- Biển số
- OF-883252
- Ngày cấp bằng
- 15/6/25
- Số km
- 1,200
- Động cơ
- 50,950 Mã lực
Hâha, mắt ko kính nó nguy hiểm thật đấyMâm xôi đó chị
Hâha, mắt ko kính nó nguy hiểm thật đấyMâm xôi đó chị
Bọn nhà e về quê nó háo hức lắm, giờ mà bảo nó xắn quần xắn áo đi bắt cua là nó càng thích ấy. Nhưng em ko cho xuống đồngHâha, mắt ko kính nó nguy hiểm thật đấy![]()
Bữa nào anh cả về cho mấy cha con nó điBọn nhà e về quê nó háo hức lắm, giờ mà bảo nó xắn quần xắn áo đi bắt cua là nó càng thích ấy. Nhưng em ko cho xuống đồng
Phải canh chứ ko canh là nó nhảy xuống ruộng thật có đùa đâu c. Có biết sợ gì đâu. Đợt năm ngoái, ruộng vừa bừa xong cbi cấy lúa, ông nội đang bỏ phân là 1 thằng nhảy xuống ruộng lội theo ông ướt hết quần áo cơ mà. E stress ra với Cno luônBữa nào anh cả về cho mấy cha con nó đi
Theo em, với mỗi con người, nơi nào được sinh ra và lớn lên thì đó là quê hương.E thì thất bại vụ quê hương này con e nó ghét về quê chỉ thích chỗ phồn hoa tiện nghi
Nhà em, bố chồng em là trưởng họ, ông có 2 con trai, chồng em là út. Mà bác có vẻ muốn đẩy sang cho nhà em, bảo nhà em gần quê hơn. Nhiều lần ông nội cứ bảo sang tên đất đai cho vợ chồng em nhưng em ko nhận, bảo sang cho 2 bác ý, mà 2 vợ chồng bác cũng chối đây đẩy luôn. Em vẫn nhận là con cháu, có trách nhiệm lo hương khói, nhà có việc gì em vẫn về, thậm chí chồng em bận thì mấy mẹ con em về, nhưng bảo đẩy hết cho em thì tất nhiên là em ko nhận. 2 bác cũng làm ở Đà Nẵng, bảo xa hơn nhà e thôi chứ cũng có phải quá xa đâu
Nhà em có 2 thằng thì mỗi thằng 1 tính. Thằng anh nhanh nhẹn, học hành khá, tính hướng ngoại, hay văn vở và giỏi kết giao. Từ bé đã luôn tự tin khi ra ngoài, lúc 4; 5 tuổi là bố mẹ đã đưa tiền cho nó tự đi ăn sáng mấy quán gần nhà đc rồi. Khó mà giữ đc nó ở nhà nên em cũng chỉ giao hẹn là học xong ĐH ở VN rồi biến đi đâu thì đi.Có thằng F1.2 chuẩn bài nhỉ?
Thất bại hay thành công thì do cách nhìn và suy nghĩ thôi. Em không rõ nhưng khả năng vợ con cụ định cư nước ngoài còn cụ ở một mình trong nước đúng không? Nếu nhìn về hướng tích cực thì đời cua cua máy, đời cáy cáy đào, bố mẹ thường quan tâm đến tương lai và hạnh phúc của con trước nhất. Nếu theo khía cạnh đó nếu vợ con cụ có cuộc sống đủ đầy về vật chất tương lai ổn thỏa thì cụ đã là vui rồi. Tuổi cụ ở nhà thì nên tham gia vào các câu lạc bộ, hoạt động xã hội, group người cao tuổi hoặc cùng đam mê cho đến khi sang sống cùng gia đinh, nếu xác định vợ không quay về nữa thì tìm mối tử tế mà tâm sự. Cụ nhìn theo hướng không giữ được gia đình ở bên, lúc trái gió trở trời tuổi cao sức yếu không có con cái chăm sóc là thất bại thì cũng đúng; nhưng nếu ở lại mà con cái tương lai và cuộc sống không đúng mcụ tiêu của chúng thì bậc làm bố làm mẹ có thực sự vui không? Cuối cùng cũng chỉ là suy nghĩ của mỗi người ra sao thôi.Thưa cccm!
Năm cũ chỉ còn đếm trên đầu ngón tay.
Giữa Sài Gòn ồn ã náo nhiệt, em cảm nhận một nỗi buồn mênh mang như thất vọng.
Sự cô đơn hiển hiện, không biết sẽ làm gì cho qua những ngày xuân tới. Hơn nửa quãng đời bươn trải ở phương Nam, giờ ngồi lại chỉ một mình trong căn hộ hơn 50m2.
Xung quanh không còn bóng người thân.
60 tuổi, thành công hay thất bại lúc này phân định quá rõ ràng. Ở mỗi góc nhìn lại cho ra một kết quả khác nhau, hoá ra thành công hay thất bại lại tuỳ vào góc nhìn cảm nhận của mỗi người.
Chỉ ít năm trước, những ngày cuối năm gia đình nhỏ của em thật vui vầy, hạnh phúc. Vợ và 3 đứa con (2 trai, 1 gái) giờ đã ở một nơi rất xa, cách nửa vòng trái đất. Một gia đình 5 thành viên giờ tản mát khắp nơi. Hơi ấm gia đình bây giờ không còn nữa, em chạnh lòng và nghĩ cuộc đời mình đã Thất bại.
Thớt này cũng chỉ để muốn chia sẻ với cccm, hi vọng sưởi ấm chút đông lạnh cuối năm!
Hic, sao giống nhà em thấy mợ. Nó ko có động lực để đi, thì ko thể bế nó đi được
Bố mẹ nhắc cái gì thì cáu loạn lên
Túm lại là những thứ mình quan tâm và nhắc nhở, thì F1 cho là không quan trọng, vì vậy cũng ko để trong đầu chúng nó
Trẻ con thành phố giờ ít đứa họNhưng ổng có bí kíp...không mùi. Ổng bảo người tao không ra mồ hôi.
Thôi thì kệ vợ ổng....![]()
Cụ đang nói nỗi niềm của bao nhiêu bố mẹBệnh chung của giới trẻ: bẩn, lười, ko làm việc nhà
1 phần lỗi của bme sợ con khổ con vất vả. Bố mắng mẹ bênh
Ai đời bme đi làm về phải nấu cơm, rồi gọi ời ời các vị mới vác mồm ra ăn
E giờ đang muốn tống 2 đứa ra khỏi nhà đây, có đi tây hay lên cung trăng cũng đc![]()

Copy chatgpt ra post àTiếp ạ
4. Thị trường 2026: Vì sao ngày càng nhiều người chọn “cầm tiền, thuê nhà, chờ thời”?
Có ba yếu tố đang đẩy xu hướng này rõ rệt hơn trong năm 2026:
1. Chênh lệch lợi suất
Khi lợi suất cho thuê chung cư tại Hà Nội, TP.HCM chỉ còn phổ biến dưới 3%/năm, trong khi gửi tiết kiệm có thể đạt 6–7%/năm với khoản tiền lớn, nhà đầu tư buộc phải đặt câu hỏi:
“Tôi giữ căn hộ 5–7 tỷ để lấy 8–15 triệu/tháng, hay bán đi, gửi tiết kiệm lấy 30–40 triệu/tháng?”
2. Nguồn cung mới và sự sàng lọc phân khúc
Báo cáo của các đơn vị nghiên cứu cho thấy từ 2026–2027, mỗi năm Hà Nội có thể đón trên 30.000 căn hộ mới, tập trung ở các khu vực ven đô, đô thị vệ tinh, đi cùng với các dự án hạ tầng lớn.
Điều này khiến nhiều người tin rằng: nếu hiện tại giá đã lên quá nhanh so với thu nhập và dòng tiền cho thuê, thì khả năng có những điểm “nghỉ chân” hoặc điều chỉnh là khá rõ.
3. Tâm lý “phòng thủ” sau một chu kỳ tăng nóng
Nhiều nhà đầu tư đã trải qua giai đoạn 2022–2023 với việc kẹt thanh khoản, lãi suất vay cao, buộc phải bán cắt lỗ. Bước sang 2026, họ cẩn trọng hơn: ưu tiên không vay, hoặc vay rất ít; ưu tiên dòng tiền thật; ưu tiên an toàn vốn hơn là chạy theo kỳ vọng tăng giá.
Trong bối cảnh đó, câu chuyện chị Lan chốt lời 23 tỷ, gửi ngân hàng lấy 115–130 triệu/tháng, thuê nhà 20 triệu và chờ cơ hội là một ví dụ điển hình cho nhóm nhà đầu tư “dòng tiền mạnh, khẩu vị rủi ro thấp”.
________________________________________
5. Vậy nhà đầu tư nên làm gì: Bán, giữ hay cơ cấu?
Thay vì tranh luận “chị Lan đúng hay sai”, nhà đầu tư cá nhân nên tự soi lại vị thế của mình qua một vài gợi ý thực tế:
5.1. Nếu bạn đang dùng đòn bẩy cao
• Tỷ lệ vay trên giá trị tài sản trên 50%, lãi suất thả nổi có thể lên 13–15%/năm nếu điều kiện thay đổi.
• Dòng tiền cho thuê không đủ trả lãi, bạn phải bù thêm hàng tháng.
Khi đó, nếu tài sản đã tăng giá tốt sau vài năm, việc bán bớt, giảm nợ, chuyển sang trạng thái an toàn hơn là điều nên cân nhắc. Không nhất thiết phải “bán hết”, nhưng cơ cấu lại để không bị dồn vào góc trong chu kỳ tiếp theo.
5.2. Nếu bạn có một căn để ở và một căn đầu tư
• Hãy đánh giá lại căn đầu tư theo hai chỉ số:
- Lợi suất cho thuê ròng (sau chi phí) so với lãi gửi tiết kiệm.
- Tiềm năng tăng giá thực sự trong 5–10 năm tới dựa trên hạ tầng, dân cư, công việc, dịch vụ, chứ không chỉ dựa vào “tin đồn quy hoạch”.
Nếu lợi suất cho thuê quá thấp (2–3%/năm) và khu vực không có động lực phát triển rõ ràng, việc chốt lời để chuyển vốn sang sản phẩm khác – hoặc tạm thời gửi ngân hàng – không phải là lựa chọn tệ.
5.3. Nếu bạn chỉ có một căn nhà duy nhất, đang ở cùng gia đình
Ở nhóm này, cần cực kỳ thận trọng với ý tưởng “bán nhà, gửi tiền, đi thuê giống chị Lan”, vì:
• Bạn đánh đổi sự ổn định của cả gia đình để đổi lấy một bài toán tài chính có vẻ đẹp trên giấy.
• Nếu kỷ luật tài chính không đủ – chi tiêu “ăn vào” cả tiền lãi lẫn tiền gốc – sau vài năm bạn rất dễ rơi vào trạng thái “không nhà, không nhiều tiền”.
Với nhóm này, chiến lược an toàn hơn thường là:
• Giữ căn nhà an cư.
• Tích lũy thêm, sau đó mới đầu tư căn thứ hai nếu tài chính cho phép.
________________________________________
6. Kết luận: Bán nhà, gửi ngân hàng, đi thuê – khôn hay dại là do nền tảng tài chính của bạn
Câu chuyện chị Lan bán căn chung cư 23 tỷ, gửi ngân hàng thu lãi hơn trăm triệu mỗi tháng rồi đi thuê nhà, trong bối cảnh 2026, là một quyết định có lý nếu nhìn từ:
• Bối cảnh: chung cư đã tăng giá mạnh nhiều năm, lợi suất cho thuê thấp, thanh khoản thứ cấp hạ nhiệt.
• Dòng tiền: lãi gửi tiết kiệm đang vượt trội so với cho thuê căn hộ.
• Vị thế: chị đã có tài sản lớn, không còn áp lực “an cư lần đầu”.
Nhưng nếu bê nguyên mô hình đó áp dụng cho mọi người, đặc biệt là những gia đình chỉ có một căn nhà duy nhất, đang vay nợ cao, hoặc chưa có kỷ luật tài chính, thì rủi ro là rất lớn.
Thị trường bất động sản 2026 không còn là sân chơi của những cú “tất tay” theo cảm xúc, mà là cuộc chơi của:
• Người hiểu rõ cấu trúc dòng tiền.
• Biết mình đang đứng ở đâu trong chu kỳ.
• Biết lúc nào nên giữ, lúc nào nên bán và lúc nào nên… đứng ngoài với một túi tiền khỏe mạnh.
Cuối cùng, câu hỏi không phải là:
“Bán nhà gửi ngân hàng có khôn không?”
Mà là:
“Với vị thế tài chính, nhu cầu an cư và khẩu vị rủi ro của chính bạn, bạn có chịu được cái giá phải trả nếu quyết định đó sai, hay không?”
#batdongsan #lethangbds #dautubds #chungcu #laisuat2026
Các con đã lớn thì chúng có cuộc sống riêng của chúng, không ảnh hưởng gì nhiều đến cuộc sống tuổi già của cụ. Kể cả có 1 đứa con nào đó ở nhà ăn tết cùng cụ thì nó cũng không thể giúp cụ khoả lấp đc tâm tư trống vắng trong lòng cụ do việc vợ chồng mặc kệ nhau, mỗi người ăn tết 1 nơi vì không còn tiếng nói chung chứ không phải do hoàn cảnh bắt buộc.Em kể chút:
3 đứa con của em, 1999-2001-2003, trai lớn du học Canada ra trường đi làm và đã có thẻ xanh. Con gái 2001 học Đh ở VN ra trường mới đi làm thì lại lấy chồng đi Mỹ cuối tháng 12 vừa rồi (chồng là người Việt kiều, công tác 11 năm trong quân đội Mỹ). Cậu út đang du học ở Anh. Cccm đừng nghĩ em giàu có nhé! Hai đứa đi du học được hỗ trợ học bổng, chúng nó có thể đi làm thêm tự trang trải một phần chi phí ăn ở. Vợ chồng em thì bán hết những gì còn lại chu cấp cho chúng nó học hành.
Bà xã đã nghỉ hưu, theo thằng lớn qua Canada cuối năm 2024.
Hoàn cảnh của em sơ bộ là vậy, nên giờ này mới cô quạnh một mình. Giá như em giữ một đứa ở lại VN thì tốt biết bao nhiêu.
Vậy cụ là chuyên gia nhồi (à gieo) rồi đấy!Nhà em có 2 thằng thì mỗi thằng 1 tính. Thằng anh nhanh nhẹn, học hành khá, tính hướng ngoại, hay văn vở và giỏi kết giao. Từ bé đã luôn tự tin khi ra ngoài, lúc 4; 5 tuổi là bố mẹ đã đưa tiền cho nó tự đi ăn sáng mấy quán gần nhà đc rồi. Khó mà giữ đc nó ở nhà nên em cũng chỉ giao hẹn là học xong ĐH ở VN rồi biến đi đâu thì đi.
Thằng em thì ngại giao tiếp với bên ngoài, tính hướng nội, rất tình cảm. Học hành thì tiếp thu chậm, ít nói nhưng nói câu nào là chắc câu đó.
Câu chuyện của anh em nó thể hiện rất rõ tính cách của mỗi thằng. Thằng anh hiểu trách nhiệm là của nó nhưng muốn nhờ ông em gách vác thay cho nên văn vở dụ khị thằng em bằng cách nhường quyền lợi(giao nhà cửa ở quê) và chịu mọi chi phí(gửi tiền về cho). Thằng em thì nói vậy để không cho thằng anh đùn được cho nó rồi phủi tay coi như xong trách nhiệm thôi chứ nó cũng biết khả năng phải gánh vác thay anh là rất cao.
Mục đích gieo vào đầu chúng ý thức trách nhiệm như vậy là thành công rồi. Sau này chúng muốn bay nhảy như nào thì tuỳ, chỉ cần nhớ trách nhiệm và bổn phận của mình là đc.
Sao chúng nó iPad mà cụ không bảo chúng nó nấu? Nhà em được cái không ngại công mắng mỏ. Trẻ con nhà em trừ bận học thôi không thì việc nhà bảo là làm, không loằng ngoằng, vì loằng ngoằng dễ ăn đập lắm.Cụ đang nói nỗi niềm của bao nhiêu bố mẹ
Nhà em thì ko bao giờ lo con vất vả, chỉ lo nó lười vận động chân tay quá! Nhưng F1 vẫn thế!
Bố mẹ đi làm về mệt, lại lao vào nấu cơm, trong khi mấy F1 ngồi ôm điện thoại với ipad
Rồi gọi ời ời các vị mới vác mồm ra ăn. Ăn xong giục mỏi mồm, đến nửa đêm nó mới rời điện thoại đi rửa được cái bát!
Nhà em thì hồi nhỏ lơ mơ là em đập ngay, nhưng bây giờ vị thành niên với thành niên rồi, ko thể đập như xưa được. Thực tế bảo thì F1 vẫn làm, nhưng rất lề rề cụ ạSao chúng nó iPad mà cụ không bảo chúng nó nấu? Nhà em được cái không ngại công mắng mỏ. Trẻ con nhà em trừ bận học thôi không thì việc nhà bảo là làm, không loằng ngoằng, vì loằng ngoằng dễ ăn đập lắm.
Em cũng hay giảng đạo đức phết. Nếu không có cách nào hay hơn thì giảng đạo đức cũng là 1 cách tiêm nhiễm hiệu quả. Kiểu nói 10 lần người ta không tin chớ 10,000 lần là bắt đầu tin á.
Nhà em từ gần 12 đến 17, đập lúc còn bé thôi nhưng giờ mắng vẫn có tác dụng. Lớn tầm ĐH còn kiểu cắt trợ cấp. Mà em làm thiệt đó chứ không doạ. Đối với em bm con cái vẫn là mqh 2 chiều, nó không làm phần nó thì đừng mong em làm phần em.Nhà em thì hồi nhỏ lơ mơ thì em đập ngay, nhưng bây giờ vị thành niên với thành niên rồi, ko thể đập như xưa được. Thực thế thì bảo thì F1 vẫn làm, nhưng rất lề rề thôi cụ ạ
Con cụ bao nhiêu tuổi rồi? E biết có những gia đình có văn hoá là con cái dù trưởng thành, nhưng bố bực là vẫn vác gậy ra phang con được, nhưng nhà em thì không thế!
Vâng, mấy đứa nhà em cũng đang tầm tuổi đó, nhưng lớn hơn chút, đang tuổi rất ẩm ươngNhà em từ gần 12 đến 17, đập lúc còn bé thôi nhưng giờ mắng vẫn có tác dụng. Lớn tầm ĐH còn kiểu cắt trợ cấp. Mà em làm thiệt đó chứ không doạ. Đối với em bm con cái vẫn là mqh 2 chiều, nó không làm phần nó thì đừng mong em làm phần em.
Nhà em có mấy ông anh trai ăn bám, em có kinh nghiệm rồi nên với con cái em không nương tay đâu. & con em em thấy nói chung là không hư.
Đây quê em gọi là quả đùm đũm, tụi em ngày nhỏ ăn cả mầm non và cả quả chín, nó ko phải mâm xôi của bển.Dễ thương quá em ạ. Dâu này chắc ngọt lắm
Con nhà em đứa lớn có kiểu sống thì xúng xính tiêu tiền kiểu thời đại mới, còn học hành kiểu thời bao cấpVâng, mấy đứa nhà em cũng đang tầm tuổi đó, nhưng lớn hơn chút, đang tuổi rất ẩm ương
Cũng chính vì mình nhìn thấy những tấm gương "ăn bám", tệ hơn là "ăn hại" nên mới lo như thế
Thực tình là em cũng nghĩ con mình ko hư, nhưng chứng kiến nhiều đứa "ăn bám, ăn hại" cũng luôn từng được bố mẹ ở nhà nghĩ như thế, đến lúc quá muộn thì ko cứu được nữa cụ ạ
). Nó mới lớp 8 ĐH còn xa nên giờ cũng chưa cần học gì lắm thật. À không lười ạ, chỉ có quên thôi.Đội F1 hồi bé cũng sợ bố lắm, lớn lên thì mình ko đánh mắng nữa, nhiều lúc bực lên thì mẹ lại can, nên giờ phải ngậm bồ hòn làm ngọt cụ ạNhà em thì hồi nhỏ lơ mơ thì em đập ngay, nhưng bây giờ vị thành niên với thành niên rồi, ko thể đập như xưa được. Thực thế thì bảo thì F1 vẫn làm, nhưng rất lề rề thôi cụ ạ
Con cụ bao nhiêu tuổi rồi? E biết có những gia đình có văn hoá là con cái dù trưởng thành, nhưng bố bực là vẫn vác gậy ra phang con được, nhưng nhà em thì không thế!
