Lịch sử Ai Cập (6): Giza - Kỳ quan bất diệt
Chúng ta đang ở Vương triều thứ Tư (khoảng 2613 - 2494 TCN). Nhờ công lao mở mang bờ cõi, phát triển thương mại và dọn đường kỹ thuật của Snefru, nước Ai Cập lúc này giống như một gã nhà giàu nứt đố đổ vách, tiền xài không hết, lúa mì chất đầy kho, quân đội rảnh rỗi.
Khi một quốc gia giàu có đến mức tiền chỉ là những con số, thì những người đứng đầu quốc gia đó sẽ làm gì? Mua siêu xe? Sắm phi cơ riêng? Không, những thứ đó quá tầm thường. Ở Ai Cập cổ đại, cách duy nhất để chứng tỏ đẳng cấp của một Pharaoh là xây lăng mộ. Mộ càng to chứng tỏ sếp càng quyền lực, thần linh càng độ sếp.
Và người đẩy cái thú vui xây mộ này lên đỉnh cao vô tiền khoáng hậu, chính là con trai của Snefru: Khufu.
1. Kẻ ôm mộng vượt mặt người cha vĩ đại
Hôm đó, khi Khufu lên ngôi (khoảng 2589 TCN), ông nhìn vào kim tự tháp Đỏ của cha mình ở Dahshur và chắc hẳn đã nghĩ: "Ông già mình làm thế này là chuẩn bài rồi, kỹ thuật đã chín muồi. Nhưng các cụ vẫn nói con hơn cha là nhà có phúc. Mình phải tìm một chỗ phong thủy đẹp hơn, nền móng cứng hơn và quan trọng nhất: Mình phải xây một cái to gấp đôi!"
Thế là Khufu dẫn đội ngũ kiến trúc sư đi khảo sát và họ nhắm trúng cao nguyên Giza, nằm cách thủ đô Memphis không xa về phía Bắc. Tại sao lại là Giza? Vì nền đất ở đây là đá vôi nguyên khối, vô cùng rắn chắc. Bạn định xếp hàng triệu tấn đá lên nhau, nếu nền đất mà lún hoặc xốp như ở Dahshur hay Meidum, thì chỉ vài chục năm sau là cả công trình sụp thành một đống xà bần. Cao nguyên Giza chính là một cái bệ đỡ hoàn hảo mà thiên nhiên ban tặng.
Khác với Snefru phải vừa làm vừa dò đường, Khufu có trong tay vị Tể tướng kiêm Kiến trúc sư trưởng thiên tài tên là Hemiunu (là cháu gọi Khufu bằng chú). Hemiunu không cần phải thử sai nữa, ông ta có bản thiết kế chuẩn xác đến từng milimet ngay từ ngày đầu tiên. Mục tiêu của Hemiunu rất rõ ràng: Phải xây cho sếp một ngọn núi nhân tạo hoàn hảo nhất, cao nhất và không được phép sập!
Tuy nhiên, có một nỗi oan ức lịch sử khổng lồ dành cho Khufu mà chúng ta phải giải oan ngay tại đây. Nhà sử học Hy Lạp Herodotus (sống sau Khufu tận 2.000 năm) khi đến Ai Cập du lịch đã nghe dân gian đồn thổi và ghi chép lại rằng: Khufu là một bạo chúa tàn ác, bắt hàng chục vạn nô lệ làm việc bằng roi da, thậm chí cạn tiền đến mức bắt con gái ruột đi bán diêm để lấy tiền mua đá xây kim tự tháp!
Đây hoàn toàn là những lời bôi nhọ tào lao! Các bằng chứng khảo cổ học hiện đại đã chứng minh Khufu là một nhà quản lý tài ba, vị CEO xuất chúng của một tập đoàn Ai Cập thịnh vượng. Không có vị bạo chúa nào có thể duy trì được một dự án phức tạp kéo dài 20 năm chỉ bằng roi vọt và sợ hãi. Hơn nữa, con gái vua mà phải đi bán thân lấy từng khối đá thì đúng là phim viễn tưởng. Sự thật là gì, chúng ta sẽ nói kỹ ở phần lực lượng lao động bên dưới.
2. Bản thiết kế ảo ma thách thức cả thời gian và vật lý
Xin giới thiệu với các bạn: Đại kim tự tháp Giza.
Hãy cùng điểm qua vài con số để thấy cái sự ngông của Khufu khủng khiếp đến mức nào:
Chiều cao ban đầu: 146,6 mét (tương đương tòa nhà 45 tầng hiện đại). Nó đã giữ kỷ lục là công trình nhân tạo cao nhất thế giới trong suốt... 3.800 năm! Mãi đến thế kỷ 14, nhà thờ Lincoln ở Anh mới vượt qua được.
Khối lượng đá: Khoảng 2,3 triệu khối đá. Mỗi khối nặng trung bình từ 2,5 đến 15 tấn. Có những khối đá granite khổng lồ trong buồng mộ nhà vua nặng tới 80 tấn!
Độ chính xác: Bốn mặt của kim tự tháp hướng gần như hoàn hảo tuyệt đối về 4 phương Đông - Tây - Nam - Bắc, với sai số chỉ là vài phần mười của một độ. Chiều dài bốn cạnh đáy chênh lệch nhau không quá vài centimet. Xin nhắc lại, họ làm điều này bằng mắt thường và các công cụ thô sơ, không hề có la bàn laser hay vệ tinh GPS!
Để tôi làm một phép toán nhỏ cho bạn thấy sự điên rồ của công trường này. Khufu trị vì khoảng 23 năm. Nếu Đại kim tự tháp được xây trong 20 năm, làm việc 365 ngày/năm, 12 tiếng/ngày (chỉ làm ban ngày). Để xếp xong 2,3 triệu khối đá, thì trung bình cứ cách 2 phút rưỡi, họ phải đục xong, vận chuyển, kéo lên cao và đặt vào đúng vị trí một khối đá nặng 2,5 tấn. 2 phút rưỡi cho một khối đá! Sự phối hợp nhịp nhàng này nếu áp dụng vào ngành logistics hiện đại thì các ông trùm như Amazon hay Shopee cũng phải gọi người Ai Cập là cụ tổ.
3. Trò chơi xếp hình hạng nặng
Đá để xây kim tự tháp lấy từ đâu?
Phần lõi của kim tự tháp được làm bằng đá vôi kém chất lượng, khai thác ngay tại bãi đá Giza cạnh đó. Nhưng để kim tự tháp tỏa sáng lấp lánh như một viên kim cương dưới ánh mặt trời, Hemiunu đã yêu cầu phải ốp bên ngoài một lớp đá vôi trắng tinh khiết tuyệt đẹp. Loại đá này phải lấy từ mỏ đá Tura, nằm ở bờ Đông sông Nile. Hàng triệu tấn đá trắng được đẽo gọt phẳng lỳ, chuyển lên thuyền, bơi qua sông Nile vào mùa lũ (khi nước lên sát tận chân cao nguyên Giza), rồi được kéo lên công trường. Sự nhẵn thín của lớp đá ốp ngoài này hoàn hảo đến mức, người ta nói bạn không thể nhét nổi một lưỡi dao cạo vào giữa hai khe đá! Đáng buồn là sau này, lớp đá ốp tuyệt đẹp ấy đã bị người Ả Rập lột sạch để xây nhà thờ Hồi giáo ở Cairo, để lại cái lõi lởm chởm như chúng ta thấy ngày nay.
Nhưng khủng khiếp nhất là những khối đá Granite màu hồng. Những khối đá này cứng hơn đá vôi rất nhiều, được dùng để xây Buồng chứa quan tài của nhà vua nhằm chịu lực. Bó tay ở chỗ, quanh Memphis đào đâu ra granite? Mỏ granite duy nhất nằm ở Aswan, cách Giza tận... 800 km về phía Nam!
Làm thế nào người Ai Cập cắt được khối đá 80 tấn ở Aswan và chuyển nó đi 800 km? Họ không có cưa sắt hay cưa kim cương. Họ dùng những cái cưa bằng đồng đỏ, thứ kim loại khá mềm. Nhưng bí quyết là họ rắc cát thạch anh vào khe cắt. Dưới lực ma sát của cưa đồng, các hạt thạch anh cứng như kim cương sẽ từ từ bào mòn đá granite. Một công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn đến cùng cực. Sau khi cắt xong, họ đục lỗ, đóng các nêm gỗ khô vào đá, rồi tưới nước lên. Gỗ ngấm nước sẽ nở ra, tạo lực ép cực mạnh làm khối đá nứt toác ra khỏi vách núi. Tiếp đó, họ chuyển khối 80 tấn này lên những chiếc sà lan khổng lồ, thả trôi xuôi dòng sông Nile 800km về Giza. Đến nơi, họ đặt đá lên những chiếc xe trượt bằng gỗ, đổ nước ra cát phía trước để giảm ma sát, rồi hàng trăm người hò dô ta kéo lên dốc. Không hề có bánh xe hay cần cẩu!
Cho đến nay, việc người Ai Cập đưa đá lên độ cao 146 mét như thế nào vẫn là một cuộc cãi vã không hồi kết của giới khảo cổ. Nếu đắp một con dốc thẳng tắp từ dưới lên đỉnh, thì con dốc đó phải dài hơn 1 dặm và lượng đất đá để đắp dốc còn nhiều hơn cả lượng đá xây kim tự tháp! Một số giả thuyết cho rằng họ dùng dốc xoắn ốc chạy quanh thân kim tự tháp, hoặc kết hợp dốc bên trong và cần trục đòn bẩy cỡ nhỏ. Dù dùng cách nào thì trí tuệ không gian của Hemiunu cũng thuộc dạng nhảy số cực mạnh.
4. Bên trong Đại kim tự tháp
Không giống như các kim tự tháp đời trước chỉ có phòng mộ xây chìm dưới lòng đất, Khufu quyết định chơi ngông bằng cách đưa các buồng mộ lên tít trên cao, lơ lửng ngay giữa lòng kim tự tháp!
Bên trong Đại kim tự tháp có 3 buồng chính:
Phòng ngầm dưới lòng đất: Đào sâu xuống lớp đá nền, nhưng có vẻ chưa hoàn thiện. Có thể Khufu ban đầu định nằm đây, nhưng sau đổi ý, hoặc đây là mồi nhử trộm mộ.
Phòng của Hoàng hậu: Nằm ở khoảng giữa (thực ra tên này do đám người Ả Rập sau này đặt như vậy, chứ hoàng hậu không chôn ở đây, có thể nó chứa bức tượng linh hồn Ka của Khufu).
Phòng của Nhà vua: Nằm cao nhất, được lát hoàn toàn bằng những khối granite 80 tấn bóng loáng từ Aswan. Chiếc quan tài granite của Khufu vẫn còn nằm đây. Kích thước quan tài còn lớn hơn cả lối vào phòng, chứng tỏ họ đã đặt quan tài vào trước, rồi mới xây cái phòng và kim tự tháp bao bọc lấy nó!
Để đi lên Phòng của Nhà vua, bạn phải bước qua một kiệt tác kiến trúc gọi là Đại Hành Lang. Đó là một lối đi dốc, trần cao tới 8,6 mét, được xây theo kỹ thuật mái vòm bậc thang, tức là các lớp đá xếp lùi dần vào trong để phân tán lực. Đi dọc hành lang này mang lại một cảm giác linh thiêng và choáng ngợp không bút nào tả xiết.
Hemiunu còn đối mặt với một vấn đề đau đầu: Với hàng triệu tấn đá đè từ trên đỉnh xuống, làm sao để trần của Phòng Nhà vua không bị sập? Giải pháp của ông là xây 5 khoang giảm trọng xếp chồng lên nhau ngay phía trên trần phòng. Những khoang này để trống, có tác dụng phân tán toàn bộ trọng lượng khổng lồ của ngọn núi đá sang hai bên, bảo vệ sự bình yên cho thi hài Khufu. Chính trong các khoang tối tăm này, các nhà thám hiểm thế kỷ 19 đã tìm thấy những dòng chữ graffiti bằng màu đỏ thạch hoàng do thợ xây Ai Cập viết bậy: "Khufu là bạn của chúng tôi", bằng chứng thép chứng minh kim tự tháp này là của Khufu chứ không phải của người ngoài hành tinh.
Chưa hết ảo diệu! Từ Phòng Nhà vua và Phòng Hoàng hậu, có những đường ống thông gió chỉ 20x20 cm đâm thẳng tắp xiên qua hàng chục mét đá vôi ra tận mặt ngoài của kim tự tháp. Ngày nay, các nhà thiên văn học phát hiện ra rằng, vào thời điểm Khufu qua đời (khoảng 2500 TCN), hai đường ống ở Phòng Nhà vua chĩa thẳng tắp về phía ngôi sao Thuban (sao Bắc Cực thời bấy giờ) ở chòm sao Thiên Long và dải sao Thắt lưng Orion tượng trưng cho thần Osiris. Đây không phải là ống thông gió cho đỡ ngột ngạt, mà đây chính là nòng của bệ phóng, để linh hồn của Pharaoh đã hóa thành chùm tia sáng có thể bay thẳng một mạch lên bầu trời, hòa nhập cùng các vì sao bất tử!
5. "Phượt thủ" xây dựng, thịt bò nướng và bia: Sự thật về lực lượng lao động
Nhắc lại lần nữa, bạn hãy quên hết những cảnh nô lệ bị roi da quất nát lưng, è cổ kéo đá trên phim Hollywood đi. Những người xây dựng Giza không phải là nô lệ vong quốc. Họ là những công dân tự do, những con sen vĩ đại nhất của Ai Cập cổ đại.
Nhà khảo cổ học lừng danh Mark Lehner và Zahi Hawass đã tiến hành đào bới khu vực phía nam Giza và phát hiện ra một thứ chấn động: Thành phố của những người xây kim tự tháp.
Hóa ra, để duy trì công trường khổng lồ này, nhà nước Ai Cập đã quy hoạch hẳn một siêu đô thị cho thợ thuyền. Lực lượng lao động được chia làm hai loại:
Thợ lành nghề (Lực lượng thường trực): Khoảng 4.000 - 5.000 người. Họ là thợ cắt đá, nhà điêu khắc, kỹ sư, bác sĩ, kế toán. Họ sống quanh năm ở Giza cùng gia đình, được nhà nước cấp nhà cửa, lương thực.
Lực lượng nghĩa vụ (Nông dân làm thêm): Khoảng 20.000 người. Cứ vào mùa lũ sông Nile (mùa Akhet), nước ngập trắng đồng không cày cấy được, hàng vạn thanh niên trai tráng từ khắp các xóm làng từ Thượng đến Hạ Ai Cập sẽ xách ba lô lên và phượt đến Giza. Họ đóng góp sức lao động (kéo đá, đắp dốc) trong 3 tháng như một hình thức nộp thuế cho nhà nước, sau đó lại xách ba lô về quê cày ruộng.
Cuộc sống của những anh thợ này ở Giza có khổ không? Chắc chắn là cực nhọc đến vẹo cả cột sống. Khảo cổ học xương người ở đây cho thấy họ bị viêm khớp, thoái hóa cột sống rất nhiều do vác nặng. Nhưng bù lại, họ được chăm sóc tận răng!
Các nhà khảo cổ tìm thấy xương của hàng nghìn con gia súc tại các bãi rác của thành phố này. Dữ liệu cho thấy, mỗi ngày có khoảng 21 con bò và 23 con cừu được làm thịt để nuôi quân. Thịt bò thời cổ đại là món cực kỳ xa xỉ, dân nghèo cả đời có khi chẳng được ăn, thế mà mấy anh thợ kéo đá ở Giza được xơi thịt bò nướng, cá tươi, hành tỏi và đặc biệt là được uống hàng chục ngàn lít bia đặc sền sệt mỗi ngày! Đối với một thanh niên nông thôn nghèo, việc được lên thủ đô làm việc cho vua, được ăn thịt uống bia no say, được chăm sóc y tế (có bằng chứng họ được nẹp xương gãy, thậm chí phẫu thuật cắt cụt chi thành công) thì đây là một đặc ân, một nghĩa vụ tôn giáo thiêng liêng chứ không phải là sự áp bức.
Họ làm việc nhóm theo một hệ thống cực kỳ bài bản gọi là Phyle. Mỗi đội khoảng 2000 người, chia nhỏ thành các nhóm 200 người, rồi lại chia thành các tổ khoảng 20 người. Tinh thần team building của họ rất cao. Họ tự đặt cho đội mình những cái tên rất tếu táo và khắc lên đá để flex với nhau, kiểu như: “Những kẻ bợm nhậu của Menkaure” hay “Hội bạn thân của Khufu”. Cảm giác cứ như các tổ công nhân đang thi đua sản xuất vậy!
6. Khafre và sự ra đời của Nhân Sư
Sau khi Khufu băng hà và được niêm phong trong Đại kim tự tháp, người con trai thứ hai của ông là Khafre (Chephren) lên ngôi.
Khafre tiếp quản ngai vàng và đứng trước một bài toán tâm lý kinh điển: Bố mình đã cắm một cái mốc quá khủng khiếp, xây cái to hơn thì mạt vận quốc gia, mà xây cái nhỏ hơn thì mất mặt. Phải làm sao đây?
Khafre đã chơi một cú lừa thị giác cực kỳ tinh ranh. Ông cho xây kim tự tháp của mình ngay cạnh của cha, nhưng với kích thước nhỏ hơn một chút (cao 136,4 mét). Tuy nhiên, ông lại tinh ranh chọn xây nó trên một mô đá nền cao hơn 10 mét so với vị trí của Khufu và thiết kế góc nghiêng dốc hơn một chút (53 độ). Kết quả là gì? Nếu bạn đứng ở Giza chụp ảnh check-in, bạn sẽ luôn thấy kim tự tháp của Khafre (cái ở giữa, vẫn còn giữ được cái chóp đá vôi bóng loáng trên đỉnh) có vẻ to và cao hơn kim tự tháp của Khufu! Mọi người thường nhầm cái ở giữa là Đại kim tự tháp. Chỉ bằng một mẹo đánh lừa thị giác, Khafre đã giữ được thể diện mà vẫn tiết kiệm được cả đống tiền.
Nhưng di sản khét nhất của Khafre không phải là kim tự tháp, mà là một con quái vật đá khổng lồ nằm canh gác phía trước khu lăng mộ: Đại Nhân Sư (The Great Sphinx).
Khi thợ đá của Khufu đẽo gọt xong cao nguyên Giza, họ để lại một khối đá vôi khổng lồ, hình dáng hơi lồi lõm và chất lượng khá kém. Khafre nhìn thấy khối đá vướng víu này, thay vì đập bỏ, ông ra lệnh cho thợ điêu khắc tạc nó thành một bức tượng đầu người mình sư tử khổng lồ dài 73m, cao 20m. Thân sư tử tượng trưng cho sức mạnh vô song của mặt trời, còn cái đầu đội khăn trùm Nemes hoàng gia chính là khuôn mặt của Khafre.
Bức tượng Nhân Sư này sừng sững nằm đó, hướng ánh mắt tĩnh lặng về phía Đông, đón bình minh mọc lên từ bờ bên kia sông Nile, như một vị thần gác cổng trung thành bảo vệ giấc ngủ vĩnh hằng cho các vị tiên đế. Và nhân tiện giải oan luôn. Rất nhiều lời đồn nói rằng quân đội của Napoleon Bonaparte khi đến Ai Cập đã dùng đại bác bắn rụng mũi của Nhân Sư. Đây là sự bịa đặt! Các bức vẽ của du khách châu Âu thực hiện trước khi Napoleon sinh ra đã cho thấy Nhân Sư bị mất mũi rồi. Thủ phạm thực sự có thể là một kẻ cuồng tín tôn giáo vào thế kỷ 14 đã đập phá mũi của tượng vì cho rằng đó là tượng tà giáo.
Nhiều thế kỷ sau (thời Tân Vương quốc), tượng Nhân Sư bị cát vùi lấp đến tận cổ. Một hoàng tử tên là Thutmose IV trong lúc đi săn đã ngủ gật dưới bóng râm của đầu Nhân Sư. Trong giấc mơ, Thần Mặt trời hiện lên và bảo: "Hãy cào lớp cát đang làm ta nghẹt thở ra, ta sẽ cho con làm Pharaoh". Tỉnh dậy, Thutmose hì hục huy động người đi xúc cát, giải cứu Nhân Sư và sau này ông làm Pharaoh thật. Ông đã cho khắc câu chuyện này lên tấm Bia Giấc Mơ đặt ngay giữa hai chân trước của bức tượng.
7. Menkaure và sự hạ nhiệt của cơn sốt kim tự tháp
Vị vua thứ ba xây lăng mộ ở Giza là Menkaure, con trai của Khafre. Nếu bạn nhìn vào toàn cảnh Giza, bạn sẽ thấy ngạc nhiên: Kim tự tháp của Menkaure bé xíu! Nó chỉ cao vỏn vẹn 65 mét, bằng chưa tới một nửa chiều cao của ông nội Khufu. Thể tích của nó chỉ bằng khoảng 1/10 so với Đại kim tự tháp.
Tại sao lại có sự sụt giảm quy mô thảm hại đến vậy? Chẳng lẽ vương triều đã hết tiền? Nông dân đình công? Hay Menkaure là một ông vua khiêm tốn?
Các nhà sử học cho rằng có hai nguyên nhân chính. Thứ nhất, có lẽ nền kinh tế Ai Cập quả thực đã bắt đầu cảm thấy sức ép. Xây hai ngọn núi đá khổng lồ trong vỏn vẹn nửa thế kỷ đã vắt kiệt quá nhiều tài nguyên, nhân lực và gỗ (để làm xe trượt, con lăn, thuyền). Dù đất nước có giàu đến đâu thì sự nhiệt tình của dân chúng cũng có giới hạn. Thứ hai, quan trọng hơn là sự thay đổi về hệ tư tưởng tôn giáo. Bắt đầu từ thời Menkaure, sự tập trung thờ cúng không còn dồn 100% vào bản thân vị Pharaoh đã chết dưới lòng kim tự tháp nữa, mà chuyển hướng sang tôn vinh Thần Mặt trời Ra. Các pharaoh bắt đầu dành nhiều ngân sách hơn để xây dựng các Ngôi đền thờ Thần Mặt trời xa hoa và các quần thể nhà nguyện phức tạp chứa đầy những bức tượng điêu khắc cực kỳ tinh xảo. Kim tự tháp thu nhỏ lại, nhưng nghệ thuật điêu khắc tượng lại đạt đỉnh cao rực rỡ dưới thời Menkaure. Những bức tượng khắc họa Menkaure đứng cùng nữ thần Hathor bằng đá diorite đen cứng như thép là những kiệt tác nghệ thuật đỉnh cao của nhân loại.
Menkaure chơi bài tuy không to nhưng phải xịn. Dù kim tự tháp lùn, nhưng ông yêu cầu ốp 16 lớp đá dưới cùng của kim tự tháp bằng loại đá granite đỏ cực kỳ đắt đỏ và siêu cứng nhập từ Aswan, thay vì dùng đá vôi trắng Tura. Ngặt nỗi, Menkaure chết đột ngột khi mới ốp được vài lớp, nên con trai ông là Shepseskaf phải vội vàng hoàn thiện phần trên bằng gạch bùn cho rẻ.
***
Đứng trên cao nguyên Giza ngày nay, nhìn 3 ngọn kim tự tháp sừng sững tạc vào nền trời xanh thẳm, thứ chúng ta nhìn thấy là đỉnh cao chói lọi nhất của một nền văn minh ở kỷ nguyên Cổ Vương quốc.
Khufu, Khafre và Menkaure đã dùng quyền lực tuyệt đối của mình, kết hợp với bộ máy quan liêu siêu phàm và sự nhẫn nại của hàng vạn nông dân, để viết lên một bản thiên tình ca bằng đá thách thức cả cái chết và thời gian. Có một câu ngạn ngữ Ả Rập rất hay: "Con người sợ thời gian, nhưng thời gian lại sợ các kim tự tháp". Giza chính là bằng chứng thép cho câu nói đó.
Nhưng mọi bữa tiệc đều phải tàn, mọi đỉnh cao đều sẽ có sườn dốc đi xuống. Khi quyền lực của các Pharaoh bắt đầu bị chia sẻ cho giới tư tế và các quan lại địa phương, khi những biến đổi khí hậu khắc nghiệt kéo đến làm khô cạn dòng sông Nile, thì ngai vàng rực rỡ được xây bằng đá tảng này cũng bắt đầu lung lay rạn nứt. Cổ Vương quốc hùng mạnh sắp sửa đối mặt với một màn tự hủy đau đớn nhất.