Ui sao bác prado chụp cái anh cuối đẹp quá trời lun!
Như 1 nhiếp ảnh chuyên nghiệp ấy.
hok bit các pác thế nào chứ em năm nào cũng vậy, mỗi năm 1 lần lên vùng Tây bắc để hít thở kk ở đó.
Trông ảnh của pác em thấy có 1 cảm giác thật khó diễn tả,hình như là nỗi nhớ người tình ấy. );:-//