Ui giời đọc mãi mới thấy có trường hợp na ná mẹ em

Mẹ e cả thời trai trẻ hy sinh cho gia đình con cái vì khi đó nhà quá nghèo. Vì thế chị em em vô cùng có ý thức vươn lên. Đến khi e ra trường đi làm thì e có thu nhập cao, e ko sống tằn tiện khổ ải như trước nữa. Do công việc thuận lợi và may mắn nên e có cuộc sống tốt. Nhưng mẹ e vẫn giữ tư duy cũ, bắt e phải "ăn mắm hút dòi" y như khi còn nghèo đói.
Va chạm xảy ra liên tục khi mẹ e can thiệp vào mọi việc e làm, từ mua nhà làm nhà cho tới chuyện ăn chuyện chơi của em. Mẹ e rất sẵn lòng cho e tiền (bà có mấy cái nhà cho thuê), nhưng chưa bao giờ e lấy. Ngược lại khi mẹ mua nhà, ông chủ e biếu bà nửa tỏi mà ko nói với em (giận quá). Bất cứ việc gì e làm, mẹ e đều can thiệp, bắt theo ý bà. E ko bgio nghe theo vì trái ngược với đường hướng e đặt ra. Và vì e cũng đã trưởng thành, có tư duy tốt, năng lực quản trị cuộc sống tốt, độc lập tài chính, ko có lý do gì e phải sống khổ theo ý muốn của mẹ iu. Thế là mẹ iu khó chịu, nói con nhà ng ta thế lọ thế chai, con nhà mình thế chai thế lọ.
Trong khi đó bố mẹ chồng e ko bgio ý kiến gì về các việc của con cái. Chỉ cần tháng 2 lần về ăn bữa cơm với các cụ là đủ vui. Các việc khác kệ chúng mài.
Y chang mẹ em. Em còn van xin mẹ e sang nhà e chỉ cần ngồi sofa bật tv xem phim. Ko cần làm gì hộ em. Ko đc đánh chó của em. Nhưng về nhà thấy đồ đạc đảo lộn, chó sợ quá chui tịt vào góc nhà là e biết cơ sự