_DSF6514 by
Hieu Tran, on Flickr
Một trong những điểm đến rất nổi tiếng ở Arequipa đó là tu viện Santa Catalina Monastery, là một trong những công trình tôn giáo đẹp và độc đáo nhất Nam Mỹ. Đây không chỉ là một tu viện, mà gần như là một thành phố thu nhỏ với những con đường, quảng trường, sân vườn, phòng ở và nhà nguyện nằm ẩn sau bức tường đá cao kín mít suốt hàng thế kỷ.
Nơi đây 9h sáng mới mở cửa, thành ra nhà em phải lang thang đường phố một lúc đợi mở cửa. Nhưng cũng hay là mình là những du khách đầu tiên của ngày hôm đó nên trải nghiệm được sự tĩnh lặng hiếm có nơi đây. Vé vào cửa khá đắt tầm 14 đô cho người lớn, trẻ em từ 7-20 tuổi mất tầm 7 đô
Lúc mua vé vào cổng, người bán vé hỏi có dùng dịch vụ tour guide không, cứ tưởng phải đắt lắm hóa ra rẻ đến bất ngờ, chỉ 10 đô cho 1 tiếng đồng hồ. Chẳng mấy khi có tour guide rẻ thế này nên nhà em gật đầu như bổ củi luôn
Điểm đầu tiên là hành lang gặp gỡ, là nơi các nữ tu được giao tiếp và nhận thư từ người thân. Xem ra việc gặp gỡ này còn hà khắc hơn cả các cuộc gặp gỡ phạm nhân trong nhà tù.
PXL_20251224_142514765 by
Hieu Tran, on Flickr
Trong tu viện Santa Catalina ở Arequipa, đời sống của các nữ tu bị ràng buộc bởi nguyên tắc “clausura” – nghĩa là sống tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Vì vậy, ngay cả khi gặp người thân, họ cũng không được tiếp xúc trực tiếp. Những cuộc gặp gỡ hiếm hoi ấy diễn ra qua những khung cửa gỗ có chắn song. Đã thế lại còn là 2 lớp thế nên hầu như rất khó để nhìn thấy nhau chứ đừng nói là được chạm vào nhau
PXL_20251224_142425188 by
Hieu Tran, on Flickr
Đa phần các nữ tu rời gia đình từ khi còn rất trẻ – có khi mới 12 hoặc 14 tuổi – và sau khi khấn trọn đời, họ gần như không bao giờ rời khỏi tu viện nữa. Vì thế, mỗi lần gia đình đến thăm qua song cửa là dịp hiếm hoi để họ biết tin về thế giới bên ngoài. Những song cửa gỗ trong tu viện không chỉ là một chi tiết kiến trúc. Chúng tượng trưng cho ranh giới giữa đời sống thế tục và đời sống tu hành. Ở một phía là gia đình, xã hội và cuộc sống bình thường. Ở phía kia là thế giới tĩnh lặng của cầu nguyện, kỷ luật và sự từ bỏ. Và giữa hai thế giới ấy, chỉ có một khung cửa gỗ với những thanh song im lặng, nơi người thân có thể nhìn thấy nhau, nói chuyện với nhau – nhưng mãi mãi không thể bước sang phía bên kia.
PXL_20251224_142448896 by
Hieu Tran, on Flickr