[Funland] Chuyện tử tế

OTheAh

Xe buýt
Biển số
OF-787130
Ngày cấp bằng
10/8/21
Số km
500
Động cơ
1,800 Mã lực
Tuổi
42
Này e đọc mấy lần rồi. Còn chuỵen tư tế e vừa gặp là e rơi mất ví, trong ví co cac giấy tờ quan trọng và cũng nhiều nhiều tiền. Thế mà e lại dc trả lại, k mất một xu, người tử tế vẫn còn mà cụ
E mất 3 lần rồi chưa dc trả lại lần nào có 1 lần bị đòi tiền chuộc 500k cho cái cmt, thẻ ngân hàng thì mất sạch
 

Hacking

Xe tải
Biển số
OF-789076
Ngày cấp bằng
3/9/21
Số km
334
Động cơ
6,006 Mã lực
E mất 3 lần rồi chưa dc trả lại lần nào có 1 lần bị đòi tiền chuộc 500k cho cái cmt, thẻ ngân hàng thì mất sạch
cụ đen rồi. Bố cháu đi taxi đánh rơi ví trên xe, về nhà mấy tiếng sau mới nhớ, gọi điện lại tài xế cũng không biết sau họ giúp tìm lại được, và họ tận tay mang đến nhà trả cho (tiện đường họ đi làm).

và từ đó, mỗi lần ra sân bay nhà em đều gọi bác đó, trong vài năm trời.
 

Jue

Xe tải
Biển số
OF-518211
Ngày cấp bằng
25/6/17
Số km
289
Động cơ
6,986 Mã lực
Biệt Đội Shipper

22.08.2021

Đội Siêu Xe Nhỏ

Em là người con gái không nhỏ nhắn mềm mại mà ngược lại, góc cạnh và gân guốc. Ánh mắt của em luôn nhìn thẳng, chính trực và kiên định. Nếu bạn là đối thủ của em trên võ đài, có thể bạn sẽ hơi run. Em đã tập võ cổ truyền lâu năm, ăn chay trường và biết may thêu. Nhưng, đó không phải điều tôi muốn nói về em.

Khi tôi đến ngôi trường này thì em đã ở đó rồi. Tôi luôn thấy em trong lớp may (lớp học nghề cho các em học sinh của trường), âm thầm và ít nói. Sau này tôi mới biết, một cô giáo thấy em hiền lành chăm chỉ, giúp em học may và giữ em lại như một phụ tá. Không ai biết em chưa đi học. Khi khám phá ra điều ấy, em được học thật nhanh các lớp tiểu học và hơn 20 tuổi, em vào lớp 6 (trường của chúng tôi học theo hệ giáo dục thường xuyên nên nhận các học sinh quá tuổi).

Trước mùa dịch, một ngày ngồi trực văn phòng, tôi thấy bài nộp của các em lớp 6 đầu năm học, trong đó cô giáo yêu cầu các em giới thiệu đôi nét về bản thân. Tôi mở ra đúng bài của em, và tôi đã đọc được 5 chữ đem lại một cảm nghĩ khó tả. Em viết: “sở trường: làm việc nặng”. Tôi tò mò hỏi thăm, mới biết rằng, bố em đã mất, mẹ và người cậu sống chung một nhà không được khỏe về thần kinh, gần đây người cậu lại tai biến và liệt. Anh trai đi nghĩa vụ, em trai nghỉ học sớm, bán vé số. Còn em thì đi may như một cách nuôi sống gia đình. Những gì em viết đều không ngoa, em đã sớm gánh vác những người thân yêu trên vai.

Em không ngại một công việc nào, không bao giờ than thở, kêu ca, không nề hà một điều gì. Trong năm học, sáng em đi may, chiều đến lớp. Các giờ giải lao, em giúp đi lấy thực phẩm cho trường. Tôi đã đi cùng em vài lần nên rất hiểu, đó là một công việc nặng. Chúng tôi đẩy một xe hàng lên lầu 4 của một tòa nhà to bự, đi dọc hành lang dài đến dãy bàn của một bếp ăn công nghiệp có sức nấu cho hơn một ngàn người, trút các khay thức ăn khá lớn vào các bao ni lông, cột lại và chở về. Em luôn giành xách nặng và chở nặng hơn tôi. Chúng tôi không nói với nhau nửa lời, chỉ âm thầm làm việc, y như hai người đàn ông.

Mùa dịch đến, em được mời tham gia vào đội chuyển lương thực đến người dân. Em có thể vác một bao gạo 50kg, sắp xếp và chuyên chở nhiều chuyến hàng trên chiếc xe cà tàng, điều mà không phải trai trẻ nào cũng làm được. Một người con gái, có sở trường làm việc nặng, gia đình khó khăn ở mức cần trợ giúp hơn nhiều người khác, sáng trưa chiều tất bật cùng chúng tôi soạn sửa đồ ăn mang đến bất cứ ngóc ngách nào, không bao giờ thốt ra một lời ta thán, xin em nhận nơi tôi lòng khâm phục trọn vẹn.

Thành viên thứ hai của đội Siêu Xe Nhỏ thật sự có một chiếc siêu xe. Anh lái một chiếc SH màu xanh lá cây, tuyên bố rằng nó dành để chở hàng. Cái duyên anh đến giúp chúng tôi cũng rất đặc biệt, chỉ có thể xảy ra trong thời loạn. Bởi trong thời bình, anh kinh doanh game online, cả thảy 3 tiệm rải xung quanh trường. Nếu bạn làm trong trường học thì một lẽ tự nhiên bạn sẽ không mấy thiện cảm với những giám đốc tiệm game. Một số (lớn!) học sinh của bạn, ngoài gia đình ra thì coi nơi đây như mái nhà thân yêu thứ hai.

Thấy chúng tôi hì hục với chiếc xe đẩy tự chế thô sơ, chỉ là một miếng ván bắc lên bốn cái bánh xe nhỏ và dễ làm rơi đồ, anh đứng ngoài cổng đề nghị cho mượn một chiếc xe đẩy hàng chuyên dụng hơn. Tôi nửa tin nửa ngờ, bởi cũng có vài nam thanh niên đi qua ngỏ ý giúp này giúp nọ, rồi chốt hạ câu cuối “chị sẽ trả lương em bao nhiêu…”. Nhưng trời sinh anh chàng này không giống vậy. Anh thoăn thoắt “dắt” sang một em xe chuyên đẩy hàng rất xịn, nó đã đồng hành và giúp nhẹ gánh biết bao cho chúng tôi. Nhưng còn hơn thế, anh đề nghị giúp chở hàng và lúc đầu chúng tôi đã từ chối. Vấn đề an toàn là quan trọng, người lạ chúng tôi không muốn tiếp xúc. Nhưng rồi cũng đến lúc phải gọi, và anh đã vượt qua rào cản ban đầu để gia nhập vào nhóm chúng tôi, như một tri kỷ mùa dịch.

Một người tài xế nhanh nhẹn và tháo vát, có khả năng chất hàng, cố định đồ đạc chỉ trong vòng nửa nốt nhạc, sẵn sàng tới bất kể ngày giờ và không ngại bước vào các khu dày đặc F0. Anh không chỉ giao lương thực như một công việc, anh làm nó với tất cả cái tâm. Anh luôn quan sát khu vực chung quanh nơi người nhận, lưu ý thêm các chi tiết và nhớ rất rõ ai ở đâu, hoàn cảnh thế nào. Nhiều lần chúng tôi lo ngại, anh chỉ nói, “vợ cho phép rồi, mấy soeur yên tâm!” Thế rồi tôi mới biết anh chị còn có một trung tâm tập thể hình lớn ở đường HTP, cả nó và tiệm game cũng ra đi cùng với mùa dịch, lúc đầu anh còn bán trà sữa giao tận nhà, sau rồi cũng ngưng, chỉ còn tập trung đi giúp người. Nói đến mấy chuyện kinh doanh đổ bể, anh chỉ cười hiền: “cũng không sao soeur, giờ về phụ vợ việc nhà, chăm hai đứa con, tiền nhiều làm chi…”

Rồi cũng đến lúc biệt đội shipper của chúng tôi có vài em dương tính, dù đã rất cẩn thận. Việc hỗ trợ người dân tạm ngưng, nhưng cũng không sao cầm lòng trước một vài tiếng kêu tuyệt vọng. Tôi gọi cho anh, nói rõ tình hình và các nguy cơ, anh chẳng hề lưỡng lự: “Mình chấp nhận được soeur, không sao soeur.” “Nhưng còn gia đình thì sao?” “Gia đình được luôn soeur, gia đình chấp nhận được luôn soeur…” Vậy mới biết Lục Vân Tiên vẫn còn sống, Lục Vân Tiên tạm kinh doanh game online thôi, đến khi cần kíp thì mới hành sự lên đường.

Tôi ước ao một ngày nào đó, con trai con gái chúng ta sẽ giống như vậy. Chúng sẽ được dạy để trở thành những con người có trái tim thật đẹp, tấm lòng thật rộng và sâu, nhẹ nhàng làm những việc tốt chẳng quan tâm lời lãi và so đo hơn thiệt. Nếu trong thời chiến, họ sẽ là những thanh niên thiếu nữ đi vào thơ ca anh hùng, còn trong thời dịch, họ sẽ đi vào… danh bạ của bao người, trong đó có chúng tôi. Ước gì chúng ta có thể truyền tải một chút khí phách và lòng quả cảm rất bình dị của họ cho thế hệ sau, khi nhớ lại, ngày hôm nay đã là lịch sử, và ngày kết thúc chuỗi đau thương này có một sự đóng góp không nhỏ của các siêu shipper này, chỉ là hai trong số ngàn gương mặt đang chiến đấu vì người khác trên mọi tuyến đường chống dịch.

Đội Siêu Xe Lớn

Đội Siêu Xe Lớn là một cặp đôi hoàn hảo, một cặp cha và con. Tên của họ đều bắt đầu bằng chữ H mà ghép lại thì là từ chỉ tính chất đông đúc của một lực lượng (bạn thử đoán xem?). Mà quả đúng như thế, sự hợp lực của H lớn và H nhỏ không thua gì một đội tinh nhuệ. Anh H lái một chiếc 6 chỗ vừa sang vừa đẹp, dù chở biết bao “thế hệ” rau củ nhưng lúc nào cũng sạch sẽ vì được bao bọc cẩn thận và vệ sinh kỹ lưỡng. H nhỏ theo cha làm việc nghĩa, em đúng là một đồng đội tuyệt vời. Cha em xài cục gạch, em dùng cảm ứng tinh vi. Cha em chỉ việc lên xe, em dò đường và liên lạc. Cha xếp hàng trên xe, em ở dưới chất lên. Hai cha con luôn làm việc ăn khớp, nhịp nhàng, cười vui hóm hỉnh. Người cha đã trở thành bạn của người con, và người con đã trở thành “hậu duệ mặt trời” – thừa hưởng tất cả những gì tốt đẹp nơi cha mình.

Trong mùa này, những chiếc xe lớn gắn bảng “hỗ trợ mùa dịch” sẽ qua chốt dễ hơn các xe gắn máy. Chiếc xe này có tấm giấy thông hành, đã vi vu trên mọi nẻo đường để chuyên chở số lượng lớn thực phẩm và thuốc men đến người dân. Vì là mùa dịch, tài xế phải kiêm luôn bốc vác, dỡ hàng, chất hàng và lau dọn, vệ sinh xe tất tần tật từ A đến Z. Đến giờ giới nghiêm, anh lại vội vàng để xe lại trường và hai cha con đèo nhau trên chiếc xe máy cũ về nhà, luôn luôn không ăn tại chỗ và gói ghém mang về nếu có để ăn cùng vợ bữa cơm chung. Những lần đi xe máy, H nhỏ luôn chở cha và trước mặt em là một núi các túi đồ, cha em ngồi phía sau rảnh rang, khi mọi người thắc mắc thì H lớn chỉ cười xòa: “Mình thử thách rèn luyện nhóc này đó soeur ơi…” Người cha không chỉ giúp con trưởng thành mà còn biết trao dần trách nhiệm và kỹ năng để một ngày nào đó, con không làm hổ danh cha.

Có những buổi chiều hiếm hoi không có cuốc xe nào, cả nhà anh H ngồi vắt hàng trăm ký chanh làm nước cốt chanh, gừng, mật ong gửi đến tiền tuyến nơi các tình nguyện viên đang tiếp xúc với người bệnh. Có một buổi chiều em H nhỏ nói, “mai em đi thi vào trường năng khiếu mà lâu nay không tập tành gì” (em là chân sút trong đội bóng thành phố). Chúng tôi cười bảo: “Em tập còn hơn tập gym nữa, khuân vác như thế thì không chỉ chân mà tay, mặt, cổ chỗ nào cũng được luyện cả”. Tôi còn nghĩ, giá mà có cuộc thi vắt chanh thì em ấy sẽ giành giải đặc biệt.

Cảm ơn tình yêu gia đình, cảm ơn những tổ ấm nơi những ông bố bà mẹ yêu thương nhau và cùng hướng về thiện ích chung. Nhờ thế, những người con lớn lên với lẽ sống tự nhiên là mở lòng với mọi người, sẵn sàng chung vai gắng sức giúp đỡ người khác. Gia đình trở thành một nhân tố mạnh mẽ để chiếu sáng lòng trắc ẩn và sự cảm thông. Cha, mẹ và con đều rất tần tảo bình thường trong cuộc sống hằng ngày, bỗng dưng nổi bật lên như những đồng đội hết sức gắn bó và tận tâm với điều thiện hảo. Điều đó sẽ chẳng có nếu trong ngày thường họ không bên nhau thân gần và chia san. Cảm ơn tiền tuyến nhiệt tâm, cảm ơn hậu phương ấm áp. Khi nhìn họ, ta cảm thấy mọi sự dù tồi tệ đến đâu, nếu tình yêu ở giữa chúng ta, thì chẳng có gì là quá sức chịu đựng cả. Đem tình yêu đến những nơi không có tình yêu để có thể gặp thấy tình yêu ở đó[1], mùa nào cũng cần chứ chẳng riêng gì mùa dịch, bạn ơi!

(Viết từ cộng đoàn Ái Linh - Dòng Đức Bà, nơi gửi tặng lương thực đến bà con khó khăn quận 7 và khu vực xung quanh) .

Nữ tu Têrêsa Bình Tâm, CND-CSA

[1] Một câu nói của Thánh Gioan Thánh Giá.
 

Jue

Xe tải
Biển số
OF-518211
Ngày cấp bằng
25/6/17
Số km
289
Động cơ
6,986 Mã lực
Nhân Cách

4-2021

(Nguồn Fb Nguyễn Thị Bích Hậu)

Ông Vũ Văn Sơn (63 tuổi), đứng bán vé số ở Sài Gòn. Vì là người câm điếc, nên ông treo biển: “Tôi bị câm điếc xin cô bác làm ơn giúp đỡ”. Tình cờ một phụ nữ trên mạng xã hội hay tin là cô Nguyễn Đỗ Trúc Phương (25 tuổi). Cô đi vận động được 75 triệu đồng và đem biếu ông Sơn.

1630770239037.png


Nào ngờ khi tới tận nơi kiếm, lần đầu ông từ chối. Lần thứ 2 nể quá ổng chỉ xin nhận 5 triệu lấy thảo, 70 triệu còn lại thì xin cô tặng những ai có hoàn cảnh khó khăn khác. Nói sao ông cũng từ chối không nhận thêm.

Ông là một nạn nhân của chiến tranh. Ông kể hồi trước bị pháo VC rơi ngay hầm cá nhân, ông bị ra máu lỗ tai; họng, đầu bị miểng nhỏ văng vào sau đó tai không nghe được rồi dần dần không nói được.

Tài sản của ông hiện nay là cái xe đạp 200 ngàn đồng. Ông có một người thương tình cho ngủ nhờ. Sáng 5g30 là đi bán vé số. Quê ông ở Long An, vợ ông vẫn ở quê đi làm thuê làm mướn. Còn 2 con gái của ông đã có chồng con. Ông có 4 cháu ngoại.

1630769804497.png


1630769918982.png


Ông luôn mang theo “người bạn nhỏ” của mình ở sau lưng và đạp xe dù đi bất cứ đâu.

Hỏi ông muốn gì thì ông viết ra tờ giấy: “Có tình thương của mọi người dành cho tôi là tôi hạnh phúc lắm rồi, có tiền nhiều mà không có tình thương của mọi người, không có tình thương của mấy cháu thì nó giống như cây khô thiếu nước vậy. Tôi chỉ mong sao vợ, các con cháu luôn mạnh khỏe và tôi không còn bệnh huyết áp nữa là tôi vui rồi, chỉ mong vậy thôi”.

1630770326142.png
 
Chỉnh sửa cuối:

Jue

Xe tải
Biển số
OF-518211
Ngày cấp bằng
25/6/17
Số km
289
Động cơ
6,986 Mã lực
Bán Ế

28.09.2021

Hôm nay mình có công việc đi ngang đường Nguyễn Văn Đậu Bình Thạnh. Đang lái xe có nhận đc điện thoại nên mình tấp vô lề nghe máy. Sau khi nghe máy xong chuẩn bị rời đi thì bất chợt phía sau có giọng nói của 1 bà lão:

Con ơi! Con có xài Facebook không con? Câu hỏi bất ngờ làm mình có chút lúng túng...

Dạ dạ! Có. Có việc gì không vậy bà? Mình hỏi lại.

Lúc trước bà với ông có nấu cơm phát cho người nghèo, lúc đó đông người đến nhận lắm. Rồi vì sức khỏe và không nhập được rau củ quả nên bà nghỉ 1 thời gian.

Mấy hôm nay "bán lại" mà "bán ế" quá con ơi. Bà nhờ con chụp vài tấm hình đăng lên Facebook giùm bà được không con? Cho bà con người ta biết đến nhận. Hồi đầu làm nhiều lắm, hết cũng nhanh. 2 vợ chồng dậy từ 5h sáng để chuẩn bị đến 9h là có mà ít người biết quá. Giờ làm có vài chục phần mà "bán ngoài không hết"
😞
. Con ăn cơm chưa? Con lấy ăn đi! 3 4 phần cũng được, bà nấu ngon lắn đó. Ăn đi con! (Nguyên văn)

1633106449235.png


1633106504853.png


Nghe đến đây mình thật sự cảm động trước tấm lòng của bà nên nhận 1 phần cho bà vui. Mới ăn xong! Đồ chay. Ngon thiệt
😚


Địa chỉ là: 203 Nguyễn Văn Đậu Bình Thạnh.
 

Tứ Vô Lượng

Xe điện
Biển số
OF-554568
Ngày cấp bằng
19/2/18
Số km
2,997
Động cơ
553,063 Mã lực
Sao cụ lại bình luận vậy về quân đội.
Đây cụ


Đây nữa cụ,

Nhiều quá ko muốn đếm

 

Jue

Xe tải
Biển số
OF-518211
Ngày cấp bằng
25/6/17
Số km
289
Động cơ
6,986 Mã lực
Tình Người Đà Nẵng

06.10.2021

1633767794489.png


"Mấy hôm nay bà con từ trong Nam về các tỉnh phía Bắc bị lạc đường khá nhiều, trong đó có người đi lạc vào trung tâm thành phố, đến cả chợ Hàn, metro, cầu vượt Hoà Cầm, Khu Công nghệ cao...", anh Đặng nói và cho hay đây là lý do anh dành thời gian làm bảng chỉ dẫn đường, treo ở các tuyến giao thông chính qua Đà Nẵng.

Người dân di chuyển từ phía Nam về ngang Đà Nẵng sẽ qua hai chốt kiểm soát cửa ngõ ở Hòa Khương (quốc lộ 14G) và Hoà Phước (quốc lộ 1A). Cảnh sát giao thông đứng chốt ở đây tập hợp khoảng vài trăm người thành một đoàn, dùng xe chuyên dụng dẫn lên đèo Hải Vân bàn giao cho lực lượng chức năng tỉnh Thừa Thiên - Huế. Tuy nhiên, nhiều người do xe hư dọc đường hoặc chở con nhỏ, không đi nhanh được nên không kịp theo đoàn và bị lạc.

"Tôi lắp tạm bảng hướng dẫn cho người dân ngoài việc để họ không đi lạc, còn nhằm mục đích không để người từ vùng dịch vô tình đi nhầm vào thành phố, tránh nguy cơ lây lan dịch bệnh nếu không may có ca F0", anh Đặng nói. Dự kiến ngày mai, hai cha con anh Đặng sẽ lắp thêm bảng chỉ dẫn tại Khu Công nghệ cao, đoạn giao đường tránh với đường cao tốc La Sơn - Túy Loan.
 
Thông tin thớt
Đang tải
Top