Năm 1513, Pizarro lẽo đẽo theo Balboa băng qua eo đất Panama, trèo đèo lội suối để rồi trở thành một trong những người châu Âu đầu tiên nhìn thấy Thái Bình Dương. Nghe thì oai, nhưng thực ra lúc ấy ông này vẫn chỉ là một thằng lính quèn, chưa có gì trong tay ngoài mộng đổi đời.
Sang năm 1514, thời thế xoay chiều, Pedro Arias Dávila được bổ nhiệm làm thống đốc mới, Balboa – sếp cũ – lập tức thành cái gai trong mắt cấp trên. Pizarro thì đánh hơi rất nhanh, thấy bên nào có lợi là theo bên đó. Trong mấy năm tiếp theo, ông ta trở thành tay chân thân tín của Dávila, được chia đất, chia thổ dân, chia gia súc, nói chung là bắt đầu phất lên chút đỉnh.
Đến khi Dávila quyết định xử Balboa, ông ta gọi Pizarro đi bắt. Với tham vọng của mình, Pizarro không chần chừ, đích thân đi bắt Balboa. Balboa bị chặt đầu, còn Pizarro thì được thưởng công, ngồi ghế thị trưởng kiêm thẩm phán Panama từ năm 1519 đến 1523.
Trong quãng thời gian làm quan này, Pizarro bắt đầu nghe phong thanh ở phía Nam có một đế chế giàu có, vàng bạc nhiều (đế chế Inca). Lại thêm ông anh họ Hernán Cortés vừa ở Mexico đập tan đế chế Aztec, một bước thành danh. Thế là Pizarro bắt đầu mất ngủ, trong đầu chỉ có một ý nghĩ:
thằng kia làm được, tao cũng làm được.
Pizarro bắt tay với Diego de Almagro, người lo tiền, lính, thuyền, và Hernando de Luque, người lo giấy tờ pháp lý. Almagro sau này mâu thuẫn sau sắc với Pizarror và cả hai đều là nạn nhân của vòng xoáy thù hận. Almagro bị 2 người em của Pizarror sát hại trong trận chiến ở Cusco, còn bản thân Pizarror thì lại bị chính con của Almagro giết hại ngay lại Lima để báo thù cho cha. Nhưng đó là chuyện về sau, lúc này cả bọn vẫn còn anh anh em em, hăm hở kéo nhau đi săn đế chế.
Lần 1: Tháng 11 năm 1524, Pizarro dẫn theo 80 người và 4 con ngựa lên đường lần đầu. Đi chưa ấm chỗ đã gặp thời tiết xấu, đói khát, thổ dân thì không hiền như mơ. Đoàn mò mẫm dọc bờ Thái Bình Dương, chỉ tới được Colombia là tơi tả. Đỉnh điểm là Almagro ăn một mũi tên mù luôn một mắt, thế là cả bọn cắm đầu quay về Panama, tay trắng hoàn tay trắng.
Lần 2: Không bỏ cuộc, tháng 3 năm 1526, Pizarro lại kéo thêm người, thêm thuyền, làm chuyến thứ hai. Lần này đi xa hơn, chia quân làm hai: Pizarro ở lại lục lọi vùng bờ biển đầm lầy nguy hiểm, còn Almagro quay về Panama xin thêm quân. Trong lúc ấy, thuyền trưởng Bartolomé Ruiz vượt xích đạo, bắt gặp một chiếc bè của người bản địa từ Tumbes. Trên bè có vải vóc, đồ gốm và cả vàng bạc, ngọc lục bảo, làm cả đám mắt sáng như đèn pha. Lần đầu tiên, tin đồn về một đế chế giàu có có bằng chứng hẳn hoi, không phải chuyện chém gió.
Cả đoàn hưng phấn kéo xuống Atacames (Ecuador), nơi đã thuộc quyền Inca. Nhưng vừa tới nơi là tỉnh ngay: người Inca đông, kỷ luật, không dễ bắt nạt. Thấy mùi không ổn, người Tây Ban Nha quyết định không tiến sâu, Almagro lại quay về Panama xin tiếp viện, còn Pizarro thì kẹt lại.
Mười ba người nổi tiếng
Lúc này, thống đốc mới Panama là Pedro de los Ríos thấy thất bại liên miên nên ra lệnh cho tàu tới đón Pizarro về nước, coi như dẹp mẹ cuộc thám hiểm. Nhưng Pizarro thì không chịu. Đến đảo Gallo, ông ta vạch một đường trên cát và nói:
"Bên này là Panama và nghèo đói, bên kia là Peru và vàng bạc; ai là đàn ông Castile thì tự chọn". Kết quả là chỉ có 13 người dám ở lại. Họ về sau được gọi là “Mười ba người nổi tiếng”, còn lại thì lặng lẽ quay về Panama.
Mười ba người đó phải đóng thuyền thô sơ, trôi dạt lên đảo Gorgona, chịu đói chịu khổ suốt bảy tháng trời. Sau nhiều lần Luque năn nỉ, Panama miễn cưỡng cho thêm một con tàu. Almagro và Luque quay lại Gorgona, hội quân với Pizarro rồi tiếp tục đi thẳng về phía Nam, lần này quyết không quay đầu nữa.
Tháng 4 năm 1528, họ đặt chân tới Tumbes, vùng đất khiến người Tây Ban Nha mở cờ trong bụng. Dân bản địa đón tiếp tử tế, có lương thực, có nhà cửa, có trật tự đàng hoàng. Lần đầu tiên Pizarro nhìn thấy llama, ông ta gọi luôn là “lạc đà cỡ nhỏ”. Quan trọng hơn, ông nghe kể về một vị vua cực kỳ quyền lực và một đế chế rộng lớn phía sau. Lúc này thì Pizarro biết chắc:
mỏ vàng thật sự ở ngay trước mặt.
Cả đoàn quay về Panama để chuẩn bị cho cú đánh cuối cùng. Trên đường về, Pizarro khôn ngoan để lại hai người học phong tục và ngôn ngữ bản địa, đồng thời mang theo hai cậu bé Peru sang Panama học tiếng Tây Ban Nha. Những chi tiết tưởng nhỏ này về sau lại trở thành vũ khí cực mạnh, giúp ông ta chinh phục Inca thành công.
Chuyến đi thứ hai tuy chưa chiếm được đế chế nào, nhưng nó đã chứng minh một điều không thể chối cãi: ở phía Nam thật sự tồn tại một đế chế giàu có, tổ chức chặt chẽ và đủ hấp dẫn để Pizarro sẵn sàng đánh đổi tất cả – kể cả bạn bè, máu và mạng sống.
_DSF5560 by
Hieu Tran, on Flickr