Bữa nay mấy bố con em lên sân bay để đón mẹ tụi nhỏ. Em chợt nhớ về những ngày cuối tháng 5 của năm 2003, cách đây đúng tròn 23 năm. Đợt đó em cũng ra sân bay để đón mẹ tụi nhỏ. Mới trước đó có vài tháng, khi những ngày cuối cùng của năm Nhâm Ngọ, chuẩn bị để qua năm Quý Mùi, em tiễn mẹ tụi nhỏ bay về Việt Nam. Khi đó chúng em mới quen nhau được khoảng 1 năm, nhưng vì tình hình sức khỏe của cô ấy không được tốt, cần phải mổ mà không có bảo hiểm y tế, người thân thì chỉ có chị họ ở bên này, người đã làm giấy tờ đón cô ấy sang Séc.
Chi phí nằm viện và phí phẫu thuật nếu không có bảo hiểm y tế sẽ rất tốn kém, dự toán ít nhất là khoảng 30 ngàn USD thời điểm đó. Thế nên sau khi bàn bạc với người nhà ở Việt Nam thì mọi người quyết định để cô ấy quay về Việt Nam rồi mọi cái tính tiếp sau. Ít ra về tới Việt Nam còn có bố mẹ, anh chị em gia đình ruột thịt quan tâm chăm sóc, chứ ở bên đây không có bảo hiểm y tế thì sẽ rất nguy hiểm.
Hơn nữa bảo hiểm y tế ở Séc là bắt buộc, nếu không có bảo hiểm y tế thì sẽ không thể gia hạn visa 2 năm được nữa. Cô ấy vì có bệnh, lại đã được đăng ký trong hồ sơ bệnh nhân có bệnh mạn tính trên hệ thống y tế Séc, nên các hãng bảo hiểm đều từ chối ký hợp đồng. Ngoại trừ khi cô ấy nằm trong diện bảo trợ của nhà nước, như có thẻ thường trú hoặc có quốc tịch Séc. Còn không thì các hãng bảo hiểm sẽ từ chối đối với 1 người đang có bệnh như vậy, và con đường duy nhất là sẽ phải rời khỏi Séc.
Trước khi cô ấy rời khỏi Séc, em có động viên và hứa với cô ấy rằng, khi cô ấy về Việt Nam, ở bên này, em sẽ cố gắng tìm cách lách luật để làm thẻ bảo hiểm y tế cho cô ấy. Bằng bất cứ giá nào, tốn kém ra sao em cũng sẽ lo được, để cô ấy có thể sớm quay lại Séc phẫu thuật và điều trị căn bệnh Crohn đang hành hạ cô ấy. Thú thật là khi đó em cũng chỉ biết an ủi cô ấy như vậy, chứ cũng không có niềm tin là sẽ lo được thẻ bảo hiểm cho cô ấy. Đến người thật việc thật khi còn đang ở chính ngay trên đất Séc, mà em đã tìm đủ mọi cách, còn không làm được. Huống hồ khi cô ấy đã phải rời Séc để về Việt Nam, thì cơ hội thực hiện việc đó càng mịt mù hơn.
Có lẽ cô ấy cũng không thật sự tin tưởng lời hứa khi đó của em. Tụi em cũng chỉ quen nhau gần 1 năm, đa số thời gian đó cô ấy lại nằm viện điều trị, tình cảm giữa chúng em nếu có chắc chỉ là thương cảm nhiều hơn là tình yêu. Trong khi đó em cũng vẫn đang chưa dứt điểm được mối quan hệ tình cảm với người bạn gái bên Ba Lan. Khi đó em cũng đã trao đổi thẳng thắn với người bạn gái trước, là hiện tại tình cảm của em đang dành cho người con gái khác. Em muốn tụi em dừng lại để mọi chuyện không phức tạp hơn nữa. Em biết người con gái bị em phụ bạc ấy rất đau khổ và không cam tâm, nhưng em cũng chẳng biết phải làm sao, chỉ biết tự trách bản thân là em thật sự đã quá phũ phàng.
Cuộc đời nhiều khi đã được một Đấng huyền bí nào đó sắp đặt, để rồi chỉ 3 tháng sau kể từ khi mẹ tụi nhỏ về Việt Nam, từ một sự tình cờ mà em được giúp đỡ làm ra thẻ bảo hiểm y tế xịn, mang thông tin của cô ấy, dành cho công nhân của 1 nhà máy tại Praha. Thời điểm đó CH Séc mới tách ra chưa được chục năm, nên mọi thứ vẫn đang trong thời kỳ quá độ. Có những thứ vẫn có thể mua được bằng tiền mà bất chấp mọi hậu quả.
Sau khi em gửi thẻ bảo hiểm cùng quyển hộ chiếu của cô ấy trở lại Việt Nam cho chính chủ (trước đó cô ấy có gửi hộ chiếu sang Séc để em lo liệu hồ sơ giấy tờ), cô ấy và gia đình phấn khởi lắm. Bởi khi đó chỉ có con đường phẫu thuật cắt bỏ đại tràng là lựa chọn duy nhất của cô ấy, và chỉ có ở Séc thì việc được điều trị lâu dài là có cơ hội thành hiện thực. Chứ nếu mổ và điều trị ở Việt Nam, khi đó sẽ là gánh nặng cho cả gia đình, có khi hậu quả còn không thể hình dung được, nhất là với người trẻ tuổi như cô ấy.
Khi biết em có ý định đón cô ấy quay lại Séc để làm phẫu thuật, Bố Mẹ em đã kiên quyết ngăn cản. Ông Bà sợ em sẽ đi xa hơn trong chuyện tình cảm với cô ấy, rồi cuộc đời sau này của tụi em sẽ khó có tương lai tươi sáng. Em hiểu Ông Bà không sai khi đưa ra quyết định đó, nhưng về tình cảm thì người trong cuộc thường mù quáng và bất chấp tất cả. Tính em lại cố chấp nên khi biết không thể lay chuyển được quyết định của em, Ông Bà đành bay về Việt Nam và trực tiếp tới gặp cô ấy và Bố Mẹ của cô ấy tại nhà riêng ở một huyện của tỉnh Nam Định. Nhưng rồi Ông Bà cũng không thể ngăn cản được quyết định của em.
Mặc kệ những khổ sở của Ông Bà khi có thằng con trai ngang bướng là em, em vẫn xác định phải đón cô ấy quay lại Séc bằng bất cứ giá nào. Bạn bè em cả ở bên này lẫn ở Việt Nam, sau khi được Ông Bà nhờ cậy, đều đã khuyên nhủ em, nhưng em cũng bỏ hết ngoài tai. Ngày 30 tháng 5 năm 2003, cô ấy đã đặt chân lại đất nước CH Séc này. Em đón cô ấy ở sân bay với bó hoa hồng và nụ cười rạng rỡ. Tụi em sau đó chuyển về ký túc xá của em trên Praha, chứ không về nhà Ông Bà. Tụi em cũng chỉ gọi điện hỏi thăm và thông báo tình hình để Ông Bà biết, nhằm hạn chế xung đột khi gặp mặt trực tiếp.
Tới tháng 9 năm 2003 thì cô ấy được tiến hành giải phẫu cắt bỏ đại tràng và làm van hậu môn giả ở thành bụng. Bắt đầu từ thời điểm đó cô ấy phải sống 1 cuộc sống không còn như người bình thường được nữa, nhưng có lẽ với cô ấy, cuộc sống dù có thế nào thì vẫn luôn đáng được trân trọng và xứng đáng được sống. Cuộc đời cùng sự may mắn đã luôn đồng hành cùng cô ấy.
Sau này, vì để có được PR thường trú nhân, qua đó có được thẻ bảo hiểm y tế dịch vụ công bắt buộc của Séc vĩnh viễn, mà tụi em quyết định sinh con. Cháu trai đầu của tụi em được sinh ra từ sự toan tính của tụi em. Cháu chưa ra đời đã phải mang trong người trọng trách cứu rỗi cuộc đời của mẹ cháu, nhờ có luật nhân đạo của Séc. Thậm chí sau này khi mang thai, em và mẹ tụi nhỏ có lần còn xảy ra xích mích, tới nỗi em từng mở lời nói cô ấy đi phá thai. Ơn Trời, sau đó mọi việc đã không đi theo hướng tồi tệ và em vẫn luôn mãi mang trong lòng sự hối hận vì từng có ý định và lời nói độc ác như vậy.
Thấm thoắt đã tròn đúng 23 năm, giờ nhóc lớn đã là sinh viên đại học ngành hàng không, nhóc nhỡ thì đã là học viên ngành điện hoá tự động CNC, nhóc bé cũng đã chuẩn bị lên lớp 8. Cùng trải qua quá nhiều thăng trầm trong cuộc sống, đến thời điểm này có thể nói gia đình tụi em đã tạm yên ổn và bình an, dù trên pháp luật em và mẹ tụi nhỏ đã không còn là vợ chồng.
Giờ này cùng các con đi đón mẹ của tụi nhỏ, cảm nhận tình cảm của các con dành cho mẹ, em thấy mình thật sự hạnh phúc. Em cũng chỉ mong những điều đơn giản như lại có thời gian để cùng mẹ tụi nhỏ xem phim ngôn tình, cùng trao đổi những cảm xúc trước những diễn biến của từng nhân vật. Tụi em cũng đang xem giở bộ phim Một đời một kiếp, nên chắc sẽ sớm cùng nhau xem nốt. Còn cả 1 list dài những bộ phim cũng như những điểm đến mà tụi em muốn có mặt cùng với nhau.
Cảm ơn Diễn đàn đã cho em cơ hội để chia sẻ những cảm xúc trong lòng. Cảm ơn Gia đình và Cuộc đời vẫn luôn đẹp mãi bên em.
P/S: chiều nay bố con em còn ra sân bóng để cổ vũ cho đội FC Rokycany, đến tối thì ra quán để xem trận Chung kết C1, thế nên luôn có rất nhiều niềm vui luôn đang chờ đợi ở phía trước

(nhưng có thể buồn vì kết quả không như ý ạ

, cuộc đời luôn là vậy, không ai biết trước được tương lai, miễn là chúng ta luôn vui vẻ vững bước bên nhau.)