- Biển số
- OF-344121
- Ngày cấp bằng
- 24/11/14
- Số km
- 79
- Động cơ
- 274,918 Mã lực
Chuyện nhà em cũng không có gì quá kịch tính, không người thứ 3, không cờ bạc rượu chè gì cả. Nhưng sống với nhau lâu ngày, nói chuyện không hợp, dần dần mất tôn trọng nhau, thành ra cãi nhau như cơm bữa, xúc phạm nhau. Cảm giác cứ ở gần là khó chịu, mà nói chuyện thì kiểu gì cũng thành ra căng thẳng.
Em gần 40, vợ kém 4 tuổi. Hai đứa con thì ngoan, học hành ổn, đang học Archimedes.
Kinh tế thì nói thật là cũng tạm:
Một căn hộ dịch vụ ở đất du lịch ( hơn 30 tỏi), mỗi tháng cầm về tầm gần 200 củ lãi
Hai căn nhà ở Hà Nội, tổng giá trị khoảng 20 tỏi
Thêm ít đất quê tầm 5-6 tỏi
Hai cái ô tô
Nợ ngân hàng khoảng 3 tỏi
Thu nhập thì ngoài khách sạn là chung, vợ em làm chính, khoảng 100 củ/tháng, công việc khá bận. Em thì có đầu tư một quán ăn, tháng được đôi chục nhưng ko phải làm gì, còn lại chủ yếu lo việc gia đình: đưa đón con, thể thao, thỉnh thoảng xử lý việc ở chỗ kinh doanh.
Nói chung cuộc sống vật chất đang ổn, không thiếu thốn gì, thậm chí là thoải mái.
Nhưng…
Vợ em quyết định ly hôn vì nói không còn tình cảm. Bảo rằng coi thường và không tôn trọng. Em cũng thấy mệt mỏi nên ok ký. Đến lúc ngồi chia tài sản thì lại thấy khó, vì nếu bán hết thì mất dòng tiền, ảnh hưởng con cái.
Em mới nói thẳng: thôi em lấy cái xe của em với 6 tỷ, còn lại để vợ lo hết, cả tài sản lẫn nợ, và nuôi 2 đứa nhỏ. Em biết thực ra nhiều việc em vẫn phải nhúng tay mới chạy được, nhưng thôi, coi như buông.
Giờ em chỉ có ý định đi thật xa, kiểu vào một vùng biển nào đó sống lại từ đầu, không vướng bận gì nữa.
Cái khó nhất chắc không phải tiền, mà là bố mẹ em già rồi (gần 80), rồi con cái cũng thương. Nên em với vợ thống nhất ngoài thì cứ nói là em đi xa làm ăn.
Nói chung là chán và mệt các cụ ạ. Không còn tôn trọng nhau thì khó cứu lắm.
Không biết có cụ nào từng rơi vào hoàn cảnh giống em không, và các cụ vượt qua giai đoạn này như thế nào?
Em gần 40, vợ kém 4 tuổi. Hai đứa con thì ngoan, học hành ổn, đang học Archimedes.
Kinh tế thì nói thật là cũng tạm:
Một căn hộ dịch vụ ở đất du lịch ( hơn 30 tỏi), mỗi tháng cầm về tầm gần 200 củ lãi
Hai căn nhà ở Hà Nội, tổng giá trị khoảng 20 tỏi
Thêm ít đất quê tầm 5-6 tỏi
Hai cái ô tô
Nợ ngân hàng khoảng 3 tỏi
Thu nhập thì ngoài khách sạn là chung, vợ em làm chính, khoảng 100 củ/tháng, công việc khá bận. Em thì có đầu tư một quán ăn, tháng được đôi chục nhưng ko phải làm gì, còn lại chủ yếu lo việc gia đình: đưa đón con, thể thao, thỉnh thoảng xử lý việc ở chỗ kinh doanh.
Nói chung cuộc sống vật chất đang ổn, không thiếu thốn gì, thậm chí là thoải mái.
Nhưng…
Vợ em quyết định ly hôn vì nói không còn tình cảm. Bảo rằng coi thường và không tôn trọng. Em cũng thấy mệt mỏi nên ok ký. Đến lúc ngồi chia tài sản thì lại thấy khó, vì nếu bán hết thì mất dòng tiền, ảnh hưởng con cái.
Em mới nói thẳng: thôi em lấy cái xe của em với 6 tỷ, còn lại để vợ lo hết, cả tài sản lẫn nợ, và nuôi 2 đứa nhỏ. Em biết thực ra nhiều việc em vẫn phải nhúng tay mới chạy được, nhưng thôi, coi như buông.
Giờ em chỉ có ý định đi thật xa, kiểu vào một vùng biển nào đó sống lại từ đầu, không vướng bận gì nữa.
Cái khó nhất chắc không phải tiền, mà là bố mẹ em già rồi (gần 80), rồi con cái cũng thương. Nên em với vợ thống nhất ngoài thì cứ nói là em đi xa làm ăn.
Nói chung là chán và mệt các cụ ạ. Không còn tôn trọng nhau thì khó cứu lắm.
Không biết có cụ nào từng rơi vào hoàn cảnh giống em không, và các cụ vượt qua giai đoạn này như thế nào?
đùa chứ nếu bị cuốn vào kiếm tiền quá thì cũng nên giãn ra, sống cân bằng lại, tập trung vào bản thân, sở thích. Kinh tế cỡ này ở Hanoi cũng nhàn rồi, việc nhà k phải động tay, ăn uống mỗi ngày 1 quán vui luôn
.
,nợ nần chồng chất lại chuyển sang ck,cũng lóp ngóp ko ăn thua.Rồi 2017 sang đánh coin cũng thua hơn tỏi, vợ e trả nợ cho . Quyết tâm làm lại, vợ chồng lại đầu tư mảng nông nghiệp rồi bán lẻ. Đến 2019 đầu 2020 thì cụt vốn, e lại về làm du lịch với vợ. Lúc này du lịch vẫn kiếm được nên tạm ổn,mỗi tội gò bó e ko thích. Trong thời gian này e lặn lội đi khắp nơi tìm đất,và nhà e có may mắn mua được mấy miếng đất ở khu du lịch bằng tiền vay là chính, sau 2 năm x khoảng 15 lần có mấy chục tỏi.Bds này tạo ra dòng tiền nên hiện tại cũng k bị mất giá,e bỏ ra gần 2 tỏi xây 1 quán cafe đẹp ở 1 miếng,đất còn lại găm được giá sút sau.À năm ngoái còn mở 3 nhà hàng nhưng đóng cửa vì kinh tế suy thoái.
.Em mua sách kinh tế và ngồi đọc hết quyển này đến quyển khác, ko phải đọc sách dạy làm giàu( mấy quyển đâý e đánh giá là vớ vẩn) vì thực chiến thì mỗi người phải tự tạo ra lối đi riêng.Những quyển sách hay nhất với e là về khủng hoảng kinh tế,sách quản lý vốn, về các giai đoạn đầu tư của thị trường...