Buồn quá các cụ mợ ạ, em vừa cãi nhau với vợ 1 trận, lần này thật sự em cảm thấy muốn dứt khoát 1 lần.
Em ko cờ bạc/rượu chè/gái gú, cũng rất ít tụ tập bạn bè XH, chủ yếu dành thời gian cho gđ (Do tính em chỉ thích quanh quẩn ở nhà chơi với các con). Thú vui của e chỉ là cafe (với gđ); hát hò karaoke/thỉnh thoảng chơi game ở nhà.
2 Vc có nhà có xe, con trai/con gái đủ cả. Việc nhà e tự thấy còn làm nhiều hơn vợ, mua sắm quần áo, đồ đạc cho gđ chủ yếu em (đàn ông) mày mò đi mua cho con cái.
Thu nhập em luôn luôn >> vợ.
Nhà e tương đối khá, nhà vợ = con số 0 (sau khi cưới e mới tìm hiểu trước bố vợ cờ bạc nên trắng tay, nhưng sau đó ô bố vợ tuyệt nhiên ko dính dáng cờ bạc, tu chí lao động nên em khá quí). Mẹ em cũng giúp đỡ 2 vợ chồng, nhà vợ thì chằng giúp đỡ đc gì (tài chính 0; trông cháu 0 - e biết hoàn cảnh nhà vợ nên cũng chẳng ko kêu ca bao h) nhưng vợ e lại luôn tìm cách nói xấu mẹ em, kiểu nói mẹ em khác máu tanh lòng....Em cũng tìm cách dĩ hòa vi quí, xuề xòa cho qua nhưng nói thật cũng cảm thấy khó chịu. Thật kì lạ khi vợ em có kiểu so sánh em với người này người kia, kiểu vợ e có thể lấy được người khá hơn em về 1 mặt nào đó

)
Nhưng ko hiểu sao vợ em luôn thích gây sự, làm cho em khó chịu, kiểu cố tình làm cho e điên tiết, nổi sung lên trước mặt con cái...Từ trước đã thế, cãi nhau nhiều lần nhưng sau e nghĩ vì con cái nên cũng mặc kệ, tự mình tìm niềm vui.
Lẽ ra nghỉ lễ tết mấy ngày cả nhà vui vẻ, chẳng có chuyện gì mà mặt mày lúc nào cũng xưng xỉa, tìm cách gây sự với em...Em cũng mặc kệ, nhưng trưa nay e ko thể nhịn được nữa.
Cưới nhau 15 năm nhưng em thích ăn gì, mặc gì hầu như ko biết, nhiều khi e cảm giác còn cố tình làm ngược lại kiểu như trêu ngươi em.
Ly hôn thì thật sự còn lắm vấn đề quá các cụ mợ ạ, e thấy các con vẫn vui vẻ hạnh phúc nhưng thật sự em thấy mệt mỏi và nản quá các cụ ạ.