- Biển số
- OF-822088
- Ngày cấp bằng
- 6/11/22
- Số km
- 951
- Động cơ
- 802,892 Mã lực
Lịch sử Ai Cập (10): Hatshepsut và đế chế thương mại vĩ đại
Sau khi chàng trai trẻ Ahmose I đánh đuổi bọn ngoại bang Hyksos, thống nhất đất nước và mở ra thời kỳ Tân Vương quốc, các Pharaoh Ai Cập thuộc Vương triều thứ 18 mang trong mình một tâm lý: "Phòng thủ tốt nhất là tấn công". Họ liên tục vác quân đi đập các nước láng giềng để mở rộng bờ cõi, tạo ra một Đế quốc hùng mạnh và giàu nứt đố đổ vách.
Nhưng giữa cái thời đại mà các ông vua thi nhau gồng cơ bắp, vung gươm múa giáo đi chinh phạt, lại xuất hiện một nhân vật đi ngược lại hoàn toàn với số đông. Một người không thích máu me, chỉ thích kiếm tiền, xây nhà đẹp và làm kinh tế. Đáng kinh ngạc hơn, đó lại là một người phụ nữ!
Bà là Hatshepsut, vị Pharaoh thứ năm của Vương triều thứ 18, một trong những nữ hoàng quyền lực và thành công nhất mọi thời đại.
1. Ví đây đổi phận làm trai được
Để hiểu tại sao Hatshepsut lại vĩ đại, chúng ta phải lật lại gia phả nhà bà một chút.
Hatshepsut vốn sinh ra đã ngậm thìa vàng. Bà là con gái của Pharaoh Thutmose I với người vợ cả là Hoàng hậu Ahmose Nefertari. Mang trong mình dòng máu hoàng gia thuần khiết nhất, cao quý nhất, nhưng ở cái xã hội phụ quyền thời bấy giờ, con gái thì vẫn chỉ là con gái. Ngai vàng mặc định phải thuộc về đàn ông.
Thế là, khi Thutmose I qua đời, người được chọn lên nối ngôi lại là Thutmose II, con trai của tiên vương với một người vợ lẽ tên là Mutnofret. Để hợp thức hóa ngai vàng và giữ gìn dòng máu thần thánh của hoàng tộc, Thutmose II bắt buộc phải cưới một người mang dòng máu chính thống. Và người đó không ai khác chính là cô em gái cùng cha khác mẹ của mình: Hatshepsut. Lúc đó, bà mới chỉ là một cô bé 12 tuổi!
Hãy tưởng tượng cảm giác của Hatshepsut: Mình là công chúa cành vàng lá ngọc, huyết thống cao quý hơn hẳn, vậy mà phải hạ mình làm vợ của ông anh trai cùng cha khác mẹ, đứng nhìn ông ta ngồi chễm chệ trên ngai vàng lẽ ra mình có phần. Nhưng phận nữ nhi thời cổ đại, bà đành ngậm đắng nuốt cay chấp nhận.
Cuộc hôn nhân của họ trôi qua êm đềm nhưng ngắn ngủi. Thutmose II là một ông vua khá mờ nhạt và yếu ớt. Ông trị vì được vài năm thì băng hà vào năm 1479 TCN.
Rắc rối bắt đầu ập đến từ đây. Hatshepsut và Thutmose II chỉ sinh được một cô con gái tên là Neferure. Ngai vàng Ai Cập lại một lần nữa rơi vào cảnh thiếu vắng người thừa kế dòng đích. Theo luật cũ, triều đình đành lôi một cậu bé con của Thutmose II với một cung phi cấp thấp lên làm vua. Cậu bé đó chính là Thutmose III.
Vấn đề là lúc lên ngôi, Thutmose III mới chỉ là một đứa trẻ vắt mũi chưa sạch, tròn 2 tuổi! Một cậu bé 2 tuổi thì biết cai trị cái gì?
Với tư cách là vợ cả của tiên vương và là người mang huyết thống hoàng gia thuần khiết nhất, Hatshepsut nghiễm nhiên bước lên vũ đài chính trị với vai trò Nhiếp chính vương để điều hành đất nước thay cho thằng con chồng nhỏ tuổi.
Trong vài năm đầu, Hatshepsut diễn vai Nhiếp chính vương vô cùng xuất sắc. Bà quản lý đất nước một cách êm thấm, xử lý việc triều chính đâu ra đấy. Nhưng càng làm, bà càng nhận ra một sự thật: "Khoan đã, mình có năng lực, mình có huyết thống cao quý, mình nắm giữ quyền lực thực tế. Tại sao mình chỉ là kẻ thế thân? Tại sao mình không thể tự làm sếp tổng?"
Thế là, bằng một cú bẻ lái ngoạn mục chưa từng có trong lịch sử, Hatshepsut không thèm làm Nhiếp chính vương nữa. Bà chính thức tuyên bố mình là Pharaoh của toàn cõi Ai Cập, cai trị với tư cách ngang hàng (thậm chí là vượt trội hơn) so với cậu con chồng Thutmose III.
2. Màn PR chấn động lịch sử: Nữ thần mang râu giả
Làm nữ vương thì Ai Cập đã từng có, nhưng đều dùng cách xưng hô linh hoạt, còn tự xưng làm Pharaoh thì lại là chuyện động trời. Bạn phải hiểu rằng, trong hệ tư tưởng của người Ai Cập cổ đại, Pharaoh là hiện thân của thần Horus trên mặt đất. Vai trò của Pharaoh mang tính nam giới một cách mặc định. Một người phụ nữ ngồi lên ngai vàng sẽ phá vỡ khái niệm Ma'at (sự cân bằng và trật tự của vũ trụ).
Biết rõ những rào cản chính trị và tôn giáo này, Hatshepsut đã vận dụng trí thông minh tuyệt đỉnh của mình để thực hiện một chiến dịch "Quan hệ công chúng" và tẩy não quần chúng xuất sắc nhất thế giới cổ đại.
Đầu tiên, bà giải quyết vấn đề "Huyết thống thần thánh". Bà hạ lệnh cho thợ điêu khắc khắc lên các bức tường đền thờ một câu chuyện thần thoại về sự ra đời của mình. Theo đó, mẹ của bà (Hoàng hậu Ahmose Nefertari) đã được đích thân Vua của các vị thần là Thần Amun-Ra ghé thăm trong đêm. Thần Amun-Ra đã hóa thân thành Thutmose I, ăn nằm với mẹ bà và từ đó sinh ra Hatshepsut. Bằng cách này, bà dõng dạc tuyên bố với cả nước: "Ta không chỉ là con của tiên vương, ta là con gái ruột của Thần Mặt Trời Amun-Ra! Sự cai trị của ta là do Thần linh chỉ định!" Hơn nữa, bà còn nắm giữ chức vụ tôn giáo tối cao "Người vợ của Thần Amun", khiến tiếng nói của bà mang sức nặng thần thánh vô song.
Thứ hai, bà giải quyết vấn đề giới tính. Trong những năm đầu cai trị, các bức tượng vẫn tạc Hatshepsut với hình dáng của một người phụ nữ xinh đẹp, mặc váy nữ hoàng. Dù luôn tự xưng mình là phụ nữ trong các văn bản, nhưng theo thời gian, để dân chúng và giới tinh hoa chấp nhận quyền uy tuyệt đối của mình, Hatshepsut quyết định chuyển giới trên mặt trận truyền thông.
Bà ra lệnh cho các nhà điêu khắc phải tạc tượng và vẽ hình bà y hệt như một Pharaoh nam giới đích thực. Trên các bức tượng khổng lồ và phù điêu, Hatshepsut xuất hiện với một thân hình nam giới cơ bắp, cởi trần, mặc chiếc váy ngắn (kilt) truyền thống của các pharaoh nam, đội vương miện Nemes và đặc biệt nhất là đeo bộ râu cằm giả, biểu tượng quyền lực tối cao của các vị vua Ai Cập. Cho đến nay, bà là nữ Pharaoh duy nhất trong lịch sử tự gắn biểu tượng chiếc râu giả này lên hình ảnh của mình.
Chiến dịch PR này hiệu quả đến mức kinh ngạc. Quần chúng Ai Cập nhanh chóng chấp nhận hình tượng "Ông Vua" mang hình hài nữ giới này.
3. Bậc thầy kinh tế và chuyến thám hiểm huyền thoại đến xứ Punt
Khi ngai vàng đã vững như bàn thạch, Hatshepsut bắt đầu vạch ra đường lối phát triển quốc gia. Các vua trước và sau thời bà thường thích vác quân đội đi đánh đấm, cướp bóc để thể hiện sức mạnh. Nhưng Hatshepsut lại có tư duy của một nữ doanh nhân đại tài: Chiến tranh thì tốn kém và rủi ro, tại sao không dùng hòa bình và ngoại giao thương mại để làm giàu cho đất nước?
Dưới sự cai trị hơn 20 năm của bà, Ai Cập trải qua một thời kỳ thái bình thịnh trị hiếm có. Thay vì đốt tiền vào vũ khí, bà đổ tiền vào thương mại quốc tế, tái thiết lập các tuyến đường buôn bán vốn bị đứt gãy do cuộc xâm lược của người Hyksos trước đây.
Đỉnh cao chói lọi nhất trong sự nghiệp kinh tế của Hatshepsut chính là chuyến thám hiểm đến vùng đất Punt huyền bí.
Xứ Punt ở đâu không rõ, ngày nay người ta cho là ở khu vực sừng châu Phi, khoảng Somalia hoặc Eritrea hiện đại, chỉ biết đối với người Ai Cập thì đó giống như một vùng đất thần tiên. Đó là nguồn cung cấp những mặt hàng xa xỉ phẩm mà giới quý tộc và tư tế Ai Cập cực kỳ thèm khát.
Vào khoảng năm thứ 9 trị vì, Hatshepsut đã tổ chức một hạm đội gồm 5 chiếc tàu buôn khổng lồ, mỗi chiếc dài hàng chục mét, căng buồm vượt Biển Đỏ, tiến về phía nam để đến xứ Punt. Đứng đầu phái đoàn là viên quan đại thần Nehsi.
Khi đến nơi, đoàn thương nhân Ai Cập đã trao đổi vũ khí, trang sức để lấy về một khối lượng của cải khổng lồ. Và những món hàng họ mang về Ai Cập đã khiến cả thủ đô Thebes phải lác mắt: Ngà voi, vàng khối, gỗ mun, da báo, những con khỉ đầu chó và báo gấm còn sống.
Nhưng thứ quý giá nhất, thứ khiến Hatshepsut tự hào nhất, chính là trầm hương và mộc dược. Người Ai Cập dùng trầm hương và mộc dược cực kỳ nhiều trong việc cúng tế thần linh và ướp xác. Đỉnh cao của độ chịu chơi là Hatshepsut không chỉ mua nhựa cây trầm hương, mà hạm đội của bà còn bứng nguyên bầu đất của 31 cây trầm còn sống, chất lên tàu chở về Ai Cập để trồng ngay trong sân đền thờ của bà. Đây được coi là nỗ lực cấy ghép thực vật ngoại lai được ghi chép sớm nhất trong lịch sử nhân loại!
Lợi nhuận khổng lồ từ những chuyến hải trình này đã làm ngân khố Ai Cập ngập trong vàng bạc, cung cấp cho Hatshepsut một nguồn tài chính vô tận để thực hiện đam mê tiếp theo của mình: Xây dựng.
4. Đỉnh cao của nghệ thuật kiến trúc: Đền thờ Deir el-Bahari
Có tiền trong tay, Hatshepsut lập tức biến Ai Cập thành một đại công trường xây dựng. Bà là một trong những nhà xây dựng vĩ đại nhất của Ai Cập cổ đại. Bà cho dựng những cặp cột đá Obelisk khổng lồ bằng đá granite đỏ tại đền Karnak, bọc vàng trên đỉnh để mỗi sáng mặt trời chiếu vào sẽ tỏa sáng rực rỡ khắp kinh thành.
Nhưng kiệt tác để đời của bà, công trình khiến kiến trúc sư thời nay cũng phải trầm trồ bái phục, chính là Đền thờ tưởng niệm tại Deir el-Bahari, nằm ở bờ Tây sông Nile, đối diện kinh đô Thebes.
Ngôi đền này được người Ai Cập gọi là Djeser-Djeseru (ảnh), Thánh địa của những Thánh địa, được thiết kế bởi kiến trúc sư thiên tài Senenmut (người được cho là người tình của bà). Đền Deir el-Bahari được tạc một nửa vào vách núi đá vôi dốc đứng. Nó có cấu trúc gồm ba tầng sân thượng xếp bậc thang đi lên, kết nối bằng những con dốc dài, được bao quanh bởi những hàng cột đá thon gọn và thanh thoát.
Bao quanh ngôi đền từng là những khu vườn xanh mướt được tưới tiêu cẩn thận, chính là nơi bà đem trồng 31 cây trầm hương lấy về từ xứ Punt. Dọc theo các bức tường của ngôi đền, Hatshepsut đã cho các nghệ nhân điêu khắc lại toàn bộ câu chuyện về sự ra đời thần thánh của mình, cũng như toàn cảnh chuyến thám hiểm vĩ đại đến xứ Punt, giống như một cuốn truyện tranh khổng lồ bằng đá. Tòa nhà này toát lên vẻ đẹp thanh tao, hài hòa với thiên nhiên, phản ánh đúng tính cách trị quốc chuộng hòa bình và thẩm mỹ tinh tế của bà.
5. Đứa con ghẻ trong bóng tối
Suốt hơn 20 năm Hatshepsut làm mưa làm gió trên ngai vàng, làm giàu cho đất nước và xây dựng những đền đài kỳ vĩ, thì cậu con chồng Thutmose III đang ở đâu?
Thực ra, Hatshepsut không hề giam lỏng hay hãm hại Thutmose III. Bà đủ thông minh để biết rằng giữ lại cậu bé là cách để củng cố tính chính danh của hoàng tộc. Trong lúc bà bận rộn điều hành chính quốc, bà đã gửi Thutmose III vào quân đội. Tại đây, Thutmose III được rèn luyện thể lực, học chiến thuật quân sự, trở thành một chiến binh thực thụ.
Vào khoảng năm 1458 TCN, Hatshepsut qua đời ở độ tuổi khoảng 50.
Ngay khi bà nhắm mắt xuôi tay, Thutmose III, lúc này đã là một thanh niên trưởng thành và một vị tướng dạn dày sương gió, chính thức lấy lại toàn bộ quyền lực cai trị. Có lẽ vì bị kìm nén quá lâu dưới cái bóng khổng lồ của bà mẹ kế, à không phải, là mẹ cả mới đúng chứ nhỉ, Thutmose III đã dùng toàn bộ những gì học được trong quân đội để xả sự bứt rứt của mình ra ngoài biên giới. Ông phát động tới 17 chiến dịch quân sự, mở rộng bờ cõi Ai Cập đến mức cực đại (từ Syria ở phía Bắc đến tận thác nước thứ tư của sông Nile ở Nubia phía Nam). Nhờ những chiến công vô tiền khoáng hậu đó, Thutmose III được giới sử học ưu ái gọi là "Napoleon của Ai Cập cổ đại".
Tuy nhiên, có một chi tiết cực kỳ bí ẩn và gây tranh cãi về mối quan hệ giữa Thutmose III và Hatshepsut. Khoảng 20 năm sau khi Hatshepsut qua đời, một chiến dịch xóa sổ ký ức đã được tiến hành trên khắp Ai Cập. Tên của Hatshepsut bị đục bỏ khỏi các bức tường đền thờ, các tượng điêu khắc mang hình bà bị đập nát hoặc ném xuống hố rác, hình ảnh của bà bị cạo sạch nhằm xóa bỏ hoàn toàn sự tồn tại của nữ Pharaoh này khỏi lịch sử.
Nhiều người từng cho rằng đây là đòn trả thù tàn độc của cậu con chồng Thutmose III vì thù hận chuyện bị cướp ngôi. Tuy nhiên, các học giả hiện đại lại có cái nhìn khác: Nếu Thutmose III thực sự hận bà, ông ta đã đập phá đền đài của bà ngay ngày đầu lên ngôi chứ không đợi đến tận 20 năm sau. Rất có thể, việc xóa bỏ hình ảnh của Hatshepsut ở cuối đời Thutmose III mang động cơ chính trị: Ông muốn đảm bảo sự truyền ngôi suôn sẻ cho con trai ruột của mình (Amenhotep II), bằng cách xóa bỏ tiền lệ về một người phụ nữ có thể nắm giữ ngai vàng của các Pharaoh nam giới, tránh để các bà hậu cung đời sau lấy Hatshepsut ra làm gương mà cướp quyền.
Mặc dù những bức tượng bị đập nát, nhưng những khối đá tảng của ngôi đền Deir el-Bahari thì vẫn còn đó. Tên tuổi của bà dù bị cạo bỏ nhưng không thể bị lãng quên. Hatshepsut đã chứng minh cho cả thế giới cổ đại thấy rằng: Một người phụ nữ không những có thể gánh vác trọng trách của một vị vua, mà còn có thể làm điều đó tốt hơn, giàu có hơn và rực rỡ hơn rất nhiều đấng nam nhi khác.
***
Với di sản giàu có và nền móng vững chắc do Hatshepsut để lại, cộng với tài thao lược quân sự của Thutmose III, Vương triều thứ 18 đã bước lên đỉnh cao danh vọng không thể cản bước.
Nhưng bạn biết đấy, khi người ta quá rảnh rỗi và giàu có, họ thường hay nảy sinh những ý tưởng kỳ quặc. Sau thế hệ của Hatshepsut và Thutmose III vài đời, Ai Cập sẽ chào đón một ông vua ngáo ngơ nhất lịch sử: Một kẻ dám lật đổ toàn bộ hệ thống thần linh hàng ngàn năm của Ai Cập, đập đi xây lại tôn giáo, dời đô ra giữa sa mạc và sở hữu một gu thẩm mỹ nghệ thuật ngoài hành tinh.
Trong chương tiếp theo chúng ta sẽ cùng đi gặp vị Pharaoh dị giáo này nhé.
Sau khi chàng trai trẻ Ahmose I đánh đuổi bọn ngoại bang Hyksos, thống nhất đất nước và mở ra thời kỳ Tân Vương quốc, các Pharaoh Ai Cập thuộc Vương triều thứ 18 mang trong mình một tâm lý: "Phòng thủ tốt nhất là tấn công". Họ liên tục vác quân đi đập các nước láng giềng để mở rộng bờ cõi, tạo ra một Đế quốc hùng mạnh và giàu nứt đố đổ vách.
Nhưng giữa cái thời đại mà các ông vua thi nhau gồng cơ bắp, vung gươm múa giáo đi chinh phạt, lại xuất hiện một nhân vật đi ngược lại hoàn toàn với số đông. Một người không thích máu me, chỉ thích kiếm tiền, xây nhà đẹp và làm kinh tế. Đáng kinh ngạc hơn, đó lại là một người phụ nữ!
Bà là Hatshepsut, vị Pharaoh thứ năm của Vương triều thứ 18, một trong những nữ hoàng quyền lực và thành công nhất mọi thời đại.
1. Ví đây đổi phận làm trai được
Để hiểu tại sao Hatshepsut lại vĩ đại, chúng ta phải lật lại gia phả nhà bà một chút.
Hatshepsut vốn sinh ra đã ngậm thìa vàng. Bà là con gái của Pharaoh Thutmose I với người vợ cả là Hoàng hậu Ahmose Nefertari. Mang trong mình dòng máu hoàng gia thuần khiết nhất, cao quý nhất, nhưng ở cái xã hội phụ quyền thời bấy giờ, con gái thì vẫn chỉ là con gái. Ngai vàng mặc định phải thuộc về đàn ông.
Thế là, khi Thutmose I qua đời, người được chọn lên nối ngôi lại là Thutmose II, con trai của tiên vương với một người vợ lẽ tên là Mutnofret. Để hợp thức hóa ngai vàng và giữ gìn dòng máu thần thánh của hoàng tộc, Thutmose II bắt buộc phải cưới một người mang dòng máu chính thống. Và người đó không ai khác chính là cô em gái cùng cha khác mẹ của mình: Hatshepsut. Lúc đó, bà mới chỉ là một cô bé 12 tuổi!
Hãy tưởng tượng cảm giác của Hatshepsut: Mình là công chúa cành vàng lá ngọc, huyết thống cao quý hơn hẳn, vậy mà phải hạ mình làm vợ của ông anh trai cùng cha khác mẹ, đứng nhìn ông ta ngồi chễm chệ trên ngai vàng lẽ ra mình có phần. Nhưng phận nữ nhi thời cổ đại, bà đành ngậm đắng nuốt cay chấp nhận.
Cuộc hôn nhân của họ trôi qua êm đềm nhưng ngắn ngủi. Thutmose II là một ông vua khá mờ nhạt và yếu ớt. Ông trị vì được vài năm thì băng hà vào năm 1479 TCN.
Rắc rối bắt đầu ập đến từ đây. Hatshepsut và Thutmose II chỉ sinh được một cô con gái tên là Neferure. Ngai vàng Ai Cập lại một lần nữa rơi vào cảnh thiếu vắng người thừa kế dòng đích. Theo luật cũ, triều đình đành lôi một cậu bé con của Thutmose II với một cung phi cấp thấp lên làm vua. Cậu bé đó chính là Thutmose III.
Vấn đề là lúc lên ngôi, Thutmose III mới chỉ là một đứa trẻ vắt mũi chưa sạch, tròn 2 tuổi! Một cậu bé 2 tuổi thì biết cai trị cái gì?
Với tư cách là vợ cả của tiên vương và là người mang huyết thống hoàng gia thuần khiết nhất, Hatshepsut nghiễm nhiên bước lên vũ đài chính trị với vai trò Nhiếp chính vương để điều hành đất nước thay cho thằng con chồng nhỏ tuổi.
Trong vài năm đầu, Hatshepsut diễn vai Nhiếp chính vương vô cùng xuất sắc. Bà quản lý đất nước một cách êm thấm, xử lý việc triều chính đâu ra đấy. Nhưng càng làm, bà càng nhận ra một sự thật: "Khoan đã, mình có năng lực, mình có huyết thống cao quý, mình nắm giữ quyền lực thực tế. Tại sao mình chỉ là kẻ thế thân? Tại sao mình không thể tự làm sếp tổng?"
Thế là, bằng một cú bẻ lái ngoạn mục chưa từng có trong lịch sử, Hatshepsut không thèm làm Nhiếp chính vương nữa. Bà chính thức tuyên bố mình là Pharaoh của toàn cõi Ai Cập, cai trị với tư cách ngang hàng (thậm chí là vượt trội hơn) so với cậu con chồng Thutmose III.
2. Màn PR chấn động lịch sử: Nữ thần mang râu giả
Làm nữ vương thì Ai Cập đã từng có, nhưng đều dùng cách xưng hô linh hoạt, còn tự xưng làm Pharaoh thì lại là chuyện động trời. Bạn phải hiểu rằng, trong hệ tư tưởng của người Ai Cập cổ đại, Pharaoh là hiện thân của thần Horus trên mặt đất. Vai trò của Pharaoh mang tính nam giới một cách mặc định. Một người phụ nữ ngồi lên ngai vàng sẽ phá vỡ khái niệm Ma'at (sự cân bằng và trật tự của vũ trụ).
Biết rõ những rào cản chính trị và tôn giáo này, Hatshepsut đã vận dụng trí thông minh tuyệt đỉnh của mình để thực hiện một chiến dịch "Quan hệ công chúng" và tẩy não quần chúng xuất sắc nhất thế giới cổ đại.
Đầu tiên, bà giải quyết vấn đề "Huyết thống thần thánh". Bà hạ lệnh cho thợ điêu khắc khắc lên các bức tường đền thờ một câu chuyện thần thoại về sự ra đời của mình. Theo đó, mẹ của bà (Hoàng hậu Ahmose Nefertari) đã được đích thân Vua của các vị thần là Thần Amun-Ra ghé thăm trong đêm. Thần Amun-Ra đã hóa thân thành Thutmose I, ăn nằm với mẹ bà và từ đó sinh ra Hatshepsut. Bằng cách này, bà dõng dạc tuyên bố với cả nước: "Ta không chỉ là con của tiên vương, ta là con gái ruột của Thần Mặt Trời Amun-Ra! Sự cai trị của ta là do Thần linh chỉ định!" Hơn nữa, bà còn nắm giữ chức vụ tôn giáo tối cao "Người vợ của Thần Amun", khiến tiếng nói của bà mang sức nặng thần thánh vô song.
Thứ hai, bà giải quyết vấn đề giới tính. Trong những năm đầu cai trị, các bức tượng vẫn tạc Hatshepsut với hình dáng của một người phụ nữ xinh đẹp, mặc váy nữ hoàng. Dù luôn tự xưng mình là phụ nữ trong các văn bản, nhưng theo thời gian, để dân chúng và giới tinh hoa chấp nhận quyền uy tuyệt đối của mình, Hatshepsut quyết định chuyển giới trên mặt trận truyền thông.
Bà ra lệnh cho các nhà điêu khắc phải tạc tượng và vẽ hình bà y hệt như một Pharaoh nam giới đích thực. Trên các bức tượng khổng lồ và phù điêu, Hatshepsut xuất hiện với một thân hình nam giới cơ bắp, cởi trần, mặc chiếc váy ngắn (kilt) truyền thống của các pharaoh nam, đội vương miện Nemes và đặc biệt nhất là đeo bộ râu cằm giả, biểu tượng quyền lực tối cao của các vị vua Ai Cập. Cho đến nay, bà là nữ Pharaoh duy nhất trong lịch sử tự gắn biểu tượng chiếc râu giả này lên hình ảnh của mình.
Chiến dịch PR này hiệu quả đến mức kinh ngạc. Quần chúng Ai Cập nhanh chóng chấp nhận hình tượng "Ông Vua" mang hình hài nữ giới này.
3. Bậc thầy kinh tế và chuyến thám hiểm huyền thoại đến xứ Punt
Khi ngai vàng đã vững như bàn thạch, Hatshepsut bắt đầu vạch ra đường lối phát triển quốc gia. Các vua trước và sau thời bà thường thích vác quân đội đi đánh đấm, cướp bóc để thể hiện sức mạnh. Nhưng Hatshepsut lại có tư duy của một nữ doanh nhân đại tài: Chiến tranh thì tốn kém và rủi ro, tại sao không dùng hòa bình và ngoại giao thương mại để làm giàu cho đất nước?
Dưới sự cai trị hơn 20 năm của bà, Ai Cập trải qua một thời kỳ thái bình thịnh trị hiếm có. Thay vì đốt tiền vào vũ khí, bà đổ tiền vào thương mại quốc tế, tái thiết lập các tuyến đường buôn bán vốn bị đứt gãy do cuộc xâm lược của người Hyksos trước đây.
Đỉnh cao chói lọi nhất trong sự nghiệp kinh tế của Hatshepsut chính là chuyến thám hiểm đến vùng đất Punt huyền bí.
Xứ Punt ở đâu không rõ, ngày nay người ta cho là ở khu vực sừng châu Phi, khoảng Somalia hoặc Eritrea hiện đại, chỉ biết đối với người Ai Cập thì đó giống như một vùng đất thần tiên. Đó là nguồn cung cấp những mặt hàng xa xỉ phẩm mà giới quý tộc và tư tế Ai Cập cực kỳ thèm khát.
Vào khoảng năm thứ 9 trị vì, Hatshepsut đã tổ chức một hạm đội gồm 5 chiếc tàu buôn khổng lồ, mỗi chiếc dài hàng chục mét, căng buồm vượt Biển Đỏ, tiến về phía nam để đến xứ Punt. Đứng đầu phái đoàn là viên quan đại thần Nehsi.
Khi đến nơi, đoàn thương nhân Ai Cập đã trao đổi vũ khí, trang sức để lấy về một khối lượng của cải khổng lồ. Và những món hàng họ mang về Ai Cập đã khiến cả thủ đô Thebes phải lác mắt: Ngà voi, vàng khối, gỗ mun, da báo, những con khỉ đầu chó và báo gấm còn sống.
Nhưng thứ quý giá nhất, thứ khiến Hatshepsut tự hào nhất, chính là trầm hương và mộc dược. Người Ai Cập dùng trầm hương và mộc dược cực kỳ nhiều trong việc cúng tế thần linh và ướp xác. Đỉnh cao của độ chịu chơi là Hatshepsut không chỉ mua nhựa cây trầm hương, mà hạm đội của bà còn bứng nguyên bầu đất của 31 cây trầm còn sống, chất lên tàu chở về Ai Cập để trồng ngay trong sân đền thờ của bà. Đây được coi là nỗ lực cấy ghép thực vật ngoại lai được ghi chép sớm nhất trong lịch sử nhân loại!
Lợi nhuận khổng lồ từ những chuyến hải trình này đã làm ngân khố Ai Cập ngập trong vàng bạc, cung cấp cho Hatshepsut một nguồn tài chính vô tận để thực hiện đam mê tiếp theo của mình: Xây dựng.
4. Đỉnh cao của nghệ thuật kiến trúc: Đền thờ Deir el-Bahari
Có tiền trong tay, Hatshepsut lập tức biến Ai Cập thành một đại công trường xây dựng. Bà là một trong những nhà xây dựng vĩ đại nhất của Ai Cập cổ đại. Bà cho dựng những cặp cột đá Obelisk khổng lồ bằng đá granite đỏ tại đền Karnak, bọc vàng trên đỉnh để mỗi sáng mặt trời chiếu vào sẽ tỏa sáng rực rỡ khắp kinh thành.
Nhưng kiệt tác để đời của bà, công trình khiến kiến trúc sư thời nay cũng phải trầm trồ bái phục, chính là Đền thờ tưởng niệm tại Deir el-Bahari, nằm ở bờ Tây sông Nile, đối diện kinh đô Thebes.
Ngôi đền này được người Ai Cập gọi là Djeser-Djeseru (ảnh), Thánh địa của những Thánh địa, được thiết kế bởi kiến trúc sư thiên tài Senenmut (người được cho là người tình của bà). Đền Deir el-Bahari được tạc một nửa vào vách núi đá vôi dốc đứng. Nó có cấu trúc gồm ba tầng sân thượng xếp bậc thang đi lên, kết nối bằng những con dốc dài, được bao quanh bởi những hàng cột đá thon gọn và thanh thoát.
Bao quanh ngôi đền từng là những khu vườn xanh mướt được tưới tiêu cẩn thận, chính là nơi bà đem trồng 31 cây trầm hương lấy về từ xứ Punt. Dọc theo các bức tường của ngôi đền, Hatshepsut đã cho các nghệ nhân điêu khắc lại toàn bộ câu chuyện về sự ra đời thần thánh của mình, cũng như toàn cảnh chuyến thám hiểm vĩ đại đến xứ Punt, giống như một cuốn truyện tranh khổng lồ bằng đá. Tòa nhà này toát lên vẻ đẹp thanh tao, hài hòa với thiên nhiên, phản ánh đúng tính cách trị quốc chuộng hòa bình và thẩm mỹ tinh tế của bà.
5. Đứa con ghẻ trong bóng tối
Suốt hơn 20 năm Hatshepsut làm mưa làm gió trên ngai vàng, làm giàu cho đất nước và xây dựng những đền đài kỳ vĩ, thì cậu con chồng Thutmose III đang ở đâu?
Thực ra, Hatshepsut không hề giam lỏng hay hãm hại Thutmose III. Bà đủ thông minh để biết rằng giữ lại cậu bé là cách để củng cố tính chính danh của hoàng tộc. Trong lúc bà bận rộn điều hành chính quốc, bà đã gửi Thutmose III vào quân đội. Tại đây, Thutmose III được rèn luyện thể lực, học chiến thuật quân sự, trở thành một chiến binh thực thụ.
Vào khoảng năm 1458 TCN, Hatshepsut qua đời ở độ tuổi khoảng 50.
Ngay khi bà nhắm mắt xuôi tay, Thutmose III, lúc này đã là một thanh niên trưởng thành và một vị tướng dạn dày sương gió, chính thức lấy lại toàn bộ quyền lực cai trị. Có lẽ vì bị kìm nén quá lâu dưới cái bóng khổng lồ của bà mẹ kế, à không phải, là mẹ cả mới đúng chứ nhỉ, Thutmose III đã dùng toàn bộ những gì học được trong quân đội để xả sự bứt rứt của mình ra ngoài biên giới. Ông phát động tới 17 chiến dịch quân sự, mở rộng bờ cõi Ai Cập đến mức cực đại (từ Syria ở phía Bắc đến tận thác nước thứ tư của sông Nile ở Nubia phía Nam). Nhờ những chiến công vô tiền khoáng hậu đó, Thutmose III được giới sử học ưu ái gọi là "Napoleon của Ai Cập cổ đại".
Tuy nhiên, có một chi tiết cực kỳ bí ẩn và gây tranh cãi về mối quan hệ giữa Thutmose III và Hatshepsut. Khoảng 20 năm sau khi Hatshepsut qua đời, một chiến dịch xóa sổ ký ức đã được tiến hành trên khắp Ai Cập. Tên của Hatshepsut bị đục bỏ khỏi các bức tường đền thờ, các tượng điêu khắc mang hình bà bị đập nát hoặc ném xuống hố rác, hình ảnh của bà bị cạo sạch nhằm xóa bỏ hoàn toàn sự tồn tại của nữ Pharaoh này khỏi lịch sử.
Nhiều người từng cho rằng đây là đòn trả thù tàn độc của cậu con chồng Thutmose III vì thù hận chuyện bị cướp ngôi. Tuy nhiên, các học giả hiện đại lại có cái nhìn khác: Nếu Thutmose III thực sự hận bà, ông ta đã đập phá đền đài của bà ngay ngày đầu lên ngôi chứ không đợi đến tận 20 năm sau. Rất có thể, việc xóa bỏ hình ảnh của Hatshepsut ở cuối đời Thutmose III mang động cơ chính trị: Ông muốn đảm bảo sự truyền ngôi suôn sẻ cho con trai ruột của mình (Amenhotep II), bằng cách xóa bỏ tiền lệ về một người phụ nữ có thể nắm giữ ngai vàng của các Pharaoh nam giới, tránh để các bà hậu cung đời sau lấy Hatshepsut ra làm gương mà cướp quyền.
Mặc dù những bức tượng bị đập nát, nhưng những khối đá tảng của ngôi đền Deir el-Bahari thì vẫn còn đó. Tên tuổi của bà dù bị cạo bỏ nhưng không thể bị lãng quên. Hatshepsut đã chứng minh cho cả thế giới cổ đại thấy rằng: Một người phụ nữ không những có thể gánh vác trọng trách của một vị vua, mà còn có thể làm điều đó tốt hơn, giàu có hơn và rực rỡ hơn rất nhiều đấng nam nhi khác.
***
Với di sản giàu có và nền móng vững chắc do Hatshepsut để lại, cộng với tài thao lược quân sự của Thutmose III, Vương triều thứ 18 đã bước lên đỉnh cao danh vọng không thể cản bước.
Nhưng bạn biết đấy, khi người ta quá rảnh rỗi và giàu có, họ thường hay nảy sinh những ý tưởng kỳ quặc. Sau thế hệ của Hatshepsut và Thutmose III vài đời, Ai Cập sẽ chào đón một ông vua ngáo ngơ nhất lịch sử: Một kẻ dám lật đổ toàn bộ hệ thống thần linh hàng ngàn năm của Ai Cập, đập đi xây lại tôn giáo, dời đô ra giữa sa mạc và sở hữu một gu thẩm mỹ nghệ thuật ngoài hành tinh.
Trong chương tiếp theo chúng ta sẽ cùng đi gặp vị Pharaoh dị giáo này nhé.