Việc làm của mợ rất có ý nghĩa. Đúng là mỗi thời cái hình ảnh nó cũng khác nhau; quan trọng là mục đích; em nghĩ ok và chúc mợ thành công!
Mợ cứ up lên 1 thớt riêng; em cũng thích đọc truyện tranh và truyện sử tuy ko còn nhỏ, gọi là bạn hơi to cũng được ah! :D
Là mợ thì em càng nể vì phái nữ ít người viết đề tài lịch sử; món này nó đòi hỏi căn bản sâu rộng. Trước em đọc Giàn thiêu của Võ Thị Hảo rất cuốn hút, cũng đan cài tình cảm vào lịch sử theo tư duy lô gích hợp lý nên truyện nó có mạch; chứ chỉ có sự kiện thì nó lại ko thành truyện rồi.
Cụ Trần...
Cũng thấy màu Thu nhưng khả năng ông đạo diễn ra viếng nghĩa địa lúc 0h. :D
Phải công nhận phim này hình ảnh quá đẹp, xem 3D 1 lần nhớ mãi lúc bông hoa bay ra, đưa tay bắt thế nào quờ đúng bà già bên cạnh. Bông hoa kia nhìn giống lộc vừng phết!
Bỏ chữ cơ đi, chỉ còn “quan quản lý” mới đúng thực tế cụ ah. Đội này ăn tạp, mồm to như cá nhà táng, vơ bèo vạt tép ko chừa cả rác; mở mồm ra tanh lòm lưỡi đỏ răng dài nhưng toàn nói đường lối chính sách, nghe thôi cũng đủ ấm lòng!
Đúng ra nên giãn dân quanh đó ra ngoài, trả lại cảnh quan tự nhiên hoặc kết hợp dịch vụ có quản lý về ktruc cảnh quan. Đất Sài Sơn ko thiếu, nhưng lại chỉ làm đấu giá!
Em vẫn còn ảnh cũ chụp cổng “Bất nhị pháp môn” trước khi phá đi xây mới: