Không phải thắng rồi mới nói nhưng ngay đầu trận dù bị dẫn 0-2 em vẫn có niềm tin chúng ta lật ngược được, chỉ cần không sa vào lối chơi nhanh của Thái.
Em thích nhất ánh mắt của Đ Bắc khi ghi bàn từ chấm phạt đền, nó rất lạnh, rất tỉnh và có gì đó rất lì lợm, ko hề nao núng hay sợ sệt.
Hiệp một là của Thái khi họ đá với sự hưng phấn và quyết tâm cao độ với lợi thế sân nhà, các cầu thủ của chúng ta bị cuốn theo, lộ nhiều khoảng trống nên cảm giác chênh lệch, chứ chúng ta không hề kém
Hiệp hai hay nói cách khác là phần còn lại của trận đấu thuộc về VN, chúng ta đá trên cơ rõ ràng, tỉnh táo, bình tĩnh và lì lợm, chúng ta bắt Thái phải đuổi theo bằng các pha bóng, ngắn, dài cực kỳ hợp lý, nói thẳng ra lứa U22 của Thái nhìn còn khá non so với U22 VN.
Em yêu phần còn lại của trận đấu sau bàn gỡ hòa, chúng ta đá đúng kiểu trên cơ, đủng đỉnh, sau khi gỡ hòa, nếu không có bất kỳ "sự kiện lạ" thì chúng ta sẽ thắng.
Chưa bao giờ chúng ta có cảm giác, để cho Thái lên mây, sau đó từ từ hạ xuống, vờn Thái và đâm những nhát rất sâu, đau mà Thái không thể chống cự. Đó là thứ cảm giác của đẳng cấp, thứ mà Thái luôn thể hiện mỗi khi gặp Việt Nam.
Còn gì để nói về Thái không ư? có lẽ là không, vì họ đã thua trên sân nhà, thua liên tiếp 3 trận CK Seagames và 2 trong số đó trước VN
Sân vận động này từng chứng kiến VN thắng Thái 3-2 ở AFF hồi đầu năm, giờ lại chứng kiến cùng tỷ số với đội U22. Bây giờ đã đến lúc Thái sợ VN rồi, à không, có lẽ cả khu vực ĐNA sẽ dè chừng chúng ta.
Bây giờ em sẽ lên mạng đọc bình luận, thưởng thức chiến thắng và em sẽ không quên cảm ơn các em U22 VN đã có một chiến thắng, áp đảo, toàn diện, đẳng cấp, hoàn toàn xứng đáng với chiếc HCV, à em cũng không quên cảm ơn Thái đã chọn trọng tài bắt thực sự công tâm.