• [Thông báo] Hiện tại diễn đàn gặp lỗi đồng bộ dữ liệu và đang được khắc phục. Mong cụ/mợ thông cảm.

[Funland] Liệu có kiếp sau

lovevalley

Xe buýt
Biển số
OF-878720
Ngày cấp bằng
5/4/25
Số km
540
Động cơ
16,635 Mã lực
Nơi ở
Hà Lội
Theo đúng tinh thần Of , năm mới chúc mợ có bạn mới , đối tác mới - khà khà :))
Em là nam cụ ơi. Giờ nhìn gấy xinh cũng thích. Cơ mà được bà cả cho phép lấy vợ 2 cũng không muốn.
 

ctth

Xe tải
Biển số
OF-650194
Ngày cấp bằng
12/5/19
Số km
445
Động cơ
113,323 Mã lực
Liệu có kiếp sau không? Câu hỏi ấy đã theo nhân loại từ buổi bình minh của ý thức. Người ta hỏi khi đứng trước quan tài người thân, khi lặng nhìn một ánh hoàng hôn sắp tắt, hay khi chính bản thân mình đối diện những chấn động của sinh tử. Nó không chỉ là sự tò mò, mà còn là tiếng vọng sâu xa của một nỗi khắc khoải muôn đời: đời người này rồi sẽ ra sao, và liệu tất cả có biến mất như tro tàn trong gió?

Phật giáo nhìn câu hỏi ấy không như một vấn đề để tranh luận, mà như một sự thật để quán chiếu. Trong lời dạy của Đức Phật, sinh tử không phải là hai điểm đầu – cuối cứng nhắc, mà là một dòng chảy liên tục của nhân quả. Cái gọi là “ta” hôm nay chỉ là một hợp thể tạm bợ của thân và tâm, được kết thành từ vô số nhân duyên. Khi hơi thở cuối cùng dừng lại, thân xác trở về với đất, nước, gió, lửa; nhưng dòng tâm thức – chứa đựng toàn bộ những dấu ấn của hành động, lời nói, ý nghĩ – vẫn tiếp tục vận hành, tìm một cảnh giới mới tương hợp để tái sinh.

Sự tiếp nối ấy không phải là một linh hồn bất biến đi từ đời này sang đời khác, mà giống như ngọn lửa chuyền từ cây đuốc này sang cây đuốc khác: không phải ngọn lửa cũ nguyên vẹn, nhưng là một sự liên tục không gián đoạn, được nuôi bởi nhiên liệu của nghiệp. Trong cái nhìn này, kiếp sau không phải là điều “có thể” hay “không thể”, mà là một hệ quả tất yếu khi nhân quả chưa dừng, khi tập khí và nghiệp lực vẫn còn.

Dẫu vậy, câu hỏi về kiếp sau không chỉ tồn tại trong kinh sách. Có những hiện tượng trong đời khiến người chưa từng biết giáo lý luân hồi cũng phải ngẫm nghĩ. Đó là những câu chuyện trẻ thơ chưa từng đặt chân tới một vùng đất nào đó nhưng lại kể vanh vách từng góc phố, từng chi tiết của một đời sống đã qua; là những con người ngay từ khi mới sinh đã mang những tài năng thiên bẩm hoặc những nỗi sợ vô lý, như thể được thừa hưởng từ một ký ức nào đó xa xăm. Khoa học hiện đại chưa thể lý giải trọn vẹn những hiện tượng ấy, nhưng chúng gợi mở rằng, có thể đời sống của ta không chỉ gói gọn trong vài chục năm hữu hạn.

Nếu có kiếp sau, câu hỏi kế tiếp là: ta sẽ đi về đâu? Phật giáo trả lời giản dị: về đâu hoàn toàn do ta hôm nay. Một tâm đầy tham lam, giận dữ, si mê sẽ dẫn ta đến những cảnh giới tương ứng với bóng tối ấy. Một tâm giàu từ bi, trí tuệ, và hành động thiện lành sẽ mở ra những nẻo sáng. Kiếp sau không phải chuyện để mơ mộng hoặc hù dọa, mà là lời nhắc nhở rằng từng ý nghĩ, lời nói, việc làm trong hiện tại đều là hạt giống, sẽ nảy mầm trong tương lai.

Nhưng giả sử có người không tin vào kiếp sau, thì sao? Điều ấy cũng không làm mất đi giá trị của việc sống thiện. Nếu không có kiếp sau, đời này lại càng quý, vì nó là cơ hội duy nhất để ta yêu thương, cống hiến, và sống một đời ý nghĩa. Người sống thiện lương, dù không chờ đợi phần thưởng ở đời sau, vẫn có một hiện tại an ổn, một tâm hồn nhẹ nhõm, và một dấu ấn đẹp đẽ trong lòng người khác.

Chính vì vậy, tin hay không tin vào kiếp sau, con đường khôn ngoan nhất vẫn là sống tỉnh thức, sống thiện lành. Đối với người học Phật, niềm tin vào sự tiếp nối của nghiệp không phải để trốn tránh hiện tại, mà để sống trọn vẹn từng phút giây, vì biết rằng tương lai – dù là kiếp sau hay chỉ là khoảnh khắc tiếp theo – đều bắt nguồn từ giây phút này.

Người tu hành không tìm câu trả lời cho “kiếp sau” bằng lý luận suông. Câu trả lời nằm ngay trong đời sống tỉnh thức. Khi thấy rõ vô thường, ta không còn bám chấp vào hình hài, danh lợi; khi thấy rõ nhân quả, ta không còn dám buông thả tâm mình theo những khởi niệm xấu ác. Mỗi ngày đều trở thành một bước chuẩn bị cho chuyến đi xa hơn.

Nhiều người sợ chết vì nghĩ rằng đó là sự chấm hết. Thực ra, cái chết chỉ là một cánh cửa, và đằng sau cánh cửa ấy là một cảnh giới mới – sáng hay tối tùy theo hành trang ta mang theo. Hành trang ấy không phải vàng bạc hay danh vọng, mà là nghiệp và tâm của ta. Cũng như người lữ khách, muốn đến nơi an lành thì ngay từ bây giờ phải chọn đúng đường, tích đủ lương thực, tránh mọi bước sai.

Sau nhiều năm tu tập, với tôi, câu hỏi “Liệu có kiếp sau không?” đã trở nên giản dị. Không phải vì tôi tìm được bằng chứng khoa học tuyệt đối, mà vì tôi đã thấy rõ mối nối giữa từng khoảnh khắc. Trong một ngày, một suy nghĩ sân giận có thể kéo theo hàng loạt lời nói, hành động gây hại; một ý niệm từ bi có thể mở ra bao nhiêu điều lành. Nếu ngay trong đời này, từng ý niệm đã nối tiếp và dẫn ta đến kết quả khác nhau, thì cả chuỗi đời nối tiếp nhau cũng vận hành theo nguyên lý ấy.

Cho nên, thay vì chỉ tìm câu trả lời, hãy để chính đời sống của mình là câu trả lời. Sống sao để nếu có kiếp sau, ta không hối hận; nếu không có kiếp sau, ta vẫn đã sống một đời xứng đáng. Khi ấy, kiếp này hay kiếp sau đều trở nên nhẹ nhàng, bởi tâm ta đã an trụ trong chánh niệm, và mỗi bước đi đã là về nhà.
 

DungPhuong0712

Xe tăng
Biển số
OF-860767
Ngày cấp bằng
5/6/24
Số km
1,877
Động cơ
1,173,980 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội Phố
Chết là hết
Làm gì có kiếp sau hay kiếp trước
 

Gionam72

Xe lăn
Biển số
OF-814644
Ngày cấp bằng
22/6/22
Số km
13,834
Động cơ
1,266,959 Mã lực
Tuổi
41
Ngày xưa ngây thơ. Có lời hẹn ước ở kiếp sau với NYC. Giờ tính sao đây các cụ?
 

Johnny Cupcakes

Xe điện
Biển số
OF-435046
Ngày cấp bằng
6/7/16
Số km
3,999
Động cơ
244,561 Mã lực
Tin buồn là có mỗi kiếp này thôi
 

stevevuxx

Xe buýt
Biển số
OF-738009
Ngày cấp bằng
2/8/20
Số km
859
Động cơ
79,579 Mã lực
Kiếp thì có nhưng không phải như mọi người đang hiểu kiểu như tôi là ông A, chết đi tái sinh thành ông B. Nếu đơn giản như thế thì thế giới đầu năm 1900 có 1 tỷ người, giờ lên hơn 7 tỷ được. Trước cả làng có vài chục con lợn thì trại lợn to giờ cả chục nghìn con. Một đứa trẻ sinh ra bằng các loại nghiệp hợp vào, cho nên cụ được sinh ra là nghiệp của bố của mẹ và nghiệp của các ông x, y, z nào đó cộng vào nhau ra các cụ. Cho nên ví dụ cụ Trần Hưng Đạo chết đi thì nghiệp qua nhiều kiếp, tái sinh, một lúc có thể tồn tại nhục thân ở nhiều nơi khác nhau, có thể hiểu là cái nghiệp của các cụ tái sinh. Theo tôi được biết thì cụ Trịnh Tố Tâm là được tái sinh từ nghiệp của cụ Trần Hưng Đạo.
Thực ra dân đen như tôi với các cụ không cần quan tâm làm gì vì kiếp sau của tôi và các cụ được tạo nên từ cộng nghiệp tử các nguồn khác nhau, có thể có một số đặc điểm của kiếp trước nhưng về ký ức là không có, coi như là hai con người khác nhau. Hơn nữa không đơn giản là tôi làm việc tốt thì kiếp sau tôi sướng (theo giải thích như trên) nên là các cụ tận dụng kiếp này làm sao sống cho sướng mình và sướng cho gia đình.
Cái mục đích của Thích Ca đưa ra lúc tu luyện là mình trả hết nghiệp trong một kiếp nên cái nghiệp của mình ko tái sinh nữa.
 
Biển số
OF-743344
Ngày cấp bằng
17/9/20
Số km
284
Động cơ
64,605 Mã lực
Kiếp thì có nhưng không phải như mọi người đang hiểu kiểu như tôi là ông A, chết đi tái sinh thành ông B. Nếu đơn giản như thế thì thế giới đầu năm 1900 có 1 tỷ người, giờ lên hơn 7 tỷ được. Trước cả làng có vài chục con lợn thì trại lợn to giờ cả chục nghìn con. Một đứa trẻ sinh ra bằng các loại nghiệp hợp vào, cho nên cụ được sinh ra là nghiệp của bố của mẹ và nghiệp của các ông x, y, z nào đó cộng vào nhau ra các cụ. Cho nên ví dụ cụ Trần Hưng Đạo chết đi thì nghiệp qua nhiều kiếp, tái sinh, một lúc có thể tồn tại nhục thân ở nhiều nơi khác nhau, có thể hiểu là cái nghiệp của các cụ tái sinh. Theo tôi được biết thì cụ Trịnh Tố Tâm là được tái sinh từ nghiệp của cụ Trần Hưng Đạo.
Thực ra dân đen như tôi với các cụ không cần quan tâm làm gì vì kiếp sau của tôi và các cụ được tạo nên từ cộng nghiệp tử các nguồn khác nhau, có thể có một số đặc điểm của kiếp trước nhưng về ký ức là không có, coi như là hai con người khác nhau. Hơn nữa không đơn giản là tôi làm việc tốt thì kiếp sau tôi sướng (theo giải thích như trên) nên là các cụ tận dụng kiếp này làm sao sống cho sướng mình và sướng cho gia đình.
Cái mục đích của Thích Ca đưa ra lúc tu luyện là mình trả hết nghiệp trong một kiếp nên cái nghiệp của mình ko tái sinh nữa.
Cụ Tố Tâm này hả cụ:

1000009853.jpg


Lạ quá nhỉ! Có thầy "đọc" đc thông tin này hả cụ?
 

dungslayer

Xe điện
Biển số
OF-118714
Ngày cấp bằng
30/10/11
Số km
2,347
Động cơ
399,564 Mã lực
Tái sinh (theo nghĩa đen, khoa học) thì đương nhiên là có, và là luôn luôn. Trong người mỗi chúng ta đề cấu tạo từ các loại nguyên tử, phân tử khác nhau. Những phân tử, nguyên tử trong người của em, của các cụ hoàn toàn có thể ngày trước đã từng là 1 phần cơ thể của con khủng long nào đó, hoặc con gì gì đó từ cách đây cả vài trăm triệu năm.
 

0964666213

Xe hơi
Biển số
OF-895588
Ngày cấp bằng
22/10/25
Số km
109
Động cơ
486 Mã lực
Tuổi
36
Sắp tới cuối tuần, em mở thớt này mạn phép xin lắng nghe ý kiến của CCCM về việc liệu có kiếp sau hay không? Và nếu có kiếp sau thì chắc có kiếp trước.
CCCM có biết kiếp trước mình ntn không?

Em đang đọc sách Muôn Kiếp Nhân Sinh.

Luân hồi theo em biết là trường phái từ Đạo Phật. Không biết là theo Thiên Chúa Giáo, đạo Hồi có quan điểm này không ạ?
em nghĩ là có ngày hôm qua ngày hôm nay và ngày mai thì con người cũng sẽ có kiếp trước kiếp này và kiếp sau, bỏi vạn vật mọi sự việc đều đến rất tự nhiên mà không ai sắp đặt trước, nó buộc phải diễn ra, vậy ai sẽ là người sắp xếp điều ấy, nếu khi chúng ta sinh ra chỉ là một đứa trẻ nhưng sau mọi chuyện buồn vui đau khổ ở muôn hình vạn trạng ở đâu mà ra. Và chúng ta đến thế giới này chắc chắn để trả nghiệp và tạo nghiệp cho kiếp sau
 

lạc lối

Xe điện
Biển số
OF-204320
Ngày cấp bằng
31/7/13
Số km
3,327
Động cơ
329,219 Mã lực
Nơi ở
HoChiMinh
Trí thức mạng đang nổ như bom về cái gọi là bản ngã vi tế xong rồi vận hết công lực trình độ chữ nghĩa để bài bác bản ngã :
E trích một đoạn :
------ :
BẢN NGÃ VI TẾ – THỨ CÒN NGUY HIỂM HƠN CẢ SÂN SI

Bản ngã vi tế là gì?

Bản ngã (ngã chấp) là sự bám chấp vào ý niệm “tôi là”: Tôi là người đúng. Tôi là người hiểu đạo. Tôi là người đang tỉnh thức. Tôi là người tốt hơn người khác.

Bản ngã vi tế là dạng bản ngã ẩn sâu, tinh vi, ngụy trang khéo léo dưới những lớp vỏ “rất thiện lành”, như:

Sống đạo đức, nhưng khinh người chưa biết đạo. Hành thiện, nhưng mong được công nhận. Nói về buông, nhưng âm thầm bám chặt vào danh “người tu”, “người tỉnh”.

Nói đơn giản: Bản ngã vi tế là khi cái tôi ẩn mình dưới lớp vỏ của trí tuệ, đạo đức và tỉnh thức. Nó không phô trương, nhưng vẫn âm thầm muốn “mình là người đặc biệt”.

Ví dụ:

• "Tôi là người hiểu đạo": Thay vì chỉ đơn thuần hiểu đạo, người này có thể cảm thấy mình hiểu sâu sắc hơn, giỏi hơn người khác, và có quyền phán xét người khác về việc tu hành.
• "Tôi là người đang tỉnh thức": Thay vì chỉ đơn thuần là đang cố gắng tỉnh thức, người này có thể tự mãn với sự tiến bộ của mình, đánh giá thấp người khác và cảm thấy mình ở vị trí cao hơn.
• "Tôi là người tốt hơn người khác": Thay vì chỉ đơn thuần là làm việc tốt, người này có thể tự cho mình là đạo đức hơn, có phẩm hạnh hơn, và có quyền phán xét người khác. Vì sao bản ngã vi tế nguy hiểm hơn cả sân si?

Nó rất khó nhận ra. Sân si thô thì dễ thấy: nóng giận, tham lam, ích kỷ. Nhưng bản ngã vi tế thì ẩn dưới những điều “tốt đẹp”:

• Là những biểu hiện tinh tế hơn, khó nhận ra hơn, thường xuất hiện trong những suy nghĩ, cảm xúc, và hành động hàng ngày. Là những biểu hiện rõ ràng, dễ nhận thấy như kiêu ngạo, tự cao, thích thể hiện.

Tâm phán xét ẩn dưới “chánh kiến”. Kiêu ngầm ẩn dưới vẻ khiêm tốn. Chấp ngã ẩn trong việc “tôi đã giác ngộ”.

Nó khiến ta tưởng mình đã đến nơi
Khi bản ngã thầm nhủ: “Tôi biết rồi”, “Tôi sâu sắc rồi”, “Tôi đã buông được nhiều lắm”… Là lúc tiến trình tu tập dừng lại. Người này không còn học, không còn soi lại, không còn khiêm.

Vì sao bản ngã vi tế nguy hiểm hơn cả sân si?

Nó tạo ra “giác ngộ giả”. Người còn sân si biết mình đang khổ. Nhưng người có bản ngã vi tế lại tưởng mình đã giải thoát. Và đó là vòng lặp khổ vi tế – mê trong cái tưởng là tỉnh.

Nó dẫn đến tâm phân biệt, hơn thua tinh vi. "Tôi ăn chay, còn họ chưa.” "Tôi thiền định mỗi ngày, họ còn kẹt trong đời sống.” Những câu nói tưởng nhẹ nhàng, nhưng là dấu hiệu của cái tôi đang nâng mình lên một cách rất khéo.

Nguyên nhân hình thành bản ngã vi tế:
• Do sự đồng nhất hóa với cái "Tôi" và những thứ liên quan đến cái "Tôi" như danh tính, kiến thức, tài sản, v.v.
• Do sự mong muốn được thỏa mãn những cảm xúc, dục vọng, và mong muốn của bản thân.
• Do sự sợ hãi, lo lắng, và bất an khi đối diện với những thay đổi, mất mát, hoặc những điều không như ý.

Hậu quả của bản ngã vi tế:
• Gây ra khổ đau cho bản thân và người khác.
• Gây ra sự chia rẽ, bất hòa, và xung đột trong các mối quan hệ.
• Ngăn cản sự phát triển tâm linh và giải thoát. �

🌿 Làm sao nhận ra bản ngã vi tế trong mình?

Hãy tự hỏi: Mình có thấy buồn khi không được công nhận là người “hiểu đạo”? Mình có so sánh mình với người “tu ít hơn”? Mình có đang cố gắng giữ hình ảnh “người tỉnh thức” trong mắt người khác?

Nếu có: bản ngã vi tế đang hoạt động.

🌿 Hóa giải bản ngã vi tế bằng cách nào?

Nhận biết:

Nhận ra những biểu hiện tinh tế của bản ngã trong suy nghĩ, cảm xúc và hành động hàng ngày

Quan sát, phân tích, và hiểu rõ bản chất của bản ngã.

Dần dần buông bỏ sự bám chấp vào "cái tôi" và những thứ liên quan đến nó.

Quán chiếu vô ngã mỗi ngày. Mọi cái “tôi là” đều chỉ là khái niệm, không thật. Hành thiện không gắn danh, làm điều tốt mà không mang danh “người tốt”.

Giữ tâm học hỏi mình, ngay cả khi “biết rồi”. Người càng gần đạo càng thấy mình còn nhỏ bé. Buông luôn cái vai “người đang buông”. Buông đến tận gốc cái “tôi tu” – mới là buông thật.

✨ Cái khổ của bản ngã thô là khiến ta sân si, hơn thua. Nhưng cái khổ của bản ngã vi tế… là khiến ta tưởng mình đã thoát khổ.

✨ Nó khiến ta khoác lên mình chiếc áo tỉnh thức, nhưng bên trong vẫn âm thầm mong được người khác thừa nhận.

✨ Trên hành trình tu, điều cần buông không chỉ là sân – si – tham – chấp. Mà còn là buông luôn cái tôi đang “tu”, cái tôi muốn được công nhận là đang “buông”.

✨ Và chỉ khi không còn ai để trở thành,
không còn gì để chứng minh, không còn mong là “người sâu sắc”… thì lúc đó, ta mới thật sự chạm vào tự do.
Trong hành trình phát triển cá nhân và tu tập, bản ngã tâm linh và cái tôi vi tế là hai khái niệm thường được dùng để chỉ những cạm bẫy tâm lý khó nhận diện nhất:

1. Bản ngã tâm linh (Spiritual Ego)

Đây là khi cái tôi cá nhân thay vì bám víu vào vật chất, danh vọng đời thường thì lại bám víu vào các giá trị tâm linh, trí tuệ hoặc sự tu tập.

- Biểu hiện: Cảm thấy mình cao quý, tiến hóa hoặc thức tỉnh hơn người khác vì đã thiền định, ăn chay, hay đọc nhiều kinh sách.

- Nguy hiểm: Nó tạo ra một "chiếc mặt nạ" đạo đức hoặc thánh thiện khiến cá nhân khó nhìn thấy những khuyết điểm thực sự của chính mình.

- Bản chất: Sử dụng tâm linh như một công cụ để củng cố sự tách biệt và cảm giác thượng đẳng thay vì hướng đến sự hợp nhất và vô ngã.

2. Cái tôi vi tế (Subtle Ego)

Đây là tầng sâu hơn và khó nhận diện hơn của bản ngã, thường ẩn mình dưới những suy nghĩ và cảm xúc dường như rất "tốt đẹp" hoặc "khách quan".

- Biểu hiện: Sự tự mãn ngầm khi làm việc thiện, sự thỏa mãn kín đáo khi thấy mình kiềm chế được cảm xúc, hoặc cảm giác buồn bã, tổn thương thầm lặng khi không được ai công nhận sự khiêm tốn của mình.

- Đặc điểm: Nó không ồn ào như cái tôi thô thiển (ham muốn, giận dữ) mà tồn tại như một luồng quan sát ngầm, luôn muốn kiểm soát và tự khẳng định sự tồn tại của "cái tôi" trong mọi trải nghiệm.

- Cách nhận diện: Thường xuất hiện qua những phản ứng tâm lý rất nhỏ như một thoáng so sánh, một chút mong cầu được tôn trọng ngầm, hay sự tự hào vì mình đã "buông bả" được nhiều thứ.
-----------------/
Hết trích .
Vấn đề chỉ cần đặt câu hỏi ngược lại , vậy nếu không có cái gọi là Ngã hay bản ngã thì xã hội này sẽ đi đâu về đâu ? -
Câu trả lời là bản ngã cũng tốt nhưng miễn không làm hại ai - dù vô tình hay là cố ý , cái chỗ không làm hại ai có thể ví dụ nhỏ nhất cho dễ hiểu như mặc một cái áo đẹp thì cũng nên khoác thêm cái áo bông xấu xí bên ngoài cho xung quanh nguòi ta đỡ chói mắt , chỗ này các nhà trí thức mạng sẽ khuyên bá tánh nên mặc áo bông chứ không nên mặc áo đẹp , mà không mặc gì hoặc cỏi truồng được thì càng tốt :))
 
Chỉnh sửa cuối:

belo

Xe điện
Biển số
OF-76592
Ngày cấp bằng
29/10/10
Số km
3,801
Động cơ
801,771 Mã lực
Nơi ở
Da nang
Trí thức mạng đang nổ như bom về cái gọi là bản ngã vi tế xong rồi vận hết công lực trình độ chữ nghĩa để bài bác bản ngã :
E trích một đoạn :
------ :
BẢN NGÃ VI TẾ – THỨ CÒN NGUY HIỂM HƠN CẢ SÂN SI

Bản ngã vi tế là gì?

Bản ngã (ngã chấp) là sự bám chấp vào ý niệm “tôi là”: Tôi là người đúng. Tôi là người hiểu đạo. Tôi là người đang tỉnh thức. Tôi là người tốt hơn người khác.

Bản ngã vi tế là dạng bản ngã ẩn sâu, tinh vi, ngụy trang khéo léo dưới những lớp vỏ “rất thiện lành”, như:

Sống đạo đức, nhưng khinh người chưa biết đạo. Hành thiện, nhưng mong được công nhận. Nói về buông, nhưng âm thầm bám chặt vào danh “người tu”, “người tỉnh”.

Nói đơn giản: Bản ngã vi tế là khi cái tôi ẩn mình dưới lớp vỏ của trí tuệ, đạo đức và tỉnh thức. Nó không phô trương, nhưng vẫn âm thầm muốn “mình là người đặc biệt”.

Ví dụ:

• "Tôi là người hiểu đạo": Thay vì chỉ đơn thuần hiểu đạo, người này có thể cảm thấy mình hiểu sâu sắc hơn, giỏi hơn người khác, và có quyền phán xét người khác về việc tu hành.
• "Tôi là người đang tỉnh thức": Thay vì chỉ đơn thuần là đang cố gắng tỉnh thức, người này có thể tự mãn với sự tiến bộ của mình, đánh giá thấp người khác và cảm thấy mình ở vị trí cao hơn.
• "Tôi là người tốt hơn người khác": Thay vì chỉ đơn thuần là làm việc tốt, người này có thể tự cho mình là đạo đức hơn, có phẩm hạnh hơn, và có quyền phán xét người khác. Vì sao bản ngã vi tế nguy hiểm hơn cả sân si?

Nó rất khó nhận ra. Sân si thô thì dễ thấy: nóng giận, tham lam, ích kỷ. Nhưng bản ngã vi tế thì ẩn dưới những điều “tốt đẹp”:

• Là những biểu hiện tinh tế hơn, khó nhận ra hơn, thường xuất hiện trong những suy nghĩ, cảm xúc, và hành động hàng ngày. Là những biểu hiện rõ ràng, dễ nhận thấy như kiêu ngạo, tự cao, thích thể hiện.

Tâm phán xét ẩn dưới “chánh kiến”. Kiêu ngầm ẩn dưới vẻ khiêm tốn. Chấp ngã ẩn trong việc “tôi đã giác ngộ”.

Nó khiến ta tưởng mình đã đến nơi
Khi bản ngã thầm nhủ: “Tôi biết rồi”, “Tôi sâu sắc rồi”, “Tôi đã buông được nhiều lắm”… Là lúc tiến trình tu tập dừng lại. Người này không còn học, không còn soi lại, không còn khiêm.

Vì sao bản ngã vi tế nguy hiểm hơn cả sân si?

Nó tạo ra “giác ngộ giả”. Người còn sân si biết mình đang khổ. Nhưng người có bản ngã vi tế lại tưởng mình đã giải thoát. Và đó là vòng lặp khổ vi tế – mê trong cái tưởng là tỉnh.

Nó dẫn đến tâm phân biệt, hơn thua tinh vi. "Tôi ăn chay, còn họ chưa.” "Tôi thiền định mỗi ngày, họ còn kẹt trong đời sống.” Những câu nói tưởng nhẹ nhàng, nhưng là dấu hiệu của cái tôi đang nâng mình lên một cách rất khéo.

Nguyên nhân hình thành bản ngã vi tế:
• Do sự đồng nhất hóa với cái "Tôi" và những thứ liên quan đến cái "Tôi" như danh tính, kiến thức, tài sản, v.v.
• Do sự mong muốn được thỏa mãn những cảm xúc, dục vọng, và mong muốn của bản thân.
• Do sự sợ hãi, lo lắng, và bất an khi đối diện với những thay đổi, mất mát, hoặc những điều không như ý.

Hậu quả của bản ngã vi tế:
• Gây ra khổ đau cho bản thân và người khác.
• Gây ra sự chia rẽ, bất hòa, và xung đột trong các mối quan hệ.
• Ngăn cản sự phát triển tâm linh và giải thoát. �

🌿 Làm sao nhận ra bản ngã vi tế trong mình?

Hãy tự hỏi: Mình có thấy buồn khi không được công nhận là người “hiểu đạo”? Mình có so sánh mình với người “tu ít hơn”? Mình có đang cố gắng giữ hình ảnh “người tỉnh thức” trong mắt người khác?

Nếu có: bản ngã vi tế đang hoạt động.

🌿 Hóa giải bản ngã vi tế bằng cách nào?

Nhận biết:

Nhận ra những biểu hiện tinh tế của bản ngã trong suy nghĩ, cảm xúc và hành động hàng ngày

Quan sát, phân tích, và hiểu rõ bản chất của bản ngã.

Dần dần buông bỏ sự bám chấp vào "cái tôi" và những thứ liên quan đến nó.

Quán chiếu vô ngã mỗi ngày. Mọi cái “tôi là” đều chỉ là khái niệm, không thật. Hành thiện không gắn danh, làm điều tốt mà không mang danh “người tốt”.

Giữ tâm học hỏi mình, ngay cả khi “biết rồi”. Người càng gần đạo càng thấy mình còn nhỏ bé. Buông luôn cái vai “người đang buông”. Buông đến tận gốc cái “tôi tu” – mới là buông thật.

✨ Cái khổ của bản ngã thô là khiến ta sân si, hơn thua. Nhưng cái khổ của bản ngã vi tế… là khiến ta tưởng mình đã thoát khổ.

✨ Nó khiến ta khoác lên mình chiếc áo tỉnh thức, nhưng bên trong vẫn âm thầm mong được người khác thừa nhận.

✨ Trên hành trình tu, điều cần buông không chỉ là sân – si – tham – chấp. Mà còn là buông luôn cái tôi đang “tu”, cái tôi muốn được công nhận là đang “buông”.

✨ Và chỉ khi không còn ai để trở thành,
không còn gì để chứng minh, không còn mong là “người sâu sắc”… thì lúc đó, ta mới thật sự chạm vào tự do.
Trong hành trình phát triển cá nhân và tu tập, bản ngã tâm linh và cái tôi vi tế là hai khái niệm thường được dùng để chỉ những cạm bẫy tâm lý khó nhận diện nhất:

1. Bản ngã tâm linh (Spiritual Ego)

Đây là khi cái tôi cá nhân thay vì bám víu vào vật chất, danh vọng đời thường thì lại bám víu vào các giá trị tâm linh, trí tuệ hoặc sự tu tập.

- Biểu hiện: Cảm thấy mình cao quý, tiến hóa hoặc thức tỉnh hơn người khác vì đã thiền định, ăn chay, hay đọc nhiều kinh sách.

- Nguy hiểm: Nó tạo ra một "chiếc mặt nạ" đạo đức hoặc thánh thiện khiến cá nhân khó nhìn thấy những khuyết điểm thực sự của chính mình.

- Bản chất: Sử dụng tâm linh như một công cụ để củng cố sự tách biệt và cảm giác thượng đẳng thay vì hướng đến sự hợp nhất và vô ngã.

2. Cái tôi vi tế (Subtle Ego)

Đây là tầng sâu hơn và khó nhận diện hơn của bản ngã, thường ẩn mình dưới những suy nghĩ và cảm xúc dường như rất "tốt đẹp" hoặc "khách quan".

- Biểu hiện: Sự tự mãn ngầm khi làm việc thiện, sự thỏa mãn kín đáo khi thấy mình kiềm chế được cảm xúc, hoặc cảm giác buồn bã, tổn thương thầm lặng khi không được ai công nhận sự khiêm tốn của mình.

- Đặc điểm: Nó không ồn ào như cái tôi thô thiển (ham muốn, giận dữ) mà tồn tại như một luồng quan sát ngầm, luôn muốn kiểm soát và tự khẳng định sự tồn tại của "cái tôi" trong mọi trải nghiệm.

- Cách nhận diện: Thường xuất hiện qua những phản ứng tâm lý rất nhỏ như một thoáng so sánh, một chút mong cầu được tôn trọng ngầm, hay sự tự hào vì mình đã "buông bả" được nhiều thứ.
-----------------/
Hết trích .
Vấn đề chỉ cần đặt câu hỏi ngược lại , vậy nếu không có cái gọi là Ngã hay bản ngã thì xã hội này sẽ đi đâu về đâu ? -
Câu trả lời là bản ngã cũng tốt nhưng miễn không làm hại ai - dù vô tình hay là cố ý , cái chỗ không làm hại ai có thể ví dụ nhỏ nhất cho dễ hiểu như mặc một cái áo đẹp thì cũng nên khoác thêm cái áo bông xấu xí bên ngoài cho xung quanh nguòi ta đỡ chói mắt , chỗ này các nhà trí thức mạng sẽ khuyên bá tánh nên mặc áo bông chứ không nên mặc áo đẹp , mà không mặc gì hoặc cỏi truồng được thì càng tốt :))
Cái tôi vi tế này nguy hiểm thế nào thế nào thì em không biết, em thấy nó cũng là động lực thúc đẩy con người tự hoàn thiện mình đấy chứ. Tất nhiên, tôi vi tế không thể thích bằng tôi vê tí rồi.
 
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top