Đấy là nó còn chịu cho cụ giã. Đến độ nó không cho cụ đụng vào nữa thì thuốc hết thiêng.Nhà e cứ khắc khẩu là đè ra giã lên bờ xuống ruộng... Xong lại vui như hồi đầu yêu nhau
Kinh nghiệm cụ anh Kyson1 truyền cho

Đấy là nó còn chịu cho cụ giã. Đến độ nó không cho cụ đụng vào nữa thì thuốc hết thiêng.Nhà e cứ khắc khẩu là đè ra giã lên bờ xuống ruộng... Xong lại vui như hồi đầu yêu nhau
Kinh nghiệm cụ anh Kyson1 truyền cho

Anh quá lờí. Cái này là em học từ lão TrienChjeuNhà e cứ khắc khẩu là đè ra giã lên bờ xuống ruộng... Xong lại vui như hồi đầu yêu nhau
Kinh nghiệm cụ anh Kyson1 truyền cho
Nghiện rồi thì làm gì có khái niệm cai mà phải sợĐấy là nó còn chịu cho cụ giã. Đến độ nó không cho cụ đụng vào nữa thì thuốc hết thiêng.![]()
E 43 tủi. E với vợ cũng hay khắc khẩu, cãi nhau lặt vặt, nhưng cứ đè ra là hết.Chuyện nhà em cũng không có gì quá kịch tính, không người thứ 3, không cờ bạc rượu chè gì cả. Nhưng sống với nhau lâu ngày, nói chuyện không hợp, dần dần mất tôn trọng nhau, thành ra cãi nhau như cơm bữa, xúc phạm nhau. Cảm giác cứ ở gần là khó chịu, mà nói chuyện thì kiểu gì cũng thành ra căng thẳng.
Em gần 40, vợ kém 4 tuổi. Hai đứa con thì ngoan, học hành ổn, đang học Archimedes.
Kinh tế thì nói thật là cũng tạm:
Một căn hộ dịch vụ ở đất du lịch ( hơn 30 tỏi), mỗi tháng cầm về tầm gần 200 củ lãi
Hai căn nhà ở Hà Nội, tổng giá trị khoảng 20 tỏi
Thêm ít đất quê tầm 5-6 tỏi
Hai cái ô tô
Nợ ngân hàng khoảng 3 tỏi
Thu nhập thì ngoài khách sạn là chung, vợ em làm chính, khoảng 100 củ/tháng, công việc khá bận. Em thì có đầu tư một quán ăn, tháng được đôi chục nhưng ko phải làm gì, còn lại chủ yếu lo việc gia đình: đưa đón con, thể thao, thỉnh thoảng xử lý việc ở chỗ kinh doanh.
Nói chung cuộc sống vật chất đang ổn, không thiếu thốn gì, thậm chí là thoải mái.
Nhưng…
Vợ em quyết định ly hôn vì nói không còn tình cảm. Bảo rằng coi thường và không tôn trọng. Em cũng thấy mệt mỏi nên ok ký. Đến lúc ngồi chia tài sản thì lại thấy khó, vì nếu bán hết thì mất dòng tiền, ảnh hưởng con cái.
Em mới nói thẳng: thôi em lấy cái xe của em với 6 tỷ, còn lại để vợ lo hết, cả tài sản lẫn nợ, và nuôi 2 đứa nhỏ. Em biết thực ra nhiều việc em vẫn phải nhúng tay mới chạy được, nhưng thôi, coi như buông.
Giờ em chỉ có ý định đi thật xa, kiểu vào một vùng biển nào đó sống lại từ đầu, không vướng bận gì nữa.
Cái khó nhất chắc không phải tiền, mà là bố mẹ em già rồi (gần 80), rồi con cái cũng thương. Nên em với vợ thống nhất ngoài thì cứ nói là em đi xa làm ăn.
Nói chung là chán và mệt các cụ ạ. Không còn tôn trọng nhau thì khó cứu lắm.
Không biết có cụ nào từng rơi vào hoàn cảnh giống em không, và các cụ vượt qua giai đoạn này như thế nào?
Vợ e nó dại, nhiều khi nói mồm đòi bỏ nhau, e chửi cho 1 trận. Đại ý là, bỏ nhau con cái bơ vơ, lấy vợ mới chồng mới lại vào cảnh con anh con tôi, NguNhà em h cãi nhau thì thôi ngủ riêng, đứa phòng, có nhiều nhà thì đứa nhà, còn bảo bỏ nhau thì không, tự dưng bỏ xong rồi Ck đi lấy vợ mới xong bỏ bê con mình, để con mình nó tổn thương ah, đâu có dễ thế.
Đàn nào cũng có ng nọ ng kia cụ ạ, nên đừng có vơ đũa cả nắm, đàn ông có phải ai cũng gánh vác kinh tế gia đình, toàn tâm toàn ý với gd đâu?đàn bà là thế, khi nó ở chiếu dưới nó mới nhịn, còn chỉ cần ngang cơ thôi thì khỏi nói nhé. Trên cơ thì bỏ mẹ luôn.
Vợ thằng bạn em, chỉ ngồi nhà nuôi con, mà còn làm mình làm mẩy suốt đây này.
Phụ nữ thời nay thì đừng nói mấy từ: Nhịn, Hi sinh. Cứ thử làm bà thiệt xem.... :v
Cụ quyết định chia tay là chuẩn bài rồi, chịu nhường tài sản cũng là đáng mặt đàn ông. Giờ đi chơi gái thôi
Em chưa Bh đòi bỏ Ck em nhưng Ck em thì đòi bỏ em mấy lần rồi mà kinh tế em ko hề thua kém Ck em thậm chí hơn. Nhưng vẫn cái giọng 1 câu khinh vợ, 2 câu khinh đàn bà, em ko thèm chấp, cốt chính là vì con chứ gặp ng khác có khi ng ta bỏ mất xoáy lâu rồi. Tính em dị vậy, ah mà ko phải dị chắc kiểu tài sản gia đình em ít, cỡ cụ chủ em lại OK bỏ cái rẹc cũng nênVợ e nó dại, nhiều khi nói mồm đòi bỏ nhau, e chửi cho 1 trận. Đại ý là, bỏ nhau con cái bơ vơ, lấy vợ mới chồng mới lại vào cảnh con anh con tôi, Ngu
Vì lúc đó ko cần Ck cũng thoải mái nuôi con ko phải lo lắng vde kinh tếKhác khẩu thì giảm giao tiếp nhất có thể, việc ai người đó làm tránh bàn luận. Vấn đề ở đây là vợ cụ quyết rồi, mà phụ nữ đã quyết thì ko nên bàn nữa, vấn đề cụ quyết tâm mà làm lại thôi.Chuyện nhà em cũng không có gì quá kịch tính, không người thứ 3, không cờ bạc rượu chè gì cả. Nhưng sống với nhau lâu ngày, nói chuyện không hợp, dần dần mất tôn trọng nhau, thành ra cãi nhau như cơm bữa, xúc phạm nhau. Cảm giác cứ ở gần là khó chịu, mà nói chuyện thì kiểu gì cũng thành ra căng thẳng.
Em gần 40, vợ kém 4 tuổi. Hai đứa con thì ngoan, học hành ổn, đang học Archimedes.
Kinh tế thì nói thật là cũng tạm:
Một căn hộ dịch vụ ở đất du lịch ( hơn 30 tỏi), mỗi tháng cầm về tầm gần 200 củ lãi
Hai căn nhà ở Hà Nội, tổng giá trị khoảng 20 tỏi
Thêm ít đất quê tầm 5-6 tỏi
Hai cái ô tô
Nợ ngân hàng khoảng 3 tỏi
Thu nhập thì ngoài khách sạn là chung, vợ em làm chính, khoảng 100 củ/tháng, công việc khá bận. Em thì có đầu tư một quán ăn, tháng được đôi chục nhưng ko phải làm gì, còn lại chủ yếu lo việc gia đình: đưa đón con, thể thao, thỉnh thoảng xử lý việc ở chỗ kinh doanh.
Nói chung cuộc sống vật chất đang ổn, không thiếu thốn gì, thậm chí là thoải mái.
Nhưng…
Vợ em quyết định ly hôn vì nói không còn tình cảm. Bảo rằng coi thường và không tôn trọng. Em cũng thấy mệt mỏi nên ok ký. Đến lúc ngồi chia tài sản thì lại thấy khó, vì nếu bán hết thì mất dòng tiền, ảnh hưởng con cái.
Em mới nói thẳng: thôi em lấy cái xe của em với 6 tỷ, còn lại để vợ lo hết, cả tài sản lẫn nợ, và nuôi 2 đứa nhỏ. Em biết thực ra nhiều việc em vẫn phải nhúng tay mới chạy được, nhưng thôi, coi như buông.
Giờ em chỉ có ý định đi thật xa, kiểu vào một vùng biển nào đó sống lại từ đầu, không vướng bận gì nữa.
Cái khó nhất chắc không phải tiền, mà là bố mẹ em già rồi (gần 80), rồi con cái cũng thương. Nên em với vợ thống nhất ngoài thì cứ nói là em đi xa làm ăn.
Nói chung là chán và mệt các cụ ạ. Không còn tôn trọng nhau thì khó cứu lắm.
Không biết có cụ nào từng rơi vào hoàn cảnh giống em không, và các cụ vượt qua giai đoạn này như thế nào?
Cái khắc khẩu là vỏ bọc, bên trong là vk khinh chồng. Vk cụ làm việc môi trường sẽ giao tiếp đàn ông đẹp, lịch thiệp, bóng bẩy. Cụ thì làm nhà hàng, đón con, thể thao...hình thức xuề xoà. Vợ cụ thấy trai XH ăn đứt trai nhà nên khinh thôi.Chuyện nhà em cũng không có gì quá kịch tính, không người thứ 3, không cờ bạc rượu chè gì cả. Nhưng sống với nhau lâu ngày, nói chuyện không hợp, dần dần mất tôn trọng nhau, thành ra cãi nhau như cơm bữa, xúc phạm nhau. Cảm giác cứ ở gần là khó chịu, mà nói chuyện thì kiểu gì cũng thành ra căng thẳng.
Em gần 40, vợ kém 4 tuổi. Hai đứa con thì ngoan, học hành ổn, đang học Archimedes.
Kinh tế thì nói thật là cũng tạm:
Một căn hộ dịch vụ ở đất du lịch ( hơn 30 tỏi), mỗi tháng cầm về tầm gần 200 củ lãi
Hai căn nhà ở Hà Nội, tổng giá trị khoảng 20 tỏi
Thêm ít đất quê tầm 5-6 tỏi
Hai cái ô tô
Nợ ngân hàng khoảng 3 tỏi
Thu nhập thì ngoài khách sạn là chung, vợ em làm chính, khoảng 100 củ/tháng, công việc khá bận. Em thì có đầu tư một quán ăn, tháng được đôi chục nhưng ko phải làm gì, còn lại chủ yếu lo việc gia đình: đưa đón con, thể thao, thỉnh thoảng xử lý việc ở chỗ kinh doanh.
Nói chung cuộc sống vật chất đang ổn, không thiếu thốn gì, thậm chí là thoải mái.
Nhưng…
Vợ em quyết định ly hôn vì nói không còn tình cảm. Bảo rằng coi thường và không tôn trọng. Em cũng thấy mệt mỏi nên ok ký. Đến lúc ngồi chia tài sản thì lại thấy khó, vì nếu bán hết thì mất dòng tiền, ảnh hưởng con cái.
Em mới nói thẳng: thôi em lấy cái xe của em với 6 tỷ, còn lại để vợ lo hết, cả tài sản lẫn nợ, và nuôi 2 đứa nhỏ. Em biết thực ra nhiều việc em vẫn phải nhúng tay mới chạy được, nhưng thôi, coi như buông.
Giờ em chỉ có ý định đi thật xa, kiểu vào một vùng biển nào đó sống lại từ đầu, không vướng bận gì nữa.
Cái khó nhất chắc không phải tiền, mà là bố mẹ em già rồi (gần 80), rồi con cái cũng thương. Nên em với vợ thống nhất ngoài thì cứ nói là em đi xa làm ăn.
Nói chung là chán và mệt các cụ ạ. Không còn tôn trọng nhau thì khó cứu lắm.
Không biết có cụ nào từng rơi vào hoàn cảnh giống em không, và các cụ vượt qua giai đoạn này như thế nào?
Kiểu nhiều người tức lên nói không suy nghĩ bạn ạ, vợ em rất tốt tính, luôn chăm lo cho chồng con, nhưng hay dại mồm, chỉnh sửa mãi không xong, nên em giờ chấp nhậnEm chưa Bh đòi bỏ Ck em nhưng Ck em thì đòi bỏ em mấy lần rồi mà kinh tế em ko hề thua kém Ck em thậm chí hơn. Nhưng vẫn cái giọng 1 câu khinh vợ, 2 câu khinh đàn bà, em ko thèm chấp, cốt chính là vì con chứ gặp ng khác có khi ng ta bỏ mất xoáy lâu rồi. Tính em dị vậy, ah mà ko phải dị chắc kiểu tài sản gia đình em ít, cỡ cụ chủ em lại OK bỏ cái rẹc cũng nênVì lúc đó ko cần Ck cũng thoải mái nuôi con ko phải lo lắng vde kinh tế
Cụ nhìn đúng bản chất vấn đềCái khắc khẩu là vỏ bọc, bên trong là vk khinh chồng. Vk cụ làm việc môi trường sẽ giao tiếp đàn ông đẹp, lịch thiệp, bóng bẩy. Cụ thì làm nhà hàng, đón con, thể thao...hình thức xuề xoà. Vợ cụ thấy trai XH ăn đứt trai nhà nên khinh thôi.
Sâu nữa bên trong là xưa kia căn bản ko tình yêu mà tính toán nhiều hơn tình cảm. Nên khi kèo khác thơm hơn là khinh thôi. Nói thực tầm 35-40 nữ giới ảo lắm, kiểu thay đổi tam quan ấy. Qua đc thì lại ổn.
Xưa tôi gãy ck ôm cả đống nợ, vk cũng gánh cùng. Dù va chạm nhiều nhưng cũng có giới hạn, hàn gắn lại đc.
Cụ nhìn đúng bản chất vấn đề![]()
Ờ thế cụ vẫn chưa hiểu đâu. Đm lắm cái éo hiểu nó phân tích kiểu cc gì cơ. Vẫn ra kết quả cãi nhau đượcE 43 tủi. E với vợ cũng hay khắc khẩu, cãi nhau lặt vặt, nhưng cứ đè ra là hết.
Em giải thích với vợ "mâu thuẫn kinh tế không, mâu thuẫn tình ái không, thế cãi nhau làm ccc gì, ngu"
Đó là vấn đề của 1 cuộc hôn nhân chênh lệch nhận thức quá nhiềuỜ thế cụ vẫn chưa hiểu đâu. Đm lắm cái éo hiểu nó phân tích kiểu cc gì cơ. Vẫn ra kết quả cãi nhau được
Em biết đàn ông có lòng tự ái cao, và rất ghét PN so sánh này kia nên tuyệt đối em ko bao giờ nhắc tới, cũng ko bh kể chuyện nhà nọ mua nhà mua xe gì trước mặt Ck em, vì nhà em đang thuê nên sợ chồng nghĩ ngợi áp lực. Nhưng đổi lại Ck em hở 1 tý là so sánh em với ng nọ ng kia, nhất là so sánh với các bà các mẹ ngày xưa, rồi ước nào là giá như lấy ng nọ ng kia khác em thì tốt hơn. Rồi ước lấy cái đứa nyc trong xóm, ko học đại học, ăn rồi ở nhà làm ruộng, nhưng nói gì nghe đó, chứ ko phải lấy 1 cô vợ ngang bướng như em (nói thẳng với em thế), rồi bắt em bỏ việc dắt con về quê sống với bố chồng, em ko nghe cũng bảo em bướng… hahaha, nếu chọn lại chắc chắn ổng cũng ko lấy em đâu. Nhưng giờ lỡ rồi thì cố mà chịu đi, vì em sẽ càng ngày càng ngang. Ai đời nhà cửa điện đóm nước nôi hỏng cái là nói em đồ đàn bà ko biết gì các kiểu, dần dần hỏng là em auto gọi thợ ko cần thông báo cho chồng luôn,… đấy nhưng em cũng ko bỏ đâuKiểu nhiều người tức lên nói không suy nghĩ bạn ạ, vợ em rất tốt tính, luôn chăm lo cho chồng con, nhưng hay dại mồm, chỉnh sửa mãi không xong, nên em giờ chấp nhận
Vợ chồng em được cái không mâu thuẫn gì về kinh tế hay tình cảm gì, nên mọi thứ dễ xử lý
cuộc sống vốn kỵ nhất tròn đầy
Khi nó khinh thì ko cho giã đâu. Giã cố xong việc chửi cho ấy. Giã đc là vẫn yêu mà chỉ dỗi thôi.Đấy là nó còn chịu cho cụ giã. Đến độ nó không cho cụ đụng vào nữa thì thuốc hết thiêng.![]()
Mợ trả topic cho thớt nhéEm biết đàn ông có lòng tự ái cao, và rất ghét PN so sánh này kia nên tuyệt đối em ko bao giờ nhắc tới, cũng ko bh kể chuyện nhà nọ mua nhà mua xe gì trước mặt Ck em, vì nhà em đang thuê nên sợ chồng nghĩ ngợi áp lực. Nhưng đổi lại Ck em hở 1 tý là so sánh em với ng nọ ng kia, nhất là so sánh với các bà các mẹ ngày xưa, rồi ước nào là giá như lấy ng nọ ng kia khác em thì tốt hơn. Rồi ước lấy cái đứa nyc trong xóm, ko học đại học, ăn rồi ở nhà làm ruộng, nhưng nói gì nghe đó, chứ ko phải lấy 1 cô vợ ngang bướng như em (nói thẳng với em thế), rồi bắt em bỏ việc dắt con về quê sống với bố chồng, em ko nghe cũng bảo em bướng… hahaha, nếu chọn lại chắc chắn ổng cũng ko lấy em đâu. Nhưng giờ lỡ rồi thì cố mà chịu đi, vì em sẽ càng ngày càng ngang. Ai đời nhà cửa điện đóm nước nôi hỏng cái là nói em đồ đàn bà ko biết gì các kiểu, dần dần hỏng là em auto gọi thợ ko cần thông báo cho chồng luôn,… đấy nhưng em cũng ko bỏ đâu
