[Funland] Chuyện chưa kể bên dòng sông Nile (series dài kỳ về lịch sử Ai Cập cổ đại, chống chỉ định cho các cụ ngại đọc dài)

losedow

Xe buýt
Biển số
OF-822088
Ngày cấp bằng
6/11/22
Số km
944
Động cơ
801,960 Mã lực
Chương 1: Ai Cập, món quà của sông Nile

Câu chuyện hôm nay của chúng ta bắt đầu từ một thứ mà nếu không có nó, Ai Cập ngày nay chắc chỉ là một bãi cát khổng lồ cho thằn lằn phơi nắng.

Đúng vậy, chúng ta đang nói về sông Nile, thứ mà từ tận thế kỷ thứ 5 trước Công nguyên, nhà sử học lỗi lạc người Hy Lạp Herodotus sau khi đi phượt sang đây đã phải thốt lên một câu để đời: Ai Cập là món quà của sông Nile. Bất kỳ ai có chút đầu óc thực tế cũng sẽ nhìn ra ngay, toàn bộ vùng Hạ Ai Cập và cả cái nền văn minh này chính là một món quà từ trên trời rơi xuống, hay đúng hơn là từ dưới sông tràn lên. Mọi khía cạnh của cuộc sống nơi đây, từ cái ăn cái mặc, phương tiện đi lại, đến cả việc xây dựng những công trình vĩ đại đều bám chặt lấy dòng sông này. Nó là một tuyến huyết mạch mang sự sống đến giữa chốn sa mạc chết chóc.

1778164036839.png


Vậy thì, dòng sông này có lai lịch thế nào mà lại thần thánh đến vậy?

1. Hành trình vĩ đại của giọt nước từ xích đạo

Người Ai Cập cổ đại gọi dòng sông của họ bằng một cái tên rất đỗi mộc mạc: Iteru, dịch sát nghĩa đen ra chỉ đơn giản là Dòng Sông. Còn cái tên Nile mà chúng ta dùng ngày nay thực chất là phiên âm từ chữ Nelios trong tiếng Hy Lạp. Sông Nile là một con quái vật thực sự, là dòng sông dài nhất hành tinh với tổng chiều dài đo được lên tới khoảng 6.825 km.

Để tạo ra được con quái vật này, thiên nhiên đã phải kết hợp ba nguồn nước khổng lồ: sông Nile Trắng (White Nile), sông Nile Xanh (Blue Nile) và sông Atbara. Sông Nile Trắng được coi là nguồn thủy đạo chính, bắt nguồn từ tận vùng Hồ Victoria và Hồ Albert xa xôi ở châu Phi. Từ đây, dòng nước bắt đầu một cuộc hành trình dài dằng dặc, chảy qua lãnh thổ của 10 quốc gia trong bối cảnh địa lý liên tục thay đổi trước khi đổ ra Địa Trung Hải. Khi chảy qua miền nam Sudan, sông Nile Trắng đi vào một vùng đầm lầy khổng lồ mang tên Sudd. Vùng đầm lầy này giống như một miếng bọt biển khổng lồ, nó làm dòng chảy chậm lại đáng kể, và dưới cái nắng chói chang của châu Phi, một lượng nước khổng lồ bị bốc hơi tại đây. Thế nhưng, cũng chính nhờ vùng đầm lầy Sudd và nguồn nước dồi dào quanh năm từ khu vực Hồ Victoria mà sông Nile Trắng hoạt động như một cái van điều tiết, giữ cho dòng Nile ở Ai Cập chưa bao giờ bị khô cạn hoàn toàn.

Tuy nhiên, nếu chỉ có Nile Trắng thì sông Nile cùng lắm cũng chỉ là một dòng sông hiền hòa, chảy lững lờ. Thứ tạo ra phép màu Ai Cập, thứ gây ra những trận lũ lụt định kỳ làm thay đổi toàn bộ địa mạo và lịch sử nơi đây lại đến từ sông Nile Xanh và sông Atbara. Hai con sông này bắt nguồn từ tận vùng cao nguyên Ethiopia. Sông Nile Xanh hòa vào sông Nile Trắng tại thủ đô Khartoum của Sudan ngày nay, còn sông Atbara thì nhập hội ở vị trí xa hơn về phía bắc.

Cứ vào mùa hè, gió mùa lại mang theo những trận mưa xối xả trút xuống vùng cao nguyên Ethiopia. Lượng nước khổng lồ này chảy xiết, cuốn theo hàng triệu tấn bùn cát, đất sét và khoáng chất từ các ngọn núi lửa của Ethiopia rồi đổ ầm ầm xuống hạ lưu. Thực tế phũ phàng là, dù người ta hay gán nguồn gốc của sông Nile với hồ Victoria ở miền trung châu Phi, nhưng có tới 84% lượng nước chảy đến Ai Cập lại có xuất xứ từ Ethiopia. Chính lượng bùn đất và khoáng chất dồi dào từ sông Nile Xanh này mới là thứ làm nên bữa tiệc nông nghiệp của người Ai Cập.

2. Vùng Đất Đen và Vùng Đất Đỏ

Nhìn trên bản đồ, Ai Cập cổ đại nằm ở góc đông bắc châu Phi, và thiên nhiên đã ban tặng cho họ một cấu trúc địa lý bị phân cực đến mức cực đoan. Đất nước này được chia thành 4 khu vực địa lý chính: Vùng Đồng bằng châu thổ, Sa mạc phía Tây, Sa mạc phía Đông và Thung lũng sông Nile. Mỗi một khu vực lại đóng một vai trò riêng biệt trong việc hình thành nên cấu trúc quốc gia. Người Ai Cập cổ đại là những nhà quan sát tự nhiên rất tinh tế, họ sống rất thực tế và nhìn nhận thế giới xung quanh qua một lăng kính nhị nguyên rõ rệt: sự sống và cái chết, sự trù phú và sự hỗn loạn.

Họ gọi dải đất hẹp dọc hai bên bờ sông Nile là Kemet, nghĩa là Vùng Đất Đen. Sở dĩ có cái tên này là vì mỗi khi nước lũ rút đi, dòng sông để lại một lớp bùn phù sa sẫm màu, cực kỳ màu mỡ và giàu dinh dưỡng. Lớp bùn này tơi xốp đến mức bạn ném hạt giống xuống là cây cối tự mọc lên trĩu quả. Đây là nơi họ xây dựng xóm làng, canh tác nông nghiệp, nơi sự sống sinh sôi nảy nở. Toàn bộ vương quốc Ai Cập rực rỡ, hàng triệu con người, thực chất chỉ sống chen chúc trên dải đất đen hẹp tí này.

Trái ngược hoàn toàn với Vùng Đất Đen là Deshret, nghĩa là Vùng Đất Đỏ. Đây chính là những vùng sa mạc cằn cỗi, nóng cháy da thịt, đầy nắng và gió cát bao quanh dải đất Đen. Người Ai Cập nhìn nhận Vùng Đất Đỏ như biểu tượng của cái chết, của sự hỗn mang và những thế lực thù địch. Nhưng bạn đừng vội chê vùng Đất Đỏ. Nó lại có những công dụng vô giá mà tiền cũng không mua được.

Thứ nhất, sa mạc Đất Đỏ đóng vai trò là một bức tường an ninh tự nhiên hoàn hảo nhất thế giới. Ở hai bên sườn đông và tây, sa mạc Ả Rập và sa mạc Libya rộng hàng trăm km tạo thành những vùng cấm địa khổng lồ. Với trình độ hậu cần và giao thông thời cổ đại, việc một đội quân lớn hành quân băng qua cái lò bát quái này để tấn công Ai Cập là điều gần như không thể. Khác hẳn với vùng Lưỡng Hà trống trải tứ bề, nay bị tộc này đánh, mai bị tộc khác đập, Ai Cập trong hơn 2000 năm đầu tiên của lịch sử gần như không phải đối mặt với bất kỳ cuộc xâm lược quy mô lớn nào từ đường bộ. Nhờ được ôm ấp trong vòng tay của Vùng Đất Đỏ, người Ai Cập không phải dồn hết tài nguyên vào việc xây dựng quân đội phòng thủ, mà có thể tập trung nhân lực, vật lực vào việc phát triển nông nghiệp, xây dựng kim tự tháp, và kiến tạo văn minh.

Thứ hai, khí hậu khô hanh, không có độ ẩm của Vùng Đất Đỏ biến nó thành một chiếc tủ bảo quản tự nhiên vĩ đại. Người Ai Cập cổ đại đã chôn cất người chết ở các nghĩa trang rìa sa mạc này. Ở đó, nước lũ sông Nile sẽ không thể chạm tới để phá hoại lăng mộ, và cái nóng khô khốc giúp bảo quản xác ướp, đồ đạc, giấy tờ nguyên vẹn suốt hàng ngàn năm. Chính nhờ việc chôn người chết ở Vùng Đất Đỏ mà ngày nay, các nhà khảo cổ học mới có cả núi cổ vật để nghiên cứu và chiêm ngưỡng.

3. Thượng Ai Cập và Hạ Ai Cập

Nếu bạn cầm bản đồ lên và nhìn, bạn sẽ thấy một hiện tượng hơi ngược đời một chút. Vì sông Nile bắt nguồn từ sâu trong nội địa châu Phi, ở các vùng đất cao, rồi chảy dốc xuống phía Bắc để đổ ra biển Địa Trung Hải, dòng chảy hướng từ Nam lên Bắc, nên người Ai Cập gọi vùng đất nằm ở phía dưới bản đồ (nơi thượng nguồn) là Thượng Ai Cập, còn vùng nằm ở phía trên bản đồ (nơi hạ lưu) là Hạ Ai Cập.

1778163591731.png


Thượng Ai Cập (tiếng Ai Cập cổ gọi là Ta-Shemau, dịch ra là Vùng đất hẹp) bắt đầu từ khu vực thác nước thứ nhất ở Aswan trải dài lên phía Bắc đến tận Memphis (gần Cairo ngày nay). Sở dĩ gọi là đất hẹp vì ở đây, sông Nile chỉ là một dải nước chảy lọt thỏm giữa hai vách đá sa mạc, vùng đất canh tác hai bên bờ cực kỳ eo hẹp, có chỗ chỉ rộng từ 1 đến 20 km. Ở tận cùng phía nam của Thượng Ai Cập là khu vực Aswan, nơi có thác nước thứ nhất. Hệ thống sông Nile có tổng cộng 6 thác nước lớn như vậy nằm rải rác về phía nam. Thác nước ở đây không phải là kiểu nước đổ ầm ầm từ trên vách núi xuống đâu, mà nó là những vùng nước cạn, nơi các khối đá granite khổng lồ trồi lên chặn ngang dòng chảy, làm cho nước chảy xiết, cuộn xoáy và cực kỳ khó đoán. Những khối đá này khiến thuyền bè không thể đi lại dễ dàng, và vô tình tạo thành một ranh giới tự nhiên kiên cố ở Aswan, ngăn cách Ai Cập với anh bạn hàng xóm Nubia ở phương Nam. Thượng Ai Cập chọn hoa sen làm biểu tượng của mình.

Hạ Ai Cập (tiếng Ai Cập cổ gọi là Ta-Mehu, nghĩa là Vùng đất ngập lụt) thì lại mang một bộ mặt hoàn toàn khác. Bắt đầu từ Memphis đổ ra biển, dòng sông Nile tỏa ra thành 7 nhánh sông lớn nhỏ, đan xen chằng chịt, tạo thành một vùng đồng bằng châu thổ hình quạt khổng lồ. Đây là một vùng đất đầy đầm lầy, kênh rạch và cực kỳ màu mỡ. Cảnh quan ở đây mênh mông, bát ngát, và cây papyrus (giấy cói) mọc um tùm khắp nơi, trở thành biểu tượng của vùng Hạ Ai Cập. Đất đai ở đây ẩm ướt và rộng lớn đến mức người dân phải xây dựng nhà cửa và nghĩa trang trên những gò đất cao tự nhiên gọi là mu rùa để tránh bị ngập khi mùa lũ về. Nhờ vị trí nằm ngay sát Địa Trung Hải và gần khu vực Cận Đông, vùng châu thổ Hạ Ai Cập nghiễm nhiên trở thành cửa ngõ giao thương quốc tế tấp nập, một nồi lẩu thập cẩm văn hóa đa dạng bậc nhất trong suốt lịch sử Ai Cập.

Sự khác biệt về địa lý và lối sống giữa Thượng và Hạ Ai Cập đã tạo ra hai nền văn hóa, hai hệ thống chính trị riêng biệt từ thuở hồng hoang. Sau này, khi một vị vua dẹp yên được cả hai vùng, ông ta sẽ được xưng tụng là Chúa tể Hai Vùng Đất. Trong nghệ thuật, người Ai Cập dùng một họa tiết gọi là sema-tawy để thể hiện ý tưởng này. Đó là hình ảnh hai vị thần sông Nile đang cột chặt cây hoa sen của Thượng Ai Cập và cây papyrus của Hạ Ai Cập vào nhau, biểu tượng cho sự thống nhất vĩnh cửu của quốc gia.

Nhưng điều vi diệu nhất mà thiên nhiên ban tặng cho Ai Cập không chỉ là nước, mà còn là gió.

Sông Nile chảy từ Nam lên Bắc, tạo ra một luồng nước xuôi dòng rất mạnh. Cùng lúc đó, dọc theo khu vực Bắc Phi, gió đông bắc lại thổi cuồn cuộn từ Bắc xuống Nam. Sự kết hợp này tạo ra một phép màu về giao thông: Nếu bạn muốn đi từ Nam lên Bắc (xuôi dòng), bạn chỉ cần gác mái chèo, xếp buồm lại và để mặc cho dòng nước đẩy thuyền đi. Còn nếu bạn muốn đi ngược từ Bắc xuống Nam? Rất đơn giản, bạn chỉ cần kéo một cánh buồm to lên, đón lấy luồng gió phương Bắc, và gió sẽ thổi thuyền của bạn lướt băng băng trên mặt nước ngược dòng.

Nhờ có con đường cao tốc hai chiều miễn phí này, chi phí vận tải và giao thông ở Ai Cập rẻ đến mức khó tin. Nó giúp nhà vua dễ dàng cử quân đội đi dẹp loạn từ đầu đến cuối đất nước, giúp các quan lại thu thuế bằng lúa mì và chở về kho lẫm trung ương một cách nhanh chóng. Sông Nile đã xóa bỏ mọi rào cản về không gian, biến toàn bộ Thượng và Hạ Ai Cập thành một khối liên kết chặt chẽ. Trong khi ở Lưỡng Hà hay Hoàng Hà, giao thông đường thủy khó khăn khiến chính quyền trung ương rất vất vả trong việc kiểm soát các vùng xa xôi, dễ dẫn đến cát cứ, thì ở Ai Cập, chỉ cần nhà vua nắm được đường thủy, cả vương quốc sẽ răm rắp nghe lời.

4. Phép màu của lũ lụt

Ở mọi nền văn minh cổ đại khác, từ vùng Lưỡng Hà đến Trung Quốc, lũ lụt luôn đồng nghĩa với tai ương, với nhà cửa trôi sông, mùa màng mất trắng và tiếng khóc than vang trời. Thế nhưng, tại Ai Cập, lũ lụt lại được chào đón như một vị khách quý, như một bà mẹ hiền từ về thăm bầy con. Không có lũ, Ai Cập sẽ chết đói.

Cơ chế của trận lũ này là một tuyệt tác của tự nhiên. Mỗi năm, cứ vào mùa hè, khi gió mùa trút nước xuống cao nguyên Ethiopia, nước sông Nile lại bắt đầu dâng lên. Mực nước tăng dần từ đầu tháng 6 và đạt đỉnh điểm vào tháng 9. Lượng nước sông Nile có thể tăng từ chưa tới 50 triệu khối mỗi ngày lên đến hơn 700 triệu khối lúc đỉnh lũ, gấp 14 lần. Nước lũ hiền hòa dâng lên, tràn qua hai bờ sông, ngâm ngập toàn bộ các cánh đồng ruộng trong vùng thung lũng và châu thổ.

Khi nước ngập, nó không chỉ cung cấp độ ẩm cho đất mà còn mang theo một lớp trầm tích, bùn lầy đen bóng cực kỳ màu mỡ lắng đọng lại. Hơn thế nữa, dòng nước còn làm một nhiệm vụ detox cực kỳ quan trọng: nó rửa trôi toàn bộ lượng muối khoáng độc hại tích tụ trong đất. Cái thứ muối này vốn là kẻ thù truyền kiếp của nông nghiệp, thứ đã âm thầm phá hoại nền nông nghiệp của vùng Lưỡng Hà, nhưng ở Ai Cập, nước lũ đã lo liệu dọn dẹp sạch sẽ. Khi nước rút đi, đất đai để lộ ra một bề mặt nứt nẻ, tơi xốp, ẩm ướt và tràn trề dưỡng chất. Lúc này, người nông dân chỉ việc tung hạt giống xuống và đợi thu hoạch. Không cần cày cuốc quá sâu, không cần phân bón hóa học. Tự nhiên đã làm giúp họ 90% công việc.

Chính nhịp điệu đều đặn đến mức kinh ngạc của những trận lũ này đã giúp người Ai Cập cổ đại giải quyết được một vấn đề đau đầu bậc nhất của loài người: Đo đạc thời gian.

Người Ai Cập nhận ra rằng, khoảng cách giữa các lần nước sông Nile bắt đầu dâng lên luôn dao động quanh một con số cố định: 365 ngày. Không những thế, họ còn là những nhà thiên văn học tài ba. Trải qua hàng trăm năm quan sát, họ phát hiện ra một hiện tượng ngoạn mục: Cứ mỗi khi ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm là sao Thiên Lang (Sirius) bắt đầu mọc lên ở đường chân trời vào lúc rạng sáng sau 70 ngày biến mất, thì ngay lập tức dòng sông Nile cũng bắt đầu dâng nước lũ. Ngôi sao này giống như tiếng còi báo hiệu của vũ trụ, báo cho người Ai Cập biết: Lũ về rồi, dọn đồ đạc lên chỗ cao đi!

Chính sự trùng hợp hoàn hảo giữa chu kỳ thủy văn của sông Nile và chu kỳ vận hành của Mặt trời đã đem lại cho người Ai Cập một đặc quyền mà không nền văn minh nào có được: Họ đã phát minh ra Bộ Lịch Mặt Trời sớm nhất và hoàn chỉnh nhất trong lịch sử nhân loại, với chính xác 365 ngày. Trong khi các anh hàng xóm Lưỡng Hà hay Trung Quốc vẫn đang phải đau đầu tính toán thêm bớt tháng nhuận để khớp lịch Mặt trăng với mùa màng, thì người Ai Cập cứ ung dung dùng 365 ngày xịn sò. Bộ lịch này có độ chính xác cực cao và gần như không bị lệch mùa (thực ra là có chút xíu, một năm Mặt trời dài 365,2422 ngày, người Ai Cập dùng lịch 365 ngày không có năm nhuận nên sau hàng ngàn năm nó cũng bị lệch đi một chút, sau này người La Mã và Giáo hoàng mới phải sửa thêm năm nhuận để ra bộ Công lịch ngày nay).

Dựa vào con sông, người Ai Cập chia một năm thành 3 mùa rất bài bản, mỗi mùa 4 tháng, mỗi tháng 30 ngày (cộng thêm 5 ngày lễ ăn chơi cuối năm):

Akhet (Mùa nước nổi): Nước ngập đồng ruộng. Nông dân không trồng trọt được thì làm gì? Ngủ nướng chăng? Không hề! Chính quyền trung ương rảnh rỗi không có việc làm kiền gọi họ đi làm nghĩa vụ lao động công ích. Hàng vạn nông dân sẽ được huy động đi sửa đê điều, hoặc vác đá xây dựng đền đài, kim tự tháp. Nhờ nước dâng cao, việc dùng thuyền chở những khối đá nặng hàng tấn từ mỏ đá đến công trường trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết.

Peret (Mùa nước rút): Nước cạn, đất lộ ra. Mọi người đổ xô đi cày cuốc, gieo hạt xuống lớp bùn phù sa tơi xốp.

Shemu (Mùa thu hoạch): Lúa chín vàng đồng. Nông dân gặt hái xong xuôi, đập lúa, nhét đầy các kho lẫm của nhà nước để nộp thuế, rồi tổ chức tiệc tùng ăn mừng.

Tuy nhiên, đừng tưởng sông Nile lúc nào cũng ngoan hiền. Lũ lụt là một canh bạc sinh tử. Nếu năm đó mưa ở Ethiopia ít, mực nước sông Nile dâng lên quá thấp, phù sa không tràn vào đủ mặt ruộng. Đất đai khô cằn, mùa màng thất bát, và một nạn đói khủng khiếp sẽ quét qua vương quốc, kéo theo bạo loạn, suy thoái kinh tế và sụp đổ chính trị. Ngược lại, nếu mưa bão quá to, mực nước lũ dâng lên quá cao, dòng nước hung dữ sẽ cuốn trôi nhà cửa, phá vỡ các con đê, nhấn chìm các làng mạc được xây trên gò cao, và nước đọng lại quá lâu sẽ làm trễ vụ gieo hạt, khiến cả năm đói mốc mồm.

Để chơi canh bạc này, người Ai Cập không thể phó mặc cho may rủi. Họ đã chế tạo ra những chiếc thước đo mực nước sông Nile (Nilometer) được khắc vạch cẩn thận trên đá, dọc theo bờ sông, điển hình là chiếc Nilometer nổi tiếng trên đảo Elephantine ở Aswan. Các thầy tư tế sẽ chằm chằm nhìn vào vạch nước mỗi ngày trong mùa lũ. Họ dùng những số liệu này không khác gì nông dân ngày nay dùng ứng dụng dự báo thời tiết hay nông lịch. Mực nước báo về sẽ giúp nhà vua và các quan lại tính toán trước diện tích đất canh tác, từ đó áp luôn mức thuế phải nộp cho năm sau. Mực nước đẹp? Ngon, năm nay thuế má bội thu. Mực nước thấp? Thôi được, bớt cho chúng mày một nửa!

5. Những người tầm thường vĩ đại

Dưới đáy của cái tháp xã hội chóp nhọn Ai Cập, dưới quyền của Pharaoh, Tể tướng, Thư lại và Tư tế, là tầng lớp đông đảo nhất, vĩ đại nhất nhưng cũng nghèo khổ nhất: Nông dân. Họ là xương sống của nền kinh tế, là những con sen nhẫn nại cõng trên lưng toàn bộ sự huy hoàng của vương quốc.

Nông nghiệp ở Ai Cập được chia làm hai khu vực với hai menu khác biệt. Ở Thượng Ai Cập đất hẹp, lũ rút nhanh, họ chủ yếu trồng lúa mì và lúa mạch, tức là các loại ngũ cốc chịu hạn tốt. Ở Hạ Ai Cập bùn lầy, đầm lầy nhiều, họ trồng thêm cả các loại đậu, hành, tỏi, dưa leo, vả, nho và chà là.

Để chinh phục mảnh đất bùn, người nông dân Ai Cập sở hữu những công cụ tuy thô sơ nhưng cực kỳ hiệu quả. Họ dùng cày bằng gỗ (đôi khi bọc thêm kim loại) do bò kéo để xới đất non. Họ dùng cuốc gỗ, liềm đá lửa để gặt lúa. Về sau, họ còn phát minh ra chiếc Shaduf (một hệ thống đòn bẩy múc nước, giống cái cần giếng ở làng quê Việt Nam, giờ sắp tuyệt tích rồi) để múc nước từ kênh lên tưới cho những mảnh ruộng nằm trên gò cao. Quá trình đập lúa cũng rất cây nhà lá vườn: họ vứt lúa ra sân, lùa một bầy bò hay lừa dẫm đạp lên cho hạt rụng ra, sau đó phụ nữ sẽ dùng xẻng hất lúa lên trời để gió thổi bay trấu đi.

1778163641741.png


Sản phẩm chủ lực của họ là lúa mì Emmer và lúa mạch. Từ hai loại hạt này, người Ai Cập chế ra hai thứ quốc túy không thể thiếu trong mỗi bữa ăn: Bánh mì và Bia. Bia Ai Cập không lỏng và trong vắt như bia hơi bây giờ đâu, nó sền sệt, đặc quánh, giàu dinh dưỡng, uống vào vừa no bụng vừa giải khát. Một bữa ăn tiêu chuẩn của gia đình nông dân thường bao gồm bánh mì, bia, vài củ hành tây nồng nặc, đậu lăng, và thỉnh thoảng có thêm con cá bắt dưới sông lên.

Bên cạnh lương thực, họ còn cày cuốc để trồng cây lanh. Lanh được dùng để dệt nên những tấm vải lanh trắng muốt, thoáng mát, thứ trang phục quốc dân giúp người Ai Cập sống sót qua cái nóng đổ lửa của sa mạc, và cũng là một mặt hàng xuất khẩu đẻ ra tiền. Ở các đầm lầy Hạ Ai Cập, họ chặt cây papyrus về, tước vỏ, ép lại thành những tờ giấy papyrus dai nhách, thứ vật liệu ghi chép đã làm thay đổi cả nền văn minh thế giới, ngoài ra còn dùng để đan rổ rá, bện dây thừng và làm những chiếc thuyền nhỏ.

Cuộc sống của nông dân Ai Cập tuy bám lấy đất đai màu mỡ nhưng lại đầy rẫy hiểm nguy. Đang cấy lúa có khi bị cá sấu đớp. Đang gặt lúa có khi bị hà mã lùa. Chưa kể đến lũ lụt thất thường, châu chấu, chuột bọ cắn phá mùa màng, và những căn bệnh quái ác sinh ra từ nước đọng như sốt rét hay sán máng. Ác mộng lớn nhất của họ không phải là thiên tai, mà là... đám quan thu thuế. Bất kể năm đó sâu bệnh hay mất mùa, quan thu thuế cứ theo sổ sách (đã được điều chỉnh) mà đè đầu bóp cổ, có khi thu đến 50% sản lượng. Kẻ nào nộp thiếu sẽ bị đánh đập không thương tiếc. Mặc dù vậy, bằng sự kiên cường và nhẫn nại, những người nông dân ấy vẫn tiếp tục cày cuốc, nộp thuế để nhà nước có tiền nuôi quân đội, xây đền đài, và nuôi sống cả một tầng lớp tư tế, quý tộc nhàn rỗi.

6. Tuyến đường cao tốc trên mặt nước

Không chỉ là vựa lúa, sông Nile còn đóng vai trò là Tổng công ty logistics của người Ai Cập. Như đã nói ở trên, nhờ có dòng nước xuôi Bắc và gió thổi ngược Nam, dòng sông trở thành một tuyến đường giao thông tấp nập thuyền bè qua lại.

Người Ai Cập ban đầu chỉ đóng những chiếc thuyền nhỏ bé bằng việc buộc chặt các bó lau sậy papyrus lại với nhau. Nhưng khi nền kinh tế phình to, nhu cầu buôn bán lớn lên, họ bắt đầu đóng những con tàu lớn bằng gỗ dăm. Ngặt nỗi, đất Ai Cập quanh năm chỉ có cát và phù sa, bói đâu ra những cây gỗ lớn, chắc chắn để đóng tàu biển hay làm cửa đền thờ, quan tài? Thế là họ phải vác tài nguyên đi đổi.

Họ chất lúa mì, cuộn giấy papyrus, và những thước vải lanh mịn màng lên thuyền, xuôi dòng ra biển Địa Trung Hải, men theo bờ biển tiến lên vùng Cận Đông. Tại khu vực thành phố cảng Byblos thuộc Lebanon ngày nay, người Ai Cập sẽ trao đổi lấy những khúc gỗ tuyết tùng khổng lồ, thơm phức và bền bỉ. Gỗ tuyết tùng Lebanon đối với pharaoh Ai Cập quý giá không khác gì siêu xe đối với giới thượng lưu bây giờ.

Quay về phía Nam, dọc theo dòng Nile, các đoàn thuyền thám hiểm Ai Cập vượt qua các thác nước để tiến vào vùng đất Nubia. Ở đây, họ đổi lấy những thứ cực kỳ xa xỉ: ngà voi, gỗ mun, da báo, đà điểu, và đặc biệt nhất là Vàng. Nubia nhiều vàng đến mức tên gọi của vùng đất này bắt nguồn từ chữ nub, nghĩa là vàng trong tiếng Ai Cập. Vàng từ Nubia chảy về Ai Cập nhiều vô kể, giúp các pharaoh Ai Cập sau này dư sức dùng vàng để tán tỉnh, đút lót các vị vua ở vùng Lưỡng Hà.

Chưa hết, các đoàn buôn Ai Cập còn gùi hàng lên lưng lừa, băng qua sa mạc khô cháy ở phía Đông để ra bờ biển Đỏ, dong buồm đi tít xuống vùng đất huyền thoại Punt (thuộc Somalia hoặc Eritrea ngày nay). Từ Punt, họ chở về vô số nhựa thơm, mộc dược dùng để ướp xác và cúng tế trong đền thờ, cùng với các loài thú lạ như khỉ đầu chó.

Toàn bộ hệ thống buôn bán quốc tế này đều do nhà nước độc quyền kiểm soát. Các pharaoh và giới tư tế phái các thư lại đi kiểm kê, ghi chép sổ sách từng củ hành, từng thỏi vàng. Không có chuyện thương lái tư nhân muốn buôn gì thì buôn ở tầm vĩ mô. Sông Nile đã cõng trên lưng mình cả một mạng lưới giao thương khổng lồ, nuôi béo vương quốc và biến Ai Cập thành tay chơi có số má nhất nhì khu vực Địa Trung Hải và Trung Đông.

7. Tôn giáo mọc lên từ lớp bùn lầy

Sống dựa vào dòng sông, người Ai Cập vĩ đại hóa mọi thứ thuộc về thiên nhiên. Tôn giáo của họ là sự phản chiếu trực tiếp cái vòng tuần hoàn bất tận của nước lũ và bùn lầy.

Họ tôn thờ dòng sông qua hình bóng vị thần Hapy. Đừng nghĩ thần Hapy là một soái ca sáu múi lực lưỡng. Hình tượng của thần Hapy là một người đàn ông... bụng bự, ngấn mỡ chảy xệ, ngực to như phụ nữ đang cho con bú. Đối với chúng ta nhìn có vẻ buồn cười, nhưng với người Ai Cập, mỡ màng và bụng phệ chính là đỉnh cao của sự no ấm, sung túc và sinh sôi nảy nở! Thần Hapy chính là hiện thân của dòng nước lũ mang sinh khí đến cho ruộng đồng. Mỗi lần lũ về, nông dân lại khấn vái thần Hapy để nước dâng lên vừa đủ xài.

Nhưng nhân vật quyền lực nhất, sâu sắc nhất được sinh ra từ ý niệm về sông Nile chính là thần Osiris. Osiris là chúa tể cõi âm, thần của sự chết chóc, nhưng đồng thời cũng là thần của sự tái sinh và nông nghiệp. Câu chuyện của Osiris bị em trai Seth giết chết, xé xác rải đi khắp nơi, rồi được vợ là Isis gom nhặt lại và dùng phép thuật hồi sinh, chính là một phép ẩn dụ hoàn hảo cho chu kỳ của hạt lúa. Hạt lúa bị vùi xuống lớp đất đen, chết đi, rồi từ đó nảy mầm vươn lên đón ánh sáng mặt trời. Đó là lý do vì sao trong các bức bích họa, thần Osiris luôn được vẽ với làn da màu đen hoặc xanh lá cây. Da màu đen chính là màu của lớp bùn Kemet màu mỡ, còn xanh lá là màu của chồi non đâm lên từ lớp bùn ấy. Tín ngưỡng về sự tái sinh của Osiris ăn sâu vào tâm trí người Ai Cập, khiến họ tin rằng cái chết không phải là dấu chấm hết, mà chỉ là một đoạn nghỉ trước khi bắt đầu một sự sống mới vĩnh hằng ở cõi âm.

***

Bạn thấy đấy, sông Nile không chỉ cho người Ai Cập nước uống. Nó cho họ đất đai màu mỡ để làm bánh mì và ủ bia, cho họ bùn để nặn gạch xây nhà, cho họ phương tiện để dạo chơi khắp đất nước, cung cấp cho họ vật liệu đóng tàu và giấy papyrus, tạo ra bộ lịch Mặt Trời hoàn hảo, và thậm chí nặn ra luôn cả hệ thống tín ngưỡng thần linh cho họ. Nó nhào nặn những con người lang thang tị nạn sa mạc thành những công dân của một vương quốc thượng đẳng.

Nhưng để gom tất cả những làng mạc sống ven bờ sông này lại thành một khối thống nhất, tạo nên một quốc gia thực sự, thì cần phải có những bàn tay sắt đá, những kẻ sẵn sàng đội lên đầu chiếc vương miện quyền lực và vung cây chùy đập vỡ sọ kẻ thù.

Chương mở đầu này chắc hẳn đã giúp bạn nắm được khái quát về địa hình, khí hậu và đời sống của vùng đất ven bờ sông Nile rồi phải không? Trong chương tiếp theo, chúng ta sẽ chứng kiến Thượng và Hạ Ai Cập lao vào choảng nhau sứt đầu mẻ trán, trước khi một vị vua huyền thoại xuất hiện, gom giang sơn về một mối và mở ra kỷ nguyên của các Pharaoh quyền uy tột đỉnh!
 

Colexanh

Xe tăng
Biển số
OF-857724
Ngày cấp bằng
21/4/24
Số km
1,572
Động cơ
38,755 Mã lực
Tuổi
39
Hay quá.
Nói về Ai Cập riêng của xây kim tự tháp tầm 2000-4000 năm trước thì đã thấy họ thực sự là cái ....... nôi của loài người rồi. 2000 năm trước? Chúng ta đang ở tầm làm thành đất bắn nhau với quân Triệu Đà.
Cũng không khó hiểu lắm vì người ta thấy cái nôi của loài người ở .......... châu Phi. Và nếu họ không đi về phía Tây được thì chỉ có đi theo hướng Đông qua Ai Cập, đúng chỗ sông này chảy ra biển. Nên nó thực sự là khu vực xây đắp, quần tụ những gì tinh túy nhất, đó là nói cách đây 5000 năm trở lên.
 

danleduc

Xe container
Biển số
OF-727286
Ngày cấp bằng
28/4/20
Số km
8,511
Động cơ
848,345 Mã lực
Hồi người Ai Cập đang xây Kim tự tháp thì ở Việt Nam ta, các cụ tổ nhà ta đang làm gì hở các cụ ?
 

sinhvientmu

Xe buýt
Biển số
OF-892589
Ngày cấp bằng
6/9/25
Số km
785
Động cơ
7,369 Mã lực
Xưa cũng có bài viết Lịch Sử Cấm Kị của Trái Đất của tác giả zak
 

sinhvientmu

Xe buýt
Biển số
OF-892589
Ngày cấp bằng
6/9/25
Số km
785
Động cơ
7,369 Mã lực
Hồi người Ai Cập đang xây Kim tự tháp thì ở Việt Nam ta, các cụ tổ nhà ta đang làm gì hở các cụ ?
Việt Nam nói riêng,Đông Nam Á nói chung lúc đó toàn là rừng cây thôi cụ ạ. Các bộ lạc thổ dân người Nam Đảo thì họ chọn sống rải rác,cũng có một công trình kiến trúc rất vĩ đại tên là Angkor Wat được xây dựng,bây giờ nó nằm ở trên đất nước Campuchia.
 
Chỉnh sửa cuối:

losedow

Xe buýt
Biển số
OF-822088
Ngày cấp bằng
6/11/22
Số km
944
Động cơ
801,960 Mã lực
Hồi người Ai Cập đang xây Kim tự tháp thì ở Việt Nam ta, các cụ tổ nhà ta đang làm gì hở các cụ ?
Hồi đấy nước Xích Cổ đang tung hoành khắp đông nam á, bắc đến chỗ Xi Vưu, Thần Nông, nam đến Úc, Tây đến Ấn Độ, xây dựng nền văn mình rực rỡ, chữ viết hoàn thiện, viết ra kinh dịch, ngũ hành âm dương bát quái, dựng Hà Đồ, Lạc Thư, tiếc là sau này bị nước lạ nó ăn trộm về thành của nó. Toàn bộ di tích di chỉ chúng nó cũng đốt hết, phá hết, hủy hết, nên bây giờ không có bằng chứng nào cả, vì vậy các cụ đừng hỏi bằng chứng đâu nhé.
 

losedow

Xe buýt
Biển số
OF-822088
Ngày cấp bằng
6/11/22
Số km
944
Động cơ
801,960 Mã lực
Hay quá.
Nói về Ai Cập riêng của xây kim tự tháp tầm 2000-4000 năm trước thì đã thấy họ thực sự là cái ....... nôi của loài người rồi. 2000 năm trước? Chúng ta đang ở tầm làm thành đất bắn nhau với quân Triệu Đà.
Cũng không khó hiểu lắm vì người ta thấy cái nôi của loài người ở .......... châu Phi. Và nếu họ không đi về phía Tây được thì chỉ có đi theo hướng Đông qua Ai Cập, đúng chỗ sông này chảy ra biển. Nên nó thực sự là khu vực xây đắp, quần tụ những gì tinh túy nhất, đó là nói cách đây 5000 năm trở lên.
Ai Cập còn sau Summer cụ ạ. Summer mới là nền văn minh sớm nhất.
 

Colexanh

Xe tăng
Biển số
OF-857724
Ngày cấp bằng
21/4/24
Số km
1,572
Động cơ
38,755 Mã lực
Tuổi
39
Hồi đấy nước Xích Cổ đang tung hoành khắp đông nam á, bắc đến chỗ Xi Vưu, Thần Nông, nam đến Úc, Tây đến Ấn Độ, xây dựng nền văn mình rực rỡ, chữ viết hoàn thiện, viết ra kinh dịch, ngũ hành âm dương bát quái, dựng Hà Đồ, Lạc Thư, tiếc là sau này bị nước lạ nó ăn trộm về thành của nó. Toàn bộ di tích di chỉ chúng nó cũng đốt hết, phá hết, hủy hết, nên bây giờ không có bằng chứng nào cả, vì vậy các cụ đừng hỏi bằng chứng đâu nhé.
Cụ chém thế các cụ tưởng thật thì chết. Cứ xem ở mức bồi tụ đồng bằng thì cho thấy năm 0.
Ta chẳng có 1 bình nguyên, 1 đồng bằng nào đáng kể cả. Cứ soi vào đó văn minh cũng thường thôi. Đó là chấp toàn bộ mặt bằng như hiện nay của ta, đều chảy dốc từ Tây - Bắc sang Đông.
Nếu lùi về tầm năm - 5000, chắc ở trong động hết. Có thể có động ở Hoa Lư, ở Hạ Long, nhưng không thay đổi bản chất là ở trong động, hang đá.
 

Colexanh

Xe tăng
Biển số
OF-857724
Ngày cấp bằng
21/4/24
Số km
1,572
Động cơ
38,755 Mã lực
Tuổi
39
Ai Cập còn sau Summer cụ ạ. Summer mới là nền văn minh sớm nhất.
Ok cụ. Em có biết vụ 9000 năm gì đó và họ lên hành tinh X đi mất :)
Nhưng bản chất ở Lưỡng Hà, tuy chưa nghiên cứu nhiều nhưng em vẫn cho là nó có quy mô không thể lớn được. Mặc dù ở đó mạnh hơn thật, nó là giao thương của 3 châu luôn.
Quanh chuyện này, lại có thể phải hỏi xem Atlantic là 1 lục địa ở đâu.
 

losedow

Xe buýt
Biển số
OF-822088
Ngày cấp bằng
6/11/22
Số km
944
Động cơ
801,960 Mã lực
Cụ chém thế các cụ tưởng thật thì chết. Cứ xem ở mức bồi tụ đồng bằng thì cho thấy năm 0.
Ta chẳng có 1 bình nguyên, 1 đồng bằng nào đáng kể cả. Cứ soi vào đó văn minh cũng thường thôi. Đó là chấp toàn bộ mặt bằng như hiện nay của ta, đều chảy dốc từ Tây - Bắc sang Đông.
Nếu lùi về tầm năm - 5000, chắc ở trong động hết. Có thể có động ở Hoa Lư, ở Hạ Long, nhưng không thay đổi bản chất là ở trong động, hang đá.
Ơ, cụ có tin là ở các nhóm lịch sử có rất nhiều người tin tưởng những gì em viết bên trên không? Không phải em chém đâu, em cóp nhặt lại những gì các bạn ấy tin chắc đấy.
 

Colexanh

Xe tăng
Biển số
OF-857724
Ngày cấp bằng
21/4/24
Số km
1,572
Động cơ
38,755 Mã lực
Tuổi
39
Ơ, cụ có tin là ở các nhóm lịch sử có rất nhiều người tin tưởng những gì em viết bên trên không? Không phải em chém đâu, em cóp nhặt lại những gì các bạn ấy tin chắc đấy.
Nhưng tôi chỉ nói nền văn minh trên mặt bằng diện tích nước ta hiện nay thôi. Cái mà cụ đang nói có thể hầu hết (đoán thế) các bạn ấy tin là nói về Bách Việt, họ cũng có 1 đồng bằng lớn đấy, lâu đời.
 

losedow

Xe buýt
Biển số
OF-822088
Ngày cấp bằng
6/11/22
Số km
944
Động cơ
801,960 Mã lực
Nhưng tôi chỉ nói nền văn minh trên mặt bằng diện tích nước ta hiện nay thôi. Cái mà cụ đang nói có thể hầu hết (đoán thế) các bạn ấy tin là nói về Bách Việt, họ cũng có 1 đồng bằng lớn đấy, lâu đời.
Họ nhận luôn cả Bách Việt mà. Nhưng kể cả Bách Việt thì cũng không có bằng chứng nào về một đất nước thống nhất, quyền lực tập trung, giao thương thuận tiện, mà chỉ là các bộ lạc riêng lẻ, ngôn ngữ không thông, chữ viết không có.
 

losedow

Xe buýt
Biển số
OF-822088
Ngày cấp bằng
6/11/22
Số km
944
Động cơ
801,960 Mã lực
Lịch sử Ai Cập
Chương 2: Hai mảnh ghép định mệnh

Chào mừng bạn quay lại với hành trình ngược dòng thời gian về với Ai Cập cổ đại! Ở chương trước, chúng ta đã thấy dòng sông Nile vĩ đại đã hào phóng ban tặng lớp bùn đen mỡ màng để biến một góc sa mạc cằn cỗi thành thiên đường nông nghiệp như thế nào. Nhưng đất đai màu mỡ cứ nằm đó mà không có người cày cuốc thì cũng chỉ là bãi bồi cho hà mã tắm nắng mà thôi.

Vậy thì, những người Ai Cập đầu tiên đã chui lên từ cái lỗ nẻ nào? Họ đã làm cách nào để từ những nhóm người lang thang ăn lông ở lỗ, gom lại thành những ngôi làng, rồi từ làng lên đời thành phố, và cuối cùng choảng nhau sứt đầu mẻ trán để tạo ra một trong những đế chế vĩ đại nhất lịch sử nhân loại?

Cầm chắc ly trà trên tay nhé, vì chương này chúng ta sẽ nói về những ông trùm khởi nghiệp đầu tiên của vùng đất này, những người đã chơi trò sinh tồn từ thời kỳ Đồ đá và xuất sắc vượt qua các vòng loại để đi đến trận chung kết thống nhất thiên hạ.

1. Cuộc đại di cư vì biến đổi khí hậu và thời kỳ săn bắt hái lượm

Để kể câu chuyện này, chúng ta phải tua ngược thời gian về một con số mà chỉ nghe thôi đã thấy chóng mặt: khoảng 300.000 năm đến 90.000 năm trước Công nguyên, tức là thời kỳ Đồ đá cũ Hạ. Lúc bấy giờ, tổ tiên của người Ai Cập chưa biết kim tự tháp là cái quái gì đâu, họ chỉ là những nhóm người săn bắt hái lượm sống rải rác quanh các ốc đảo và suối nước trong sa mạc. Công cụ sinh tồn của họ cực kỳ nguyên thủy, chủ yếu là những chiếc rìu tay bằng đá được ghè đẽo hai mặt để chặt cây, xẻ thịt.

Chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như khí hậu không dở chứng. Bắt đầu từ khoảng 90.000 năm đến 7.000 năm trước Công nguyên (thời kỳ Đồ đá cũ Trung và Thượng), khí hậu Trái Đất bắt đầu thay đổi chóng mặt. Vùng sa mạc Sahara, nơi vốn dĩ từng là những đồng cỏ xanh tươi với hồ nước róc rách, bỗng dưng khô hạn dần và biến thành một lò bát quái khổng lồ đầy cát. Hạn hán kéo dài khiến cây cỏ chết héo, thú rừng bỏ đi, và con người đứng trước nguy cơ đăng xuất khỏi Trái Đất.

Giữa cơn tuyệt vọng đó, những nhóm người lang thang này đã phát hiện ra một dải ruy băng xanh biếc vắt ngang qua sa mạc: Thung lũng sông Nile. Thế là, theo bản năng sinh tồn, họ xách balo lên và đi, kéo nhau tụ tập về hai bên bờ sông để tìm nguồn nước. Những con người tị nạn vì biến đổi khí hậu này chính là những cư dân định cư đầu tiên của Ai Cập. Khi tụ tập lại, họ bắt đầu nâng cấp đồ chơi công nghệ: công cụ đá của họ trở nên tinh xảo hơn, với lưỡi rìu sắc lẹm và công cụ mini bé xíu nhưng bén ngót.

2. Cuộc cách mạng Đồ đá mới và Văn hóa Badarian

Sự thay đổi mang tính bước ngoặt thực sự diễn ra vào thời kỳ Đồ đá mới, khoảng từ 7.000 năm đến 4.500 năm trước Công nguyên. Đám người săn bắt hái lượm ngày nào giờ đã nhận ra rằng: Ủa, tội gì phải chạy theo đít con linh dương cho mệt, sao mình không vứt hạt giống xuống lớp bùn đen này rồi chờ nó mọc lên? Thế là cuộc cách mạng nông nghiệp bùng nổ. Tại khu vực đồng bằng châu thổ sông Nile (Hạ Ai Cập), các nhà khảo cổ đã tìm thấy dấu vết ở di chỉ Merimde Beni Salama: những túp lều định cư kiên cố, các kho chứa thóc lúa (granaries, là cái BG trong AoE ấy), và thậm chí là tác phẩm điêu khắc khuôn mặt người sớm nhất từng được biết đến ở Ai Cập. Họ bắt đầu trồng lúa mì, lúa mạch, thuần hóa động vật, kết hợp với việc săn bắt cá dưới sông.

Nhưng phần hay nhất của thời kỳ Tiền vương triều lại nằm ở phía Nam, tức là vùng Thượng Ai Cập. Ở đây, một nền văn hóa cực kỳ thú vị đã xuất hiện: Văn hóa Badarian (từ khoảng 4500 đến 3800 TCN).

Người Badarian là những người rất có gu thẩm mỹ và đời sống tâm linh phong phú. Các nhà khảo cổ khi đào mộ của họ đã phải há hốc mồm kinh ngạc. Tại sao ư? Vì đây là lúc người Ai Cập bắt đầu hình thành khái niệm về thế giới bên kia (afterlife). Người Badarian không vội vàng vứt xác người chết ra bãi rác, mà họ tổ chức chôn cất cực kỳ bài bản. Họ chôn người chết kèm theo hành trang để xài ở thế giới bên kia: những chiếc bát đất sét màu nâu hoặc đỏ cực kỳ tinh xảo, những chuỗi hạt làm bằng đá tráng men lấp lánh.

Đặc biệt, nền văn hóa Badarian là một xã hội khá cào bằng và bình đẳng. Mộ của ai cũng giống ai, đồ bồi táng chênh lệch không lớn, chứng tỏ lúc này chưa có khái niệm đại gia hay dân đen, mọi người cùng làm cùng ăn. Họ làm ra những chiếc bình gốm mỏng dính mà không cần dùng đến bàn xoay, chất lượng cao đến mức các thợ gốm đời sau nhìn vào cũng phải toát mồ hôi hột.

3. Sự trỗi dậy của các Đại gia và sự phân hóa giàu nghèo

Cứ bình đẳng mãi thì xã hội làm sao phát triển được đúng không? Thế là giai đoạn tiếp theo ập đến, phá vỡ cái sự yên bình đó. Đó là thời kỳ văn hóa Naqada, được chia làm 3 giai đoạn nhỏ, kéo dài từ khoảng 4000 TCN đến 3000 TCN. Đây chính là lúc nền móng của một quốc gia thực thụ bắt đầu thành hình.

• Naqada I (Khoảng 4000 - 3500 TCN): Bắt đầu biết flexing

Trong giai đoạn này, trung tâm quyền lực bắt đầu dịch chuyển về một thành phố cực kỳ quan trọng ở Thượng Ai Cập tên là Hierakonpolis (hay còn gọi là Nekhen). Người dân lúc này vẫn tự cung tự cấp là chính, nhưng họ đã bắt đầu có sự thay đổi. Công cụ kim loại chưa phát triển mấy, nhưng kỹ năng mài đá của họ thì đã đạt đến mức thượng thừa.

Lúc này, một thứ đồ chơi mới xuất hiện để đánh dấu địa vị xã hội: Đầu chùy đá (tức là một tảng đá được đẽo gọt xinh xảo, đục lỗ tra cán để làm thành cái chùy) và Bảng pha màu. Đừng nghĩ bảng pha màu là để vẽ tranh nhé! Nắng sa mạc chói chang khiến người Ai Cập rất dễ bị lóa mắt và nhiễm trùng, thế là họ dùng những bảng đá được đẽo gọt cẩn thận (thường có hình động vật) để nghiền quặng malachite màu xanh lá cây, sau đó bôi lên quanh mắt. Vừa chống chói, chống muỗi, vừa ngầu! Những đồ vật này không chỉ dùng trong sinh hoạt mà bắt đầu trở thành biểu tượng của quyền lực và sự giàu có. Sự xuất hiện của những món đồ đắt tiền trong một số ít ngôi mộ cho thấy xã hội đã bắt đầu có sếp và có lính.

• Naqada II (Khoảng 3500 - 3200 TCN): Cuộc đua vũ trang và kinh tế

Đây là bước ngoặt quyết định! Sự chênh lệch giàu nghèo lúc này đã rõ như ban ngày. Những người tinh hoa, các thủ lĩnh, chiếm đoạt được nhiều tài sản hơn và xây cho mình những ngôi mộ to bự, khác hẳn với dân thường.

Công nghệ dập máy bắt đầu tăng tốc: Kỹ thuật luyện kim ra đời, đồ đồng được sử dụng phổ biến hơn. Đỉnh cao của nghệ thuật giai đoạn này là những chiếc bình gốm được vẽ các họa tiết màu đỏ trên nền gốm vàng. Đặc biệt nhất là họa tiết Những chiếc thuyền. Những bức vẽ thuyền với nhiều mái chèo trên bình gốm cho thấy thương mại đường thủy trên sông Nile đã cực kỳ sầm uất. Người ta không chỉ buôn bán quanh quẩn trong làng nữa mà đã giong buồm đi khắp nơi.

Nhờ mạng lưới giao thương này, văn hóa Naqada ở Thượng Ai Cập đã lan rộng và nuốt chửng luôn toàn bộ khu vực đồng bằng Hạ Ai Cập. Nói cách khác, trước khi Ai Cập được thống nhất bằng gươm giáo thì họ đã được thống nhất về mặt văn hóa và lối sống. Các trung tâm quyền lực lớn như Naqada, Hierakonpolis và Abydos bắt đầu hình thành những tiểu vương quốc cạnh tranh nhau gay gắt.

4. Kẻ Nam người Bắc

Trước khi đi đến trận chung kết, chúng ta cần làm rõ lại bối cảnh sân khấu. Mặc dù văn hóa đã lai tạp, nhưng địa hình tự nhiên vẫn chia Ai Cập thành hai mảnh ghép với hai tính cách hoàn toàn trái ngược nhau. Việc thống nhất hai vùng đất này chưa bao giờ là dễ dàng.

• Thượng Ai Cập: Khu vực này bắt đầu từ thủ đô Memphis kéo dài lên tận thác nước thứ nhất ở Aswan. Người Ai Cập gọi đây là Ta-Shemau, nghĩa là Vùng đất hẹp. Nó thực chất chỉ là một cái rãnh sông nhỏ hẹp len lỏi giữa hai bên vách đá sa mạc. Đất đai khô cằn hơn, cuộc sống khắc nghiệt hơn khiến con người Thượng Ai Cập có phần lì lợm và thiện chiến. Biểu tượng thực vật của họ là loài hoa sen thanh tao. Nhà vua cai trị Thượng Ai Cập thường đội một chiếc Vương miện Trắng (Hedjet) có hình dáng giống như một trái bowling thuôn dài. Về mặt tín ngưỡng, trong một số giai đoạn, họ tôn thờ thần sấm sét và bão cát Seth làm bảo hộ (mặc dù thần Horus cũng rất phổ biến tại Hierakonpolis).

• Hạ Ai Cập: Vùng này bao gồm toàn bộ khu vực tam giác châu thổ tòe ra sát biển Địa Trung Hải. Người Ai Cập gọi nó là Ta-Mehu, nghĩa là Vùng đất ngập lụt. Trái ngược với miền Nam khô cằn, Hạ Ai Cập là một vùng đầm lầy xanh tươi, kênh rạch chằng chịt, cực kỳ lý tưởng để chăn thả gia súc và buôn bán với người nước ngoài. Cây giấy cói mọc um tùm ở đây trở thành biểu tượng của miền Bắc. Nhà vua Hạ Ai Cập đội chiếc Vương miện Đỏ (Deshret) có hình dáng như một cái ghế bành với một sợi râu xoắn nhô lên phía trước.

Bạn thấy đấy, một đất nước bị xẻ làm đôi: một bên là dải đất hẹp và hoa sen, một bên là đầm lầy và giấy cói; một bên đội mũ trắng, một bên đội mũ đỏ. Làm sao để hai kẻ này chịu ngồi chung một mâm? Câu trả lời tất nhiên không phải là ngồi vào bàn đàm phán uống trà, mà là vác vũ khí lên và khô máu.

5. Vương triều số 0 và Vua Bọ Cạp

Giai đoạn cuối cùng của Tiền vương triều được gọi là Naqada III (Khoảng 3200 - 3000 TCN). Đây là thời kỳ chạy nước rút để tiến tới thống nhất. Lúc này, người Ai Cập đã xây dựng được những hệ thống thủy lợi gồm kênh rạch, đê điều, hồ chứa vô cùng phức tạp. Việc quản lý nước lũ không thể do từng làng tự làm được nữa, mà đòi hỏi phải có một tổ chức hành chính khổng lồ đứng ra điều phối. Và thế là tầng lớp tinh hoa nắm giữ quyền phân phối nước đã nghiễm nhiên trở thành những ông vua đầu tiên của Ai Cập. Sự thặng dư nông nghiệp nhờ thủy lợi đã nuôi béo tầng lớp cai trị, giúp họ rảnh rỗi để tổ chức quân đội đi đập nhau.

Giai đoạn sát nút trước khi thống nhất này được các nhà khảo cổ âu yếm gọi là Vương triều số 0. Các vị vua lúc này chưa nắm được cả nước, nhưng họ đã bắt đầu có những biểu trưng quyền lực rất oách. Một trong những nhân vật nổi tiếng nhất của thời kỳ này chính là Vua Bọ Cạp.

Chắc hẳn bạn đang nghĩ ngay đến anh chàng diễn viên đô con Dwayne Johnson cởi trần múa kiếm trong bộ phim Hollywood cùng tên đúng không? Quên The Rock đi, Vua Bọ Cạp ngoài đời thực là một nhân vật lịch sử có thật, và bằng chứng về ông là một món cổ vật vô giá: Đầu chùy Vua Bọ Cạp (Scorpion Macehead).

1778204917303.jpeg


Được phát hiện vào năm 1898 tại tàn tích đền thờ Hierakonpolis, chiếc đầu chùy này được xác định niên đại vào khoảng năm 3100 TCN. Trên mặt chùy khắc hình một người đàn ông to lớn đội chiếc Vương miện Trắng của Thượng Ai Cập, tay đang cầm một cái cuốc để chủ trì nghi lễ khởi công đào kênh thủy lợi. Ngay trước mặt vị vua này là hình ảnh một con bọ cạp (được cho là tên của ông) và một đóa hoa hồng (hoặc dấu hiệu vương quyền). Tác phẩm này chứng minh rằng, ngay từ thời Vương triều số 0, quyền lực của nhà vua đã gắn chặt với việc quản lý nước và nông nghiệp. Vua Bọ Cạp và các vị vua Nam Ai Cập khác đã liên tục phát động các cuộc chiến tranh chinh phạt lên miền Bắc. Một cổ vật khác cùng thời là Phiến đá Libya cũng miêu tả cảnh các con vật tượng trưng cho vương quyền (sư tử, chim ưng, bọ cạp) đang dùng cuốc phá sập các tường thành của kẻ địch, phản ánh quá trình bành trướng quân sự khốc liệt này.

Tuy nhiên, Vua Bọ Cạp vẫn chưa phải là người bấm nút Finish. Trách nhiệm vĩ đại nhất lịch sử này được giao cho người kế nhiệm ông. Một nhân vật mà cái tên đã trở thành huyền thoại.

6. Cú đấm đập nát sự chia cắt và Phiến đá định mệnh

Vào khoảng năm 3100 TCN, một vị vua xuất thân từ thành phố Thinis ở Thượng Ai Cập đã xuất hiện. Tên ông là Narmer (theo sử gia Hy Lạp cổ đại Manetho, vị vua thống nhất Ai Cập tên là Menes, giới khảo cổ học và sử học ngày nay đã đi đến sự đồng thuận gần như tuyệt đối rằng Narmer và Menes chỉ là hai tên gọi của cùng một người).

Narmer không phải là kiểu người thích nói đạo lý. Ông là một chiến binh thực thụ. Ông đã lãnh đạo quân đội Thượng Ai Cập ào ạt bắc tiến, càn quét toàn bộ vùng đồng bằng châu thổ sông Nile, đánh bại các thủ lĩnh Hạ Ai Cập và chính thức gom giang sơn về một mối.

Bằng chứng đanh thép và nổi tiếng nhất cho sự kiện chấn động địa cầu này chính là một món bảo vật quốc gia đang được trưng bày tại Bảo tàng Ai Cập ở Cairo: Phiến đá Narmer.

Đây không phải là một phiến đá bình thường. Nó là một bảng pha màu trang điểm (dùng để nghiền phấn tô mắt như đã nói ở trên) nhưng được làm với kích thước khổng lồ và không dùng cho người sống, mà để cúng tế cho thần linh trong đền thờ ở Hierakonpolis. Kể từ khi được tìm thấy, phiến đá này được coi là tờ giấy khai sinh của quốc gia Ai Cập thống nhất. Nội dung điêu khắc trên phiến đá mang đầy mùi bạo lực nhưng lại chứa đựng tính biểu tượng chính trị cao chót vót:

• Mặt trước của phiến đá: Khắc họa vua Narmer to lớn, oai phong lẫm liệt. Ông đội chiếc Vương miện Trắng. Tay trái ông túm tóc một kẻ thù đang quỳ gối, tay phải vung cao chiếc chùy đá chuẩn bị bổ thẳng xuống đầu nạn nhân. Phía dưới chân ông là hình ảnh những kẻ thù khác đang bỏ chạy thục mạng. Bức phù điêu này không chỉ mang nghĩa Ta đã đánh bại các ngươi, mà nó còn tạo ra một tư thế tiêu chuẩn cho quyền lực: hình ảnh Pharaoh vung chùy đập sọ kẻ thù sẽ trở thành biểu tượng chuẩn mực của các vị vua Ai Cập trong suốt 3.000 năm sau đó.

• Mặt sau của phiến đá: Sự kỳ diệu nằm ở đây. Lúc này, vua Narmer đang dẫn đầu một đoàn diễu hành chiến thắng. Nhưng hãy nhìn lên đầu ông! Lần này, ông không đội vương miện Trắng nữa, mà đang đội chiếc Vương miện Đỏ của Hạ Ai Cập! Đứng trước mặt ông là hàng chục thi thể tù binh kẻ thù bị chặt đầu, đầu của họ bị đem đặt vào giữa hai chân họ để thị uy. Ở giữa phiến đá là hình ảnh hai con thần thú có cổ dài ngoẵng đang bị những người hầu dùng dây thừng quấn chặt cổ vào nhau. Sự giao thoa của hai cái cổ dài này tạo thành một vòng tròn ở giữa (chính là chỗ để nghiền phấn trang điểm), đồng thời nó mang ý nghĩa ẩn dụ sâu sắc: đó là hình ảnh Sema-Tawy về sự thống nhất của hai vùng Thượng và Hạ Ai Cập. Dưới cùng của phiến đá là hình ảnh một con bò mộng tượng trưng cho sức mạnh vô song của Pharaoh đang húc đổ một bức tường thành kiên cố của kẻ thù.

Chỉ bằng một phiến đá trang điểm, Narmer đã tuyên bố với cả thế giới: Từ nay về sau, Nam Bắc là một nhà, và cái nhà này do bố mày làm chủ!

7. Thủ đô mới và buổi bình minh của Vương triều thứ Nhất

Sau khi đập tan các thế lực phản kháng bằng bạo lực, Narmer nhận ra một bài toán hóc búa về quản lý nhà nước: Nếu ông cứ đóng đô ở tuốt dưới Thượng Ai Cập, thì làm sao kiểm soát được đám dân Hạ Ai Cập mới bị sáp nhập? Khoảng cách quá xa sẽ khiến bọn họ dễ dàng làm phản.

Narmer đã đưa ra một quyết định mang tầm nhìn chiến lược thiên tài. Ông quyết định xây dựng một thủ đô mới tinh, nằm ngay tại ranh giới giao nhau giữa thung lũng Thượng Ai Cập và đồng bằng Hạ Ai Cập (ngay gần Cairo ngày nay). Vị trí này hoàn hảo đến mức nó giống như cái yết hầu kiểm soát toàn bộ giao thông, buôn bán và quân sự của cả hai miền Nam Bắc.

Thành phố này ban đầu được gọi là Ineb-Hedj, nghĩa là Thành phố Tường Trắng, bởi vì tường thành bao quanh nó được trát một lớp thạch cao trắng toát lóa mắt. Mãi về sau này, người Hy Lạp mới đổi tên nó thành Memphis, cái tên mà chúng ta quen gọi ngày nay. Memphis không chỉ là pháo đài quân sự, mà nó còn trở thành trung tâm chính trị, văn hóa và kinh tế của Ai Cập trong suốt hàng ngàn năm sau đó.

Từ thành phố Tường Trắng này, Narmer và các thế hệ con cháu của ông đã thiết lập nên Vương triều thứ Nhất, mở ra Thời kỳ Tảo Vương quốc rực rỡ (Early Dynastic Period, 3150 - 2686 TCN).

Quốc gia Ai Cập thống nhất đã không còn là một bộ lạc lỏng lẻo nữa. Sự ra đời của chính quyền trung ương thống nhất đã đẩy nhanh quá trình sáng tạo. Hệ thống chữ viết tượng hình vốn manh nha từ trước nay đã được phát triển mạnh mẽ để phục vụ cho việc ghi chép thuế khóa, quản lý kho tàng và ghi lại chiến công của nhà vua. Các thương nhân Ai Cập dưới sự bảo kê của chính quyền đã đẩy mạnh giao thương quốc tế. Những con tàu buôn từ Hạ Ai Cập băng qua Địa Trung Hải để đến Canaan, Levant (Palestine/Syria ngày nay) nhập khẩu gỗ tuyết tùng, dầu ô liu và các mặt hàng xa xỉ. Ở phía Nam, quân đội Ai Cập tiếp tục gõ cửa nhà hàng xóm Nubia để thu mua vàng, ngà voi và kiểm soát các mỏ khoáng sản. Nền kinh tế khổng lồ này đã cung cấp nguồn tài nguyên dồi dào để các Pharaoh đời sau có thể nghĩ đến việc xây dựng những thứ điên rồ hơn.

***

Trong chương này chúng ta đã đi một chặng đường khá dài. Từ những người săn bắt hái lượm chạy trốn bão cát sa mạc, đến những đại gia Naqada vẽ thuyền lên gốm, cho đến khi Vua Bọ Cạp mở kênh tưới tiêu và Narmer vung chùy đập nát sự chia cắt để thống nhất Hai Vùng Đất.

Ai Cập đã được nhào nặn thành một khối thống nhất dưới bàn tay sắt đá của những nhà lãnh đạo đầu tiên. Nhưng bạn biết không, làm vua ở giai đoạn đầu tiên này không hề dễ dàng, và luật chơi của họ thì tàn khốc đến mức khó tin. Khi một ông vua băng hà, ông ta sẽ không đi sang thế giới bên kia một mình đâu! Hàng trăm người hầu, vợ bé, và thậm chí là chó mèo sẽ bị bắt đi theo phục vụ.

Chúng ta hãy cùng nghỉ ngơi một chút trước khi đến với chương 3 để khám phá những bí mật rợn tóc gáy trong các khu lăng mộ của Vương triều thứ Nhất, nơi mà máu và vinh quang quyện chặt với nhau.
 
Biển số
OF-714505
Ngày cấp bằng
2/2/20
Số km
1,668
Động cơ
372,753 Mã lực
Nơi ở
Quận Long Biên
Chấm một cái để còn theo dõi và đọc tiếp.
Góp ý với cụ chủ thớt : cụ để post ngắn hơn mọt chút. Đọc 1 post của cụ hết cả hơi.
 
Biển số
OF-714505
Ngày cấp bằng
2/2/20
Số km
1,668
Động cơ
372,753 Mã lực
Nơi ở
Quận Long Biên
Em đã rào trước ngay từ tiêu đề bên ngoài quán mà cụ : D
Iem cũng biết là có thể nó dài nhưng không ngờ nó lại tới tận rún 😂
Đọc tiểu thuyết/ truyện thì không ngại nhưng nhìn màn hình mà kéo mãi không thấy cái nút VODKA thì cũng .... hơi oải.
 

kongbuii

Xe tăng
Biển số
OF-885538
Ngày cấp bằng
14/7/25
Số km
1,843
Động cơ
87,720 Mã lực
Chương 1: Ai Cập, món quà của sông Nile

Câu chuyện hôm nay của chúng ta bắt đầu từ một thứ mà nếu không có nó, Ai Cập ngày nay chắc chỉ là một bãi cát khổng lồ cho thằn lằn phơi nắng.

Đúng vậy, chúng ta đang nói về sông Nile, thứ mà từ tận thế kỷ thứ 5 trước Công nguyên, nhà sử học lỗi lạc người Hy Lạp Herodotus sau khi đi phượt sang đây đã phải thốt lên một câu để đời: Ai Cập là món quà của sông Nile. Bất kỳ ai có chút đầu óc thực tế cũng sẽ nhìn ra ngay, toàn bộ vùng Hạ Ai Cập và cả cái nền văn minh này chính là một món quà từ trên trời rơi xuống, hay đúng hơn là từ dưới sông tràn lên. Mọi khía cạnh của cuộc sống nơi đây, từ cái ăn cái mặc, phương tiện đi lại, đến cả việc xây dựng những công trình vĩ đại đều bám chặt lấy dòng sông này. Nó là một tuyến huyết mạch mang sự sống đến giữa chốn sa mạc chết chóc.

View attachment 9584387

Vậy thì, dòng sông này có lai lịch thế nào mà lại thần thánh đến vậy?

1. Hành trình vĩ đại của giọt nước từ xích đạo

Người Ai Cập cổ đại gọi dòng sông của họ bằng một cái tên rất đỗi mộc mạc: Iteru, dịch sát nghĩa đen ra chỉ đơn giản là Dòng Sông. Còn cái tên Nile mà chúng ta dùng ngày nay thực chất là phiên âm từ chữ Nelios trong tiếng Hy Lạp. Sông Nile là một con quái vật thực sự, là dòng sông dài nhất hành tinh với tổng chiều dài đo được lên tới khoảng 6.825 km.

Để tạo ra được con quái vật này, thiên nhiên đã phải kết hợp ba nguồn nước khổng lồ: sông Nile Trắng (White Nile), sông Nile Xanh (Blue Nile) và sông Atbara. Sông Nile Trắng được coi là nguồn thủy đạo chính, bắt nguồn từ tận vùng Hồ Victoria và Hồ Albert xa xôi ở châu Phi. Từ đây, dòng nước bắt đầu một cuộc hành trình dài dằng dặc, chảy qua lãnh thổ của 10 quốc gia trong bối cảnh địa lý liên tục thay đổi trước khi đổ ra Địa Trung Hải. Khi chảy qua miền nam Sudan, sông Nile Trắng đi vào một vùng đầm lầy khổng lồ mang tên Sudd. Vùng đầm lầy này giống như một miếng bọt biển khổng lồ, nó làm dòng chảy chậm lại đáng kể, và dưới cái nắng chói chang của châu Phi, một lượng nước khổng lồ bị bốc hơi tại đây. Thế nhưng, cũng chính nhờ vùng đầm lầy Sudd và nguồn nước dồi dào quanh năm từ khu vực Hồ Victoria mà sông Nile Trắng hoạt động như một cái van điều tiết, giữ cho dòng Nile ở Ai Cập chưa bao giờ bị khô cạn hoàn toàn.

Tuy nhiên, nếu chỉ có Nile Trắng thì sông Nile cùng lắm cũng chỉ là một dòng sông hiền hòa, chảy lững lờ. Thứ tạo ra phép màu Ai Cập, thứ gây ra những trận lũ lụt định kỳ làm thay đổi toàn bộ địa mạo và lịch sử nơi đây lại đến từ sông Nile Xanh và sông Atbara. Hai con sông này bắt nguồn từ tận vùng cao nguyên Ethiopia. Sông Nile Xanh hòa vào sông Nile Trắng tại thủ đô Khartoum của Sudan ngày nay, còn sông Atbara thì nhập hội ở vị trí xa hơn về phía bắc.

Cứ vào mùa hè, gió mùa lại mang theo những trận mưa xối xả trút xuống vùng cao nguyên Ethiopia. Lượng nước khổng lồ này chảy xiết, cuốn theo hàng triệu tấn bùn cát, đất sét và khoáng chất từ các ngọn núi lửa của Ethiopia rồi đổ ầm ầm xuống hạ lưu. Thực tế phũ phàng là, dù người ta hay gán nguồn gốc của sông Nile với hồ Victoria ở miền trung châu Phi, nhưng có tới 84% lượng nước chảy đến Ai Cập lại có xuất xứ từ Ethiopia. Chính lượng bùn đất và khoáng chất dồi dào từ sông Nile Xanh này mới là thứ làm nên bữa tiệc nông nghiệp của người Ai Cập.

2. Vùng Đất Đen và Vùng Đất Đỏ

Nhìn trên bản đồ, Ai Cập cổ đại nằm ở góc đông bắc châu Phi, và thiên nhiên đã ban tặng cho họ một cấu trúc địa lý bị phân cực đến mức cực đoan. Đất nước này được chia thành 4 khu vực địa lý chính: Vùng Đồng bằng châu thổ, Sa mạc phía Tây, Sa mạc phía Đông và Thung lũng sông Nile. Mỗi một khu vực lại đóng một vai trò riêng biệt trong việc hình thành nên cấu trúc quốc gia. Người Ai Cập cổ đại là những nhà quan sát tự nhiên rất tinh tế, họ sống rất thực tế và nhìn nhận thế giới xung quanh qua một lăng kính nhị nguyên rõ rệt: sự sống và cái chết, sự trù phú và sự hỗn loạn.

Họ gọi dải đất hẹp dọc hai bên bờ sông Nile là Kemet, nghĩa là Vùng Đất Đen. Sở dĩ có cái tên này là vì mỗi khi nước lũ rút đi, dòng sông để lại một lớp bùn phù sa sẫm màu, cực kỳ màu mỡ và giàu dinh dưỡng. Lớp bùn này tơi xốp đến mức bạn ném hạt giống xuống là cây cối tự mọc lên trĩu quả. Đây là nơi họ xây dựng xóm làng, canh tác nông nghiệp, nơi sự sống sinh sôi nảy nở. Toàn bộ vương quốc Ai Cập rực rỡ, hàng triệu con người, thực chất chỉ sống chen chúc trên dải đất đen hẹp tí này.

Trái ngược hoàn toàn với Vùng Đất Đen là Deshret, nghĩa là Vùng Đất Đỏ. Đây chính là những vùng sa mạc cằn cỗi, nóng cháy da thịt, đầy nắng và gió cát bao quanh dải đất Đen. Người Ai Cập nhìn nhận Vùng Đất Đỏ như biểu tượng của cái chết, của sự hỗn mang và những thế lực thù địch. Nhưng bạn đừng vội chê vùng Đất Đỏ. Nó lại có những công dụng vô giá mà tiền cũng không mua được.

Thứ nhất, sa mạc Đất Đỏ đóng vai trò là một bức tường an ninh tự nhiên hoàn hảo nhất thế giới. Ở hai bên sườn đông và tây, sa mạc Ả Rập và sa mạc Libya rộng hàng trăm km tạo thành những vùng cấm địa khổng lồ. Với trình độ hậu cần và giao thông thời cổ đại, việc một đội quân lớn hành quân băng qua cái lò bát quái này để tấn công Ai Cập là điều gần như không thể. Khác hẳn với vùng Lưỡng Hà trống trải tứ bề, nay bị tộc này đánh, mai bị tộc khác đập, Ai Cập trong hơn 2000 năm đầu tiên của lịch sử gần như không phải đối mặt với bất kỳ cuộc xâm lược quy mô lớn nào từ đường bộ. Nhờ được ôm ấp trong vòng tay của Vùng Đất Đỏ, người Ai Cập không phải dồn hết tài nguyên vào việc xây dựng quân đội phòng thủ, mà có thể tập trung nhân lực, vật lực vào việc phát triển nông nghiệp, xây dựng kim tự tháp, và kiến tạo văn minh.

Thứ hai, khí hậu khô hanh, không có độ ẩm của Vùng Đất Đỏ biến nó thành một chiếc tủ bảo quản tự nhiên vĩ đại. Người Ai Cập cổ đại đã chôn cất người chết ở các nghĩa trang rìa sa mạc này. Ở đó, nước lũ sông Nile sẽ không thể chạm tới để phá hoại lăng mộ, và cái nóng khô khốc giúp bảo quản xác ướp, đồ đạc, giấy tờ nguyên vẹn suốt hàng ngàn năm. Chính nhờ việc chôn người chết ở Vùng Đất Đỏ mà ngày nay, các nhà khảo cổ học mới có cả núi cổ vật để nghiên cứu và chiêm ngưỡng.

3. Thượng Ai Cập và Hạ Ai Cập

Nếu bạn cầm bản đồ lên và nhìn, bạn sẽ thấy một hiện tượng hơi ngược đời một chút. Vì sông Nile bắt nguồn từ sâu trong nội địa châu Phi, ở các vùng đất cao, rồi chảy dốc xuống phía Bắc để đổ ra biển Địa Trung Hải, dòng chảy hướng từ Nam lên Bắc, nên người Ai Cập gọi vùng đất nằm ở phía dưới bản đồ (nơi thượng nguồn) là Thượng Ai Cập, còn vùng nằm ở phía trên bản đồ (nơi hạ lưu) là Hạ Ai Cập.

View attachment 9584382

Thượng Ai Cập (tiếng Ai Cập cổ gọi là Ta-Shemau, dịch ra là Vùng đất hẹp) bắt đầu từ khu vực thác nước thứ nhất ở Aswan trải dài lên phía Bắc đến tận Memphis (gần Cairo ngày nay). Sở dĩ gọi là đất hẹp vì ở đây, sông Nile chỉ là một dải nước chảy lọt thỏm giữa hai vách đá sa mạc, vùng đất canh tác hai bên bờ cực kỳ eo hẹp, có chỗ chỉ rộng từ 1 đến 20 km. Ở tận cùng phía nam của Thượng Ai Cập là khu vực Aswan, nơi có thác nước thứ nhất. Hệ thống sông Nile có tổng cộng 6 thác nước lớn như vậy nằm rải rác về phía nam. Thác nước ở đây không phải là kiểu nước đổ ầm ầm từ trên vách núi xuống đâu, mà nó là những vùng nước cạn, nơi các khối đá granite khổng lồ trồi lên chặn ngang dòng chảy, làm cho nước chảy xiết, cuộn xoáy và cực kỳ khó đoán. Những khối đá này khiến thuyền bè không thể đi lại dễ dàng, và vô tình tạo thành một ranh giới tự nhiên kiên cố ở Aswan, ngăn cách Ai Cập với anh bạn hàng xóm Nubia ở phương Nam. Thượng Ai Cập chọn hoa sen làm biểu tượng của mình.

Hạ Ai Cập (tiếng Ai Cập cổ gọi là Ta-Mehu, nghĩa là Vùng đất ngập lụt) thì lại mang một bộ mặt hoàn toàn khác. Bắt đầu từ Memphis đổ ra biển, dòng sông Nile tỏa ra thành 7 nhánh sông lớn nhỏ, đan xen chằng chịt, tạo thành một vùng đồng bằng châu thổ hình quạt khổng lồ. Đây là một vùng đất đầy đầm lầy, kênh rạch và cực kỳ màu mỡ. Cảnh quan ở đây mênh mông, bát ngát, và cây papyrus (giấy cói) mọc um tùm khắp nơi, trở thành biểu tượng của vùng Hạ Ai Cập. Đất đai ở đây ẩm ướt và rộng lớn đến mức người dân phải xây dựng nhà cửa và nghĩa trang trên những gò đất cao tự nhiên gọi là mu rùa để tránh bị ngập khi mùa lũ về. Nhờ vị trí nằm ngay sát Địa Trung Hải và gần khu vực Cận Đông, vùng châu thổ Hạ Ai Cập nghiễm nhiên trở thành cửa ngõ giao thương quốc tế tấp nập, một nồi lẩu thập cẩm văn hóa đa dạng bậc nhất trong suốt lịch sử Ai Cập.

Sự khác biệt về địa lý và lối sống giữa Thượng và Hạ Ai Cập đã tạo ra hai nền văn hóa, hai hệ thống chính trị riêng biệt từ thuở hồng hoang. Sau này, khi một vị vua dẹp yên được cả hai vùng, ông ta sẽ được xưng tụng là Chúa tể Hai Vùng Đất. Trong nghệ thuật, người Ai Cập dùng một họa tiết gọi là sema-tawy để thể hiện ý tưởng này. Đó là hình ảnh hai vị thần sông Nile đang cột chặt cây hoa sen của Thượng Ai Cập và cây papyrus của Hạ Ai Cập vào nhau, biểu tượng cho sự thống nhất vĩnh cửu của quốc gia.

Nhưng điều vi diệu nhất mà thiên nhiên ban tặng cho Ai Cập không chỉ là nước, mà còn là gió.

Sông Nile chảy từ Nam lên Bắc, tạo ra một luồng nước xuôi dòng rất mạnh. Cùng lúc đó, dọc theo khu vực Bắc Phi, gió đông bắc lại thổi cuồn cuộn từ Bắc xuống Nam. Sự kết hợp này tạo ra một phép màu về giao thông: Nếu bạn muốn đi từ Nam lên Bắc (xuôi dòng), bạn chỉ cần gác mái chèo, xếp buồm lại và để mặc cho dòng nước đẩy thuyền đi. Còn nếu bạn muốn đi ngược từ Bắc xuống Nam? Rất đơn giản, bạn chỉ cần kéo một cánh buồm to lên, đón lấy luồng gió phương Bắc, và gió sẽ thổi thuyền của bạn lướt băng băng trên mặt nước ngược dòng.

Nhờ có con đường cao tốc hai chiều miễn phí này, chi phí vận tải và giao thông ở Ai Cập rẻ đến mức khó tin. Nó giúp nhà vua dễ dàng cử quân đội đi dẹp loạn từ đầu đến cuối đất nước, giúp các quan lại thu thuế bằng lúa mì và chở về kho lẫm trung ương một cách nhanh chóng. Sông Nile đã xóa bỏ mọi rào cản về không gian, biến toàn bộ Thượng và Hạ Ai Cập thành một khối liên kết chặt chẽ. Trong khi ở Lưỡng Hà hay Hoàng Hà, giao thông đường thủy khó khăn khiến chính quyền trung ương rất vất vả trong việc kiểm soát các vùng xa xôi, dễ dẫn đến cát cứ, thì ở Ai Cập, chỉ cần nhà vua nắm được đường thủy, cả vương quốc sẽ răm rắp nghe lời.

4. Phép màu của lũ lụt

Ở mọi nền văn minh cổ đại khác, từ vùng Lưỡng Hà đến Trung Quốc, lũ lụt luôn đồng nghĩa với tai ương, với nhà cửa trôi sông, mùa màng mất trắng và tiếng khóc than vang trời. Thế nhưng, tại Ai Cập, lũ lụt lại được chào đón như một vị khách quý, như một bà mẹ hiền từ về thăm bầy con. Không có lũ, Ai Cập sẽ chết đói.

Cơ chế của trận lũ này là một tuyệt tác của tự nhiên. Mỗi năm, cứ vào mùa hè, khi gió mùa trút nước xuống cao nguyên Ethiopia, nước sông Nile lại bắt đầu dâng lên. Mực nước tăng dần từ đầu tháng 6 và đạt đỉnh điểm vào tháng 9. Lượng nước sông Nile có thể tăng từ chưa tới 50 triệu khối mỗi ngày lên đến hơn 700 triệu khối lúc đỉnh lũ, gấp 14 lần. Nước lũ hiền hòa dâng lên, tràn qua hai bờ sông, ngâm ngập toàn bộ các cánh đồng ruộng trong vùng thung lũng và châu thổ.

Khi nước ngập, nó không chỉ cung cấp độ ẩm cho đất mà còn mang theo một lớp trầm tích, bùn lầy đen bóng cực kỳ màu mỡ lắng đọng lại. Hơn thế nữa, dòng nước còn làm một nhiệm vụ detox cực kỳ quan trọng: nó rửa trôi toàn bộ lượng muối khoáng độc hại tích tụ trong đất. Cái thứ muối này vốn là kẻ thù truyền kiếp của nông nghiệp, thứ đã âm thầm phá hoại nền nông nghiệp của vùng Lưỡng Hà, nhưng ở Ai Cập, nước lũ đã lo liệu dọn dẹp sạch sẽ. Khi nước rút đi, đất đai để lộ ra một bề mặt nứt nẻ, tơi xốp, ẩm ướt và tràn trề dưỡng chất. Lúc này, người nông dân chỉ việc tung hạt giống xuống và đợi thu hoạch. Không cần cày cuốc quá sâu, không cần phân bón hóa học. Tự nhiên đã làm giúp họ 90% công việc.

Chính nhịp điệu đều đặn đến mức kinh ngạc của những trận lũ này đã giúp người Ai Cập cổ đại giải quyết được một vấn đề đau đầu bậc nhất của loài người: Đo đạc thời gian.

Người Ai Cập nhận ra rằng, khoảng cách giữa các lần nước sông Nile bắt đầu dâng lên luôn dao động quanh một con số cố định: 365 ngày. Không những thế, họ còn là những nhà thiên văn học tài ba. Trải qua hàng trăm năm quan sát, họ phát hiện ra một hiện tượng ngoạn mục: Cứ mỗi khi ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm là sao Thiên Lang (Sirius) bắt đầu mọc lên ở đường chân trời vào lúc rạng sáng sau 70 ngày biến mất, thì ngay lập tức dòng sông Nile cũng bắt đầu dâng nước lũ. Ngôi sao này giống như tiếng còi báo hiệu của vũ trụ, báo cho người Ai Cập biết: Lũ về rồi, dọn đồ đạc lên chỗ cao đi!

Chính sự trùng hợp hoàn hảo giữa chu kỳ thủy văn của sông Nile và chu kỳ vận hành của Mặt trời đã đem lại cho người Ai Cập một đặc quyền mà không nền văn minh nào có được: Họ đã phát minh ra Bộ Lịch Mặt Trời sớm nhất và hoàn chỉnh nhất trong lịch sử nhân loại, với chính xác 365 ngày. Trong khi các anh hàng xóm Lưỡng Hà hay Trung Quốc vẫn đang phải đau đầu tính toán thêm bớt tháng nhuận để khớp lịch Mặt trăng với mùa màng, thì người Ai Cập cứ ung dung dùng 365 ngày xịn sò. Bộ lịch này có độ chính xác cực cao và gần như không bị lệch mùa (thực ra là có chút xíu, một năm Mặt trời dài 365,2422 ngày, người Ai Cập dùng lịch 365 ngày không có năm nhuận nên sau hàng ngàn năm nó cũng bị lệch đi một chút, sau này người La Mã và Giáo hoàng mới phải sửa thêm năm nhuận để ra bộ Công lịch ngày nay).

Dựa vào con sông, người Ai Cập chia một năm thành 3 mùa rất bài bản, mỗi mùa 4 tháng, mỗi tháng 30 ngày (cộng thêm 5 ngày lễ ăn chơi cuối năm):

Akhet (Mùa nước nổi): Nước ngập đồng ruộng. Nông dân không trồng trọt được thì làm gì? Ngủ nướng chăng? Không hề! Chính quyền trung ương rảnh rỗi không có việc làm kiền gọi họ đi làm nghĩa vụ lao động công ích. Hàng vạn nông dân sẽ được huy động đi sửa đê điều, hoặc vác đá xây dựng đền đài, kim tự tháp. Nhờ nước dâng cao, việc dùng thuyền chở những khối đá nặng hàng tấn từ mỏ đá đến công trường trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết.

Peret (Mùa nước rút): Nước cạn, đất lộ ra. Mọi người đổ xô đi cày cuốc, gieo hạt xuống lớp bùn phù sa tơi xốp.

Shemu (Mùa thu hoạch): Lúa chín vàng đồng. Nông dân gặt hái xong xuôi, đập lúa, nhét đầy các kho lẫm của nhà nước để nộp thuế, rồi tổ chức tiệc tùng ăn mừng.

Tuy nhiên, đừng tưởng sông Nile lúc nào cũng ngoan hiền. Lũ lụt là một canh bạc sinh tử. Nếu năm đó mưa ở Ethiopia ít, mực nước sông Nile dâng lên quá thấp, phù sa không tràn vào đủ mặt ruộng. Đất đai khô cằn, mùa màng thất bát, và một nạn đói khủng khiếp sẽ quét qua vương quốc, kéo theo bạo loạn, suy thoái kinh tế và sụp đổ chính trị. Ngược lại, nếu mưa bão quá to, mực nước lũ dâng lên quá cao, dòng nước hung dữ sẽ cuốn trôi nhà cửa, phá vỡ các con đê, nhấn chìm các làng mạc được xây trên gò cao, và nước đọng lại quá lâu sẽ làm trễ vụ gieo hạt, khiến cả năm đói mốc mồm.

Để chơi canh bạc này, người Ai Cập không thể phó mặc cho may rủi. Họ đã chế tạo ra những chiếc thước đo mực nước sông Nile (Nilometer) được khắc vạch cẩn thận trên đá, dọc theo bờ sông, điển hình là chiếc Nilometer nổi tiếng trên đảo Elephantine ở Aswan. Các thầy tư tế sẽ chằm chằm nhìn vào vạch nước mỗi ngày trong mùa lũ. Họ dùng những số liệu này không khác gì nông dân ngày nay dùng ứng dụng dự báo thời tiết hay nông lịch. Mực nước báo về sẽ giúp nhà vua và các quan lại tính toán trước diện tích đất canh tác, từ đó áp luôn mức thuế phải nộp cho năm sau. Mực nước đẹp? Ngon, năm nay thuế má bội thu. Mực nước thấp? Thôi được, bớt cho chúng mày một nửa!

5. Những người tầm thường vĩ đại

Dưới đáy của cái tháp xã hội chóp nhọn Ai Cập, dưới quyền của Pharaoh, Tể tướng, Thư lại và Tư tế, là tầng lớp đông đảo nhất, vĩ đại nhất nhưng cũng nghèo khổ nhất: Nông dân. Họ là xương sống của nền kinh tế, là những con sen nhẫn nại cõng trên lưng toàn bộ sự huy hoàng của vương quốc.

Nông nghiệp ở Ai Cập được chia làm hai khu vực với hai menu khác biệt. Ở Thượng Ai Cập đất hẹp, lũ rút nhanh, họ chủ yếu trồng lúa mì và lúa mạch, tức là các loại ngũ cốc chịu hạn tốt. Ở Hạ Ai Cập bùn lầy, đầm lầy nhiều, họ trồng thêm cả các loại đậu, hành, tỏi, dưa leo, vả, nho và chà là.

Để chinh phục mảnh đất bùn, người nông dân Ai Cập sở hữu những công cụ tuy thô sơ nhưng cực kỳ hiệu quả. Họ dùng cày bằng gỗ (đôi khi bọc thêm kim loại) do bò kéo để xới đất non. Họ dùng cuốc gỗ, liềm đá lửa để gặt lúa. Về sau, họ còn phát minh ra chiếc Shaduf (một hệ thống đòn bẩy múc nước, giống cái cần giếng ở làng quê Việt Nam, giờ sắp tuyệt tích rồi) để múc nước từ kênh lên tưới cho những mảnh ruộng nằm trên gò cao. Quá trình đập lúa cũng rất cây nhà lá vườn: họ vứt lúa ra sân, lùa một bầy bò hay lừa dẫm đạp lên cho hạt rụng ra, sau đó phụ nữ sẽ dùng xẻng hất lúa lên trời để gió thổi bay trấu đi.

View attachment 9584383

Sản phẩm chủ lực của họ là lúa mì Emmer và lúa mạch. Từ hai loại hạt này, người Ai Cập chế ra hai thứ quốc túy không thể thiếu trong mỗi bữa ăn: Bánh mì và Bia. Bia Ai Cập không lỏng và trong vắt như bia hơi bây giờ đâu, nó sền sệt, đặc quánh, giàu dinh dưỡng, uống vào vừa no bụng vừa giải khát. Một bữa ăn tiêu chuẩn của gia đình nông dân thường bao gồm bánh mì, bia, vài củ hành tây nồng nặc, đậu lăng, và thỉnh thoảng có thêm con cá bắt dưới sông lên.

Bên cạnh lương thực, họ còn cày cuốc để trồng cây lanh. Lanh được dùng để dệt nên những tấm vải lanh trắng muốt, thoáng mát, thứ trang phục quốc dân giúp người Ai Cập sống sót qua cái nóng đổ lửa của sa mạc, và cũng là một mặt hàng xuất khẩu đẻ ra tiền. Ở các đầm lầy Hạ Ai Cập, họ chặt cây papyrus về, tước vỏ, ép lại thành những tờ giấy papyrus dai nhách, thứ vật liệu ghi chép đã làm thay đổi cả nền văn minh thế giới, ngoài ra còn dùng để đan rổ rá, bện dây thừng và làm những chiếc thuyền nhỏ.

Cuộc sống của nông dân Ai Cập tuy bám lấy đất đai màu mỡ nhưng lại đầy rẫy hiểm nguy. Đang cấy lúa có khi bị cá sấu đớp. Đang gặt lúa có khi bị hà mã lùa. Chưa kể đến lũ lụt thất thường, châu chấu, chuột bọ cắn phá mùa màng, và những căn bệnh quái ác sinh ra từ nước đọng như sốt rét hay sán máng. Ác mộng lớn nhất của họ không phải là thiên tai, mà là... đám quan thu thuế. Bất kể năm đó sâu bệnh hay mất mùa, quan thu thuế cứ theo sổ sách (đã được điều chỉnh) mà đè đầu bóp cổ, có khi thu đến 50% sản lượng. Kẻ nào nộp thiếu sẽ bị đánh đập không thương tiếc. Mặc dù vậy, bằng sự kiên cường và nhẫn nại, những người nông dân ấy vẫn tiếp tục cày cuốc, nộp thuế để nhà nước có tiền nuôi quân đội, xây đền đài, và nuôi sống cả một tầng lớp tư tế, quý tộc nhàn rỗi.

6. Tuyến đường cao tốc trên mặt nước

Không chỉ là vựa lúa, sông Nile còn đóng vai trò là Tổng công ty logistics của người Ai Cập. Như đã nói ở trên, nhờ có dòng nước xuôi Bắc và gió thổi ngược Nam, dòng sông trở thành một tuyến đường giao thông tấp nập thuyền bè qua lại.

Người Ai Cập ban đầu chỉ đóng những chiếc thuyền nhỏ bé bằng việc buộc chặt các bó lau sậy papyrus lại với nhau. Nhưng khi nền kinh tế phình to, nhu cầu buôn bán lớn lên, họ bắt đầu đóng những con tàu lớn bằng gỗ dăm. Ngặt nỗi, đất Ai Cập quanh năm chỉ có cát và phù sa, bói đâu ra những cây gỗ lớn, chắc chắn để đóng tàu biển hay làm cửa đền thờ, quan tài? Thế là họ phải vác tài nguyên đi đổi.

Họ chất lúa mì, cuộn giấy papyrus, và những thước vải lanh mịn màng lên thuyền, xuôi dòng ra biển Địa Trung Hải, men theo bờ biển tiến lên vùng Cận Đông. Tại khu vực thành phố cảng Byblos thuộc Lebanon ngày nay, người Ai Cập sẽ trao đổi lấy những khúc gỗ tuyết tùng khổng lồ, thơm phức và bền bỉ. Gỗ tuyết tùng Lebanon đối với pharaoh Ai Cập quý giá không khác gì siêu xe đối với giới thượng lưu bây giờ.

Quay về phía Nam, dọc theo dòng Nile, các đoàn thuyền thám hiểm Ai Cập vượt qua các thác nước để tiến vào vùng đất Nubia. Ở đây, họ đổi lấy những thứ cực kỳ xa xỉ: ngà voi, gỗ mun, da báo, đà điểu, và đặc biệt nhất là Vàng. Nubia nhiều vàng đến mức tên gọi của vùng đất này bắt nguồn từ chữ nub, nghĩa là vàng trong tiếng Ai Cập. Vàng từ Nubia chảy về Ai Cập nhiều vô kể, giúp các pharaoh Ai Cập sau này dư sức dùng vàng để tán tỉnh, đút lót các vị vua ở vùng Lưỡng Hà.

Chưa hết, các đoàn buôn Ai Cập còn gùi hàng lên lưng lừa, băng qua sa mạc khô cháy ở phía Đông để ra bờ biển Đỏ, dong buồm đi tít xuống vùng đất huyền thoại Punt (thuộc Somalia hoặc Eritrea ngày nay). Từ Punt, họ chở về vô số nhựa thơm, mộc dược dùng để ướp xác và cúng tế trong đền thờ, cùng với các loài thú lạ như khỉ đầu chó.

Toàn bộ hệ thống buôn bán quốc tế này đều do nhà nước độc quyền kiểm soát. Các pharaoh và giới tư tế phái các thư lại đi kiểm kê, ghi chép sổ sách từng củ hành, từng thỏi vàng. Không có chuyện thương lái tư nhân muốn buôn gì thì buôn ở tầm vĩ mô. Sông Nile đã cõng trên lưng mình cả một mạng lưới giao thương khổng lồ, nuôi béo vương quốc và biến Ai Cập thành tay chơi có số má nhất nhì khu vực Địa Trung Hải và Trung Đông.

7. Tôn giáo mọc lên từ lớp bùn lầy

Sống dựa vào dòng sông, người Ai Cập vĩ đại hóa mọi thứ thuộc về thiên nhiên. Tôn giáo của họ là sự phản chiếu trực tiếp cái vòng tuần hoàn bất tận của nước lũ và bùn lầy.

Họ tôn thờ dòng sông qua hình bóng vị thần Hapy. Đừng nghĩ thần Hapy là một soái ca sáu múi lực lưỡng. Hình tượng của thần Hapy là một người đàn ông... bụng bự, ngấn mỡ chảy xệ, ngực to như phụ nữ đang cho con bú. Đối với chúng ta nhìn có vẻ buồn cười, nhưng với người Ai Cập, mỡ màng và bụng phệ chính là đỉnh cao của sự no ấm, sung túc và sinh sôi nảy nở! Thần Hapy chính là hiện thân của dòng nước lũ mang sinh khí đến cho ruộng đồng. Mỗi lần lũ về, nông dân lại khấn vái thần Hapy để nước dâng lên vừa đủ xài.

Nhưng nhân vật quyền lực nhất, sâu sắc nhất được sinh ra từ ý niệm về sông Nile chính là thần Osiris. Osiris là chúa tể cõi âm, thần của sự chết chóc, nhưng đồng thời cũng là thần của sự tái sinh và nông nghiệp. Câu chuyện của Osiris bị em trai Seth giết chết, xé xác rải đi khắp nơi, rồi được vợ là Isis gom nhặt lại và dùng phép thuật hồi sinh, chính là một phép ẩn dụ hoàn hảo cho chu kỳ của hạt lúa. Hạt lúa bị vùi xuống lớp đất đen, chết đi, rồi từ đó nảy mầm vươn lên đón ánh sáng mặt trời. Đó là lý do vì sao trong các bức bích họa, thần Osiris luôn được vẽ với làn da màu đen hoặc xanh lá cây. Da màu đen chính là màu của lớp bùn Kemet màu mỡ, còn xanh lá là màu của chồi non đâm lên từ lớp bùn ấy. Tín ngưỡng về sự tái sinh của Osiris ăn sâu vào tâm trí người Ai Cập, khiến họ tin rằng cái chết không phải là dấu chấm hết, mà chỉ là một đoạn nghỉ trước khi bắt đầu một sự sống mới vĩnh hằng ở cõi âm.

***

Bạn thấy đấy, sông Nile không chỉ cho người Ai Cập nước uống. Nó cho họ đất đai màu mỡ để làm bánh mì và ủ bia, cho họ bùn để nặn gạch xây nhà, cho họ phương tiện để dạo chơi khắp đất nước, cung cấp cho họ vật liệu đóng tàu và giấy papyrus, tạo ra bộ lịch Mặt Trời hoàn hảo, và thậm chí nặn ra luôn cả hệ thống tín ngưỡng thần linh cho họ. Nó nhào nặn những con người lang thang tị nạn sa mạc thành những công dân của một vương quốc thượng đẳng.

Nhưng để gom tất cả những làng mạc sống ven bờ sông này lại thành một khối thống nhất, tạo nên một quốc gia thực sự, thì cần phải có những bàn tay sắt đá, những kẻ sẵn sàng đội lên đầu chiếc vương miện quyền lực và vung cây chùy đập vỡ sọ kẻ thù.

Chương mở đầu này chắc hẳn đã giúp bạn nắm được khái quát về địa hình, khí hậu và đời sống của vùng đất ven bờ sông Nile rồi phải không? Trong chương tiếp theo, chúng ta sẽ chứng kiến Thượng và Hạ Ai Cập lao vào choảng nhau sứt đầu mẻ trán, trước khi một vị vua huyền thoại xuất hiện, gom giang sơn về một mối và mở ra kỷ nguyên của các Pharaoh quyền uy tột đỉnh!
Thank cụ!
 
Thông tin thớt
Đang tải
Top