- Biển số
- OF-203221
- Ngày cấp bằng
- 23/7/13
- Số km
- 4,870
- Động cơ
- 750,845 Mã lực
Em xem tướng cướp bạch hải đường tại đây, có anh Trọng Trinh, anh Thương Tín, chị Lê Khanh đóng vai chínhXưa mỗi lần đi xem rạp này, toàn nhảy tàu điện đi và về![]()
Em xem tướng cướp bạch hải đường tại đây, có anh Trọng Trinh, anh Thương Tín, chị Lê Khanh đóng vai chínhXưa mỗi lần đi xem rạp này, toàn nhảy tàu điện đi và về![]()
Trai phố cổ như ông anh em.. sáng chở vợ ra cửa hàng, bày biện sắp xếp, sau đó đi ăn phở cà phê với mấy ông bạn, mấy ông bạn cũng đều có vợ đang buôn bán ... 2h sau về phụ vợ bán hàng, chiều phụ vợ dọn hàng đóng cửa, chở vợ về nhà rồi ra hàng bia hơi làm mấy quai với mấy ông bạn, rồi về ăn tối.
Đúng một phần nào nhưng chưa đủ để bao quát. Hình thành thói quen đó phần lớn do dạy dỗ và có tính cách gia trưởng đựoc thừa hưởng bởi thế hệ trước và cũng do cá nhân chủ quan và nghĩ nông nên vậy. Có nhiều người tôi biết (đàn ông HN) tầm tuổi tôi và nhiều hơn chút thì họ giỏi kiếm tiền, năng động và hào sảng... sống khiêm nhường với người thân, bạn bè và có vốn sống rất phong phú. Những thế hệ này hiện cũng đi khắp nơi sinh sống làm ăn, nhưng khi gặp lại vẫn là một cá tính riêng không lẫn được, đó là lịch sự, tử tế và hảo sảng vốn có của người HN.
Chắc zai HN thôi, chứ mấy ông 3-5 đời thì giờ ở tuổi đợi lục bản mộc, thập nhị đinh dồi cụ
Cơ mà chắc chỉ zai HN mới đáp ứng đc y/c này của iem nó : https://docnhanh.vn/gia-dinh/34-tuoi-thu-nhap-khoang-100-trieu-dong-moi-thang-nhung-van-doc-than-toi-chi-muon-tim-nguoi-dan-ong-that-su-xung-dang-tintuc1036960
Lục bản mộcLà Nhị lạng đinh Cụ anhcó nơi còn 8 lạng chứ 12 cái thì dễ quay lại lắm.

GS nhắc tới làm e nhớ lại bài không tên số 4, tác giả Vũ Thành AnLục bản mộc
Nhị lạng đinh
Hoa linh tinh
Đa nhân khóc
Bát nhân khiêng
Kèn trống chiêng
Hạ thổ
Hết bài![]()
Sống khỏe, chết nhanh, có của để dành, nhiều người đưa tiễn cũng là 1 tiêu chuẩn đấy TT nhỉGS nhắc tới làm e nhớ lại bài không tên số 4, tác giả Vũ Thành An
Triệu người quen, có mấy người thân.
Khi lìa trần, có mấy người đưa.
Họ còn Lặng lẽ vui nữa.Khí hậu thuận hòa, sức mua lớn, vị thế trung tâm nghi lễ quốc gia trong hàng nghìn năm và sự giao thoa với nhiều nền văn hóa đã góp phần hình thành nhóm người “chầm chậm ăn, tinh tế mặc, thong thả sống.”
Tốt hay xấu còn tùy cách nhìn, nhưng lối sống ấy khó tái lập ở nơi khác, bởi nó được nuôi dưỡng từ sự hội tụ hiếm có của tự nhiên, xã hội và lịch sử.
Em thích câu "Họ lặng lẽ vui.."Họ còn Lặng lẽ vui nữa.
Mùa xuân ở Hà Nội bao giờ cũng đẹp. Với tôi đã nhiều năm không được sống ở Hà Nội vào mùa xuân lại càng thấy đẹp. Một chút lạnh trong hơi gió tạt qua mặt. Một chút mưa bụi bay lây rây như có như không. Trời hơi tối, mặt đường hơi sẫm nhưng mặt người và quần áo rét họ mặc cứ sáng bừng lên những mầu sắc tươi tắn. Đã có mùi son phấn và nước hoa bất chợt thoảng qua ở một góc phố, trong một đám đông. Nói nhỏ đi, cười nhỏ hơn, ít nghe những câu chửi tục, những tiếng đệm tục. Giàu hơn trước nhiều, sang hơn trước nhiều, cứ cho là bề ngoài thì cũng vẫn rất đáng mừng. Chỉ có nhà bà cô tôi là ít thay đổi, hầu như không thay đổi. Vẫn mấy chiếc xe máy đã cũ, và vẫn còn nhiều xe đạp, loại xe đạp cà tàng từ những năm nào. Trời nắng các em đi xe máy, trời mưa đi xe đạp, đỡ phải rửa xe. Ăn mặc của bà cụ, của các em cũng chả có gì sang hơn, như trước đây, ngày trước với Hà Nội đã là sang, bây giờ là quá thường. Bây giờ con gái Hà Nội mặc quần chẽn đen, gót xẻ, có dải buộc dưới bàn chân, mặc măng tô lửng, hoặc đi bít tất đen dài, quần cộc, áo vét trùm qua mông. Đàn ông cũng diện lắm, áo vét tông các kiểu, thắt cà vạt đủ mầu, giầy đen, cứ như họ từ các đại sảnh bước ra. Không phải đâu, chỉ là quần áo thường ngày thôi, cũng giống như trước kia họ mặc áo bông xanh, quần ka ki vàng và đi dép nhựa. Chưa bao giờ tôi thấy người Hà Nội ăn mặc sang trọng như bây giờ. Chưa bao giờ tôi thấy phố xá chói lòa những tủ kính, những bảng hiệu và ánh sáng như bây giờ. Vậy mà một nhà giàu của Hà Nội có dư điều kiện để thay đổi lại không chịu thay đổi. Một đại gia đình gồm hai con trai, hai con dâu, một gái, một rể và những đứa con của họ vẫn sống chung dưới một mái nhà, ăn chung một bếp ăn. Thiên hạ thì chia ra, bà cụ lại gom vào. Vẫn rất êm thấm mới lạ chứ. Nếp nhà đã thắng được tự do của cá nhân sao? Phải nói thêm, cái nếp nhà này cũng ít ai theo kịp. Người con dâu cả vốn là con gái Hàng Bồ, đỗ đại học, là một cô gái kiêu hãnh, tự tin, không dễ nhân nhượng. Ai cũng nghĩ hai người đàn bà, một già một trẻ, cùng sắc sảo sẽ rất khó chấp nhận nhau. Vậy mà họ ăn ở với nhau đã mười lăm năm chả có điều tiếng gì. Người chị của cô con dâu đến nói với bà cô tôi: "Bác chịu được tính nó thì con cũng phục thật đấy". Bà cải chính: "Đúng là tôi có phần phải chịu nó nhưng nó cũng có phần phải chịu tôi, mỗi bên chịu một nửa". Bà bảo, con dâu là vàng trời cho, mình không có công đẻ ra nó, cũng không nuôi nó ăn học ngày nào, bỗng dưng nó về nhận mình là mẹ, sinh con đẻ cái cho dòng họ, cáng đáng mọi việc từ trẻ đến già, không lễ sống nó thì thôi còn hoạnh họe nỗi gì. Bà chiều quý, và tôn trọng các con dâu thật lòng nên cả hai nàng dâu đều tâm sự với mẹ chồng: "Con ở với mẹ còn thoải mái hơn ở nhà với mẹ con". Con rể và con gái được nhận nhà ở một khu tập thể, nhà chật, lại xa, con còn nhỏ. Nhưng anh con rể không muốn nhờ vả mẹ vợ, tự mình cũng thấy không tiện mà người ngoài nhìn vào càng không tiện. Bà biết thế nên bảo con rể: "Trong cái nhà của tôi có một phòng dành cho vợ anh. Của vợ anh tức là của anh. Cũng như mọi thứ của anh tức là của vợ anh. Chẳng lẽ anh bảo không phải". Năm ngoái khu phố có yêu cầu bà cụ báo cáo về nếp sống gia đình cho hàng phố học tập. Bà từ chối, khi tôi lại thăm, bà nói riêng: "Cái chuyện ấy ai cũng biết cả, chỉ khó học thôi". Tôi cười: "Lại khó đến thế sao?" Bà cụ nói: "Trong nhà này, ba đời nay, không một ai biết tới câu mày, câu tao. Anh có học được không?" À, thế thì khó thật. Theo bà cụ, thời bây giờ có được vài trăm cây vàng không phải là khó, cũng không phải là lâu, nhưng có được một gia đình hạnh phúc phải mất vài đời người, phải được giáo dục vài đời. Hạnh phúc không bao giờ là món quà tặng bất ngờ, không thể đi tìm, mà cũng không nên cầu xin. Nó là cách sống, một quan niệm sống, là nếp nhà, ở trong tay mình, nhưng nhận được ra nó, có ý thức vun trồng nó, lại hoàn toàn không dễ.
( Cuối tuần Các Cụ Mợ đọc chút cho nhẹ lòng với Nếp nhà)
Bao ng mơ ước đới gs ơiSống khỏe, chết nhanh, có của để dành, nhiều người đưa tiễn cũng là 1 tiêu chuẩn đấy TT nhỉ![]()

Họ còn Lặng lẽ vui nữa.
Mùa xuân ở Hà Nội bao giờ cũng đẹp. Với tôi đã nhiều năm không được sống ở Hà Nội vào mùa xuân lại càng thấy đẹp. Một chút lạnh trong hơi gió tạt qua mặt. Một chút mưa bụi bay lây rây như có như không. Trời hơi tối, mặt đường hơi sẫm nhưng mặt người và quần áo rét họ mặc cứ sáng bừng lên những mầu sắc tươi tắn. Đã có mùi son phấn và nước hoa bất chợt thoảng qua ở một góc phố, trong một đám đông. Nói nhỏ đi, cười nhỏ hơn, ít nghe những câu chửi tục, những tiếng đệm tục. Giàu hơn trước nhiều, sang hơn trước nhiều, cứ cho là bề ngoài thì cũng vẫn rất đáng mừng. Chỉ có nhà bà cô tôi là ít thay đổi, hầu như không thay đổi. Vẫn mấy chiếc xe máy đã cũ, và vẫn còn nhiều xe đạp, loại xe đạp cà tàng từ những năm nào. Trời nắng các em đi xe máy, trời mưa đi xe đạp, đỡ phải rửa xe. Ăn mặc của bà cụ, của các em cũng chả có gì sang hơn, như trước đây, ngày trước với Hà Nội đã là sang, bây giờ là quá thường. Bây giờ con gái Hà Nội mặc quần chẽn đen, gót xẻ, có dải buộc dưới bàn chân, mặc măng tô lửng, hoặc đi bít tất đen dài, quần cộc, áo vét trùm qua mông. Đàn ông cũng diện lắm, áo vét tông các kiểu, thắt cà vạt đủ mầu, giầy đen, cứ như họ từ các đại sảnh bước ra. Không phải đâu, chỉ là quần áo thường ngày thôi, cũng giống như trước kia họ mặc áo bông xanh, quần ka ki vàng và đi dép nhựa. Chưa bao giờ tôi thấy người Hà Nội ăn mặc sang trọng như bây giờ. Chưa bao giờ tôi thấy phố xá chói lòa những tủ kính, những bảng hiệu và ánh sáng như bây giờ. Vậy mà một nhà giàu của Hà Nội có dư điều kiện để thay đổi lại không chịu thay đổi. Một đại gia đình gồm hai con trai, hai con dâu, một gái, một rể và những đứa con của họ vẫn sống chung dưới một mái nhà, ăn chung một bếp ăn. Thiên hạ thì chia ra, bà cụ lại gom vào. Vẫn rất êm thấm mới lạ chứ. Nếp nhà đã thắng được tự do của cá nhân sao? Phải nói thêm, cái nếp nhà này cũng ít ai theo kịp. Người con dâu cả vốn là con gái Hàng Bồ, đỗ đại học, là một cô gái kiêu hãnh, tự tin, không dễ nhân nhượng. Ai cũng nghĩ hai người đàn bà, một già một trẻ, cùng sắc sảo sẽ rất khó chấp nhận nhau. Vậy mà họ ăn ở với nhau đã mười lăm năm chả có điều tiếng gì. Người chị của cô con dâu đến nói với bà cô tôi: "Bác chịu được tính nó thì con cũng phục thật đấy". Bà cải chính: "Đúng là tôi có phần phải chịu nó nhưng nó cũng có phần phải chịu tôi, mỗi bên chịu một nửa". Bà bảo, con dâu là vàng trời cho, mình không có công đẻ ra nó, cũng không nuôi nó ăn học ngày nào, bỗng dưng nó về nhận mình là mẹ, sinh con đẻ cái cho dòng họ, cáng đáng mọi việc từ trẻ đến già, không lễ sống nó thì thôi còn hoạnh họe nỗi gì. Bà chiều quý, và tôn trọng các con dâu thật lòng nên cả hai nàng dâu đều tâm sự với mẹ chồng: "Con ở với mẹ còn thoải mái hơn ở nhà với mẹ con". Con rể và con gái được nhận nhà ở một khu tập thể, nhà chật, lại xa, con còn nhỏ. Nhưng anh con rể không muốn nhờ vả mẹ vợ, tự mình cũng thấy không tiện mà người ngoài nhìn vào càng không tiện. Bà biết thế nên bảo con rể: "Trong cái nhà của tôi có một phòng dành cho vợ anh. Của vợ anh tức là của anh. Cũng như mọi thứ của anh tức là của vợ anh. Chẳng lẽ anh bảo không phải". Năm ngoái khu phố có yêu cầu bà cụ báo cáo về nếp sống gia đình cho hàng phố học tập. Bà từ chối, khi tôi lại thăm, bà nói riêng: "Cái chuyện ấy ai cũng biết cả, chỉ khó học thôi". Tôi cười: "Lại khó đến thế sao?" Bà cụ nói: "Trong nhà này, ba đời nay, không một ai biết tới câu mày, câu tao. Anh có học được không?" À, thế thì khó thật. Theo bà cụ, thời bây giờ có được vài trăm cây vàng không phải là khó, cũng không phải là lâu, nhưng có được một gia đình hạnh phúc phải mất vài đời người, phải được giáo dục vài đời. Hạnh phúc không bao giờ là món quà tặng bất ngờ, không thể đi tìm, mà cũng không nên cầu xin. Nó là cách sống, một quan niệm sống, là nếp nhà, ở trong tay mình, nhưng nhận được ra nó, có ý thức vun trồng nó, lại hoàn toàn không dễ.
( Cuối tuần Các Cụ Mợ đọc chút cho nhẹ lòng với Nếp nhà)
Em thích câu "Họ lặng lẽ vui.."
Ẹ. Giờ bác vẫn dùng BB. Đam mê dữ dội.Mưa xuống, muỗi đốt..
..làm man nghĩ về Đại lộ sông Hồng…
Phân vân trong giai điệu thế sound of silinece rồi tý lên vp hay đi thăm đứa bạn …
![]()
E vào đây lần duy nhất là 2010 đúng lúc khai trương, giờ chả nhớ bên trong bày cái, nhớ mỗi cái cầu thang xoắn ốc
Hũ men Celadon đời Trần. Em vào BT này 2 lần, gần nhất là đầu năm ngoái, dịp trưng bày cổ vật khá lớn.E vào đây lần duy nhất là 2010 đúng lúc khai trương, giờ chả nhớ bên trong bày cái, nhớ mỗi cái cầu thang xoắn ốc![]()
Chuẩn òi. Chỗ này đứng góc vườn hoa tượng đài cụ Lê chụp. Trước là ngã tư Hoàng Diệu - ĐBP.Trên fb có bác đang hỏi ảnh này ở đâu, em đoán là trục ĐBP hướng ra Lăng Bác, vì phía xa thấy có cột cờ và hình như hàng rào Phủ Chủ tịch, có đúng ko các bác?
![]()