E vẫn nhớ mùa đông năm ấy
Bàn tay nào khe khẽ nắm tay e
Rồi 1 ngày e bắt buộc fai quên
Hình bóng ấy, bàn tay nồng cháy.
E cứ ngẩn ngơ như người say
Mơ về a, về hình bóng ấy
Mơ về a, người e yêu dấu
Phải làm sao quên đc người đây?
Cảm xúc rơi, rơi trong ký ức
Lạnh vô hồn trong 1 chiều may
Thủa ấy mình vẫn hay nắm tay
Hứa với nhau đi trọn con đường.
Nhưng nào ngờ 1 ngày gió sương
Phủ trắng vai e giữa phố phường
A tay trong tay bên ai đó
Bỏ lại mình e khóc đơn phương..
Lâu ko thấy mợ vào quán thơ
Phải chăng đã tìm đc người mơ
Nên bỏ mặc e mặc vần thơ
Với những tâm tư kẻ dại khờ?
E vẫn ở đây vẫn cứ chờ
Mợ ở đâu đó có thấy nhớ
Quay về với e với quán thơ
Tâm sự cùng e bớt thẫn thờ...
Oan quá oan quá :(:( Tại Buông Xuôi gọi e vào đấy chứ e có biết j đâu? E cũng sợ chuột lắm ak :( Nhà e còn cả đàn chuột, cứ thắp hương cái j là nó cắn cái đấy. Bẫy mà cứ như ko ý. Chuột giờ nó thành tinh rồi :(