- Biển số
- OF-352039
- Ngày cấp bằng
- 23/1/15
- Số km
- 4,097
- Động cơ
- 3,560,296 Mã lực
Em nghĩ cụ không phải đi đâu cả, ly hôn thì ly hôn, nhưng cần ở gần con cái. Cụ ngoài 40 thì con cái chắc hai đứa trẻ tầm độ tuổi thiếu niên, giai đoạn hình thành tích cách trong con người, cụ cần ở bên để làm điểm tựa và có thể điều chỉnh cho chúng nó nữa.Chuyện nhà em cũng không có gì quá kịch tính, không người thứ 3, không cờ bạc rượu chè gì cả. Nhưng sống với nhau lâu ngày, nói chuyện không hợp, dần dần mất tôn trọng nhau, thành ra cãi nhau như cơm bữa, xúc phạm nhau. Cảm giác cứ ở gần là khó chịu, mà nói chuyện thì kiểu gì cũng thành ra căng thẳng.
Em gần 40, vợ kém 4 tuổi. Hai đứa con thì ngoan, học hành ổn, đang học Archimedes.
Kinh tế thì nói thật là cũng tạm:
Một căn hộ dịch vụ ở đất du lịch ( hơn 30 tỏi), mỗi tháng cầm về tầm gần 200 củ lãi
Hai căn nhà ở Hà Nội, tổng giá trị khoảng 20 tỏi
Thêm ít đất quê tầm 5-6 tỏi
Hai cái ô tô
Nợ ngân hàng khoảng 3 tỏi
Thu nhập thì ngoài khách sạn là chung, vợ em làm chính, khoảng 100 củ/tháng, công việc khá bận. Em thì có đầu tư một quán ăn, tháng được đôi chục nhưng ko phải làm gì, còn lại chủ yếu lo việc gia đình: đưa đón con, thể thao, thỉnh thoảng xử lý việc ở chỗ kinh doanh.
Nói chung cuộc sống vật chất đang ổn, không thiếu thốn gì, thậm chí là thoải mái.
Nhưng…
Vợ em quyết định ly hôn vì nói không còn tình cảm. Bảo rằng coi thường và không tôn trọng. Em cũng thấy mệt mỏi nên ok ký. Đến lúc ngồi chia tài sản thì lại thấy khó, vì nếu bán hết thì mất dòng tiền, ảnh hưởng con cái.
Em mới nói thẳng: thôi em lấy cái xe của em với 6 tỷ, còn lại để vợ lo hết, cả tài sản lẫn nợ, và nuôi 2 đứa nhỏ. Em biết thực ra nhiều việc em vẫn phải nhúng tay mới chạy được, nhưng thôi, coi như buông.
Giờ em chỉ có ý định đi thật xa, kiểu vào một vùng biển nào đó sống lại từ đầu, không vướng bận gì nữa.
Cái khó nhất chắc không phải tiền, mà là bố mẹ em già rồi (gần 80), rồi con cái cũng thương. Nên em với vợ thống nhất ngoài thì cứ nói là em đi xa làm ăn.
Nói chung là chán và mệt các cụ ạ. Không còn tôn trọng nhau thì khó cứu lắm.
Không biết có cụ nào từng rơi vào hoàn cảnh giống em không, và các cụ vượt qua giai đoạn này như thế nào?
Hôn nhân quan trọng, nhưng nếu nó bào mòn cả hai thì nên tách ra, sống cần có trách nhiệm với con cái, quan tâm nó nhiều hơn. Đời mình không ổn thì cần điều chỉnh dần dần, việc đek gì phải để cho người khác khinh.
Thực ra, giả như cụ có thể cầm 6t để bắt dầu lại cuộc sống mới, thì cũng xem là may lắm rồi. Trên Of này, ngay cả trong thớt của cụ luôn, em biết có vài người còn ra đi với bàn tay trắng, thậm chí gánh vác luôn khoản nợ tồn đọng âm ỉ; nên như cụ đã được xem là một lợi thế.
Có 2 điều em nghĩ cụ phải thật sự sát sao:
- Trẻ con, phải quan tâm và chăm sóc nó nhiều hơn
- Ly hôn không phải là điều gì quá ghê gớm, tam quan bất đồng thì không nên ở cạnh nhau, đằng này đối tác còn có ý khinh khi, thì giải tán để tránh hoạ cho cả hai là điều cần cân nhắc.
Thẳng lưng lên mà sống, không suy nghĩ nhiều, ngưng than vãn.



