Theo đúng tinh thần Of , năm mới chúc mợ có bạn mới , đối tác mới - khà khàChưa gì cả cụ ơi.

Theo đúng tinh thần Of , năm mới chúc mợ có bạn mới , đối tác mới - khà khàChưa gì cả cụ ơi.

Người có đôi, vật có cặp, cụ chuẩnTheo đúng tinh thần Of , năm mới chúc mợ có bạn mới , đối tác mới - khà khà![]()
Em là nam cụ ơi. Giờ nhìn gấy xinh cũng thích. Cơ mà được bà cả cho phép lấy vợ 2 cũng không muốn.Theo đúng tinh thần Of , năm mới chúc mợ có bạn mới , đối tác mới - khà khà![]()
Liệu có kiếp sau không? Câu hỏi ấy đã theo nhân loại từ buổi bình minh của ý thức. Người ta hỏi khi đứng trước quan tài người thân, khi lặng nhìn một ánh hoàng hôn sắp tắt, hay khi chính bản thân mình đối diện những chấn động của sinh tử. Nó không chỉ là sự tò mò, mà còn là tiếng vọng sâu xa của một nỗi khắc khoải muôn đời: đời người này rồi sẽ ra sao, và liệu tất cả có biến mất như tro tàn trong gió?
Phật giáo nhìn câu hỏi ấy không như một vấn đề để tranh luận, mà như một sự thật để quán chiếu. Trong lời dạy của Đức Phật, sinh tử không phải là hai điểm đầu – cuối cứng nhắc, mà là một dòng chảy liên tục của nhân quả. Cái gọi là “ta” hôm nay chỉ là một hợp thể tạm bợ của thân và tâm, được kết thành từ vô số nhân duyên. Khi hơi thở cuối cùng dừng lại, thân xác trở về với đất, nước, gió, lửa; nhưng dòng tâm thức – chứa đựng toàn bộ những dấu ấn của hành động, lời nói, ý nghĩ – vẫn tiếp tục vận hành, tìm một cảnh giới mới tương hợp để tái sinh.
Sự tiếp nối ấy không phải là một linh hồn bất biến đi từ đời này sang đời khác, mà giống như ngọn lửa chuyền từ cây đuốc này sang cây đuốc khác: không phải ngọn lửa cũ nguyên vẹn, nhưng là một sự liên tục không gián đoạn, được nuôi bởi nhiên liệu của nghiệp. Trong cái nhìn này, kiếp sau không phải là điều “có thể” hay “không thể”, mà là một hệ quả tất yếu khi nhân quả chưa dừng, khi tập khí và nghiệp lực vẫn còn.
Dẫu vậy, câu hỏi về kiếp sau không chỉ tồn tại trong kinh sách. Có những hiện tượng trong đời khiến người chưa từng biết giáo lý luân hồi cũng phải ngẫm nghĩ. Đó là những câu chuyện trẻ thơ chưa từng đặt chân tới một vùng đất nào đó nhưng lại kể vanh vách từng góc phố, từng chi tiết của một đời sống đã qua; là những con người ngay từ khi mới sinh đã mang những tài năng thiên bẩm hoặc những nỗi sợ vô lý, như thể được thừa hưởng từ một ký ức nào đó xa xăm. Khoa học hiện đại chưa thể lý giải trọn vẹn những hiện tượng ấy, nhưng chúng gợi mở rằng, có thể đời sống của ta không chỉ gói gọn trong vài chục năm hữu hạn.
Nếu có kiếp sau, câu hỏi kế tiếp là: ta sẽ đi về đâu? Phật giáo trả lời giản dị: về đâu hoàn toàn do ta hôm nay. Một tâm đầy tham lam, giận dữ, si mê sẽ dẫn ta đến những cảnh giới tương ứng với bóng tối ấy. Một tâm giàu từ bi, trí tuệ, và hành động thiện lành sẽ mở ra những nẻo sáng. Kiếp sau không phải chuyện để mơ mộng hoặc hù dọa, mà là lời nhắc nhở rằng từng ý nghĩ, lời nói, việc làm trong hiện tại đều là hạt giống, sẽ nảy mầm trong tương lai.
Nhưng giả sử có người không tin vào kiếp sau, thì sao? Điều ấy cũng không làm mất đi giá trị của việc sống thiện. Nếu không có kiếp sau, đời này lại càng quý, vì nó là cơ hội duy nhất để ta yêu thương, cống hiến, và sống một đời ý nghĩa. Người sống thiện lương, dù không chờ đợi phần thưởng ở đời sau, vẫn có một hiện tại an ổn, một tâm hồn nhẹ nhõm, và một dấu ấn đẹp đẽ trong lòng người khác.
Chính vì vậy, tin hay không tin vào kiếp sau, con đường khôn ngoan nhất vẫn là sống tỉnh thức, sống thiện lành. Đối với người học Phật, niềm tin vào sự tiếp nối của nghiệp không phải để trốn tránh hiện tại, mà để sống trọn vẹn từng phút giây, vì biết rằng tương lai – dù là kiếp sau hay chỉ là khoảnh khắc tiếp theo – đều bắt nguồn từ giây phút này.
Người tu hành không tìm câu trả lời cho “kiếp sau” bằng lý luận suông. Câu trả lời nằm ngay trong đời sống tỉnh thức. Khi thấy rõ vô thường, ta không còn bám chấp vào hình hài, danh lợi; khi thấy rõ nhân quả, ta không còn dám buông thả tâm mình theo những khởi niệm xấu ác. Mỗi ngày đều trở thành một bước chuẩn bị cho chuyến đi xa hơn.
Nhiều người sợ chết vì nghĩ rằng đó là sự chấm hết. Thực ra, cái chết chỉ là một cánh cửa, và đằng sau cánh cửa ấy là một cảnh giới mới – sáng hay tối tùy theo hành trang ta mang theo. Hành trang ấy không phải vàng bạc hay danh vọng, mà là nghiệp và tâm của ta. Cũng như người lữ khách, muốn đến nơi an lành thì ngay từ bây giờ phải chọn đúng đường, tích đủ lương thực, tránh mọi bước sai.
Sau nhiều năm tu tập, với tôi, câu hỏi “Liệu có kiếp sau không?” đã trở nên giản dị. Không phải vì tôi tìm được bằng chứng khoa học tuyệt đối, mà vì tôi đã thấy rõ mối nối giữa từng khoảnh khắc. Trong một ngày, một suy nghĩ sân giận có thể kéo theo hàng loạt lời nói, hành động gây hại; một ý niệm từ bi có thể mở ra bao nhiêu điều lành. Nếu ngay trong đời này, từng ý niệm đã nối tiếp và dẫn ta đến kết quả khác nhau, thì cả chuỗi đời nối tiếp nhau cũng vận hành theo nguyên lý ấy.
Cho nên, thay vì chỉ tìm câu trả lời, hãy để chính đời sống của mình là câu trả lời. Sống sao để nếu có kiếp sau, ta không hối hận; nếu không có kiếp sau, ta vẫn đã sống một đời xứng đáng. Khi ấy, kiếp này hay kiếp sau đều trở nên nhẹ nhàng, bởi tâm ta đã an trụ trong chánh niệm, và mỗi bước đi đã là về nhà.
Tại chữ nghĩa cụ mềm mại dịu dàng , nhà cháu lại cứ tưởng....Em là nam cụ ơi. Giờ nhìn gấy xinh cũng thích. Cơ mà được bà cả cho phép lấy vợ 2 cũng không muốn.

NYC của cụ đây phỏng?Ngày xưa ngây thơ. Có lời hẹn ước ở kiếp sau với NYC. Giờ tính sao đây các cụ?
Như này thì khỏi hẹn. Tới luôn.NYC của cụ đây phỏng?
![]()
Theo e cụ nên làm thơ
![]()
Và rủ đi khám phá
![]()
Kiếp trước e cũng tưởng là vậyTin buồn là có mỗi kiếp này thôi

Dịu dàng đến từng phút giây. Hẹ hẹ.Tại chữ nghĩa cụ mềm mại dịu dàng , nhà cháu lại cứ tưởng....![]()
Nói về Tâm Linh , kiếp sau các thứ các cái xung quanh và liên quan thì bá tánh thích chọn dừng lại ở mức độ đọc , đọc nhiều đọc hết cũng có , lí do là vì .... nó quá phức tạp , lí do khác là vì nó không sờ cầm nắm được hay đút vào mồm được.... , tự nhiên nhà cháu lại nhớ cụ XPQ , chả có nhẽ lại bận mải công to việc nhớnKiếp thì có nhưng không phải như mọi người đang hiểu kiểu như tôi là ông A, chết đi tái sinh thành ông B. Nếu đơn giản như thế thì thế giới đầu năm 1900 có 1 tỷ người, giờ lên hơn 7 tỷ được. Trước cả làng có vài chục con lợn thì trại lợn to giờ cả chục nghìn con. Một đứa trẻ sinh ra bằng các loại nghiệp hợp vào, cho nên cụ được sinh ra là nghiệp của bố của mẹ và nghiệp của các ông x, y, z nào đó cộng vào nhau ra các cụ. Cho nên ví dụ cụ Trần Hưng Đạo chết đi thì nghiệp qua nhiều kiếp, tái sinh, một lúc có thể tồn tại nhục thân ở nhiều nơi khác nhau, có thể hiểu là cái nghiệp của các cụ tái sinh. Theo tôi được biết thì cụ Trịnh Tố Tâm là được tái sinh từ nghiệp của cụ Trần Hưng Đạo.
Thực ra dân đen như tôi với các cụ không cần quan tâm làm gì vì kiếp sau của tôi và các cụ được tạo nên từ cộng nghiệp tử các nguồn khác nhau, có thể có một số đặc điểm của kiếp trước nhưng về ký ức là không có, coi như là hai con người khác nhau. Hơn nữa không đơn giản là tôi làm việc tốt thì kiếp sau tôi sướng (theo giải thích như trên) nên là các cụ tận dụng kiếp này làm sao sống cho sướng mình và sướng cho gia đình.
Cái mục đích của Thích Ca đưa ra lúc tu luyện là mình trả hết nghiệp trong một kiếp nên cái nghiệp của mình ko tái sinh nữa.

Năm mới năm me! Chém cái vụ có hay không làm gì cho phức tạp, ta thử chém theo giả định là có kiếp sau đi thì ta hy vọng gì ở cái kiếp đấy?Nói về Tâm Linh , kiếp sau các thứ các cái xung quanh và liên quan thì bá tánh thích chọn dừng lại ở mức độ đọc , đọc nhiều đọc hết cũng có , lí do là vì .... nó quá phức tạp , lí do khác là vì nó không sờ cầm nắm được hay đút vào mồm được.... , tự nhiên nhà cháu lại nhớ cụ XPQ , chả có nhẽ lại bận mải công to việc nhớn![]()
Em chỉ thích trùng sinh quay lại 1 thời điểm nào đó trong cuộc đời.Năm mới năm me! Chém cái vụ có hay không làm gì cho phức tạp, ta thử chém theo giả định là có kiếp sau đi thì ta hy vọng gì ở cái kiếp đấy?
Trải nghiệm giấc mơ của bạn rất hay. Các nhân mình (và một vài người bạn thiền người Nhật lớn tuổi thích nghiên cứu chủ đề này) thì cho rằng luân hồi là có, nhưng không bị giới hạn bởi không gian và quan trọng hơn là không diễn ra theo dòng chảy thời gian. Nói nôm thì kiếp trước của bạn có thể là một "người" sống trên Sao Hỏa hay ở một Vũ Trụ khác trong tương lai (chứ kiếp trước không nhất thiết phải là trong quá khứ và trên Trái Đất). Nghiên cứu xa hơn, chúng tôi cho rằng trong vô lượng kiếp, sẽ có lúc (hoặc đã có lúc) bạn sống trong một kiếp của chính tôi hiện nay và ngược lại. Tức là chúng ta sẽ có kiếp làm tỷ phú và có kiếp là ăn mày, có kiếp vui sướng và có kiếp đau khổ. Vì vậy xin hãy trân trọng hiện tại.Em chỉ thích trùng sinh quay lại 1 thời điểm nào đó trong cuộc đời.
Chứ đầu thai từ lúc sơ sinh. Không nhớ kiếp trước thì chẳng khác gì ván cờ đánh lại. Nhưng nếu nhớ, mà người xung quanh chẳng ai nhớ thì cũng chẳng thú vị.
Ps: hồi bé em hay có giấc mơ: em lúc 4-5 tuổi đứng trước 1 sân đất rộng rãi. Phía sau ngôi nhà gỗ 3 gian bề thế, phía trước khoảng sân là một vườn ngô rộng. Rồi bờ rào, có cửa chếch về phía tay phải. Nếu đó là kiếp trước của em, em nghĩ nó cũng tầm những năm 1880.
Em chỉ thích trùng sinh quay lại 1 thời điểm nào đó trong cuộc đời.
Chứ đầu thai từ lúc sơ sinh. Không nhớ kiếp trước thì chẳng khác gì ván cờ đánh lại. Nhưng nếu nhớ, mà người xung quanh chẳng ai nhớ thì cũng chẳng thú vị.
Ps: hồi bé em hay có giấc mơ: em lúc 4-5 tuổi đứng trước 1 sân đất rộng rãi. Phía sau ngôi nhà gỗ 3 gian bề thế, phía trước khoảng sân là một vườn ngô rộng. Rồi bờ rào, có cửa chếch về phía tay phải. Nếu đó là kiếp trước của em, em nghĩ nó cũng tầm những năm 1880.