Lần e sinh bạn đầu, cả bà ngoại và bà nội và ck ở trong viện. E ở phòng 1 mình, có cả bộ sofa và giường cho ng nhà nên cả 3ng đêm ngủ lại vẫn thoải mái.
Lúc sinh bạn thứ 2 thì bà nội lúc đó đang ốm nặng, đứa đầu gửi bà ngoại. Cũng 2vk ck chăm nhau, nhưng e nhớ đêm đầu sau mổ đó em ko buồn đi vệ sinh, nên yên ấm ko sao cả.
Lần sinh thứ 3, (mẹ ck e lúc này đã mất), mượn bà ngoại trông bạn lớn, cũng 2vk ck đi chăm nhau. Em mổ lúc hơn 15h chiều, tầm tối là viện đã rút xông tiểu rồi, đêm tự dưng e buồn đi vệ sinh, mà em gọi chồng em từng nào ổng cũng ko dậy, kiểu ngủ rất say ấy. Cuối cùng cắn răng cắn lợi bám lấy 2 thành giường bò dậy, rồi bò vào nhà vệ sinh, ôi nó đau dã man (em ko đăng kí dùng giảm đau ngoài màng cứng) Xong vào nhìn ông ck và con ngủ ngon lành ko biết nên mừng hay vui, ổng còn ngáy ầm ầm làm em chả ngủ tiếp dc cơ.
Em 3 đứa nhưng ck cũng chưa từng 1lần đêm phải dậy dỗ con hay pha sữa cho con đâu. Nào ổng mệt, ổng còn đi sang phòng khác ngủ 1 mình cho yên tĩnh cơ. Mợ cứ góp ý với ck. Sửa dc ntn thì sửa, chứ đừng nghe thiên hạ hoặc mấy cụ of khoe chăm con này kia ntn rồi bảo về bỏ ck, bỏ xong lấy ông khác có khi còn tệ hơn. Mà lúc đang yêu đương nồng thắm, mình chưa đẻ con, mình đâu có biết dc lúc mình đẻ ổng sẽ chăm mình ntn đâu