Cộng đồng mặt đường Tam Trinh mới ·
Follow
·
Hồi Ức · Phan Mạnh Quỳnh ·
TAM TRINH – PHƯỜNG TƯƠNG MAI: NHẶT TỪNG KÝ ỨC VỤN VỠ, RỜI ĐI KHI CHƯA KỊP BIẾT NGÀY MAI Ở ĐÂU
Rồi sẽ đi đâu tiếp theo?
Người ta hỏi nhau:
“Anh thuê trọ ở đâu rồi?”
“Anh thuê chỗ đấy bao nhiêu tiền?"
"Anh ăn gì chưa?"
"Chạy sang xem chú có gì ăn chưa đi anh..."
“Nhặt được gì thì nhặt… bán sắt vụn được đồng nào hay đồng ấy…”
Không ai nói lớn.
Nhưng câu nào cũng nặng.
Họ cúi xuống…
nhặt từng thanh sắt, từng mảnh gỗ,
nhặt cả những thứ đã từng là một phần cuộc sống.
Nhặt từng ký ức vụn vỡ…
mà chưa biết ngày mai sẽ ra sao.
Đồ đạc gói vội vào thùng.
Cuộc đời gom lại trong vài mét vuông tạm bợ.
Vì ngày 28/04 đang đến rất gần.
Hạn cuối phải bàn giao mặt bằng.
Không bàn giao…
thì điện sẽ bị cắt.
Nước sẽ bị ngừng.
Và rồi…
người ta rời đi.
Không phải vì họ muốn.
Mà vì họ không còn lựa chọn.
Đau lòng…
là khi chính nơi mình từng gọi là “nhà”,
lại trở thành nơi mình phải rời đi
trong lúc chưa kịp giữ lại điều gì cho ngày mai.
Không phải chúng tôi không biết có dự án.
Chúng tôi biết.
Chỉ là…
chúng tôi tin.
Tin vào những điều đã được nói:
“Do dân, vì dân, thương dân.”
Nên chúng tôi chờ.
Chờ một phương án hợp lý hơn.
Chờ một sự công bằng.
Chờ một câu trả lời đủ để yên lòng mà rời đi.
Nhưng thứ chúng tôi nhận lại…
không phải là sự an tâm.
Mà là những cuộc điện thoại giục giã tiến độ.
Những lời nhắc ngày bàn giao.
Những dấu sơn đánh lên tường.
Và những người thợ điện, thợ nước…
đến để chuẩn bị cắt đi những thứ cuối cùng giữ lại một mái nhà.
Sự chờ đợi…
không còn là hy vọng nữa.
Mà trở thành mòn mỏi.
Lầm than…
không phải vì chúng tôi không hiểu.
Mà vì chúng tôi đã tin… nhưng liệu còn giữ lại được niềm tin đó?????
#TamTrinh
#MatNha
#ThueTro
#NoiDau
#ChoDoi
#RoiSeD
iDau