[Funland] Có những ngày

Marie Lee

Xe buýt
Biển số
OF-193377
Ngày cấp bằng
10/5/13
Số km
728
Động cơ
2,125 Mã lực
Nơi ở
Hà nội
Có những ngày tuột mood kinh khủng
Nghe vài câu chuyện buồn lộn xộn không đầu cuối
Nấu mấy món dở dang
Không biết nên bắt đầu và kết thúc ở đâu
Mọi chuyện đều thành nhỡ nhàng
Cố gắng bao năm vun đắp thành thừa
Chẳng thành người thân cũng không thể thành xa lạ
Muốn một lần gục ngã
Lại băn khoăn khi nhìn ánh mắt trẻ thơ
Vẫn biết cuộc đời vốn chẳng như mơ
Nhưng không thể tin mình gặp nhiều điều đến thế

Thực ra anh không yêu em nhiều như vẫn nghĩ
Nên chẳng bối rối khi thấy nước mắt em rơi
Yêu thương ngủ yên bao năm thành quên lãng
Giận hờn chẳng còn chia đôi
Nỗi buồn một mình em thôi


Thực ra em cũng không còn yêu anh nhiều như vẫn nghĩ
Đếm ngày đếm đêm biết đã mấy mùa rồi
Mong đợi rất lâu và thất vọng rất sâu
Mình vẫn đi về 2 hướng

Thực ra Chúng mình không yêu nhau nhiều như vẫn nghĩ
Mình chia tay đi anh!
 
Chỉnh sửa cuối:

Marie Lee

Xe buýt
Biển số
OF-193377
Ngày cấp bằng
10/5/13
Số km
728
Động cơ
2,125 Mã lực
Nơi ở
Hà nội
Anh lại nhắn tin cho cô ấy
Những chuyện vụn vặt gần xa
Sẻ chia những điều giản dị
Nhưng không phải với em
Nếu thời gian quay trở lại
Mình có chọn nhau không?
Em cũng không biết được
Chẳng thể về lại ngày hôm qua
Anh vẫn thường nhắn tin cho cô ấy
Hai người đã đi đến đâu
Em cũng không biết được
Khi tim mình không còn nhau
Anh cứ nhắn tin đi nhé
Em cần một lí do
Để lòng không tiếc nuối
Ra đi không còn đắn đo
 

RedMer

Xe điện
Biển số
OF-631346
Ngày cấp bằng
11/4/19
Số km
2,234
Động cơ
228,102 Mã lực
Em mạn phép thả bài thơ em lấy từ cô Phố ở đây nhé ạ. Sao thớt vắng vẻ và buồn bã như em hôm nay vợi?

----------------------****--------------------

QUA TUỔI BỐN MƯƠI

Qua tuổi bốn mươi mới biết mình già
Không trẻ nữa để cho phép lòng nông nổi
Không thể vứt hết tất cả chỉ vì một tiếng gọi
Từ thẳm sâu lòng buồn

Nào phải vô tâm đâu mà nước mắt chẳng còn nữa để tuôn
Lúc tột cùng đớn đau đành lặng im nín khổ
Biết mình đang da diết thương và da diết nhớ
Vậy mà đành bấm lòng... trời ơi vui!

Đêm tỉnh giấc mới hiểu thế nào là đơn côi
Muốn dựa vào vai ai gào một tiếng thôi mà không thể
Lớn rồi... nào còn con trẻ
Để nương nhờ, dựa dẫm, mộng mơ

Có những lúc thèm trở lại ngày thơ
Gặp lũ bạn từng một thời rong ruổi
Uống chén rượu giả say nhìn sông cười rười rượi
Sông nhìn lại đứa giả say chếnh choáng kiếp người

Qua tuổi bốn mươi mới thấu thế nào là cuộc đời
Thế nào là phận người - thì ra khổ đau hay hạnh phúc cũng chỉ là chốc lát
Quay cuồng theo nhân gian mà tụng ca, hò hét
Đến phút ngắt thanh âm nuốt nhạt nhẽo vào lòng
...ôi một đời người hốt toàn hư không
Vậy mà rồi tự dối mình dư giả

Qua tuổi bốn mươi chẳng còn gì trong tay cả
Ngoài những đường phận duyên đứt đoạn khóc cười
Ngoài những nếp chân chim cuối mắt đầu môi
Ngoài phía chân trời đứa giả say nhìn thấy

Không ngờ qua tuổi bốn mươi ta buồn đến vậy
Ta ơi!

Nguồn: Nồng Nàn Phố
 

Marie Lee

Xe buýt
Biển số
OF-193377
Ngày cấp bằng
10/5/13
Số km
728
Động cơ
2,125 Mã lực
Nơi ở
Hà nội
Trái tim em nhỏ lắm
Chỉ chứa được một người
Người khác bước vào rồi
Anh phải bước ra thôi
Cuộc đời này ngắn ngủi
Tội gì làm khó nhau
Mình không yêu nhau nữa
Chia tay có gì đâu
 
Thông tin thớt
Đang tải
Top