái ngay cho tươi. Rửa sạch bụi phấn hoa, bỏ cuống và nhụy, xắt ra xào thịt bò hay làm gỏi tôm, thịt nạc.

Hà Nội xưa, hoa Giấy leo dọc tường biệt thự. Phố Nguyễn Gia Thiều trưa vắng nắng chang chang, có mỗi thằng trốn học là tôi.
Hà Nội nay phố chật người đông. Năm ngoái đi qua bờ hồ nghe:
- Con ấy người bé nhưng l... to, còn con kia trông thế nhưng l... bé.
Giật mình ngoái lại nhìn thì tưởng nghe nhầm vì ông này ngồi xổm ở vỉa hè ngay trước cửa nhà mình, đang buôn dưa lê với hai bà sồn sồn. Lạ cái là giọng ông í cứ đều đều như đọc báo. Cả ba người chả ai cười.

Hà Nội xưa, cô tôi ở phố Nam Ngư, sẩm tối nghe tiếng chuông xe rác chạy ra đổ còn kéo chiếc nón che xuống mặt.
Hà Nội nay, buổi sáng đi qua phố Huế thấy một “ trung niên thi sĩ” râu xén bảnh bao, cởi trần trắng lốp đang ngồi vê ghét búng ra vỉa hè mới kinh.

Còn đâu “ Hai sắc hoa Ti gôn”?
Chỉ e mai này câu ngàn năm văn vật với người Tràng An chỉ còn lưu truyền trong cổ tích.

( trích Tên một giấc mơ ) Mai lâm
CÓ CÂU CA DAO SAU :
Lúa Nếp Là Lúa Nếp Làng
Lúa Lên Lớp Lớp , Lòng Nàng Lâng Lâng
Ấy vậy mà hồi thi vào Đại Học Sân Khấu Điện Ảnh Khóa 1986-1991 bao nhiêu trai thanh,gái lịch, trai tài gái sắc khu vực miền bắc ngã ngựa từ vòng gửi xe vì nó đơn giản là muốn trở thành diễn viên sân khấu thì điều đầu tiên phải : PHÁT ÂM CHUẨN...!
Ai đời các chàng và nàng đọc cứ ông ổng như thế bảo sao các thầy tuyển sinh nhăn mặt :
Núa Lếp Nà Núa Lếp Nàng
Núa Nên Nớp Nớp Nòng Làng Nâng Nâng
Ạ hồn...
Ngày hôm nay đọc bài viết này trên trang của một người bạn thì Trai Hà Thành cười và sau đó thì buồn.Tác giả cho dù đã hài hước hóa nhưng sâu thẳm đó lại tiếng chuông cảnh báo cho toàn Xã Hội.
👉👉 Lỗi Nà Tại Thằng Hộ Tịch
" Nói ngọng là tại hướng Đình
Cả làng nói ngọng chứ mình em đâu"
Tôi thề với các bạn là từ trước tới nay tôi luôn cho rằng đã là phát thanh viên VTV là nói phải chuẩn mới được lên hình đúng không ạ ?
Nhưng tôi lầm. Vì giờ ở trên VTV đa dạng lắm,đủ loại giọng Bắc - Trung - Nam luôn nên nghe vui vui là. Có hôm, tôi xem dự báo thời tiết với con bé nhà tôi, có cái cô bé thời tiết cậy mông to hay chĩa vào mặt khán giả nói thế này: Vài nơi có mưa DÀO DẢI DÁC...
Con bé nhà tôi nó đang tập đọc quay ra nó bảo luôn : Cô nói sai, phải là mưa RÀO RẢI RÁC...
Ngay VTV phát âm còn không chuẩn thì định hướng thế *** nào được cho quần chúng nhân dân phỏng thưa các các anh các chị.
Dân Hà Lội mình đa số phát âm chữ R với D, Gi như nhau cả, ví dụ như thằng cu IT công ty tôi nó dặn tôi thế này:
- Khi nào máy chạy chậm thì anh phải đe-le-te (delete) trong thùng dác đi, sau đó di-phét (refresh), *** được thì anh di-tát (restart) cho em, *** được nữa thì máy anh bị vi-dút cmnr...
Hơi xấu hổ, nhưng phải nói thật là gia đình tôi có truyền thống nói ngọng, điển hình là bố tôi. Ông không thể nào phát âm được vần ÍCH, ví dụ như o du kích ông phát âm là “ o du…CỨT ” nghe rất phản cảm, vì vậy ông luôn tránh từ này, ông chuyển thành cô dân quân, thật là sáng tạo. Thật may là tôi không có cái gien ngọng của ông, nhưng thằng em tôi thì kế thừa hoàn toàn, nó biến tất cả dấu hỏi thành dấu nặng và dấu ngã thành dấu sắc, nó gọi tôi là “ ăn Hại ” tức anh Hải. Học cấp 1 nó quên VỢ ở nhà suốt, có lần nó tâm sự với tôi rằng:
- Em không hiệu sao mối lần em cười mạnh là văng cạ nước ***... ( mệ kiếp, cười ỉa với ông em ruột )
Tôi không hiểu nó cưa gái bằng ngôn từ hay hành động, tôi đoán là nó sẽ CƯỜI để văng nước *** vào người con bé kia như một loại bùa yêu chăng. Thậm chí đến tận bây giờ nó vẫn ngọng, *** thệ hiệu được thằng này thế nào. Có lần nó tặng tôi cái áo lông, nó bảo:
- Áo LÔNG VÚ đấy, của bọn TÂY, ấm lắm anh ạ!
Tsb mài...! tuy nhiên đúng là ấm thật đấy các bạn ạ. Mà chỉ có TÂY nó lạnh nên nó mới nhiều lông VÚ để mà thu hoạch chứ dân VN mình mỗi thằng vài sợi thì dệt thế *** nào được áo. Nhưng thằng em tôi đặc biệt lắm, ngọng thế nó vẫn nói được 3 thứ tiếng mới tài : Đức, Anh và Nhật. Chắc do nó học ĐH ở Đức, làm thạc sỹ ở Mỹ và làm việc cho hãng ô tô Nhật. Chỉ có điều bây giờ có vợ nên nó cười tế nhị hơn.
Dân miền Bắc mình có rất nhiều người nói ngọng L và N, có người ngọng N, có người ngọng L, có người ngọng đều cmn cả L và N mới tài. Chỉ cần đảo cho nhau là hết ngọng mà không thể làm được, ngu ngu nà...
Tôi có thằng em họ dân Sài Gòn, ra Hà Nội ngủ ở nhà tôi, sáng ra nó bảo:
- Ở thủ đô cái gì của của LÀO anh ạ !
- Mày điên à, lào liếc gì ở đây ?
- Thì đấy thây, tối nào em cũng thấy có thằng nó rao bánh mỳ LÀO, kết quả LÀO, bánh khúc LÀO, xôi LÀO...Mà đồng nát cũng LÀO, đổi dép cũng LÀO, keo diệt chuột LÀO…LÀO cmn tất còn gì nữa hả ông ?
Tổ sư thằng ********* nhưng mà tiên sư nó nói quá đúng. Mà nhân tiện đây anh nhắc nhở cái thằng bán bánh mỳ LÀO hay đi qua khu anh mày nhé, mày đi chậm chậm thôi không thì phá sản con ạ. Đkm mày ! Tao chưa lần nào mua được bánh mỳ LÀO của mày, mày đạp xe bán bánh mà cứ như đổ đèo Tua - đờ - Phờ- Răng thế thì bố thằng nào đuổi kịp mày hả thằng mặt nhồn. Đkm mày chứ, mày kinh doanh hay mày trêu khách hàng thế hả thằng kia... đi chậm thôi.
Hồi tôi còn học đại học, mấy thằng sinh viên Xây Dựng bên tôi hay sang sân Bách Khoa đá bóng, có lần thế *** nào đá xong có ông thấy mất cmn đôi giầy mô-ca mua ở siêu thị vỉa hè đường Láng, lẽ ra về ngay thì không sao nhưng thằng ngu ấy tiếc của đứng chửi đổng : Đkm thằng lào lấy giầy của taooo...
Đen cái là bọn sinh viên LÀO đá ngay sân bên cạnh, nó nghe thấy chửi cả lước nó và thế là chúng nó lao sang a-lô-xô song phi thằng kia như bổ củi, đkm thằng ngu ấy chạy *** kịp nhặt quần...nhục nhục là.
Một điều đặc biệt là dân ta ngọng ở mọi tầng lớp, từ nam phụ lão ấu cho đến già trẻ gái trai, từ công nhân cho tới trí thức, từ nhân viên đến lãnh đạo, thành thị đến nông thôn, từ bắc vô nam, miền núi đến hải đảo không phân biệt thành phần giai cấp. Sếp Công ty cũ tôi chẳng hạn, lần đầu đi làm tôi choáng cmn luôn, đang họp giao ban thì có Sếp điện thoại, Sếp tôi cầm lên nói luôn:
- A nô ! Vâng, em chào anh Nong, nâu không gặp anh ! Dạ, cái gì ạ ? Gạch nát à ? Ôi, anh đừng dùng noại đấy, để em nấy cho anh gạch i - ta- ni mà nát thì đảm bảo nong nanh nuôn...
Ôi giời ôi, tôi đố ông nào mua được gạch nát mà lại của i-ta-ni đấy ! Thứ nhất là *** có cái hãng i-ta-ni, thứ hai là nếu có nó cũng bán gạch nguyên vẹn, nếu có muốn nát chỉ có đem về đập ra. À, còn nữa, có lần Sếp gọi tôi vào bảo:
- Mày qua kiểm tra cho sếp Tùng cái máy giặt anh tặng, anh thấy sếp bảo nó nắc quá...
- Thế máy sếp mua hãng nào ạ?
- Ê nếc trôn nắc
Ôi cha mẹ ơi, Sếp mua cái noại ấy nó nắc là đúng cmnr . Chưa hết đâu, Sếp tôi hay tìm hiểu về công nghệ, có lần Sếp được tặng cái Tivi Samsung LED 100 inch, hôm ăn nhậu ở nhà Sếp bảo:
- Công nghệ màn hình mới nhất đấy! Các chú biết nà gì không?
- Không ạ ( Anh em đồng thanh lói )
- Đèn NÉT đới ( LED)
Ôi sếp ơi là sếp ơi. Đau nòng em quá sếp ơiii
Thưa các đồng chí và các bạn, trong cuộc sống, đặc biệt là giao tiếp, việc nói ngọng khiến mọi câu chuyện nghiêm túc bỗng trở thành khôi hài. Nó gây cho người nghe có cái nhìn thiếu thiện cảm về người nói, thậm chí có đánh giá tiêu cực về người nói ngọng. Có lần tôi đi hội thảo về giao thông đô thị, có ông chuyên gia nói như sau:
- Có nhiều cách phân nàn, đơn giản nhất nà con nươn, con nươn rất nà ninh hoạt, nó phân nuồng, tránh chồng nấn giao thông, giảm nưu nượng …
Ông chuyên gia chỉ nói 1 câu thôi mà khán giả đang nghiêm túc bỗng quay sang cười nói rôm rả. Tôi biết ông giận lắm, ông muốn chửi lắm, tôi chắc nếu được chửi ông sẽ chửi bọn khán giả thế này : Đm nũ nợn...
( Ký ức xưa và nay)
 
Thông tin thớt
Đang tải
Top