Còn gió chọn tímEm chọn Mều![]()

Còn gió chọn tímEm chọn Mều![]()

Cái gì cũng có giới hạn thôi. Giới hạn của cụ bây h là giới hạn chi tiêu dành cho bà nhà cụBà chả quan tâm tiền e kiém ra ntn mới khổ.coi mặc định trách nhiệm e fai lo.nhà e thì bà lại bênh con gái bà chị e mới chán.co nhieu tien là ki cóp cho con gái hết.kiểu bà la lấy của đứa dư giả cho đứa thiếu thốn. Trong khi bà chị e thì tiêu hoang, phá gia chi tử,ko co tièn thì vay để xài.

Em nghĩ đúng chỉ 1 phần thôi. CC có cái thuận lợi là 1 MB, các cụ di chuyển trên mặt phẳng dễ hơn là leo trèo thang gác nhà tầng, trừ nhà có thang máy trong nhà. Còn việc giao lưu. Nay các nhà phố, ngõ đều kín cổng cao tường. Muons các cụ giao lưu thì phải sang nhà nhau hoặc ra chỗ tụ tập chung. Ở chỗ nào quen thì việc đó dễ dàng nhưng ra CC thì việc đó thường là khởi đầu mới. Nếu ai có nhu cầu giao tiếp thực sự thì các khu CC dưới sân đều có sân chơi, tập thể dục. Đó chính alf chỗ giao lưu. Sau đó làm quen rồi về từng căn hộ. Tất cả là do tính cách mỗi người.Các cụ lên CC cảm giác như bị giam lỏng, có khi khó tính hơn![]()
Giúp viẹc nhà e mới alo xin nghỉ..đau hết cả thủ.h suốt ngay dăm bữa nửa tháng lại lo tìm người mới. Thật chánCái gì cũng có giới hạn thôi. Giới hạn của cụ bây h là giới hạn chi tiêu dành cho bà nhà cụ
Em nghĩ TC cũng chỉ là 1 phần thôi. Em thấy có gia đình TC của cả bố mẹ, con cháu không phải dư dật nhiều nhưng tính tình vẫn vui vẻ. Con cái thì có thể phục vụ các cụ vô tư (trong phạm vi của mình). Ông bà cũng ko đòi hỏi con cháu gì nhiều. Cả nhà đều coi nhau như bạn bè, cần gì thì trao đổi, nói thẳng với nhau. Bản thân ông bà từ lúc còn đi làm đã đối xử với các con rất hòa nhã vui vẻ nên sau này kể cả khi già cũng rất đầm ấm. Em có bà Bác, trên bà già. Từ hồi trẻ đã rách giời rơi xuống, chẳng sợ một ai, tự bươn chải .... Về già chuyển ngay cả hai ông bà vào Vũng tàu, mua nhà ở riêng, ko chung chạ với đứa nào. Tưởng ngon lành, nhưng đến khi về già, chuyển về quê hương bản quán ở cùng con cháu, sau khi ông mất tự nhiên đổi tính làm cho VC ông anh cả sống cùng khốn khổ vì các yêu cầu của bà. Các người em phải động viên VC ông anh để vượt qua. Ơn trời bà cuối cùng ra đi nhẹ nhàng.Câu hỏi của cụ tưởng đơn giản mà hóa ra có nhiều đáp số ra phết.
Với ông bà mạnh về tài chính thì đương nhiên ông bà sẽ là chủ bởi nếu thích làm chủ thì xin mời chuyển ra ngoài. Có nhà ông bà thường thường bậc trung nhưng con trai quen nghe lời bố mẹ thì cũng y hệt bên trên. Nếu ông con trai làm chủ toàn bộ kinh tế lại thêm tính gia trưởng thì ông bà lúc đó trông khá tội, vật vờ như cái bóng. Mỹ mãn nhất là ông bà có tiền tiết kiệm, con cái thì thu nhập đủ để ông bà không cần phải đụng đến lương hưu và có hiếu với bố mẹ. Mọi sự trong nhà vẫn xin tư vấn của ông bà nhưng quyết định chính là ở các con.
Em có anh bạn thân, sống với mẹ từ nhỏ (do bố mẹ li dị) nên bà rất hay tham gia vào chuyện riêng của con cái, dù sống chung cùng gia đình con cháu. Biết điểm yếu nên mỗi lần muốn rủ bạn đi nhậu, bọn em toàn tìm quán gần nhà cậu bạn để bạn tiện đi về. Thế mà không ít lần bà cụ mò ra tận quán, lúc thì oang oang hò ông con trai sắp U60 về, lúc thì vỗ bồm bộp vào cửa xe bọn bạn em rồi nói với tài xế riêng của nó(chúng nó sếp ngân hàng nên có tài xế riêng):" bảo sếp mày sau đừng rủ thằng T nhà bà đi nhậu nữa nhé. Nó còn gia đình, con cái".
Nhà có các cụ cần chăm mà cứ lâu lâu thay OS em cũng sợ. Tiền là 1 chuyện, quan trọng là tất cả các thứ lại từ đầu, vừa yên ổn lại thay đổi.Giúp viẹc nhà e mới alo xin nghỉ..đau hết cả thủ.h suốt ngay dăm bữa nửa tháng lại lo tìm người mới. Thật chán