- Biển số
- OF-705896
- Ngày cấp bằng
- 29/10/19
- Số km
- 1,068
- Động cơ
- 109,210 Mã lực
- Tuổi
- 47
em chả thuộc tuýp nào trong list của chủ tút cả, vì em làm cóc gì có tiền.
Em same same cụ. Hiện quay qua mô hình: chi phí học hành các thứ của con thì em lo, vk nó lo ăn uống. Mỗi năm em chuyển cho vài trăm. Cho vợ đứng riêng 2 cái nhà tầm 30 tỏi ( ký giấy cho vk toàn quyền luôn), còn lại em mua thêm đc thì em đứng.Hồi xưa em theo kiểu số 1 (không đưa hết cho vợ mà giữ đủ tiêu, còn lại đưa vợ). Nhưng hồi đó thu nhập cả 2 vc còn thấp, mà có con nhỏ + nuôi ăn đứa em vợ (kém vợ em 10 tuổi, học ĐH), nên chỉ tk dc ít. Sau này nhiều tiền hơn thì mô hình đó không còn phù hợp vì vợ em có ông anh trai ỉ lại, mẹ vợ lại chiều con, vợ em thương mẹ nên cứ cho tiền mẹ (mà mẹ lại tuồn cho ông anh), sau khi thất thoát nhiều quá thì em đổi sang kiểu lai giữa 2 và 3, em trả tiền học cho con, vợ em lo ăn uống sinh hoạt. Và nhất là đi vay ngân hàng để mua bds, có cái nợ treo ở đó, tiền đỡ thất thoát (như hiện tại em phụ trách 1 khoản 5 củ to, vợ em phụ trách khoản hơn 1 củ to). Nghĩ lại em thấy mình thực hiện cái này hơi muộn, nếu cụ nào còn trẻ (2x, đầu 3x), nếu vay được thì cứ mạnh dạn vay tiền mà làm gì đó, có cục nợ treo ở đó tiền nó đỡ chạy lung tung.

Em giống cụ. phần chung em gop 2/3. Còn em kiếm bao nhiêu hay vợ bao nhiêu, ai tiêu gì cho bản thân thì tự lo. Cái gì mua cần nhiều tiền trong nhà thì em lo goặc đôi khi vợ em góp 1 nửa. Cuối năm mà có lời thì em đưa thêm cho vợ làm quà.Thế hệ các cụ ngày xưa thì vợ quản tất. Tiền của anh là của em. Tiền của em là của chúng ta.
Thời đại bây giờ thì có xu hướng là tiền ai nấy giữ, mỗi bên không quan tâm xem bên kia có bao nhiêu. Chi phí chung thì đôi bên đóng góp công bằng, hoặc tương đối công bằng, hoặc phân chia trách nhiệm: em chi tiền ăn, anh chi tiền học, điện nước,... người này lúc cần có thể vay người kia, sau đó trả đàng hoảng. Thực ra, đây là xu hướng tích cực, vì tôn trọng quyền tự chủ tài chính của mỗi người.
Tất nhiên, đấy là xu hướng chung thôi, còn cá biệt thì không nói, ví dụ, có trường hợp, tiền của em là của em, tiền của anh là tiền của chúng ta, v.v...
Chuyện tiền bạc mỗi nhà một quan điểm cách làm, không có đúng sai.Nên có khoản riêng. Giờ nhiều trào lưu nguy hiểm, mới đây em còn đọc được trên mạng câu nữ quyền " Tiền ở đâu thì tâm để ở đấy , nên tiền đưa vợ tức là chồng chung thuỷ ".
Nghe lạnh gáy !
Nhà Giáo sư vậy là nam nữ bình đẳng đó.Nhà e thì như này: tổng hợp toàn bộ chi phí cố định 1 tháng, mỗi người sẽ góp vào ngang nhau. Sau đó là free style, tiêu cho cá nhân gì cứ tiêu, mua sắm đồ đạc thì bàn nhau, vừa tiền thì ai mua cũng dc, nhiều chút thì sẽ góp nhau hoặc lấy quỹ chung. Bảo đảm vừa chung vừa riêng mà k rơi vào tình trạng hết tiền phải đi xin xỏ, rồi giấu giếm lung tung![]()
Nhưng mà đau đầu nhất là phải thuyết phục bố em đồng ý với phương án.E là phụ nữ 7x đời cuối, e cũng giữ tiền trong gia đình nhưng không thích kiểu chị e phụ nữ lén lút tuồn cho cha mẹ như thế.Cái kiểu này ở mình khá nhiều, vì con gái hay thương mẹ, mà nhiều bà mẹ lại chỉ chăm chăm lo cho con trai.
Em 8x đời đầu, thời em (cá nhân em và quan sát bạn bè xung quanh thôi), vợ chồng chưa đủ thẳng thắn với nhau về tài chính khi bước vào hôn nhân nên xảy ra nhiều tính huống không hay (như trong ví dụ của cụ). Bây giờ em thấy thế hệ trẻ họ thẳng thắn hơn về tài chính, mới nghe thì có vẻ thực dụng, nhưng về lâu dài thì tốt hơn.
Phương án nào cũng có cái hay, cái dở, nhưng quan trọng nhất là bàn bạc với nhau trước và tìm ra phương án phù hợp với mình.
Đồng ý với mợ nhưng như em nói thì mợ thuộc số ítCòn tuỳ người phụ nữ có muốn giữ tiền hay không nữa. Em phụ nữ Bắc đây nhưng lại không thích quản chi tiêu trong nhà. Giao cho sói quản từ lúc cưới tới giờ là 22 năm rồi. Hai vợ chồng đều có công việc/ business riêng nhưng Tiền bỏ vô 1 chỗ. Em chỉ việc cầm thẻ đi quẹt. Cuối tháng khi nhận bank statement thì liếc qua các khoản coi có đúng mình xài ko thì xác nhận để sói pay, khoản nào không xài thì sói gọi bank dispute. Khoản nào hơn 1k$ thì hỏi ý nhau, it hơn thì cứ tự quyết định. Hai mấy năm vẫn hạnh phúc.

Vậy nhà em giống nhà mợ. Cơ mà tiền ai nấy giữ thấy nó giống 2 đứa bạn ở chung nhà hơn là vợ ckChuyện tiền bạc mỗi nhà một quan điểm cách làm, không có đúng sai.
Nhà em luôn dùng tk chung, em đã quen như vậy & có quan điểm làm cụ lạnh gáy - với em tiền ở đâu là tâm ở đó. Nên không chung tài chính nghĩa là không chung đường. Đơn giản vậy thôi.
Em có chị bạn cũng góp tiền sinh hoạt với chồng, còn lại của ai nấy giữ. Lý do là (theo chị ấy) chồng chị ý đầu tư không hiệu quả & nói không nghe. Nên của ai nấy tính cho đỡ cãi nhau. Tình huống này thì em thấy riêng là bình thường.
Quan điểm của em như thế, nó áp dụng với em + chồng em, không áp dụng với người khác.
Chị bạn em vợ chồng cũng không như ý lắm, hoàn cảnh vậy thì đành vậy thôi.Vậy nhà em giống nhà mợ. Cơ mà tiền ai nấy giữ thấy nó giống 2 đứa bạn ở chung nhà hơn là vợ ck
Cái mợ nói là tài khoản chung thì ok em không nói, em chỉ nói trường hợp đưa hết cho vợ và không nắm thu chi trong nhà thôi, và tài khoản chỉ là tài khoản của vợ biết.Chuyện tiền bạc mỗi nhà một quan điểm cách làm, không có đúng sai.
Nhà em luôn dùng tk chung, em đã quen như vậy & có quan điểm làm cụ lạnh gáy - với em tiền ở đâu là tâm ở đó. Nên không chung tài chính nghĩa là không chung đường. Đơn giản vậy thôi.
Em có chị bạn cũng góp tiền sinh hoạt với chồng, còn lại của ai nấy giữ. Lý do là (theo chị ấy) chồng chị ý đầu tư không hiệu quả & nói không nghe. Nên của ai nấy tính cho đỡ cãi nhau. Tình huống này thì em thấy riêng là bình thường.
Quan điểm của em như thế, nó áp dụng với em + chồng em, không áp dụng với người khác.
Bạn em thì có đứa có ck làm ăn khá. Còn nó chỉ làm viên chức 10tr 1 tháng lương. Nên ck tháng đưa thêm 20tr, còn ck làm ăn tn, làm ăn gì, tiêu sao nó ko biết. 1 ngày đẹp trời ck về bảo đầu tư bị lừa. Phải bán nhà. Giờ vẫn vậy, vì nó lương 10tr nên nói ck ko ngheChị bạn em vợ chồng cũng không như ý lắm, hoàn cảnh vậy thì đành vậy thôi.
Kể cả các chi tiêu cá nhân như ăn sáng, cafe thì nó cũng phải nhìn ngang ngó dọc cho phù hợp với hoàn cảnh kinh tế gd. Ví dụ như tổng thu nhập gd 30 củ mà chồng giữ 5 củ đi ăn sáng với tiêu vặt em thấy là đồ đểu. Còn nếu tc gd đủ không có lý do gì vợ phải ngăn cản chồng đi ăn uống với bạn. Chẳng lẽ vợ không đi, không tiêu gì.
Tương tự chuyện giúp đỡ bm ngoài mức cơ bản thì cũng bàn bạc. Mình hợp lý, hoàn cảnh trả được, & bản chất vợ chồng luôn muốn làm người kia vui lòng chả có lý do gì người ta nhất định từ chối cả.
Em là mợ, Nhà em theo hướng số 6 như sau:Sau cưới thì vấn đề tài chính thu nhập các cụ xử lý ntn nhỉ? Em thấy tận mắt mấy trường hợp:
1. Ck đi làm về đưa hết cho vợ. Vợ hàng tháng back cash lại cho chồng chi tiêu xăng xe, ăn sáng...
2. Ck giữ hết tiền. Ck lo mọi thứ chi tiêu trong nhà. Lương vk thì vk giữ tiêu riênv
3. Tiền ai nấy giữ. Tháng chi tiêu nhiêu thì cưa đôi. Mỗi người trả 1 nửa. Tương tự như vậy khi mua món lớn hay nhà
4. Vk ko biết ck thu nhập bao nhiêu. Hàng tháng ck đưa vd 50tr cho vk.
5. Nhà em: tất cả nguồn thu của ck và vk chuyển vào 1 tk chung. Ai dùng gì hay cho nội ngoại tự lấy. Nhưng trên 100 triệu thì báo và bàn bạc với bên kia. Cuối năm xem còn nhiêu thì bàn nhau mua đất hay đầu tư gì đấy
Lỡ cái 2 lần 1 cục ấy ck nuôi bé 3 hay tự làm ăn mất thì mợ tính saoEm là mợ, Nhà em theo hướng số 6 như sau:
6. Hàng tháng chồng chuyển cố định một khoản lương cho vợ để chi tiêu gia đình còn lại được giữ để chi tiêu tùy ý, vợ ko hỏi, toàn bộ thu nhập thụ động (thuê nhà...) vợ giữ, lương vợ vợ giữ, không có tài khoản chung. Chồng các khoản thu nhập thêm cứ việc gom góp hoặc làm gì tùy, mỗi năm 2 lần đưa vợ 1 cục đê đầu tư. Nhà em tiền vào tay em thường chỉ có nhân lên chứ ko xuống ^^. Hai vợ chồng thoải mái tự ý giúp các cụ thân sinh, báo hiếu thì ko cần hỏi.
Tin tưởng nhau là chính cụ ạ, có quản hết thì vẫn có bé 3 như thường, mình buông để nắm thôi. Còn nếu tự làm ăn mất thì phải chịu thôi, 99% tài sản em nắm rồi nên ko sợ.Lỡ cái 2 lần 1 cục ấy ck nuôi bé 3 hay tự làm ăn mất thì mợ tính sao
cụ lo thế, mợ ý đầy đủ công nghệ để quản lý từ xa rồiLỡ cái 2 lần 1 cục ấy ck nuôi bé 3 hay tự làm ăn mất thì mợ tính sao