[Funland] Tiện bút của Cao Việt Dũng: Trai Hà Nội như thế nào?

Mystery2024

Xe điện
Biển số
OF-846727
Ngày cấp bằng
15/1/24
Số km
3,482
Động cơ
182,604 Mã lực
E lười thay nước, ngắt nhuỵ nên có lần bà già mua cho bó thiên điểu cắm thắp hương, lúc bỏ đi thấy nước k mùi gì là e thích. Còn các loại khác e thấy nó cũng như nhau hết 🤣


Em thích nhất hoa ở trên cây, mà cây em không phải chăm tưới ạ 😂.
 

Mystery2024

Xe điện
Biển số
OF-846727
Ngày cấp bằng
15/1/24
Số km
3,482
Động cơ
182,604 Mã lực
Mơ đi mợ, e kể mợ nghe, thằng con rể e cũng kiểu vin tệt như thế, cũng muốn vợ nó, tức là con gái e, tam tòng, tứ đức, nết na, dịu dàng, chăm chồng chăm con. F1 nhà e là luật sư, nó tuy con gái nhưng tháo vát, cũng năng nổ, không phải xì tai hướng ngoại, nhưng t/c công việc nó là vậy. Tụi trẻ ngày trước cưới nhau, đâu như đc 1-2 năm, sau khi có đứa đầu thì cãi nhau suốt ngày. Chồng nó là dân kỹ sư, ít va chạm xã hội, tư tưởng nhiều khi còn bó giò hơn cả e. Làm cha làm mẹ, không ai thích con cái mình cãi nhau, dù là dâu hay rể, chuyện bên nặng bên khinh tuyệt đối đừng bày tỏ thái độ (dù con mình mình thương nhất).

Còn về phần kinh tế, sau này mợ có con dâu/rể mợ cũng sẽ hiểu thôi, cha mẹ chẳng ai cần con con mình cho tiền hay giúp đỡ tài chính đâu, mong muốn nhất của cha mẹ là gia đình hạnh phúc, êm ấm. Giúp chúng nó thêm chứ có mấy ai ngửa tay xin tiền con cái làm chi. Cháu nội, cháu ngoại chúng nó tống về ông bà chăm (mà không có tụi đó thì mình buồn thúi ruột luôn), đến bữa cắp nhau về, chán thì ở lỳ luôn nhà ngoại (nhà e). Kệ chứ, càng vui, có ông con rể thỉnh thoảng chén chú chén a, F1 thì nó cãi mình nhem nhẻm, mà vẫn phải sợ nó buồn đấy.

Thời nay yêu cầu bọn trẻ tam tòng tứ đức khó lắm. Thứ tình yêu không cần đáp lại chỉ có bố mẹ dành cho con cái. Chứ con cái cũng có nhiều lý do để ghét bố mẹ, ví dụ yêu không đều đứa này với đứa kia. Làm sao mà bắt con yêu thương nhường nhịn người mà nó thấy người đó không yêu nó được.

Em mong là chúng nó cãi nhau nửa ngày rồi thôi bởi vì mọi cuộc tranh cãi, giận dỗi, hiểu lầm, vượt qua khoảng thời gian đó đều để lại hậu quả mắt thấy hoặc không thấy. Trong nửa ngày người ta còn muốn cãi nhau, muốn giải thích, và mong chờ làm lành, ít suy diễn. Vì khó, thay vì dặn dò nhiều hay là xui con yêu lấy chục đứa rồi hẵng cưới, cho có kinh nghiệm cụ nhỉ 😂😂😂
 

sắt con

Xe điện
Biển số
OF-203221
Ngày cấp bằng
23/7/13
Số km
4,759
Động cơ
750,804 Mã lực
Sáng nay mưa ào ạt, khí lạnh tràn về, em thấy vui vui…dậy tắm xong vào trùm chăn ngủ tiếp tới 11h trưa đi ăn xôi Mây
Một ngày đẹp giời..
IMG_0259.jpeg
 

sắt con

Xe điện
Biển số
OF-203221
Ngày cấp bằng
23/7/13
Số km
4,759
Động cơ
750,804 Mã lực
Mưa xuống, muỗi đốt..
..làm man nghĩ về Đại lộ sông Hồng…
Phân vân trong giai điệu thế sound of silinece rồi tý lên vp hay đi thăm đứa bạn …
IMG_0274.jpeg
IMG_0275.jpeg
 

Garrard_1967

Xe tăng
Biển số
OF-844852
Ngày cấp bằng
11/12/23
Số km
1,903
Động cơ
81,571 Mã lực

Honghen2008

Xe lăn
Biển số
OF-423435
Ngày cấp bằng
19/5/16
Số km
14,123
Động cơ
1,634,846 Mã lực
Chắc zai HN thôi, chứ mấy ông 3-5 đời thì giờ ở tuổi đợi lục bản mộc, thập nhị đinh dồi cụ :D

Cơ mà chắc chỉ zai HN mới đáp ứng đc y/c này của iem nó : https://docnhanh.vn/gia-dinh/34-tuoi-thu-nhap-khoang-100-trieu-dong-moi-thang-nhung-van-doc-than-toi-chi-muon-tim-nguoi-dan-ong-that-su-xung-dang-tintuc1036960
Là Nhị lạng đinh Cụ anh 🤪 có nơi còn 8 lạng chứ 12 cái thì dễ quay lại lắm.
 

Thỏ móm

Xe container
Biển số
OF-542866
Ngày cấp bằng
24/11/17
Số km
6,355
Động cơ
202,290 Mã lực
Nơi ở
Vườn cà rốt màu mỡ

Ao Đình

Xe buýt
Biển số
OF-881537
Ngày cấp bằng
21/5/25
Số km
533
Động cơ
15,169 Mã lực
Tuổi
51
Những cộng đồng gắn bó lâu dài với một vùng đất luôn chịu ảnh hưởng sâu sắc của môi trường tự nhiên và xã hội nơi họ sống.
Hà Nội – trước khi cụ Lý dời đô – vốn là thành Tống Bình, một không gian có khí hậu ôn hòa, địa hình bằng phẳng, đường thủy thuận tiện, cây cối tốt tươi và nguồn lương thực ổn định.
Lớp cư dân “đô thị” sớm nhất là vua quan và gia thuộc, sống bằng bổng lộc triều đình và được rèn luyện trong khuôn khổ lễ giáo nghiêm ngặt. Tiếp đến là tầng lớp buôn bán sản vật địa phương, phục vụ nhu cầu của quan quân – một nhóm khách hàng có điều kiện kinh tế và đòi hỏi cao về chất lượng, thẩm mỹ và uy tín.
Thời Pháp thuộc mở ra một lớp cư dân mới mang dấu ấn văn hóa phương Tây. Dù phần lớn họ rời đi sau này, gần một thế kỷ sinh hoạt và giao tiếp đã để lại những nếp sống khó bôi xóa trong cộng đồng người ở lại.
Từ giữa thế kỷ XX, những người từ nhiều vùng khác về Hà Nội làm việc trong nhà máy, trường học, cơ quan… hình thành đời sống đặc trưng khu tập thể, gắn với chế độ lương và hưu trí. Trong khi đó, cư dân bản địa tại các làng như Ngọc Hà, Ngũ Xã, Thụy Khuê… vẫn mang truyền thống nông – thủ công, lại có lợi thế về thị trường tiêu thụ lớn và khả năng chi trả cao, nên áp lực cạnh tranh nhẹ hơn nhiều vùng khác.
Khí hậu thuận hòa, sức mua lớn, vị thế trung tâm nghi lễ quốc gia trong hàng nghìn năm và sự giao thoa với nhiều nền văn hóa đã góp phần hình thành nhóm người “chầm chậm ăn, tinh tế mặc, thong thả sống.”
Tốt hay xấu còn tùy cách nhìn, nhưng lối sống ấy khó tái lập ở nơi khác, bởi nó được nuôi dưỡng từ sự hội tụ hiếm có của tự nhiên, xã hội và lịch sử.

Trai phố cổ như ông anh em :D .. sáng chở vợ ra cửa hàng, bày biện sắp xếp, sau đó đi ăn phở cà phê với mấy ông bạn, mấy ông bạn cũng đều có vợ đang buôn bán ... 2h sau về phụ vợ bán hàng, chiều phụ vợ dọn hàng đóng cửa, chở vợ về nhà rồi ra hàng bia hơi làm mấy quai với mấy ông bạn, rồi về ăn tối.
Đúng một phần nào nhưng chưa đủ để bao quát. Hình thành thói quen đó phần lớn do dạy dỗ và có tính cách gia trưởng đựoc thừa hưởng bởi thế hệ trước và cũng do cá nhân chủ quan và nghĩ nông nên vậy. Có nhiều người tôi biết (đàn ông HN) tầm tuổi tôi và nhiều hơn chút thì họ giỏi kiếm tiền, năng động và hào sảng... sống khiêm nhường với người thân, bạn bè và có vốn sống rất phong phú. Những thế hệ này hiện cũng đi khắp nơi sinh sống làm ăn, nhưng khi gặp lại vẫn là một cá tính riêng không lẫn được, đó là lịch sự, tử tế và hảo sảng vốn có của người HN.
 

phuongmit

Xe ngựa
Biển số
OF-134398
Ngày cấp bằng
14/3/12
Số km
27,562
Động cơ
2,545,376 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Chắc zai HN thôi, chứ mấy ông 3-5 đời thì giờ ở tuổi đợi lục bản mộc, thập nhị đinh dồi cụ :D

Cơ mà chắc chỉ zai HN mới đáp ứng đc y/c này của iem nó : https://docnhanh.vn/gia-dinh/34-tuoi-thu-nhap-khoang-100-trieu-dong-moi-thang-nhung-van-doc-than-toi-chi-muon-tim-nguoi-dan-ong-that-su-xung-dang-tintuc1036960
Là Nhị lạng đinh Cụ anh 🤪 có nơi còn 8 lạng chứ 12 cái thì dễ quay lại lắm.
Lục bản mộc
Nhị lạng đinh
Hoa linh tinh
Đa nhân khóc
Bát nhân khiêng
Kèn trống chiêng
Hạ thổ
Hết bài ^:)^
 

Garrard_1967

Xe tăng
Biển số
OF-844852
Ngày cấp bằng
11/12/23
Số km
1,903
Động cơ
81,571 Mã lực
Lục bản mộc
Nhị lạng đinh
Hoa linh tinh
Đa nhân khóc
Bát nhân khiêng
Kèn trống chiêng
Hạ thổ
Hết bài ^:)^
GS nhắc tới làm e nhớ lại bài không tên số 4, tác giả Vũ Thành An

Triệu người quen, có mấy người thân.
Khi lìa trần, có mấy người đưa.

 

phuongmit

Xe ngựa
Biển số
OF-134398
Ngày cấp bằng
14/3/12
Số km
27,562
Động cơ
2,545,376 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
GS nhắc tới làm e nhớ lại bài không tên số 4, tác giả Vũ Thành An

Triệu người quen, có mấy người thân.
Khi lìa trần, có mấy người đưa.

Sống khỏe, chết nhanh, có của để dành, nhiều người đưa tiễn cũng là 1 tiêu chuẩn đấy TT nhỉ 🥴
 

Honghen2008

Xe lăn
Biển số
OF-423435
Ngày cấp bằng
19/5/16
Số km
14,123
Động cơ
1,634,846 Mã lực
Khí hậu thuận hòa, sức mua lớn, vị thế trung tâm nghi lễ quốc gia trong hàng nghìn năm và sự giao thoa với nhiều nền văn hóa đã góp phần hình thành nhóm người “chầm chậm ăn, tinh tế mặc, thong thả sống.”
Tốt hay xấu còn tùy cách nhìn, nhưng lối sống ấy khó tái lập ở nơi khác, bởi nó được nuôi dưỡng từ sự hội tụ hiếm có của tự nhiên, xã hội và lịch sử.
Họ còn Lặng lẽ vui nữa.
Mùa xuân ở Hà Nội bao giờ cũng đẹp. Với tôi đã nhiều năm không được sống ở Hà Nội vào mùa xuân lại càng thấy đẹp. Một chút lạnh trong hơi gió tạt qua mặt. Một chút mưa bụi bay lây rây như có như không. Trời hơi tối, mặt đường hơi sẫm nhưng mặt người và quần áo rét họ mặc cứ sáng bừng lên những mầu sắc tươi tắn. Đã có mùi son phấn và nước hoa bất chợt thoảng qua ở một góc phố, trong một đám đông. Nói nhỏ đi, cười nhỏ hơn, ít nghe những câu chửi tục, những tiếng đệm tục. Giàu hơn trước nhiều, sang hơn trước nhiều, cứ cho là bề ngoài thì cũng vẫn rất đáng mừng. Chỉ có nhà bà cô tôi là ít thay đổi, hầu như không thay đổi. Vẫn mấy chiếc xe máy đã cũ, và vẫn còn nhiều xe đạp, loại xe đạp cà tàng từ những năm nào. Trời nắng các em đi xe máy, trời mưa đi xe đạp, đỡ phải rửa xe. Ăn mặc của bà cụ, của các em cũng chả có gì sang hơn, như trước đây, ngày trước với Hà Nội đã là sang, bây giờ là quá thường. Bây giờ con gái Hà Nội mặc quần chẽn đen, gót xẻ, có dải buộc dưới bàn chân, mặc măng tô lửng, hoặc đi bít tất đen dài, quần cộc, áo vét trùm qua mông. Đàn ông cũng diện lắm, áo vét tông các kiểu, thắt cà vạt đủ mầu, giầy đen, cứ như họ từ các đại sảnh bước ra. Không phải đâu, chỉ là quần áo thường ngày thôi, cũng giống như trước kia họ mặc áo bông xanh, quần ka ki vàng và đi dép nhựa. Chưa bao giờ tôi thấy người Hà Nội ăn mặc sang trọng như bây giờ. Chưa bao giờ tôi thấy phố xá chói lòa những tủ kính, những bảng hiệu và ánh sáng như bây giờ. Vậy mà một nhà giàu của Hà Nội có dư điều kiện để thay đổi lại không chịu thay đổi. Một đại gia đình gồm hai con trai, hai con dâu, một gái, một rể và những đứa con của họ vẫn sống chung dưới một mái nhà, ăn chung một bếp ăn. Thiên hạ thì chia ra, bà cụ lại gom vào. Vẫn rất êm thấm mới lạ chứ. Nếp nhà đã thắng được tự do của cá nhân sao? Phải nói thêm, cái nếp nhà này cũng ít ai theo kịp. Người con dâu cả vốn là con gái Hàng Bồ, đỗ đại học, là một cô gái kiêu hãnh, tự tin, không dễ nhân nhượng. Ai cũng nghĩ hai người đàn bà, một già một trẻ, cùng sắc sảo sẽ rất khó chấp nhận nhau. Vậy mà họ ăn ở với nhau đã mười lăm năm chả có điều tiếng gì. Người chị của cô con dâu đến nói với bà cô tôi: "Bác chịu được tính nó thì con cũng phục thật đấy". Bà cải chính: "Đúng là tôi có phần phải chịu nó nhưng nó cũng có phần phải chịu tôi, mỗi bên chịu một nửa". Bà bảo, con dâu là vàng trời cho, mình không có công đẻ ra nó, cũng không nuôi nó ăn học ngày nào, bỗng dưng nó về nhận mình là mẹ, sinh con đẻ cái cho dòng họ, cáng đáng mọi việc từ trẻ đến già, không lễ sống nó thì thôi còn hoạnh họe nỗi gì. Bà chiều quý, và tôn trọng các con dâu thật lòng nên cả hai nàng dâu đều tâm sự với mẹ chồng: "Con ở với mẹ còn thoải mái hơn ở nhà với mẹ con". Con rể và con gái được nhận nhà ở một khu tập thể, nhà chật, lại xa, con còn nhỏ. Nhưng anh con rể không muốn nhờ vả mẹ vợ, tự mình cũng thấy không tiện mà người ngoài nhìn vào càng không tiện. Bà biết thế nên bảo con rể: "Trong cái nhà của tôi có một phòng dành cho vợ anh. Của vợ anh tức là của anh. Cũng như mọi thứ của anh tức là của vợ anh. Chẳng lẽ anh bảo không phải". Năm ngoái khu phố có yêu cầu bà cụ báo cáo về nếp sống gia đình cho hàng phố học tập. Bà từ chối, khi tôi lại thăm, bà nói riêng: "Cái chuyện ấy ai cũng biết cả, chỉ khó học thôi". Tôi cười: "Lại khó đến thế sao?" Bà cụ nói: "Trong nhà này, ba đời nay, không một ai biết tới câu mày, câu tao. Anh có học được không?" À, thế thì khó thật. Theo bà cụ, thời bây giờ có được vài trăm cây vàng không phải là khó, cũng không phải là lâu, nhưng có được một gia đình hạnh phúc phải mất vài đời người, phải được giáo dục vài đời. Hạnh phúc không bao giờ là món quà tặng bất ngờ, không thể đi tìm, mà cũng không nên cầu xin. Nó là cách sống, một quan niệm sống, là nếp nhà, ở trong tay mình, nhưng nhận được ra nó, có ý thức vun trồng nó, lại hoàn toàn không dễ.
( Cuối tuần Các Cụ Mợ đọc chút cho nhẹ lòng với Nếp nhà)
 

Đêm HG

Xe tăng
Biển số
OF-883252
Ngày cấp bằng
15/6/25
Số km
1,368
Động cơ
78,897 Mã lực
Họ còn Lặng lẽ vui nữa.
Mùa xuân ở Hà Nội bao giờ cũng đẹp. Với tôi đã nhiều năm không được sống ở Hà Nội vào mùa xuân lại càng thấy đẹp. Một chút lạnh trong hơi gió tạt qua mặt. Một chút mưa bụi bay lây rây như có như không. Trời hơi tối, mặt đường hơi sẫm nhưng mặt người và quần áo rét họ mặc cứ sáng bừng lên những mầu sắc tươi tắn. Đã có mùi son phấn và nước hoa bất chợt thoảng qua ở một góc phố, trong một đám đông. Nói nhỏ đi, cười nhỏ hơn, ít nghe những câu chửi tục, những tiếng đệm tục. Giàu hơn trước nhiều, sang hơn trước nhiều, cứ cho là bề ngoài thì cũng vẫn rất đáng mừng. Chỉ có nhà bà cô tôi là ít thay đổi, hầu như không thay đổi. Vẫn mấy chiếc xe máy đã cũ, và vẫn còn nhiều xe đạp, loại xe đạp cà tàng từ những năm nào. Trời nắng các em đi xe máy, trời mưa đi xe đạp, đỡ phải rửa xe. Ăn mặc của bà cụ, của các em cũng chả có gì sang hơn, như trước đây, ngày trước với Hà Nội đã là sang, bây giờ là quá thường. Bây giờ con gái Hà Nội mặc quần chẽn đen, gót xẻ, có dải buộc dưới bàn chân, mặc măng tô lửng, hoặc đi bít tất đen dài, quần cộc, áo vét trùm qua mông. Đàn ông cũng diện lắm, áo vét tông các kiểu, thắt cà vạt đủ mầu, giầy đen, cứ như họ từ các đại sảnh bước ra. Không phải đâu, chỉ là quần áo thường ngày thôi, cũng giống như trước kia họ mặc áo bông xanh, quần ka ki vàng và đi dép nhựa. Chưa bao giờ tôi thấy người Hà Nội ăn mặc sang trọng như bây giờ. Chưa bao giờ tôi thấy phố xá chói lòa những tủ kính, những bảng hiệu và ánh sáng như bây giờ. Vậy mà một nhà giàu của Hà Nội có dư điều kiện để thay đổi lại không chịu thay đổi. Một đại gia đình gồm hai con trai, hai con dâu, một gái, một rể và những đứa con của họ vẫn sống chung dưới một mái nhà, ăn chung một bếp ăn. Thiên hạ thì chia ra, bà cụ lại gom vào. Vẫn rất êm thấm mới lạ chứ. Nếp nhà đã thắng được tự do của cá nhân sao? Phải nói thêm, cái nếp nhà này cũng ít ai theo kịp. Người con dâu cả vốn là con gái Hàng Bồ, đỗ đại học, là một cô gái kiêu hãnh, tự tin, không dễ nhân nhượng. Ai cũng nghĩ hai người đàn bà, một già một trẻ, cùng sắc sảo sẽ rất khó chấp nhận nhau. Vậy mà họ ăn ở với nhau đã mười lăm năm chả có điều tiếng gì. Người chị của cô con dâu đến nói với bà cô tôi: "Bác chịu được tính nó thì con cũng phục thật đấy". Bà cải chính: "Đúng là tôi có phần phải chịu nó nhưng nó cũng có phần phải chịu tôi, mỗi bên chịu một nửa". Bà bảo, con dâu là vàng trời cho, mình không có công đẻ ra nó, cũng không nuôi nó ăn học ngày nào, bỗng dưng nó về nhận mình là mẹ, sinh con đẻ cái cho dòng họ, cáng đáng mọi việc từ trẻ đến già, không lễ sống nó thì thôi còn hoạnh họe nỗi gì. Bà chiều quý, và tôn trọng các con dâu thật lòng nên cả hai nàng dâu đều tâm sự với mẹ chồng: "Con ở với mẹ còn thoải mái hơn ở nhà với mẹ con". Con rể và con gái được nhận nhà ở một khu tập thể, nhà chật, lại xa, con còn nhỏ. Nhưng anh con rể không muốn nhờ vả mẹ vợ, tự mình cũng thấy không tiện mà người ngoài nhìn vào càng không tiện. Bà biết thế nên bảo con rể: "Trong cái nhà của tôi có một phòng dành cho vợ anh. Của vợ anh tức là của anh. Cũng như mọi thứ của anh tức là của vợ anh. Chẳng lẽ anh bảo không phải". Năm ngoái khu phố có yêu cầu bà cụ báo cáo về nếp sống gia đình cho hàng phố học tập. Bà từ chối, khi tôi lại thăm, bà nói riêng: "Cái chuyện ấy ai cũng biết cả, chỉ khó học thôi". Tôi cười: "Lại khó đến thế sao?" Bà cụ nói: "Trong nhà này, ba đời nay, không một ai biết tới câu mày, câu tao. Anh có học được không?" À, thế thì khó thật. Theo bà cụ, thời bây giờ có được vài trăm cây vàng không phải là khó, cũng không phải là lâu, nhưng có được một gia đình hạnh phúc phải mất vài đời người, phải được giáo dục vài đời. Hạnh phúc không bao giờ là món quà tặng bất ngờ, không thể đi tìm, mà cũng không nên cầu xin. Nó là cách sống, một quan niệm sống, là nếp nhà, ở trong tay mình, nhưng nhận được ra nó, có ý thức vun trồng nó, lại hoàn toàn không dễ.
( Cuối tuần Các Cụ Mợ đọc chút cho nhẹ lòng với Nếp nhà)
Em thích câu "Họ lặng lẽ vui.."
 

Ao Đình

Xe buýt
Biển số
OF-881537
Ngày cấp bằng
21/5/25
Số km
533
Động cơ
15,169 Mã lực
Tuổi
51
Hà Nội chưa chắc đã có những điều to lớn hay lộng lẫy hơn nơi khác.
Cái khác là cách ứng xử của người Hà Nội với vạn vật quanh họ.
* Tháp Rùa chỉ là một mô đất giữa hồ, dựng lên bằng những vật liệu hết sức bình thường, cũng mốc meo, rêu phủ; chẳng gắn đá đắt tiền hay mạ vàng, cũng chẳng gắn với các giai thoại thần bí. Nhưng nó lại đi vào âm nhạc, văn chương, hội họa, điện ảnh… và trở thành một vẻ đẹp sương khói khó nơi nào có được.
* Cái mái ngói xiêu vẹo, bức tường loang màu thời gian, những điều tưởng như tầm thường lại trở thành linh hồn trong tranh của Phái, thứ vẻ đẹp mộc mạc mà không thể “bắt chước” bằng bàn tay tô vẽ.
* Vài thứ đồ ăn thừa sau ba ngày Tết hóa thành món bún thang thanh tao tạo nên hương vị giải ngấy sau ngày hóa vàng rồi dần trở thành món ăn hàng ngày.
* Cà phê trứng, vốn chỉ là cách thay thế bơ sữa thời khan hiếm, nay đã thành thứ độc đáo đến mức trở thành một trải nghiệm không thể trộn lẫn.
* Trang phục hàng hiệu, điện thoại đắt tiền hay xe sang trọng… chưa bao giờ thuộc về thú chơi thật sự của người Hà Nội.
Cách ăn, cách chơi của người Hà Nội khó ai có thể cắt nghĩa được. Chỉ biết rằng nó rất riêng, rất khác. Đến mức, hễ ai cố gắng bắt chước cho giống thì lập tức thành một phiên bản lỗi, bởi cái tinh tế không nằm ở sự phô bày, mà ở cái hồn thấm vào từng cử chỉ, từng lựa chọn, từng điều rất nhỏ mà rất sang, đó là cảnh giới "Lặng Lẽ Vui".
Trong những luận bàn kiểu này, thường những người bắt đầu bằng câu tôi không phải người HN, lại là những người đã rất hiểu cái chất HN.

Họ còn Lặng lẽ vui nữa.
Mùa xuân ở Hà Nội bao giờ cũng đẹp. Với tôi đã nhiều năm không được sống ở Hà Nội vào mùa xuân lại càng thấy đẹp. Một chút lạnh trong hơi gió tạt qua mặt. Một chút mưa bụi bay lây rây như có như không. Trời hơi tối, mặt đường hơi sẫm nhưng mặt người và quần áo rét họ mặc cứ sáng bừng lên những mầu sắc tươi tắn. Đã có mùi son phấn và nước hoa bất chợt thoảng qua ở một góc phố, trong một đám đông. Nói nhỏ đi, cười nhỏ hơn, ít nghe những câu chửi tục, những tiếng đệm tục. Giàu hơn trước nhiều, sang hơn trước nhiều, cứ cho là bề ngoài thì cũng vẫn rất đáng mừng. Chỉ có nhà bà cô tôi là ít thay đổi, hầu như không thay đổi. Vẫn mấy chiếc xe máy đã cũ, và vẫn còn nhiều xe đạp, loại xe đạp cà tàng từ những năm nào. Trời nắng các em đi xe máy, trời mưa đi xe đạp, đỡ phải rửa xe. Ăn mặc của bà cụ, của các em cũng chả có gì sang hơn, như trước đây, ngày trước với Hà Nội đã là sang, bây giờ là quá thường. Bây giờ con gái Hà Nội mặc quần chẽn đen, gót xẻ, có dải buộc dưới bàn chân, mặc măng tô lửng, hoặc đi bít tất đen dài, quần cộc, áo vét trùm qua mông. Đàn ông cũng diện lắm, áo vét tông các kiểu, thắt cà vạt đủ mầu, giầy đen, cứ như họ từ các đại sảnh bước ra. Không phải đâu, chỉ là quần áo thường ngày thôi, cũng giống như trước kia họ mặc áo bông xanh, quần ka ki vàng và đi dép nhựa. Chưa bao giờ tôi thấy người Hà Nội ăn mặc sang trọng như bây giờ. Chưa bao giờ tôi thấy phố xá chói lòa những tủ kính, những bảng hiệu và ánh sáng như bây giờ. Vậy mà một nhà giàu của Hà Nội có dư điều kiện để thay đổi lại không chịu thay đổi. Một đại gia đình gồm hai con trai, hai con dâu, một gái, một rể và những đứa con của họ vẫn sống chung dưới một mái nhà, ăn chung một bếp ăn. Thiên hạ thì chia ra, bà cụ lại gom vào. Vẫn rất êm thấm mới lạ chứ. Nếp nhà đã thắng được tự do của cá nhân sao? Phải nói thêm, cái nếp nhà này cũng ít ai theo kịp. Người con dâu cả vốn là con gái Hàng Bồ, đỗ đại học, là một cô gái kiêu hãnh, tự tin, không dễ nhân nhượng. Ai cũng nghĩ hai người đàn bà, một già một trẻ, cùng sắc sảo sẽ rất khó chấp nhận nhau. Vậy mà họ ăn ở với nhau đã mười lăm năm chả có điều tiếng gì. Người chị của cô con dâu đến nói với bà cô tôi: "Bác chịu được tính nó thì con cũng phục thật đấy". Bà cải chính: "Đúng là tôi có phần phải chịu nó nhưng nó cũng có phần phải chịu tôi, mỗi bên chịu một nửa". Bà bảo, con dâu là vàng trời cho, mình không có công đẻ ra nó, cũng không nuôi nó ăn học ngày nào, bỗng dưng nó về nhận mình là mẹ, sinh con đẻ cái cho dòng họ, cáng đáng mọi việc từ trẻ đến già, không lễ sống nó thì thôi còn hoạnh họe nỗi gì. Bà chiều quý, và tôn trọng các con dâu thật lòng nên cả hai nàng dâu đều tâm sự với mẹ chồng: "Con ở với mẹ còn thoải mái hơn ở nhà với mẹ con". Con rể và con gái được nhận nhà ở một khu tập thể, nhà chật, lại xa, con còn nhỏ. Nhưng anh con rể không muốn nhờ vả mẹ vợ, tự mình cũng thấy không tiện mà người ngoài nhìn vào càng không tiện. Bà biết thế nên bảo con rể: "Trong cái nhà của tôi có một phòng dành cho vợ anh. Của vợ anh tức là của anh. Cũng như mọi thứ của anh tức là của vợ anh. Chẳng lẽ anh bảo không phải". Năm ngoái khu phố có yêu cầu bà cụ báo cáo về nếp sống gia đình cho hàng phố học tập. Bà từ chối, khi tôi lại thăm, bà nói riêng: "Cái chuyện ấy ai cũng biết cả, chỉ khó học thôi". Tôi cười: "Lại khó đến thế sao?" Bà cụ nói: "Trong nhà này, ba đời nay, không một ai biết tới câu mày, câu tao. Anh có học được không?" À, thế thì khó thật. Theo bà cụ, thời bây giờ có được vài trăm cây vàng không phải là khó, cũng không phải là lâu, nhưng có được một gia đình hạnh phúc phải mất vài đời người, phải được giáo dục vài đời. Hạnh phúc không bao giờ là món quà tặng bất ngờ, không thể đi tìm, mà cũng không nên cầu xin. Nó là cách sống, một quan niệm sống, là nếp nhà, ở trong tay mình, nhưng nhận được ra nó, có ý thức vun trồng nó, lại hoàn toàn không dễ.
( Cuối tuần Các Cụ Mợ đọc chút cho nhẹ lòng với Nếp nhà)
Em thích câu "Họ lặng lẽ vui.."
 
Chỉnh sửa cuối:

comiki

Xe ba gác
Người OF
Biển số
OF-504527
Ngày cấp bằng
13/4/17
Số km
23,401
Động cơ
18,126,622 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Nghỉ lễ, bị "bỏ rơi" lại HN, nên em tranh thủ lang thang mấy ngày vắng vẻ.

Chắc cũng phải hơn chục năm mới vào lại nơi đây, nhận tấm vé mà thoáng chút thất vọng cho nơi bảo tồn dấu ấn của thủ đô văn hiến, và cả cái doanh nghiệp có tiếng hàng top cả nước kia nữa.

20260425_134928.jpg
20260425_135139.jpg
20260425_135159.jpg
 

comiki

Xe ba gác
Người OF
Biển số
OF-504527
Ngày cấp bằng
13/4/17
Số km
23,401
Động cơ
18,126,622 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Giai HN, chắc vậy, rất ngoan và sát cá. Em đứng nói chuyện, hóng hớt với bỏn một lúc mà cứ thấy giật cần tơi tới. Nghỉ hè mà cứ vào đây săn dế, bắt ve, câu cá, thì chắc cũng chả kém trải nghiệm của các cụ giai HN.

20260425_140618.jpg
20260425_140622.jpg
20260425_140741.jpg
 
Thông tin thớt
Đang tải
Top