[TT Hữu ích] Cuộc sống ở Mỹ của một người lao động gốc Việt qua ảnh.

khanhlinh19

Xe tải
Biển số
OF-870124
Ngày cấp bằng
22/10/24
Số km
275
Động cơ
3,543 Mã lực
Nơi ở
Linh Đàm, Hoàng Mai, Hà Nội
Em sống phần nổi thấy đủ vui rồi, ai thích phần chìm hỏi thêm cụ chi tiết 😂
Cho em hóng cái phần chìm với a :)
Anh em nhà em chả mấy khi tâm sự với nhau nên phần nổi với phần chìm đều tậm tịt như nhau ;)
 

bimbim5656

Xe container
Biển số
OF-143913
Ngày cấp bằng
30/5/12
Số km
8,426
Động cơ
431,163 Mã lực
Ủa e gắt gì đâu, e fun thôi mà, e bẩu các cụ đi đâu cho e theo với mà có cụ nào đi đâu cho e theo đâu nên e phải đi mình vậy. Thấy các cụ đi suốt cũng thèm mà k dám mon men, sợ lạc lõng mí gấu các cụ hiểu lầm thôi ạ. Vinh dự lắm mới dc cụ quan tâm ấy chứ, đừng giận e, tội nghiệp, hic!
Do em khó ở đấy, tâm trạng sáng nay k tốt. Bỏ qua mợ nhé.
 

bimbim5656

Xe container
Biển số
OF-143913
Ngày cấp bằng
30/5/12
Số km
8,426
Động cơ
431,163 Mã lực
Em thấy Úc dễ sống mà, chả vất vả lắm với điều kiện có nhà & có biết tiếng Anh. Nhà chung cư khu Việt chả đến 1 củ, nếu mục đích là để ở gần con cái hoặc nuôi con đi học. Rộng rãi, trong lành, nhiều công viên, hạ tầng công cộng tốt. Còn "tinh hoa" cầm 70 củ đến Sydney vào khu professional thì đủ mua đúng cái nhà bình thường để ở, à được cái 5-700m2.
Năm 2020 em hỏi một căn mà em ở homestay, căn villa song lập diện tích khoảng 200m2, cách trung tâm Mel 20km, giá khoảng 400k ASD. Em tưởng chỉ cần lao động đơn giản là đủ sống, muốn giàu thì phải có năng lực và chịu khó. Em có vài bạn định cư Úc, Mĩ mà k thấy kêu khó khăn gì. Hay là k dám kêu thì k rõ 😊
 

starsn

Xe container
Biển số
OF-742409
Ngày cấp bằng
9/9/20
Số km
5,041
Động cơ
149,839 Mã lực
Năm 2020 em hỏi một căn mà em ở homestay, căn villa song lập diện tích khoảng 200m2, cách trung tâm Mel 20km, giá khoảng 400k ASD. Em tưởng chỉ cần lao động đơn giản là đủ sống, muốn giàu thì phải có năng lực và chịu khó. Em có vài bạn định cư Úc, Mĩ mà k thấy kêu khó khăn gì. Hay là k dám kêu thì k rõ 😊
Em thấy đủ sống cũng enjoy life được rồi, đi chơi đủ loại biển, đủ loại công viên đâu cần tiền đâu. Làm professional ở Úc cv nhẹ nhàng, thu nhập ổn. Em không bàn chuyện giàu vì chả biết để bàn.

Từ sau Covid giá nhà lên lắm. Nhưng ở Sydney giờ chung cư 3pn cách trung tâm 30p đi tàu vẫn có 6-700k, có khí rẻ hơn HN :D
 

X0000

Xe điện
Biển số
OF-383918
Ngày cấp bằng
23/9/15
Số km
2,946
Động cơ
584,181 Mã lực
Từ sau Covid giá nhà lên lắm. Nhưng ở Sydney giờ chung cư 3pn cách trung tâm 30p đi tàu vẫn có 6-700k, có khí rẻ hơn HN :D
Đi tàu 30p là cỡ 50-70km à mợ? Thế sao chung cư rẻ hơn HN được?
 

starsn

Xe container
Biển số
OF-742409
Ngày cấp bằng
9/9/20
Số km
5,041
Động cơ
149,839 Mã lực

leua

Xe điện
Biển số
OF-827507
Ngày cấp bằng
8/3/23
Số km
2,957
Động cơ
358,020 Mã lực
Nơi ở
somewhere
Ở Mỹ, nghề nail hầu như là độc quyền của phụ nữ gốc Việt. Người quen của em làm nghề nail cũng nhiều.




Nhiều người nhìn vào tiệm nails sáng choang, thấy thợ ăn trắng mặc trơn, ngồi máy lạnh thì bảo sướng. Nhưng bước chân vào rồi mới biết, cái máy lạnh đó không át nổi mùi bột, mùi sơn nồng nặc thấm vào từng thớ thịt, manh áo. Có những ngày khách đông, thợ nail ngồi lì một chỗ từ sáng tới tối mịt, cơm hộp mang theo nguội ngắt vẫn không có thời gian mà mở ra ăn. Đói thì uống đại ngụm nước, khách gọi là phải tươi cười đứng dậy "Yes, m’am", "No, m’am".
Cái khổ của nghề này, đôi khi không nằm ở tay chân, mà nằm ở cái tâm tư.
Họ tâm tư nhất vào những ngày giáp Tết. Ở quê mình người ta xúng xính đi chợ hoa, còn bên này, tiệm nails lại là lúc bận rộn nhất. Khách họ đi làm đẹp để đón lễ, còn thợ thì vừa dũa móng vừa nghe tiếng pháo hoa qua màn hình điện thoại mà nước mắt chực trào.
Có những người phụ nữ, tay đang sơn móng cho khách mà lòng thắt lại khi nhớ mẹ ở quê.
Có những cô gái, vai mỏi nhừ sau một ngày cày cuốc, tối về vẫn lụi cụi ngồi tính xem tháng này gửi về bao nhiêu để bố mẹ ở nhà có cái Tết ấm hơn, để đàn em có thêm bộ đồ mới.
Họ nén cái nỗi nhớ nhà vào trong những bộ móng bóng bẩy. Họ đổi cái Tết đoàn viên của mình để lấy cái Tết no đủ cho người thân.
Rồi còn những chuyện dở khóc dở cười mà người ngoài chẳng bao giờ thấy.
Có những vị khách khó tính, họ coi thợ nail như người giúp việc. Họ hạch sách, họ bắt làm đi làm lại, đôi khi là những cái nhìn khinh khi vì người thợ nói tiếng Anh không chuẩn. Gặp những lúc đó, lòng tự trọng nổi lên, ai mà chẳng muốn đứng phắt dậy. Nhưng rồi, hình ảnh những cái bill đang chờ, hình ảnh đứa con chuẩn bị vào đại học lại hiện ra. Họ lại mỉm cười, lại nhẫn nại dũa cho xong bộ móng.
Đó không phải là hèn, đó là sự can trường. Đó là bản lĩnh của những người phụ nữ chấp nhận gạt cái tôi sang một bên để làm tròn chữ hiếu, chữ tình.
Nhưng cái nghề cúi đầu này lại nở ra những đóa hoa rực rỡ nhất. Đâu ai thấy những giọt nước mắt hạnh phúc khi người mẹ thợ nail cầm tấm bằng tốt nghiệp bác sĩ của con. Đâu ai thấy những căn nhà mái bằng, những mảnh vườn xanh mướt ở Việt Nam được dựng lên từ chính cái mùi hóa chất nhức óc ấy.
Đến cuối ngày, khi tấm biển "Closed" được treo lên, tiệm nails được trả lại vẻ yên tĩnh. Những người thợ lặng lẽ dọn dẹp bồn nước, quét sạch những hạt bụi móng vương vãi. Họ tháo khẩu trang, hít một hơi thật sâu dù không khí vẫn còn nồng mùi sơn. Họ đếm lại những đồng tiền tip lẻ, những tờ 1 đô, 5 đô nhăn nhúm, rồi vuốt phẳng phiu cất vào giỏ.
Nghề nail, nói cho cùng, là một bài ca thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam xa xứ. Nó không có kèn trống, không có hoa hồng. Nó chỉ có sự bền bỉ của những đôi tay không quản ngại dơ sạch, sự nhẫn nại của những tấm lưng không sợ đau mỏi.
Nếu một ngày nào đó ta tình cờ thấy một người thợ nail với đôi bàn tay khô ráp, hãy hiểu rằng đôi tay đó đã gánh vác cả một gia đình, đã xây dựng nên bao nhiêu ước mơ lớn lao. Họ có thể ngồi thấp dưới chân khách, nhưng sự đánh đổi của họ cũng cao không kém một nghề nào khác. Họ là những người gieo mầm hy vọng từ chính những lọ sơn màu, để mai này đời con của họ không còn phải cúi đầu như họ nữa.
 
Chỉnh sửa cuối:

Opel Astra

Xe container
Biển số
OF-803182
Ngày cấp bằng
24/1/22
Số km
7,696
Động cơ
102,047 Mã lực
Tuổi
25
Ở Mỹ, nghề nail hầu như là độc quyền của phụ nữ gốc Việt. Người quen của em làm nghề nail cũng nhiều.



Tặng những phụ nữ làm nail trên đất Mỹ.

Nhiều người nhìn vào tiệm nails sáng choang, thấy thợ ăn trắng mặc trơn, ngồi máy lạnh thì bảo sướng. Nhưng bước chân vào rồi mới biết, cái máy lạnh đó không át nổi mùi bột, mùi sơn nồng nặc thấm vào từng thớ thịt, manh áo. Có những ngày khách đông, thợ nail ngồi lì một chỗ từ sáng tới tối mịt, cơm hộp mang theo nguội ngắt vẫn không có thời gian mà mở ra ăn. Đói thì uống đại ngụm nước, khách gọi là phải tươi cười đứng dậy "Yes, m’am", "No, m’am".
Cái khổ của nghề này, đôi khi không nằm ở tay chân, mà nằm ở cái tâm tư.
Họ tâm tư nhất vào những ngày giáp Tết. Ở quê mình người ta xúng xính đi chợ hoa, còn bên này, tiệm nails lại là lúc bận rộn nhất. Khách họ đi làm đẹp để đón lễ, còn thợ thì vừa dũa móng vừa nghe tiếng pháo hoa qua màn hình điện thoại mà nước mắt chực trào.
Có những người phụ nữ, tay đang sơn móng cho khách mà lòng thắt lại khi nhớ mẹ ở quê.
Có những cô gái, vai mỏi nhừ sau một ngày cày cuốc, tối về vẫn lụi cụi ngồi tính xem tháng này gửi về bao nhiêu để bố mẹ ở nhà có cái Tết ấm hơn, để đàn em có thêm bộ đồ mới.
Họ nén cái nỗi nhớ nhà vào trong những bộ móng bóng bẩy. Họ đổi cái Tết đoàn viên của mình để lấy cái Tết no đủ cho người thân.
Rồi còn những chuyện dở khóc dở cười mà người ngoài chẳng bao giờ thấy.
Có những vị khách khó tính, họ coi thợ nail như người giúp việc. Họ hạch sách, họ bắt làm đi làm lại, đôi khi là những cái nhìn khinh khi vì người thợ nói tiếng Anh không chuẩn. Gặp những lúc đó, lòng tự trọng nổi lên, ai mà chẳng muốn đứng phắt dậy. Nhưng rồi, hình ảnh những cái bill đang chờ, hình ảnh đứa con chuẩn bị vào đại học lại hiện ra. Họ lại mỉm cười, lại nhẫn nại dũa cho xong bộ móng.
Đó không phải là hèn, đó là sự can trường. Đó là bản lĩnh của những người phụ nữ chấp nhận gạt cái tôi sang một bên để làm tròn chữ hiếu, chữ tình.
Nhưng cái nghề cúi đầu này lại nở ra những đóa hoa rực rỡ nhất. Đâu ai thấy những giọt nước mắt hạnh phúc khi người mẹ thợ nail cầm tấm bằng tốt nghiệp bác sĩ của con. Đâu ai thấy những căn nhà mái bằng, những mảnh vườn xanh mướt ở Việt Nam được dựng lên từ chính cái mùi hóa chất nhức óc ấy.
Đến cuối ngày, khi tấm biển "Closed" được treo lên, tiệm nails được trả lại vẻ yên tĩnh. Những người thợ lặng lẽ dọn dẹp bồn nước, quét sạch những hạt bụi móng vương vãi. Họ tháo khẩu trang, hít một hơi thật sâu dù không khí vẫn còn nồng mùi sơn. Họ đếm lại những đồng tiền tip lẻ, những tờ 1 đô, 5 đô nhăn nhúm, rồi vuốt phẳng phiu cất vào giỏ.
Nghề nail, nói cho cùng, là một bài ca thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam xa xứ. Nó không có kèn trống, không có hoa hồng. Nó chỉ có sự bền bỉ của những đôi tay không quản ngại dơ sạch, sự nhẫn nại của những tấm lưng không sợ đau mỏi.
Nếu một ngày nào đó ta tình cờ thấy một người thợ nail với đôi bàn tay khô ráp, hãy hiểu rằng đôi tay đó đã gánh vác cả một gia đình, đã xây dựng nên bao nhiêu ước mơ lớn lao. Họ có thể ngồi thấp dưới chân khách, nhưng sự đánh đổi của họ cũng cao không kém một nghề nào khác. Họ là những người gieo mầm hy vọng từ chính những lọ sơn màu, để mai này đời con của họ không còn phải cúi đầu như họ nữa.
Vài người quen của tôi ở Đức cũng làm việc này:
Có 2 người, làm xuất sắc.
Họ có sự sáng tạo, và luôn nỗ lực kiếm ra những mẫu mới cho mình.
1 chị thì chỉ làm ở nhà, cash và trốn thuế, tất nhiên.
1 cháu thì đi làm ở tiệm, nhưng tỷ lệ chia tiền thì khác với các thợ khác.

Còn làm dịch vụ nói chung, thì đều vậy mà bác:
Mình làm khi đội địch nghỉ; và mình nghỉ khi đội địch đi cày cuốc.
 

hd-vt

Xe lăn
Biển số
OF-384916
Ngày cấp bằng
30/9/15
Số km
13,274
Động cơ
369,697 Mã lực
Tuổi
59
Ở Mỹ, nghề nail hầu như là độc quyền của phụ nữ gốc Việt. Người quen của em làm nghề nail cũng nhiều.




Nhiều người nhìn vào tiệm nails sáng choang, thấy thợ ăn trắng mặc trơn, ngồi máy lạnh thì bảo sướng. Nhưng bước chân vào rồi mới biết, cái máy lạnh đó không át nổi mùi bột, mùi sơn nồng nặc thấm vào từng thớ thịt, manh áo. Có những ngày khách đông, thợ nail ngồi lì một chỗ từ sáng tới tối mịt, cơm hộp mang theo nguội ngắt vẫn không có thời gian mà mở ra ăn. Đói thì uống đại ngụm nước, khách gọi là phải tươi cười đứng dậy "Yes, m’am", "No, m’am".
Cái khổ của nghề này, đôi khi không nằm ở tay chân, mà nằm ở cái tâm tư.
Họ tâm tư nhất vào những ngày giáp Tết. Ở quê mình người ta xúng xính đi chợ hoa, còn bên này, tiệm nails lại là lúc bận rộn nhất. Khách họ đi làm đẹp để đón lễ, còn thợ thì vừa dũa móng vừa nghe tiếng pháo hoa qua màn hình điện thoại mà nước mắt chực trào.
Có những người phụ nữ, tay đang sơn móng cho khách mà lòng thắt lại khi nhớ mẹ ở quê.
Có những cô gái, vai mỏi nhừ sau một ngày cày cuốc, tối về vẫn lụi cụi ngồi tính xem tháng này gửi về bao nhiêu để bố mẹ ở nhà có cái Tết ấm hơn, để đàn em có thêm bộ đồ mới.
Họ nén cái nỗi nhớ nhà vào trong những bộ móng bóng bẩy. Họ đổi cái Tết đoàn viên của mình để lấy cái Tết no đủ cho người thân.
Rồi còn những chuyện dở khóc dở cười mà người ngoài chẳng bao giờ thấy.
Có những vị khách khó tính, họ coi thợ nail như người giúp việc. Họ hạch sách, họ bắt làm đi làm lại, đôi khi là những cái nhìn khinh khi vì người thợ nói tiếng Anh không chuẩn. Gặp những lúc đó, lòng tự trọng nổi lên, ai mà chẳng muốn đứng phắt dậy. Nhưng rồi, hình ảnh những cái bill đang chờ, hình ảnh đứa con chuẩn bị vào đại học lại hiện ra. Họ lại mỉm cười, lại nhẫn nại dũa cho xong bộ móng.
Đó không phải là hèn, đó là sự can trường. Đó là bản lĩnh của những người phụ nữ chấp nhận gạt cái tôi sang một bên để làm tròn chữ hiếu, chữ tình.
Nhưng cái nghề cúi đầu này lại nở ra những đóa hoa rực rỡ nhất. Đâu ai thấy những giọt nước mắt hạnh phúc khi người mẹ thợ nail cầm tấm bằng tốt nghiệp bác sĩ của con. Đâu ai thấy những căn nhà mái bằng, những mảnh vườn xanh mướt ở Việt Nam được dựng lên từ chính cái mùi hóa chất nhức óc ấy.
Đến cuối ngày, khi tấm biển "Closed" được treo lên, tiệm nails được trả lại vẻ yên tĩnh. Những người thợ lặng lẽ dọn dẹp bồn nước, quét sạch những hạt bụi móng vương vãi. Họ tháo khẩu trang, hít một hơi thật sâu dù không khí vẫn còn nồng mùi sơn. Họ đếm lại những đồng tiền tip lẻ, những tờ 1 đô, 5 đô nhăn nhúm, rồi vuốt phẳng phiu cất vào giỏ.
Nghề nail, nói cho cùng, là một bài ca thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam xa xứ. Nó không có kèn trống, không có hoa hồng. Nó chỉ có sự bền bỉ của những đôi tay không quản ngại dơ sạch, sự nhẫn nại của những tấm lưng không sợ đau mỏi.
Nếu một ngày nào đó ta tình cờ thấy một người thợ nail với đôi bàn tay khô ráp, hãy hiểu rằng đôi tay đó đã gánh vác cả một gia đình, đã xây dựng nên bao nhiêu ước mơ lớn lao. Họ có thể ngồi thấp dưới chân khách, nhưng sự đánh đổi của họ cũng cao không kém một nghề nào khác. Họ là những người gieo mầm hy vọng từ chính những lọ sơn màu, để mai này đời con của họ không còn phải cúi đầu như họ nữa.
Phụ nữ VN khi cần thì chịu thương chịu khó \m/ số một rồi cụ. Cái mùi hóa chất ấy bốc ra, ngay trên đó khoảng 30cm, có ống hút xả ra ngoài trời thì đỡ nhiều lắm.
 

leua

Xe điện
Biển số
OF-827507
Ngày cấp bằng
8/3/23
Số km
2,957
Động cơ
358,020 Mã lực
Nơi ở
somewhere
Ở Mỹ, người nào hà tiện không mua bảo hiểm y tế chẳng may phải vào bệnh viện, khi ra viện cầm cái hoá đơn bệnh viện trên tay là muốn xỉu luôn, còn hơn cả lúc đang bệnh. Có khi chỉ vài nghìn, nhưng có khi lên tới cả mấy chục nghìn đô hoặc trăm nghìn đô chứ chẳng đùa. Nhưng đừng có hốt hoảng mà quẹt thẻ trả ngay nhé, vì cái con số trên bill đó thường chỉ là... giá niêm yết để mặc cả thôi.
Dưới đây là vài cách để ép cái bill đó xuống mức thấp nhất có thể:
1. Đừng trả tiền ngay, hãy đòi Itemized Bill (hoá đơn chi tiết từng món). Vừa nhận bill là phải gọi ngay cho bệnh viện đòi cái Itemized Bill. Ở Mỹ bệnh viện tính nhầm nhiều lắm, thí dụ : tính tiền một dịch vụ tới hai lần, tính tiền thuốc mà bệnh nhân chưa bao giờ uống, hay hét giá những thứ linh tinh. Chỉ cần cụ mợ yêu cầu hóa đơn chi tiết, nhiều khi họ sợ bị soi nên tự động cắt giảm bớt mấy khoản vô lý ngay.
2. Tận dụng Charity Care (Hỗ trợ tài chính).
Cái này cực kỳ quan trọng mà ít ai để ý. Các bệnh viện ở Mỹ (đặc biệt là bệnh viện phi lợi nhuận) bắt buộc phải có chương trình hỗ trợ bệnh nhân thu nhập thấp hoặc trung bình.
Cụ mợ cứ mạnh dạn xin mẫu đơn Financial Assistance Application. Chuẩn bị sẵn giấy tờ như cùi check lương (paystub), tờ khai thuế hoặc giấy thất nghiệp.
Tuỳ thu nhập, cụ mợ có thể được giảm từ 20% đến... 100% (xoá nợ luôn). Đừng tự ti là mình không nghèo, nhiều khi thu nhập khá vẫn được xét giảm đấy!
3. Tiền tươi thóc thật, là dễ nói chuyện nhất.
Nếu cụ mợ có sẵn một khoản tiền mặt nhỏ, hãy thử deal: "Giờ bill $5000 tôi không trả nổi, nhưng nếu trả hết 1 lần ngay bây giờ thì tôi có thể vay người thân $2000, bệnh viện có đồng ý xóa nợ không?". Nhiều nơi họ sẵn sàng bớt tới 30% - 60% chỉ để lấy được tiền ngay thay vì phải đi đòi nợ ròng rã cả năm trời.
4. Chia nhỏ ra mà trả (Payment Plan).
Nếu không xin giảm được nhiều, hãy xin Payment Plan. Cụ mợ có thể thoả thuận trả mỗi tháng $25, $50 hay $100 tuỳ khả năng. Cái hay là các khoản trả góp này thường không tính lãi suất. Cứ trả đúng hẹn thì bill sẽ không bị đẩy sang bên đòi nợ (collection), không lo bị mất điểm tín dụng (credit score).
5. Tìm "Patient Advocate" (Người hỗ trợ bệnh nhân).
Trong bệnh viện luôn có những người gọi là Patient Advocate. Công việc của họ là đứng về phía bệnh nhân để giải thích chi phí, kiểm tra sai sót và giúp bệnh nhân thương lượng với bộ phận tài chính. Đừng ngại tìm họ để nhờ giúp đỡ, họ rất rành mấy cái mánh để giảm bill.

Chốt lại là: Đừng bao giờ im lặng khi nhận bill cao. Bệnh viện họ thà lấy được một ít tiền từ người bệnh còn hơn là không lấy được đồng nào rồi phải bán nợ cho bên Collection. Cứ chủ động gọi điện, nói chuyện lịch sự nhưng cứng rắn, có thể sẽ tiết kiệm được cả một đống tiền đấy!

 
Chỉnh sửa cuối:

expanium

Xe buýt
Biển số
OF-90475
Ngày cấp bằng
1/4/11
Số km
518
Động cơ
405,976 Mã lực
Ở Mỹ, người nào hà tiện không mua bảo hiểm y tế chẳng may phải vào bệnh viện, khi ra viện cầm cái hoá đơn bệnh viện trên tay là muốn xỉu luôn, còn hơn cả lúc đang bệnh. Có khi chỉ vài nghìn, nhưng có khi lên tới cả mấy chục nghìn đô hoặc trăm nghìn đô chứ chẳng đùa. Nhưng đừng có hốt hoảng mà quẹt thẻ trả ngay nhé, vì cái con số trên bill đó thường chỉ là... giá niêm yết để mặc cả thôi.
Dưới đây là vài cách để ép cái bill đó xuống mức thấp nhất có thể:
1. Đừng trả tiền ngay, hãy đòi Itemized Bill (hoá đơn chi tiết từng món). Vừa nhận bill là phải gọi ngay cho bệnh viện đòi cái Itemized Bill. Ở Mỹ bệnh viện tính nhầm nhiều lắm, thí dụ : tính tiền một dịch vụ tới hai lần, tính tiền thuốc mà bệnh nhân chưa bao giờ uống, hay hét giá những thứ linh tinh. Chỉ cần cụ mợ yêu cầu hóa đơn chi tiết, nhiều khi họ sợ bị soi nên tự động cắt giảm bớt mấy khoản vô lý ngay.
2. Tận dụng Charity Care (Hỗ trợ tài chính).
Cái này cực kỳ quan trọng mà ít ai để ý. Các bệnh viện ở Mỹ (đặc biệt là bệnh viện phi lợi nhuận) bắt buộc phải có chương trình hỗ trợ bệnh nhân thu nhập thấp hoặc trung bình.
Cụ mợ cứ mạnh dạn xin mẫu đơn Financial Assistance Application. Chuẩn bị sẵn giấy tờ như cùi check lương (paystub), tờ khai thuế hoặc giấy thất nghiệp.
Tuỳ thu nhập, cụ mợ có thể được giảm từ 20% đến... 100% (xoá nợ luôn). Đừng tự ti là mình không nghèo, nhiều khi thu nhập khá vẫn được xét giảm đấy!
3. Tiền tươi thóc thật, là dễ nói chuyện nhất.
Nếu cụ mợ có sẵn một khoản tiền mặt nhỏ, hãy thử deal: "Giờ bill $5000 tôi không trả nổi, nhưng nếu trả hết 1 lần ngay bây giờ thì tôi có thể vay người thân $2000, bệnh viện có đồng ý xóa nợ không?". Nhiều nơi họ sẵn sàng bớt tới 30% - 60% chỉ để lấy được tiền ngay thay vì phải đi đòi nợ ròng rã cả năm trời.
4. Chia nhỏ ra mà trả (Payment Plan).
Nếu không xin giảm được nhiều, hãy xin Payment Plan. Cụ mợ có thể thoả thuận trả mỗi tháng $25, $50 hay $100 tuỳ khả năng. Cái hay là các khoản trả góp này thường không tính lãi suất. Cứ trả đúng hẹn thì bill sẽ không bị đẩy sang bên đòi nợ (collection), không lo bị mất điểm tín dụng (credit score).
5. Tìm "Patient Advocate" (Người hỗ trợ bệnh nhân).
Trong bệnh viện luôn có những người gọi là Patient Advocate. Công việc của họ là đứng về phía bệnh nhân để giải thích chi phí, kiểm tra sai sót và giúp bệnh nhân thương lượng với bộ phận tài chính. Đừng ngại tìm họ để nhờ giúp đỡ, họ rất rành mấy cái mánh để giảm bill.

Chốt lại là: Đừng bao giờ im lặng khi nhận bill cao. Bệnh viện họ thà lấy được một ít tiền từ người bệnh còn hơn là không lấy được đồng nào rồi phải bán nợ cho bên Collection. Cứ chủ động gọi điện, nói chuyện lịch sự nhưng cứng rắn, có thể sẽ tiết kiệm được cả một đống tiền đấy!
Cụ leua tìm đường sang Úc đi. Em thấy phúc lợi XH của Mỹ như thế thì kém Úc nhiều quá! :)

Ở Úc bọn em có thẻ Medicare. Chính phủ Úc cover toàn bộ tất cả các vấn đề về ý tế-sức khoẻ dho người dân. Kể cả những người bị bệnh nan y với những chi phí điều trị lên tới cả vài trăm nghìn đô/năm cũng được chính phủ cover hết 100%. Khi cụ cần điều trị y tế thì cụ có quyền chọn nơi điều trị, kể cả bệnh viện công hay bệnh viện tư thì Chính phủ cũng trả hết các chi phí.
 
  • Vodka
Reactions: rfs

leua

Xe điện
Biển số
OF-827507
Ngày cấp bằng
8/3/23
Số km
2,957
Động cơ
358,020 Mã lực
Nơi ở
somewhere
Cụ leua tìm đường sang Úc đi. Em thấy phúc lợi XH của Mỹ như thế thì kém Úc nhiều quá! :)

Ở Úc bọn em có thẻ Medicare. Chính phủ Úc cover toàn bộ tất cả các vấn đề về ý tế-sức khoẻ dho người dân. Kể cả những người bị bệnh nan y với những chi phí điều trị lên tới cả vài trăm nghìn đô/năm cũng được chính phủ cover hết 100%. Khi cụ cần điều trị y tế thì cụ có quyền chọn nơi điều trị, kể cả bệnh viện công hay bệnh viện tư thì Chính phủ cũng trả hết các chi phí.
Cảm ơn cụ. Phúc lợi xã hội của Mỹ quả thật kém xa Úc và châu Âu. May là từ khi sang Mỹ đến nay em luôn có bảo hiểm y tế của nơi làm việc cung cấp và em cũng không có bệnh gì phải vào bệnh viện.
Bên này phải đến 65 tuổi mới có được Medicare cụ ạ. Còn dưới tuổi ấy thì ráng mà đi làm để được công ty cung cấp bảo hiểm y tế miễn phí.
Tự móc tiền túi ra mua bảo hiểm thì gần 1 nghìn/ tháng cho bảo hiểm y tế loại tốt.
 

starsn

Xe container
Biển số
OF-742409
Ngày cấp bằng
9/9/20
Số km
5,041
Động cơ
149,839 Mã lực
Ở Mỹ, nghề nail hầu như là độc quyền của phụ nữ gốc Việt. Người quen của em làm nghề nail cũng nhiều.




Nhiều người nhìn vào tiệm nails sáng choang, thấy thợ ăn trắng mặc trơn, ngồi máy lạnh thì bảo sướng. Nhưng bước chân vào rồi mới biết, cái máy lạnh đó không át nổi mùi bột, mùi sơn nồng nặc thấm vào từng thớ thịt, manh áo. Có những ngày khách đông, thợ nail ngồi lì một chỗ từ sáng tới tối mịt, cơm hộp mang theo nguội ngắt vẫn không có thời gian mà mở ra ăn. Đói thì uống đại ngụm nước, khách gọi là phải tươi cười đứng dậy "Yes, m’am", "No, m’am".
Cái khổ của nghề này, đôi khi không nằm ở tay chân, mà nằm ở cái tâm tư.
Họ tâm tư nhất vào những ngày giáp Tết. Ở quê mình người ta xúng xính đi chợ hoa, còn bên này, tiệm nails lại là lúc bận rộn nhất. Khách họ đi làm đẹp để đón lễ, còn thợ thì vừa dũa móng vừa nghe tiếng pháo hoa qua màn hình điện thoại mà nước mắt chực trào.
Có những người phụ nữ, tay đang sơn móng cho khách mà lòng thắt lại khi nhớ mẹ ở quê.
Có những cô gái, vai mỏi nhừ sau một ngày cày cuốc, tối về vẫn lụi cụi ngồi tính xem tháng này gửi về bao nhiêu để bố mẹ ở nhà có cái Tết ấm hơn, để đàn em có thêm bộ đồ mới.
Họ nén cái nỗi nhớ nhà vào trong những bộ móng bóng bẩy. Họ đổi cái Tết đoàn viên của mình để lấy cái Tết no đủ cho người thân.
Rồi còn những chuyện dở khóc dở cười mà người ngoài chẳng bao giờ thấy.
Có những vị khách khó tính, họ coi thợ nail như người giúp việc. Họ hạch sách, họ bắt làm đi làm lại, đôi khi là những cái nhìn khinh khi vì người thợ nói tiếng Anh không chuẩn. Gặp những lúc đó, lòng tự trọng nổi lên, ai mà chẳng muốn đứng phắt dậy. Nhưng rồi, hình ảnh những cái bill đang chờ, hình ảnh đứa con chuẩn bị vào đại học lại hiện ra. Họ lại mỉm cười, lại nhẫn nại dũa cho xong bộ móng.
Đó không phải là hèn, đó là sự can trường. Đó là bản lĩnh của những người phụ nữ chấp nhận gạt cái tôi sang một bên để làm tròn chữ hiếu, chữ tình.
Nhưng cái nghề cúi đầu này lại nở ra những đóa hoa rực rỡ nhất. Đâu ai thấy những giọt nước mắt hạnh phúc khi người mẹ thợ nail cầm tấm bằng tốt nghiệp bác sĩ của con. Đâu ai thấy những căn nhà mái bằng, những mảnh vườn xanh mướt ở Việt Nam được dựng lên từ chính cái mùi hóa chất nhức óc ấy.
Đến cuối ngày, khi tấm biển "Closed" được treo lên, tiệm nails được trả lại vẻ yên tĩnh. Những người thợ lặng lẽ dọn dẹp bồn nước, quét sạch những hạt bụi móng vương vãi. Họ tháo khẩu trang, hít một hơi thật sâu dù không khí vẫn còn nồng mùi sơn. Họ đếm lại những đồng tiền tip lẻ, những tờ 1 đô, 5 đô nhăn nhúm, rồi vuốt phẳng phiu cất vào giỏ.
Nghề nail, nói cho cùng, là một bài ca thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam xa xứ. Nó không có kèn trống, không có hoa hồng. Nó chỉ có sự bền bỉ của những đôi tay không quản ngại dơ sạch, sự nhẫn nại của những tấm lưng không sợ đau mỏi.
Nếu một ngày nào đó ta tình cờ thấy một người thợ nail với đôi bàn tay khô ráp, hãy hiểu rằng đôi tay đó đã gánh vác cả một gia đình, đã xây dựng nên bao nhiêu ước mơ lớn lao. Họ có thể ngồi thấp dưới chân khách, nhưng sự đánh đổi của họ cũng cao không kém một nghề nào khác. Họ là những người gieo mầm hy vọng từ chính những lọ sơn màu, để mai này đời con của họ không còn phải cúi đầu như họ nữa.
Haha em nhớ hồi năm 96 bố em nói chuyện mấy người lái xe gom rác kiếm 1 củ/ ngày, em bảo ê nhưng ngồi xe rác hôi lắm. Bố em bảo đứa nào trả 1 củ chở phân t cũng ngồi :)) Em nghĩ cũng đúng.

Lớn rồi thấy đi làm kiếm xèng là chính, em chả quan tâm làm nghề gì. Nhìn mấy lãnh đạo cấp cao Triều Tiên cắp sổ theo hầu chủ tịch, nó ăn xong được đi hầu tăm là vinh dự tối thượng chứ đùa. Mark Zuckerberg ngồi cạnh Trump cũng nghiêm chỉnh bợ đít ngoan như cún. Kinh nghiệm em đi làm lên manager càng cấp cao càng ngoan, dignity có hạn thôi không thì xuống làm công nhân. Nghĩ khác quái gì điếm, đồng nghiệp cả :P

Nghề gì cũng là kiếm tiền, kể cả sex worker, em chả nghĩ là cúi đầu gì với ai. Như chỗ người nhà em ở hiếm dịch vụ, đi vẽ 1 bộ móng tay 30p xấu như ma bị thịt cho $120 còn cảm ơn rối rít. Ở VN thì bạn em gọi thợ thông cống đúng 15 phút nó đòi 1tr/m tính giá 7 tr. Chả biết ai cúi đầu với ai.

Tóm lại là kiếm tiền theo thị trường, theo khả năng để phục vụ cs thôi, ai mà chả thế. Đừng nghĩ nó nặng nề thì nó không nặng nề.
 
Chỉnh sửa cuối:

expanium

Xe buýt
Biển số
OF-90475
Ngày cấp bằng
1/4/11
Số km
518
Động cơ
405,976 Mã lực
Haha em nhớ hồi năm 96 bố em nói chuyện mấy người lái xe gom rác kiếm 1 củ/ ngày, em bảo ê nhưng ngồi xe rác hôi lắm. Bố em bảo đứa nào trả 1 củ chở phân t cũng ngồi :)) Em nghĩ cũng đúng.

Lớn rồi thấy đi làm kiếm xèng là chính, em chả quan tâm làm nghề gì. Nhìn mấy lãnh đạo cấp cao Triều Tiên cắp sổ theo hầu chủ tịch, nó ăn xong được đi hầu tăm là vinh dự tối thượng chứ đùa. Mark Zuckerberg ngồi cạnh Trump cũng nghiêm chỉnh bợ đít ngoan như cún. Kinh nghiệm em đi làm lên manager càng cấp cao càng ngoan, dignity có hạn thôi không thì xuống làm công nhân. Nghĩ khác quái gì điếm, đồng nghiệp cả :P

Nghề gì cũng là kiếm tiền, kể cả sex worker, em chả nghĩ là cúi đầu gì với ai. Như chỗ người nhà em ở hiếm dịch vụ, đi vẽ 1 bộ móng tay 30p xấu như ma bị thịt cho $120 còn cảm ơn rối rít. Ở VN thì bạn em gọi thợ thông cống đúng 15 phút nó đòi 1tr/m tính giá 7 tr. Chả biết ai cúi đầu với ai.

Tóm lại là kiếm tiền theo thị trường, theo khả năng để phục vụ cs thôi, ai mà chả thế. Đừng nghĩ nó nặng nề thì nó không nặng nề.
Hixx..! Suy nghĩ của cụ nặng về vật chất quá! :(

Đồng tiền rất quan trọng nhưng nó phải có ethic và pride nữa. Kiếm tiền bằng mọi giá thì cái giá phải trả cũng sẽ rất đắt!
 
Chỉnh sửa cuối:

starsn

Xe container
Biển số
OF-742409
Ngày cấp bằng
9/9/20
Số km
5,041
Động cơ
149,839 Mã lực
Hixx..! Suy nghĩ của cụ nặng về vật chất quá! :(

Đồng tiền rất quan trọng nhưng nó phải có ethic và pride nữa. Kiếm tiền bằng mọi giá thì cái giá phải trả cũng sẽ rất đắt!
Em rất vật chất đó & em thấy dễ sống, ở đây em không bàn ethics vì đều là lao động cả, ăn cắp ăn trộm gì đâu. Em cũng chả thấy làm sex worker, thông cống, chở rác, làm nail, kinh doanh hay làm chính trị gia ảnh hưởng gì đến pride của em cả. Để kiếm sống với em mấy nghề đấy như nhau.

Ai có sở thích của người đó, thế mới thành xh.
 

hd-vt

Xe lăn
Biển số
OF-384916
Ngày cấp bằng
30/9/15
Số km
13,274
Động cơ
369,697 Mã lực
Tuổi
59
Em rất vật chất đó & em thấy dễ sống, ở đây em không bàn ethics vì đều là lao động cả, ăn cắp ăn trộm gì đâu. Em cũng chả thấy làm sex worker, thông cống, chở rác, làm nail, kinh doanh hay làm chính trị gia ảnh hưởng gì đến pride của em cả. Để kiếm sống với em mấy nghề đấy như nhau.

Ai có sở thích của người đó, thế mới thành xh.
Như này thì, cmof thành cổ hủ mất rồi. :D
 

starsn

Xe container
Biển số
OF-742409
Ngày cấp bằng
9/9/20
Số km
5,041
Động cơ
149,839 Mã lực
Hixx..! Suy nghĩ của cụ nặng về vật chất quá! :(

Đồng tiền rất quan trọng nhưng nó phải có ethic và pride nữa. Kiếm tiền bằng mọi giá thì cái giá phải trả cũng sẽ rất đắt!
Qua vài bài em thấy cụ khá là thiếu tôn trọng em, niềm vui nó đến từ trong tâm chứ không thông qua thành kiến của xã hội.

Em đoán cụ cũng lớn tuổi hơn em chút & em cảm thấy cụ hơi khốt-ta-bít tự cho mình là đúng. Đời của cụ tùy cụ thôi, ở nhà cụ dạy vợ con sao em không biết chứ ra ngoài nên hạn chế dạy đời.
 

starsn

Xe container
Biển số
OF-742409
Ngày cấp bằng
9/9/20
Số km
5,041
Động cơ
149,839 Mã lực
Như này thì, cmof thành cổ hủ mất rồi. :D
Nếu làm nail, thông cống, chở rác là không có pride thì quá cổ hủ cụ ạ. Không có xe chở rác thì cả thành phố thành chuồng lợn, người sống trong đấy thành lợn hết :)) Em cũng chẳng nghĩ giáo viên bác sỹ là cao quý hơn ai. Nó là 1 cái nghề, không hơn không kém.

Em thêm mục sex worker coi như em tân kỳ hơn bình thường chút thôi :))
 

hd-vt

Xe lăn
Biển số
OF-384916
Ngày cấp bằng
30/9/15
Số km
13,274
Động cơ
369,697 Mã lực
Tuổi
59
Nếu làm nail, thông cống, chở rác là không có pride thì quá cổ hủ cụ ạ. Không có xe chở rác thì cả thành phố thành chuồng lợn, người sống trong đấy thành lợn hết :)) Em cũng chẳng nghĩ giáo viên bác sỹ là cao quý hơn ai. Nó là 1 cái nghề, không hơn không kém.

Em thêm mục sex worker coi như em tân kỳ hơn bình thường chút thôi :))
Đoạn cuối hehe, chắc cmof đọc xong, phải đi thắp hương. :))
 
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top