Em bị cháu hs cấp 3 nó bẫy.Lao như con thiêu thân 3 năm giời,xém tí tan gia đình.Giờ thì cạch đến già rồi.
Em nói thật,thích nhất là cảm giác vụng trộm,nhưng cái giá phải trả khônh hề nhỏ.
Năm 2015 em đi Lào.Đang băng rừng gặp barie cùng một toán lính vũ trang.Tụi nó vẫy lại kiểm tra giấy tờ.Một thằng nói lơ lớ:Hai phang,hai phang(Hải Phòng).Em gật đầu.Nó tiếp:cà phê,cà phê.Thôi đành thí hủi cho tụi nó ít kip(~50k vnđ)cho xong,không nó lại tặng nguyên băng AK thì khốn.
Kết luận:Ăn...
Éo phải đâu,quân ta hoá trang phân vai bớ quân mình đấy.Em có lần chứng kiến cụ chè chai lông gà lông vịt,cô lô nhếch,ngồi quán rít thuốc lào thôi rồi.Lát sau lao vào quật thằng nghẹo có hàng lấm lưng luôn.
Romanbracher(viết ko bít có đúng không) giờ sản xuất ở Tàu thì phải.Nhưng nếu xuất vào thị trường Đức,đạt tiêu chuẩn Đức thì dùng ok.Nhà em xài con này làm bếp lẩu.Bếp cố định NEFF.
Ịt Kon mợ bọn lai chim khoe mẽ.
Hôm kia em đi từ Cù Lao Chàm vào đất liền.Ngồi trên tàu có thằng éo thèm mặc áo phao,cứ nhấp nhổm đứng lên kể cả lúc biên phòng kiểm tra.Ra biển nó đứng luôn lên hỉ hả lai con chim mặc cho sóng té ướt đầu.
Em đỗ gọn gàng,đi vào ngõ có việc.Khi ra bạn tài vios sau mông cứ loay hoay.Về nhà thấy bợt cản sau cỡ mấy đầu ngón tay.Mà kể cũng lạ,khoảng trống sau mênh mông mà hắn còn thơm yêu ít em,chắc tài mới,hoặc anh bỗng giúp cầm tài.