Ở Mỹ, nghề nail hầu như là độc quyền của phụ nữ gốc Việt. Người quen của em làm nghề nail cũng nhiều.
Tặng những phụ nữ làm nail trên đất Mỹ.
Nhiều người nhìn vào tiệm nails sáng choang, thấy thợ ăn trắng mặc trơn, ngồi máy lạnh thì bảo sướng. Nhưng bước chân vào rồi mới biết, cái máy lạnh đó không át nổi mùi bột, mùi sơn nồng nặc thấm vào từng thớ thịt, manh áo. Có những ngày khách đông, thợ nail ngồi lì một chỗ từ sáng tới tối mịt, cơm hộp mang theo nguội ngắt vẫn không có thời gian mà mở ra ăn. Đói thì uống đại ngụm nước, khách gọi là phải tươi cười đứng dậy "Yes, m’am", "No, m’am".
Cái khổ của nghề này, đôi khi không nằm ở tay chân, mà nằm ở cái tâm tư.
Họ tâm tư nhất vào những ngày giáp Tết. Ở quê mình người ta xúng xính đi chợ hoa, còn bên này, tiệm nails lại là lúc bận rộn nhất. Khách họ đi làm đẹp để đón lễ, còn thợ thì vừa dũa móng vừa nghe tiếng pháo hoa qua màn hình điện thoại mà nước mắt chực trào.
Có những người phụ nữ, tay đang sơn móng cho khách mà lòng thắt lại khi nhớ mẹ ở quê.
Có những cô gái, vai mỏi nhừ sau một ngày cày cuốc, tối về vẫn lụi cụi ngồi tính xem tháng này gửi về bao nhiêu để bố mẹ ở nhà có cái Tết ấm hơn, để đàn em có thêm bộ đồ mới.
Họ nén cái nỗi nhớ nhà vào trong những bộ móng bóng bẩy. Họ đổi cái Tết đoàn viên của mình để lấy cái Tết no đủ cho người thân.
Rồi còn những chuyện dở khóc dở cười mà người ngoài chẳng bao giờ thấy.
Có những vị khách khó tính, họ coi thợ nail như người giúp việc. Họ hạch sách, họ bắt làm đi làm lại, đôi khi là những cái nhìn khinh khi vì người thợ nói tiếng Anh không chuẩn. Gặp những lúc đó, lòng tự trọng nổi lên, ai mà chẳng muốn đứng phắt dậy. Nhưng rồi, hình ảnh những cái bill đang chờ, hình ảnh đứa con chuẩn bị vào đại học lại hiện ra. Họ lại mỉm cười, lại nhẫn nại dũa cho xong bộ móng.
Đó không phải là hèn, đó là sự can trường. Đó là bản lĩnh của những người phụ nữ chấp nhận gạt cái tôi sang một bên để làm tròn chữ hiếu, chữ tình.
Nhưng cái nghề cúi đầu này lại nở ra những đóa hoa rực rỡ nhất. Đâu ai thấy những giọt nước mắt hạnh phúc khi người mẹ thợ nail cầm tấm bằng tốt nghiệp bác sĩ của con. Đâu ai thấy những căn nhà mái bằng, những mảnh vườn xanh mướt ở Việt Nam được dựng lên từ chính cái mùi hóa chất nhức óc ấy.
Đến cuối ngày, khi tấm biển "Closed" được treo lên, tiệm nails được trả lại vẻ yên tĩnh. Những người thợ lặng lẽ dọn dẹp bồn nước, quét sạch những hạt bụi móng vương vãi. Họ tháo khẩu trang, hít một hơi thật sâu dù không khí vẫn còn nồng mùi sơn. Họ đếm lại những đồng tiền tip lẻ, những tờ 1 đô, 5 đô nhăn nhúm, rồi vuốt phẳng phiu cất vào giỏ.
Nghề nail, nói cho cùng, là một bài ca thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam xa xứ. Nó không có kèn trống, không có hoa hồng. Nó chỉ có sự bền bỉ của những đôi tay không quản ngại dơ sạch, sự nhẫn nại của những tấm lưng không sợ đau mỏi.
Nếu một ngày nào đó ta tình cờ thấy một người thợ nail với đôi bàn tay khô ráp, hãy hiểu rằng đôi tay đó đã gánh vác cả một gia đình, đã xây dựng nên bao nhiêu ước mơ lớn lao. Họ có thể ngồi thấp dưới chân khách, nhưng sự đánh đổi của họ cũng cao không kém một nghề nào khác. Họ là những người gieo mầm hy vọng từ chính những lọ sơn màu, để mai này đời con của họ không còn phải cúi đầu như họ nữa.