Iran cũng cho TQ đắng ngắt chứ không vui vẻ gì
............................
Là nước nhập khẩu dầu thô lớn nhất thế giới (hơn 11 triệu thùng/ngày), Trung Quốc phụ thuộc nặng nề vào Trung Đông, với khoảng 50% nguồn cung từ khu vực này và một phần đáng kể từ Iran (13-17%, tương đương 1,4 triệu thùng/ngày trước xung đột). Eo biển Hormuz là “động mạch” sống còn. Việc gián đoạn giao thông, với chi phí vận tải siêu tàu chở dầu tăng vọt lên hơn 400.000 USD/ngày và nhiều tàu phải reroute qua châu Phi (thêm 10-14 ngày) buộc các nhà máy lọc dầu Trung Quốc giảm công suất hoặc tìm nguồn thay thế đắt đỏ từ Nga, Mỹ Latinh.
.............
nếu gián đoạn kéo dài, lạm phát và chi phí sản xuất tăng, có thể làm chậm tăng trưởng GDP Trung Quốc thêm 0,5-1%. Giá dầu tăng đẩy chi phí logistics toàn cầu, ảnh hưởng trực tiếp đến chuỗi cung ứng xuất khẩu - động lực tăng trưởng chính của Bắc Kinh. Hơn nữa, Trung Quốc đã sơ tán hơn 3.000 công dân khỏi Iran. Các tuyến hàng hải thay thế không chỉ tăng chi phí mà còn gây áp lực lên dự trữ chiến lược.
Kết: với Trung Quốc, cuộc xung đột này đặt ra “bài toán cân bằng”;
kinh tế chịu thiệt hại trực tiếp lớn nhất trong các cường quốc không phương Tây, nhưng vị thế ngoại giao
có thể được củng cố
nếu dẫn dắt các nỗ lực hòa bình mà không rơi vào bẫy đối đầu quân sự.
........................
(Dân trí) - Trong bối cảnh tình hình xung đột quân sự giữa Mỹ - Israel với Iran đang leo than căng thẳng, liên tục “ăn miếng, trả miếng”, cả Trung Quốc và Nga đều bị ảnh hưởng sâu sắc.
dantri.com.vn