Chính xác là mợ đang tu tại gia!Em có cái này băn khoăn, định mở thớt mới nhưng sợ lạc chủ đề, nên em về đây.
Chuyện là từ khi còn đi học cho đến lúc đi làm, ra xã hội... em vẫn bình thường như bao người khác, kiểu là chan hoà, hoà đồng, tham gia mọi hoạt động của tập thể, nếu ko muốn nói là có những khi còn đứng đầu, cầm cờ. Tuy nhiên, trong và sau những cuộc vui, có lúc trong thâm tâm em thường thấy rất trống trải, và thậm chí ngoài miệng thì cười nhưng bên trong trống rỗng vô cùng. Có đôi lần em tham gia cho có mặt rồi khi đang cao trào em tự động rút lui về phòng lấy lý do đau đầu, mệt, về trước. Rất nhiều lần em ko tham gia trọn vẹn một chương trình nào.
Ấy là khi còn trẻ. Sau này khi bắt đầu ngoài 4-5x, em ko còn ngại dư luận (bạn bè, nơi làm việc) nữa. Ko thích là em ko đi, kể cả sếp có nói dưới dạng thuyết phục nhưng em vẫn ko đi. Bạn bè thì mấy năm nay em out gần như hết các hội nhóm. Chúng nó cứ sợ em trầm cảm, động viên rủ rê này nọ nhưng em vẫn say no
Đến bây giờ, suy nghĩ về việc sống và chơi một mình của em, ko chỉ manh nha nữa mà rõ nét hơn. Bên cạnh nghĩa vụ và trách nhiệm với gđ, con cái, thì em cũng nhen nhóm việc chuẩn bị cs riêng cho mình. Em thấy rất nhẹ nhàng với điều đó, dù trong gđ nhiều khi mọi người cũng thấy có gì đó sai sai.
Có một điều như này. Hồi còn trẻ, tình cờ có một người xem bói cho em, và nói em có căn tu. Hồi đó em cười, trong lòng có vẻ ko tin, vì cuộc sống sôi động đang giang tay chào đón. Nhưng đến bây giờ, đôi lúc em giật mình nghĩ lại, phải chăng thế thật? Chứ ko dưng mọi cảm hứng về xã hội trong em nó cứ dần dần tắt lịm. Bổ sung là em cũng dời bỏ công việc có giao tiếp xã hội mấy năm nay rồi, chỉ loanh quanh trong nhà, mà em cũng ko thấy buồn gì cả.
Vậy có phải là thế ko ạ cụ mợ, là em đang tu tại gia hay là gì ạ,
Nhưng đừng nặng nề về ngôn ngữ, bởi tu chỉ là hành vi sửa lại, chấn chỉnh lại lời nói, hành động cho phù hợp với sức khỏe, tuổi tác, hoàn cảnh mà thôi. Em thấy, những người không nặng cơm áo gạo tiền, khi thay đổi cơ địa do tuổi tác và kịp nhận ra sự thay đổi đó để điều chỉnh lại là những người tỉnh táo đấy mợ, tu là vậy.
Khi sức sống, ham muốn nó không hừng hực được nữa, thì quay lại nhìn vào trong mình là hợp lẽ tự nhiên thôi mợ, và nếu mợ không buồn khi ở 1 mình, thì đó cũng là một thành công đấy. Đối nghịch với thành công của tuổi dậy thì là gây được chú ý của nhiều người, thành công tuổi này là có ít người liên quan để giữ bình yên, tạng như hết mùa xuân trổ hoa thì cũng phải đến mùa thu tàng, thôi mà. Gọi là Tu hay không, không quan trọng lắm, nhưng điều chỉnh mình (lời nói, hành vi) để thanh thản là hơn; mợ cứ thấy ngủ dậy mọi việc nhẹ nhàng, thiên nhiên xung quanh đẹp, là OK rồi.
Em cũng vậy, không quá để ý đến bên ngoài, sống đơn giản, làm những điều mình thích một mình, đôi khi đơn giản là ấm trà, cốc cà phê, đi phượt…mệt thì nghỉ, chứ ham vui quá, ồn ào lại mệt, báu gì, khà khà