[Funland] Thiền - Đơn giản để cuộc sống thay đổi mỗi ngày

hd-vt

Xe lăn
Biển số
OF-384916
Ngày cấp bằng
30/9/15
Số km
13,252
Động cơ
369,527 Mã lực
Tuổi
59
Ngồi toàn nghĩ đến V1, V2, V3 cụ nhỉ. Chả thiền nổi
Cụ lim dim khoan khoái nghĩ v123 thì cũng là thiền đấy thôi. Em thấy những người rất thọ, khỏe, minh mẫn đâu phải do thiền. Thiền mà bộ máy đểu thì cũng đứt sớm thôi, chi phải khổ nhọc ạ. :D
 

Tranha131076

Xe điện
Biển số
OF-436950
Ngày cấp bằng
13/7/16
Số km
2,505
Động cơ
247,522 Mã lực
Ngồi toàn nghĩ đến V1, V2, V3 cụ nhỉ. Chả thiền nổi
Nếu cụ toàn nghĩ đến mấy thứ đó thì có thể luyện phương pháp song tu của Mật Tông. Trong quá trình song tu, nếu cụ may mắn tìm ra Hải Loa Mạch của đối tác thì theo truyền thuyết là có thể trực tiếp hóa Phật. Kg cần thiền tu làm gì cho mất thời gian! :)
 

anhtrangvn

Xe tăng
Biển số
OF-117009
Ngày cấp bằng
16/10/11
Số km
1,385
Động cơ
412,481 Mã lực
Em gửi một bài viết với một góc nhìn về thiền, cụ nào rảnh thì đọc tham khảo ạ:

1776413696912.png


ĐƯỜNG ĐẾN CHÁNH NIỆM HAY NGỘ TÍNH

Những người tìm hiểu, thực tập chuyển hóa tâm theo thế giới quan Phật giáo đa số rất quan tâm đến chánh niệm vốn là một giai đoạn thực tập đột chuyển trong lộ trình Bát Chánh Đạo. Trước khi đi đến giai đoạn thực tập về chánh niệm nơi tâm, đương nhiên hành giả cần nghiên cứu, tìm hiểu về các sự thật căn bản về khổ; về vô thường, biến hoại, đổi thay; về vô ngã, tính không của thân, tâm và pháp giới; về mối liên quan nhân quả và duyên sinh... Sau khi nghiên cứu tìm hiểu những nguyên lý, giáo lý căn bản, hành giả cũng cần thực hành việc từ bỏ, tránh xa điều xấu, bất thiện đồng thời hướng suy nghĩ, lời nói, hành động về những điều tích cực, thiện lành, chân chánh. Do đặc tính cố hữu nơi tâm, các chủng loài chúng sinh sinh sống, tồn tại bởi tính chấp thủ, chấp chặt nên mọi tạo tác nơi tâm đều có tính lặp lại. Những tạo tác bất thiện hay nói cách khác là Tà, vốn là các trạng thái không thuộc về phần Chánh, trong đó có chánh niệm. Do vậy, tiền đề để đi đến chánh niệm là các trạng thái, tính chất của tâm có tích chất tích cực, chân chánh, hướng thượng luôn cần được hành giả nỗ lực tích lũy. Do tính chấp thủ, chấp chặt, đến đây, ý thức của hành giả lại “nhanh nhảu và khôn ngoan” chấp chặt, chấp thủ luôn là mình đang tích lũy các trạng thái, tính chất tích cực. Do bản chất như vậy, sự thật là nội tâm mỗi người đều chất chứa các trạng thái tích cực và tiêu cực (hay thiện và bất thiện) tầng tầng, lớp lớp đan xen và sinh ra tập khí, tính khí, tích cách nơi mỗi người. Kể cả người sống tốt, sự chấp thủ vi tế khiến cái “ tôi sống tốt” cũng cứ tăng trưởng dần. Những vị thầy hiểu sâu sắc điều này, sẽ luôn hướng dẫn hành giả tạo tác, ghi nhận các trạng thái tâm tích cực đồng thời tạo tác cả các ý thức về không chấp công, về tính khiêm tốn, khiêm hạ, không vơ công về mình. Sau khi tìm hiểu và chiêm nghiệm kỹ lưỡng thì dần hành giả cũng hiểu hay biết được bằng tư duy, tư tưởng (“ Tưởng tri”) rằng không có cái ta hay bản ngã thường hằng nơi thân và nơi tâm. Biết bằng tư duy là mới biết ở cấp độ văn, tư trong lộ trình Văn - Tư - Tu, chưa giúp chuyển hóa tâm khỏi đặc tính chấp thủ, chấp chặt của hành giả mà phải sang đến thực hành, tu sửa ở giai đoạn Niệm - Định - Tuệ. Khi thực hành về tâm, thường tốt nhất, tối ưu nhất, là trạng thái yên tĩnh, ổn định khi thiền định dưới tư thế hoa sen kiết già. Một lần nữa nguyên lý trung đạo cần phải theo sát. Về Thân, cơ thể cần ngồi vững chắc, ổn định nhưng buông lỏng, không căng, không gồng, cũng không nên gắng đến mức quá đau vượt quá ngưỡng chịu đựng. Trạng thái tốt nhất là trước khi “cảm giác đau” sinh khởi một cách quá nổi trội và làm tâm không được yên ổn. Cùng với sự thực hành kiên trì, kham nhẫn, giới hạn này sẽ cải thiện, có thể ban đầu chỉ 1 phút, sau sẽ tăng dần theo tháng, năm. Về Tâm, tâm này vốn bản chất là chấp thủ, chấp chặt, luôn sinh khởi đủ chuyện như đề cập ở trên. Hành giả có thể can thiệp bằng ý thức là sẽ quyết định nên chú tâm, đặt tâm ở đâu, vị trí nào khi thực hành. Nếu chú tâm vào trước mặt, trước mũi, cảm giác răng lưỡi, giữa 2 chân mày hay đỉnh đầu hoặc hơi thở tại ví trí ngang tim, phổi thì đều gần khu vực não bộ, vốn là nơi ý thức hoạt động rất mạnh, dễ hình thành thêm sự chấp thủ, chấp chặt nơi tâm rằng ta/tôi đang thực hành. Nếu đặt tâm sâu ở vùng hạ thể, nơi là chỗ ẩn chứa nhiều thần kinh tính dục, dễ kích khởi bản năng, sinh khởi tâm tham dục. Vị trí tối ưu còn lại cũng chính là trọng tâm của cơ thể sinh học là vùng dưới rốn, dưới vùng kết thúc chuyển động thở của phổi, xa phần não vốn hay máy động bởi ý thức và cũng bên trên phần hạ thể ẩn chứa bản năng thuộc về tính dục. Vị trí này cũng nên ở khoảng không quá lệch ra bên ngoài bụng, phía trước mặt, mà cũng không nên quá sâu về phía lưng. Đó là vị trí dường như ổn định, cân bằng nhất của thân và cũng phù hợp nhất để chú tâm, hợp với nguyên lý trung đạo. Với một quá trình tích cực tạo tác các trạng thái tâm tích cực, tránh các ghi nhận trạng thái tiêu cực bao gồm cả việc có đời sống thế gian tạm yên ổn, không có bức bách lớn bởi các nỗi lo từ công việc hay gia đình thì khi thân và tâm ở trạng thái như trên, duy trì thân ổn định, buông thư; nhẹ nhàng an trú tâm ở vị trí trọng tâm, thì hơi thở có xu hướng chậm dần. Các tâm bất thiện ngủ ngầm hoặc hoàn cảnh bất an của hành giả có thể vẫn còn nhưng chưa nổi trội, chưa bức bách mới thuận hợp cho việc thực tập này. Nghèo đói chạy ăn từng bữa, hay giàu có nhưng áp lực quá lớn thì không thuận lợi lắm. Hành giả khéo léo quan sát điều phục nhưng không gắng sức hơi thở chậm, nhẹ, mỏng nhạt dần ( Có những vị thì diễn đạt là chậm – ít – êm). Kiên trì thực hành như trên hàng ngày cho thuần thục, khi hơi thở còn rất chậm, nhẹ và mỏng khi đó tâm và hơi thở tiếp xúc liên tục. Tâm biết hơi thở một cách liên tục, trong khi thân vẫn ở trạng thái ổn định, buông lỏng thì sinh khởi một Cảm Giác Mới, một trạng thái mới mà gần như như Mất Thân, cảm giác được bên trong thân và bên ngoài thông suốt dù thân vẫn ở đó. Đồng thời, tâm dính với hơi thở mỏng nhạt liên tục cũng không sinh khởi ý thức nào về ta, về tôi, về bản ngã. Tâm hành giả biết và ghi nhận trạng thái Không Thân, Không Ta nơi tâm. Đây là trạng thái biết vượt sâu hơn tư duy, tư tưởng, (biết bằng “Thức tri”), biết mà dường như không có sự chấp thủ, chấp chặt, giúp hành giả lần đầu tiên biết về trạng thái thô sơ của Chánh Niệm. Đó là sự ghi nhận, biết về thân và tâm mà vơi bớt sự chấp thủ, chấp chặt của bản ngã ngủ ngầm. Kể từ thời điểm này, những tạo tác nơi tâm của hành giả đã bớt dần chấp ngã, chấp thủ mà vốn trước đó hay làm mọi việc với tâm mong cầu, gieo nhân để gặt quả cho mình. Hành giả cũng dần đối diện, chịu đựng, kham nhẫn được hoàn cảnh bất như ý với nội tâm bớt dính mắc hơn. Hành giả cũng vẫn còn vất vả trong thực hành, vẫn khó duy trì chánh niệm trong đời sống, nhiều khi vẫn mất chánh niệm, chạy theo cảnh hoặc ý thức sinh khởi nổi trội mạnh chi phối, nhất là khi hành thiền.
1776413728007.png


Cảm giác tâm có chánh niệm liên tục sẽ đi đến trạng thái chánh niệm tỉnh giác rất sâu và sau đó là đi vào các tầng, mức của tứ thiền tùy vào nỗ lực tạo tác các tâm tích cực; tùy thuộc vào các trạng thái tâm xấu ngủ ngầm chờ sinh khởi, trở nên nổi trội và hiện bày nơi tâm hoặc nơi hoàn cảnh; và/hoặc cả người người thầy hướng dẫn để đi tiếp trong lộ trình bát chánh đạo với giai đoạn niệm định tuệ để như thật “Tuệ tri” về Vô Minh hoặc sẽ lạc vào các tà định, tà tuệ mà thoái đọa trở lui thành người thường, phàm phu hoặc thấp kém hơn. Quá trình thực hành thiền gồm Chỉ với cách thức đúng và Quán thấy biết đúng là quá trình an trú, thấy biết như thật về thân, tâm. Tâm càng yên tĩnh, tỉnh giác hành giả càng biết rõ vùng gặp nhau giữa hơi thở và tâm hay thân và tâm tại vị trí trung tâm dần thu về một điểm. Mỗi người phải tự thân tìm thấy vị trí này. Đây là sự thấy biết của trạng thái định và tuệ sâu dần không phải quá trình kiếm tìm của ý thức. Tiếp tục an trú tại điểm này sẽ dần thấy biết được khởi nguồn của các lớp tâm chấp ngã và cuối cùng tuệ tri được bản chất của điểm tâm thức cuối cùng về đời sống của chính mình. Kinh sách diễn đạt về Vô minh lại là chấm dứt, đoạn tận các chấp thủ, rò rỉ, lậu hoặc trong tâm hay nói cách khác là quá trình nhận ra các lỗi lầm sâu thẳm, sâu xa, gốc rễ trong tâm rất vi tế. Khi có chánh niệm, với tâm vô tư khách quan trong sáng, bớt chấp thủ, hành giả lại càng dễ nhận ra lỗi nơi mình để sửa chữa, từ bỏ, đoạn diệt các lỗi lầm từ thô đến tế. Chính vì vậy, chạm đến Chánh niệm, dù là mức độ thô sơ, là bước chuyển đổi quan trọng nhưng vẫn còn rất nhiều việc để làm với một người đang thực hành về tâm. Trong kinh sách bắc tông hay đại thừa, quá trình trên được diễn đạt như là “Ngộ tính”, và có lẽ do khác biệt về ngôn ngữ và diễn đạt, cũng có sơ ngộ, tiểu ngộ, đại ngộ, triệt ngộ. Ngộ là một giai đoạn quan trọng cũng giống như bắt đầu chạm đến chánh niệm, chánh niệm sâu và các trạng thái, tầng mức thiền trình bày trong kinh sách nguyên thủy. Và tính Không tối thượng của thiền tông, có lẽ cũng làm một cách diễn đạt khác của chứng Vô Ngã.

Thực hành sâu về chánh niệm đã khó, thực hành sâu về thiền định càng khó hơn, nên mỗi người cần thận trọng chiêm nghiệm thấy, biết trong trải nghiệm cá nhân cũng như cần có sự thực tập cùng đại chúng với sự hướng dẫn của những vị thầy có kinh nghiệm để kiểm nghiệm tâm của mình. Giáo pháp của Phật giáo nằm ở Phật, Pháp, Tăng được tiếp nối ở các tăng sỹ, cư sỹ gắn với hình bóng các ngôi chùa. Những đường lối, phương pháp nào vô tình hoặc cố ý hướng hành giả dần xa rời, thiếu sự kết nối với tứ chúng, xa lìa bóng dáng chùa chiền đều hết sức thận trọng, tránh rơi vào thực hành sai, lạc đường. Thực tập thấy ra sự thật về bản thân, về chính mình, là quá trình tự thân, không ai làm thay được nhưng không rời xa dòng chảy giáo pháp cũng là một thực hành trong nguyên lý trung đạo mà đức Thích Ca đã thực hành và giác ngộ."
 

Mitgau

Xe hơi
Biển số
OF-112811
Ngày cấp bằng
14/9/11
Số km
107
Động cơ
388,149 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Em chưa đọc hết topic nhưng gần đây do có mất ngủ, em có nghiên cứu về thiền, để chữa. Nhưng sau đó em có được đọc kĩ về hơi thở và em thấy chỉ cần tập thở đúng cách là ổn, chưa cần lên đến level thiền. Thở đúng cách sẽ giúp mình giải toả stress, định tâm. Gần đây 1 ngày cứ lúc nào có vẻ rảnh rảnh chút khoảng 5 phút là em tập trung ngồi tập thở.
 

Capybara

Đi bộ
Biển số
OF-884064
Ngày cấp bằng
24/6/25
Số km
9
Động cơ
31 Mã lực
Tuổi
35
Ngồi theo dõi hơi thở cũng là 1 kiểu thư giãn tâm trí cc ạ. Đầu óc chúng ta hàng ngày suy nghĩ quá nhiều, k có giây phút nào nghỉ ngơi
 

Mitgau

Xe hơi
Biển số
OF-112811
Ngày cấp bằng
14/9/11
Số km
107
Động cơ
388,149 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Nhân tiện có ai là chuyên gia thiền, dưỡng sinh cho em hỏi chút: Em lúc nào mệt mệt, nhất là sau khi làm việc với máy tính căng, là em bị mỏi mắt, cảm thấy hơi thở hụt. Em cứ phải nhét vào mũi cái nose dilator ( mở rộng lỗ mũi ra) thì mới dễ chịu. Như vậy là em bị làm sao ạ?
 

sakai_yo

Xe cút kít
Biển số
OF-124659
Ngày cấp bằng
18/12/11
Số km
16,276
Động cơ
3,236,500 Mã lực
Nơi ở
Cầu Giấy
Em chưa đọc hết topic nhưng gần đây do có mất ngủ, em có nghiên cứu về thiền, để chữa. Nhưng sau đó em có được đọc kĩ về hơi thở và em thấy chỉ cần tập thở đúng cách là ổn, chưa cần lên đến level thiền. Thở đúng cách sẽ giúp mình giải toả stress, định tâm. Gần đây 1 ngày cứ lúc nào có vẻ rảnh rảnh chút khoảng 5 phút là em tập trung ngồi tập thở.
Tập như nào cụ ơi, em gần đây ngủ cũng kém.
 
Chỉnh sửa cuối:

matizac

Xe điện
Biển số
OF-125314
Ngày cấp bằng
24/12/11
Số km
2,515
Động cơ
831,231 Mã lực
Nhân tiện có ai là chuyên gia thiền, dưỡng sinh cho em hỏi chút: Em lúc nào mệt mệt, nhất là sau khi làm việc với máy tính căng, là em bị mỏi mắt, cảm thấy hơi thở hụt. Em cứ phải nhét vào mũi cái nose dilator ( mở rộng lỗ mũi ra) thì mới dễ chịu. Như vậy là em bị làm sao ạ?
Em không biết nên hỏi AI nó bảo Nose dilator giúp tăng oxy, chắc vì thế nên dễ chịu hơn khi mệt, khi tâm trí bị sử dụng nhiều, cộng thêm sự phát xạ từ thiết bị điện tử làm cơ thể tiêu hao nhiều năng lượng và khó nhận ra sự tiêu hao đó hơn là hoạt động vật lý, tới khi nhận ra thì thường là đã quá mức nên cơ thể sẽ cảm thâý mệt hơn.
 

Hoàng Duy Đông

Xe đạp
Biển số
OF-471432
Ngày cấp bằng
18/11/16
Số km
49
Động cơ
199,642 Mã lực
Tuổi
39
Nơi ở
ô 21 Liền kề 13 Khu Đô thị mới Văn Khê,HĐ,HN
Thiền là trạng thái cơ thể nghỉ cưỡng bức cả về vận động lẫn tinh thần. Còn ngủ là cơ thể nghỉ theo quy luật tự nhiên. Vậy thiền mang lại điều gì, để giảm gánh nặng cuộc sống cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, cả tinh thần lẫn thể chất. Về lý thuyết cơ bản là thế và nó sẽ cân bằng cơ thể lẫn tinh thần giảm áp lực. Cũng tốt, nhưng mà số rất ít người làm đc, bởi cuộc sống, cuộc sống, áp lực cuộc sống ko cho phép. Mà thay bằng thiền, ta dành 1 giờ để tập thể dục sẽ tốt cho cơ thể và tinh thần hơn là thiền.
Bác nói thực sự quá đúng quan điểm của em!!!
 

matizac

Xe điện
Biển số
OF-125314
Ngày cấp bằng
24/12/11
Số km
2,515
Động cơ
831,231 Mã lực

Ai quan tâm nhắn em nhé.
 

Tueminh2626

Xe điện
Biển số
OF-481687
Ngày cấp bằng
3/1/17
Số km
3,484
Động cơ
235,284 Mã lực
Tuổi
50
ĐỘT PHÁ KHÔNG GIAN DUY THỨ BẰNG THIỀN ĐỊNH

Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa -Tập 346
Chủ giảng: Tịnh Không Pháp Sư
Chuyển ngữ: Liên Hải
Biên tập: Bình Minh
Thời gian: 27/03/2011
Địa điểm: Tịnh Tông Học Viện – Úc Châu

Không gian đa duy thứ, Phật làm sao biết được? Phật từ trong thiền định mà hiểu rõ được. Chúng ta biết, thiền định có thể đột phá không gian duy thứ. Tứ thiền bát định là thiền định cổ Bà la môn tu hành. Lịch sử Bà la môn giáo hơn Phật Giáo ít nhất cũng 10.000 năm. Nói cách khác, Bà la môn giáo có lịch sử 13.000 năm. Thích Ca Mâu Ni Phật xuất hiện đến ngày nay mới 3000 năm. Tứ thiền bát định là pháp môn họ tu hành, tu đến định thứ tám, toàn bộ không gian của lục đạo đều đột phá được. Tức là chân tướng lục đạo luân hồi, quý vị đã thấy rõ ràng minh bạch, không còn chướng ngại nữa (Lục đạo gồm Cõi Trời, Người, A tu la, Súc sinh, Ngạ quỷ, Địa Ngục). Từ trong cách nói này tôi thể hội được một điều, thể hội được cái gì? Không gian duy thứ này từ đâu đến? vì sao lại có không gian duy thứ? vì sao thiền định, tâm định lại rồi thì có thể đột phá không gian duy thứ. Vậy không gian duy thứ từ đâu đến? Chắc chắn từ vọng tưởng, phân biệt, chấp trước đến. Thiền định không có những thứ khác, tứ thiền bát định chỉ là buông xuống những chấp trước, phân biệt vẫn chưa buông được, cho nên họ vẫn còn không gian duy thứ cao hơn, chưa thể đột phá được. Sự đột phá của họ chỉ có thể là lục đạo. Ngoài lục đạo ra họ không có cách gì để đột phá được. Cho nên Thế Tôn năm xưa phải buông tất cả những thứ ngài học được, những thứ ngài học trong 12 năm đều buông hết, nhập thiền định sâu hơn nữa. Thiền định sâu nhất là gì? Là tự tánh bổn định, là kiến tánh rồi. Kiến tánh rồi phát hiện tự tánh bổn định.
Đại sư Huệ Năng kiến tánh rồi, ngài liền nói: “đâu ngờ tự tánh, vốn không dao động.” Đó là tự tánh bổn định. Nói cách khác, tự tánh không có không gian duy thứ, có vọng tưởng, phân biệt, chấp trước mới có không gian duy thứ. Vọng tưởng, phân biệt, chấp trước đều không còn, không gian duy thứ hoàn toàn không còn nữa, đó là minh tâm kiến tánh. Cảnh giới mà kiến tánh thấy được là cảnh giới chân thật, gọi là hiện lượng cảnh giới, không phải là suy tưởng cảnh giới, không phải là tỷ lượng, không phải là phi lượng, nó là hiện lượng.
Cho nên ngày nay khoa học phát triển, đặc biệt là cận đại, ba mươi năm trở lại đây, thành tựu của lượng tử lực học, làm cho chúng ta hiểu rõ a lại da được nói trong kinh điển Đại Thừa. Nguyên khởi của vũ trụ đã hiểu rõ rồi không còn nghi hoặc nữa. Nếu như thân chứng? còn phải buông xuống, không buông xuống, chúng ta hiểu rõ rồi, đó gọi là giải ngộ, không phải chứng ngộ. Chứng ngộ chúng ta mới thực sự đạt được lợi ích chân thật, giải ngộ không đạt được, chứng ngộ mới đạt được lợi ích thực tế. Đó là gì? Là trí huệ xuất hiện, thần thông, đạo lực xuất hiện, đều có tác dụng rồi.
Trong cảnh giới này không cần phải cao, tam quả A na hàm, tam tai bát nạn họ không còn chịu nữa. Tiểu tam tai, đại tam tai họ đều không bị nữa. Vì sao vậy? Họ chứng ngộ, chỉ chứng đắc thiểu phần không phải đa phần. Cho nên tu học Phật Pháp, không thể không hạ thủ công phu mà cầu chứng đắc. Cầu chứng không có gì khác, bí quyết chính là buông xả. Buông xả nói rất dễ, làm cho được rất khó. Quý vị xem Phật nói, nói rất đơn giản, buông xả chấp trước đối với pháp thế gian xuất thế gian, liền chứng A la hán. Bồ Tát Đại Thừa thất tín vị, buông xả phân biệt quý vị sẽ thành Bồ Tát; buông xả vọng tưởng, sẽ thành Phật. Viên giáo sơ trụ trở lên sẽ thành Phật. Cõi Thật báo trang nghiêm còn có 41 địa vị, các địa vị đó không thể nghĩ bàn. Vì sao vậy? Vì không thể nói nó có, cũng không thể nói nó không có, điều này không thể nghĩ bàn. Không khởi tâm, không động niệm, còn có địa vị gì nữa! Bình đẳng rồi, làm gì còn địa vị! Địa vị là đối với tập khí vô minh từ vô thỉ chưa đoạn tận, từ đó mà nói, tập khí không trở ngại sự việc, tập khí vô minh từ vô thỉ không trở ngại sự việc, khác với phân biệt chấp trước. Tập khí phân biệt chấp trước sẽ tạo nghiệp. Tập khí vô minh từ vô thỉ không tạo nghiệp, nên nó không trở ngại sự, nhưng nó là có. Tập khí vô minh từ vô thỉ không có phương pháp để đoạn, chỉ để mặc nó, thời gian lâu rồi tự nhiên không còn n
 
Thông tin thớt
Đang tải
Top