- Biển số
- OF-151495
- Ngày cấp bằng
- 3/8/12
- Số km
- 13,263
- Động cơ
- 500,630 Mã lực
Bài này trên Cafe F có khá là nhiều thông tin và ý kiến:
TS Nguyễn Đình Cung: Việt Nam thực hiện tham vọng lớn, phải chấp nhận đánh đổi
"Đổi mới 2.0" phức tạp hơn nhiều so với lần một, bởi vì cơ chế phân bổ nguồn lực hiện tại gắn liền với rất nhiều quyền lợi và nhóm lợi ích. Cải cách lần một phần lớn là "Win – Win", còn cải cách lần hai lại là "Win – Lose", xã hội được lợi thì sẽ có những nhóm phải mất đi quyền lợi.
..
Thách thức lớn của "Đổi mới 2.0" nằm ở chỗ phải tháo được những nút thắt đang làm méo mó cơ chế phân bổ nguồn lực.
Nút thắt đầu tiên là đất đai. Nếu đất đai và bất động sản vẫn chủ yếu là nơi giữ tài sản, tìm kiếm chênh lệch giá và địa tô, thì rất khó nói đến hiệu quả phân bổ nguồn lực. Nếu chúng ta muốn chuyển sang mô hình tăng trưởng dựa vào năng suất, khoa học công nghệ và đổi mới sáng tạo, thì trước hết phải xử lý được méo mó này.
Nút thắt thứ hai là dòng vốn tín dụng. Khi đất đai trở thành kênh sinh lời hấp dẫn nhất, dòng vốn tất yếu sẽ chảy vào đó thay vì chảy vào sản xuất. Nếu tín dụng vẫn bị hút vào bất động sản, thì doanh nghiệp sản xuất sẽ thiếu vốn, còn khoa học công nghệ sẽ chỉ dừng ở khẩu hiệu. Muốn thay đổi, phải đổi lại động lực lợi ích: làm cho đầu cơ kém hấp dẫn hơn, và đầu tư vào sản xuất, đổi mới sáng tạo trở nên đáng làm hơn.
Theo tôi, điều này hoàn toàn có thể làm được. Vấn đề không phải là không có công cụ, mà là có quyết tâm hay không. Ví dụ, thuế bất động sản là một công cụ rất quan trọng để giảm động cơ đầu cơ, khiến chi phí giữ bất động sản trở nên đắt đỏ, buộc các chủ thể từ bỏ việc đầu cơ. Đây là cơ chế thị trường, không phải mệnh lệnh hành chính.
TS Nguyễn Đình Cung: Việt Nam thực hiện tham vọng lớn, phải chấp nhận đánh đổi
"Đổi mới 2.0" phức tạp hơn nhiều so với lần một, bởi vì cơ chế phân bổ nguồn lực hiện tại gắn liền với rất nhiều quyền lợi và nhóm lợi ích. Cải cách lần một phần lớn là "Win – Win", còn cải cách lần hai lại là "Win – Lose", xã hội được lợi thì sẽ có những nhóm phải mất đi quyền lợi.
..
Thách thức lớn của "Đổi mới 2.0" nằm ở chỗ phải tháo được những nút thắt đang làm méo mó cơ chế phân bổ nguồn lực.
Nút thắt đầu tiên là đất đai. Nếu đất đai và bất động sản vẫn chủ yếu là nơi giữ tài sản, tìm kiếm chênh lệch giá và địa tô, thì rất khó nói đến hiệu quả phân bổ nguồn lực. Nếu chúng ta muốn chuyển sang mô hình tăng trưởng dựa vào năng suất, khoa học công nghệ và đổi mới sáng tạo, thì trước hết phải xử lý được méo mó này.
Nút thắt thứ hai là dòng vốn tín dụng. Khi đất đai trở thành kênh sinh lời hấp dẫn nhất, dòng vốn tất yếu sẽ chảy vào đó thay vì chảy vào sản xuất. Nếu tín dụng vẫn bị hút vào bất động sản, thì doanh nghiệp sản xuất sẽ thiếu vốn, còn khoa học công nghệ sẽ chỉ dừng ở khẩu hiệu. Muốn thay đổi, phải đổi lại động lực lợi ích: làm cho đầu cơ kém hấp dẫn hơn, và đầu tư vào sản xuất, đổi mới sáng tạo trở nên đáng làm hơn.
Theo tôi, điều này hoàn toàn có thể làm được. Vấn đề không phải là không có công cụ, mà là có quyết tâm hay không. Ví dụ, thuế bất động sản là một công cụ rất quan trọng để giảm động cơ đầu cơ, khiến chi phí giữ bất động sản trở nên đắt đỏ, buộc các chủ thể từ bỏ việc đầu cơ. Đây là cơ chế thị trường, không phải mệnh lệnh hành chính.
