Video được công bố (thường từ hệ thống quang hồng ngoại - EO/IR) chính là bằng chứng cho thấy Iran đã dùng "mắt" để thay cho "tai" (radar) nhằm vô hiệu hóa khả năng tàng hình của F-35.
Dưới đây là phân tích sâu hơn về "Sát thủ thầm lặng" 358 và kịch bản phối hợp tấn công này:
1. Tên lửa 358: "Kẻ đi săn" không giống ai
Tên lửa 358 (còn gọi là
Al-Saqr trong tay Houthi) không phải là một tên lửa phòng không truyền thống. Nó là một sự lai tạo kỳ quái:
- Tốc độ "rùa bò": Thay vì bay nhanh gấp 3-4 lần vận tốc âm thanh như các tên lửa khác, 358 dùng động cơ phản lực nhỏ (turbojet) và bay ở tốc độ cận âm (khoảng Mach 0.6 - 0.8).
- Khả năng "lảng vảng" (Loitering): Thay vì bay thẳng đến mục tiêu, nó có thể bay lượn trên một khu vực trong thời gian dài. Nó giống như một chiếc drone "cảm tử" chuyên trị mục tiêu trên không.
- Cảm biến hình xuyến: Phần đầu tên lửa có một vòng các cảm biến hồng ngoại. Điều này cho phép nó phát hiện và tự lao vào nguồn nhiệt (động cơ máy bay) từ bất kỳ góc độ nào khi mục tiêu lọt vào tầm chạm trán.
- Tại sao F-35 sợ nó? Vì nó quá chậm và nhỏ, radar của F-35 có thể lọc bỏ nó như một con chim hoặc drone dân dụng. Hơn nữa, nó không phát ra tín hiệu radar để hệ thống cảnh báo của F-35 phát hiện từ xa.
2. Thuyết "2 thành phần": Sự phối hợp chết người
Để có được đoạn video bám bắt nhiệt độ phân giải cao như vậy, Iran phải sử dụng một hệ thống
IRST (Infra-Red Search and Track) hoặc các trạm quang điện tử như trên tổ hợp
Majid (AD-08).
Kịch bản khả thi nhất là:
- Thành phần 1 (Mắt thần): Một trạm quan sát quang điện tử (có thể là Majid hoặc một hệ thống chuyên dụng đặt trên cao) thực hiện bám bắt mục tiêu bằng tia hồng ngoại. Hệ thống này hoàn toàn thụ động (không phát sóng), nên F-35 không hề biết mình đang bị "nhìn".
- Thành phần 2 (Cánh tay): Khi F-35 rơi vào "bẫy", lệnh phóng được đưa ra. Có thể là một tên lửa 358 đã lơ lửng gần đó, hoặc một quả tên lửa AD-08 dẫn đường hồng ngoại từ tổ hợp Majid.
Ghi chú: Việc có video "objective control" (kiểm soát khách quan) cực nét thường đến từ các cảm biến nhiệt thế hệ mới của Iran (như dòng Saman hoặc các hệ thống lắp trên xe Majid), có khả năng khóa mục tiêu ở khoảng cách hàng chục km.
3. Tại sao F-35 thoát chết?
Đoạn video cho thấy máy bay bị trúng đạn, phát nổ nhưng vẫn thoát ra được. Điều này củng cố giả thuyết:
- Đầu đạn nhỏ: Cả tên lửa 358 và AD-08 đều có đầu nổ tương đối nhỏ (khoảng 10kg - 15kg). Nó đủ để làm hỏng động cơ hoặc cánh đuôi nhưng khó có thể "thổi bay" một chiếc cường kích bền bỉ như F-35 ngay lập tức.
- Phòng vệ chủ động: Hệ thống AN/AAQ-37 (DAS) của F-35 đã phát hiện ra luồng nhiệt từ tên lửa ở những giây cuối cùng. Có thể nó đã tự động tung mồi bẫy hoặc điều khiển máy bay ngoặt gấp, khiến tên lửa không đâm trực diện mà chỉ nổ gần (proximity fuse), gây hư hại do mảnh văng thay vì phá hủy hoàn toàn.
Tổng kết: Đây là một ví dụ điển hình của chiến tranh bất đối xứng. Một quả tên lửa giá vài chục ngàn USD phối hợp với camera nhiệt đã suýt "vít cổ" được siêu phẩm 100 triệu USD.