Em cũng giống cụ. Tháng hơn trăm củ. May là vẫn túc tắc duy trì đc nhưng vẫn chỉ đủ tiêu cá nhân, cơm vợ nuôi. Suốt ngày phải tính toán này nọ. Đang ngủ tự dưng tỉnh trằn trọc tới giờ luôn :(
Nói thật cụ chứ nhà nào ốm đau bệnh tật thì em còn cho vay một ít. Còn lại làm ăn, xây nhà là em cho nghỉ hết. Mình thấy họ khó cho họ vay nhưng sau mình khó họ có quan tâm đâu. Tự dưng vác mệt vào thân:)
Nhà em dính nè cụ. Bố mẹ em cho ông bác ruột anh mẹ em vay bằng vàng. Tới lúc vàng lên ông ấy tính thành tiền theo giá vàng lúc nhà em cho vay rồi mang trả đó :))
Chuẩn cụ. Em đi vay có hôm nhiều việc nv tín dụng gọi hỏi loằng ngoằng em còn mắng bảo cho vay thì cho ko cho anh vay bên khác. Mình vay thế chấp cả xe cộ máy móc chứ có ảo đâu.
Không khoán xăng dầu, ko phụ cấp như này thì thấp thật. Lái xe bên em cũng 5t, phụ cấp ăn, có chỗ ở, xăng dầu công ty chịu. Lúc có hàng thì chạy không có hàng thì ngồi chơi uống nc chè
Ngày nào mà mẹ vợ chả nói chuyện với vợ em. Có vấn đề gì là biết ngay. Chả nhẽ gọi hỏi bố mẹ ăn cơm chưa, hôm nay bố mẹ có đi đâu không à. Nói chung em thấy sáo rỗng thêm nữa em cũng không giỏi ăn nói nên chỉ có đêm giao thừa em mới gọi.
Cái này luật không cấm cụ ơi. Càng ở gần chân cột thì càng ít ảnh hưởng. Hồi trước bọn mobi cũng gạ nhà em lắp mà tính đi tính lại sợ hàng xóm nói này nọ nên thôi