- Biển số
- OF-201593
- Ngày cấp bằng
- 11/7/13
- Số km
- 7,315
- Động cơ
- 324,577 Mã lực
Sống mới quan trọng, còn về cõi hư vô thì chúng nó làm ntn kệ thôi.Cho dù có đi nơi đâu, ta vẫn khum kên dc nhau![]()
![]()
Sống mới quan trọng, còn về cõi hư vô thì chúng nó làm ntn kệ thôi.Cho dù có đi nơi đâu, ta vẫn khum kên dc nhau![]()
![]()
Nếu kh có cái còm này của mợ thì em nghĩ sao chị vợ dại thế không biết giữ gia đình. Nhưng đọc xong, hiểu chuyện thì thấy cụ chủ đúng là có phúc mà không biết hưởng. Có người vợ tảo tần chung lưng đấu cật thế này mà không biết giữ.2 vc cụ chủ thớt nếu khắc khẩu thì sống ly thân nhau ra, mỗi người một nhà, tuần qua lại thăm nhau 1 lần cũng ổn chứ việc gì phải ly hôn hay ngồi lại phân chia tài sản gì đâu ạ.
Thực tình ban đầu em nghĩ chuyện vớ vẩn nhưng khi rảnh hơi em mò đọc lại những còm cũ của cụ. Vc cụ đã cùng nhau đi qua thăng trầm cuộc đời, vẫn còn nghĩa vc nên em nghĩ là tạm thời lánh mặt, ly thân nhau 1 thời gian để cả 2 cùng đỡ căng thẳng, tránh thêm xung đột nữa cụ ạ.
Cụ đọc lại còm cũ của cụ đi. Bình tâm lại, Gấu nhà cụ cũng chịu thương chịu khó, giỏi giang vun vén cho gd lắm đấy. Thật đáng tiếc nếu 2 vc ly hôn.
Kiểu này xh đầy. Nhiều đôi cực lệch mọi thứ luôn nhưng vẫn hp. Vk bám rịt lấy ck dù ck thua kém mọi mặt. Hoá ra ông ck được trời phú cho "cái khác".Em nghe đồn khắc khẩu nhưng hợp ... cái khác thì vẫn ổn áp![]()

Không giàu thì phải đẹp zai.Kiểu này xh đầy. Nhiều đôi cực lệch mọi thứ luôn nhưng vẫn hp. Vk bám rịt lấy ck dù ck thua kém mọi mặt. Hoá ra ông ck được trời phú cho "cái khác".![]()

Sao cụ không học nhà em, hai vợ chồng cứ không nói gì thì đều hợp hếtChuyện nhà em cũng không có gì quá kịch tính, không người thứ 3, không cờ bạc rượu chè gì cả. Nhưng sống với nhau lâu ngày, nói chuyện không hợp, dần dần mất tôn trọng nhau, thành ra cãi nhau như cơm bữa, xúc phạm nhau. Cảm giác cứ ở gần là khó chịu, mà nói chuyện thì kiểu gì cũng thành ra căng thẳng.
Em gần 40, vợ kém 4 tuổi. Hai đứa con thì ngoan, học hành ổn, đang học Archimedes.
Kinh tế thì nói thật là cũng tạm:
Một căn hộ dịch vụ ở đất du lịch ( hơn 30 tỏi), mỗi tháng cầm về tầm gần 200 củ lãi
Hai căn nhà ở Hà Nội, tổng giá trị khoảng 20 tỏi
Thêm ít đất quê tầm 5-6 tỏi
Hai cái ô tô
Nợ ngân hàng khoảng 3 tỏi
Thu nhập thì ngoài khách sạn là chung, vợ em làm chính, khoảng 100 củ/tháng, công việc khá bận. Em thì có đầu tư một quán ăn, tháng được đôi chục nhưng ko phải làm gì, còn lại chủ yếu lo việc gia đình: đưa đón con, thể thao, thỉnh thoảng xử lý việc ở chỗ kinh doanh.
Nói chung cuộc sống vật chất đang ổn, không thiếu thốn gì, thậm chí là thoải mái.
Nhưng…
Vợ em quyết định ly hôn vì nói không còn tình cảm. Bảo rằng coi thường và không tôn trọng. Em cũng thấy mệt mỏi nên ok ký. Đến lúc ngồi chia tài sản thì lại thấy khó, vì nếu bán hết thì mất dòng tiền, ảnh hưởng con cái.
Em mới nói thẳng: thôi em lấy cái xe của em với 6 tỷ, còn lại để vợ lo hết, cả tài sản lẫn nợ, và nuôi 2 đứa nhỏ. Em biết thực ra nhiều việc em vẫn phải nhúng tay mới chạy được, nhưng thôi, coi như buông.
Giờ em chỉ có ý định đi thật xa, kiểu vào một vùng biển nào đó sống lại từ đầu, không vướng bận gì nữa.
Cái khó nhất chắc không phải tiền, mà là bố mẹ em già rồi (gần 80), rồi con cái cũng thương. Nên em với vợ thống nhất ngoài thì cứ nói là em đi xa làm ăn.
Nói chung là chán và mệt các cụ ạ. Không còn tôn trọng nhau thì khó cứu lắm.
Không biết có cụ nào từng rơi vào hoàn cảnh giống em không, và các cụ vượt qua giai đoạn này như thế nào?

200 triệu là có 100 triệu thu kinh doanh, còn 100 triệu là lương của vợ làm ra mà cụ.Nghe như bán dâm![]()
Cụ lại đùa. Chị em mà đã giỏi kiếm tiền ( giỏi tính toán) thì giữ tiền tốt hơn đàn ông nhiều.Giữa giá trị trên giấy vs giá trị thật nó khác nhau cụ ah.
Còn em đồng quan điểm vs cụ, chia sòng phẳng cũng là cách giữ tiền cho con cái sau này. Vào tay các mợ khéo lại bay nếu không biết cách đầu tư
Tôi ủng hộ cụ chia tay. Xoá đi làm ván mới.Chuyện nhà em cũng không có gì quá kịch tính, không người thứ 3, không cờ bạc rượu chè gì cả. Nhưng sống với nhau lâu ngày, nói chuyện không hợp, dần dần mất tôn trọng nhau, thành ra cãi nhau như cơm bữa, xúc phạm nhau. Cảm giác cứ ở gần là khó chịu, mà nói chuyện thì kiểu gì cũng thành ra căng thẳng.
Em gần 40, vợ kém 4 tuổi. Hai đứa con thì ngoan, học hành ổn, đang học Archimedes.
Kinh tế thì nói thật là cũng tạm:
Một căn hộ dịch vụ ở đất du lịch ( hơn 30 tỏi), mỗi tháng cầm về tầm gần 200 củ lãi
Hai căn nhà ở Hà Nội, tổng giá trị khoảng 20 tỏi
Thêm ít đất quê tầm 5-6 tỏi
Hai cái ô tô
Nợ ngân hàng khoảng 3 tỏi
Thu nhập thì ngoài khách sạn là chung, vợ em làm chính, khoảng 100 củ/tháng, công việc khá bận. Em thì có đầu tư một quán ăn, tháng được đôi chục nhưng ko phải làm gì, còn lại chủ yếu lo việc gia đình: đưa đón con, thể thao, thỉnh thoảng xử lý việc ở chỗ kinh doanh.
Nói chung cuộc sống vật chất đang ổn, không thiếu thốn gì, thậm chí là thoải mái.
Nhưng…
Vợ em quyết định ly hôn vì nói không còn tình cảm. Bảo rằng coi thường và không tôn trọng. Em cũng thấy mệt mỏi nên ok ký. Đến lúc ngồi chia tài sản thì lại thấy khó, vì nếu bán hết thì mất dòng tiền, ảnh hưởng con cái.
Em mới nói thẳng: thôi em lấy cái xe của em với 6 tỷ, còn lại để vợ lo hết, cả tài sản lẫn nợ, và nuôi 2 đứa nhỏ. Em biết thực ra nhiều việc em vẫn phải nhúng tay mới chạy được, nhưng thôi, coi như buông.
Giờ em chỉ có ý định đi thật xa, kiểu vào một vùng biển nào đó sống lại từ đầu, không vướng bận gì nữa.
Cái khó nhất chắc không phải tiền, mà là bố mẹ em già rồi (gần 80), rồi con cái cũng thương. Nên em với vợ thống nhất ngoài thì cứ nói là em đi xa làm ăn.
Nói chung là chán và mệt các cụ ạ. Không còn tôn trọng nhau thì khó cứu lắm.
Không biết có cụ nào từng rơi vào hoàn cảnh giống em không, và các cụ vượt qua giai đoạn này như thế nào?
Em chỉ giả sử thôi, còn phát triển đc thì tốt quá. Còn cứ đòi chia 1:1, nếu ko đc ra toà phân xử.Cụ lại đùa. Chị em mà đã giỏi kiếm tiền ( giỏi tính toán) thì giữ tiền tốt hơn đàn ông nhiều.
Trong gia đình thì 2vc cũng nên nhịn nhau mới đi được hết con đường. Đàn ông nhiều Cụ cũng kiểu ông tướng lại cục xúc nữa nên nhiều bà vợ rất khó chấp nhận.Chắc phải có một tử huyệt nào đó, chứ k đơn giản là khắc khẩu.
Cũng tùy giai đoạn thôi cụ ạ. Chị em lúc có tuổi chả thích các anh sờ vào đâu.Không giàu thì phải đẹp zai.
Không thông kinh sử thì phải dài 1 gang.. cụ ạ![]()
200 tr là riêng bất động sản ở khu biển200 triệu là có 100 triệu thu kinh doanh, còn 100 triệu là lương của vợ làm ra mà cụ.
Tại em đọc thấy oải quá vì dòng tiền mang về quá tốt so với giá trị bất động sản nên tự tính toán lại thu nhập nhà cụ ấy200 tr là riêng bất động sản ở khu biển
Hơn 100 tr là vợ bác ấy làm ra
Bác ấy thì vài chục

Cụ đang nói em à?Muôn đời chỉ thua duy nhất 1 cửa là “quy hoạch“ phỏng cụ?

Em dặn con em rồi, sau này cho mẹ ra biển Đà Nẵng, để mẹ theo dòng hải lưu đi khắp muôn nơi. Ko có mồ mủng hay cúng kiếng gì sất. Đang đi chơi lại bị gọi về, mẹ ko vuiCho dù có đi nơi đâu, ta vẫn khum kên dc nhau![]()
![]()
