[CCCĐ] Đạp xe từ Hà Nội - Lào - Thái - Cam- Sài Gòn - Đà Nẵng

Vanvan273k

Xe tăng
Biển số
OF-329935
Ngày cấp bằng
5/8/14
Số km
1,034
Động cơ
283,813 Mã lực
Thấm thoắt cũng đã 3 năm rồi, nhanh quá. Các mợ ấy bây giờ có khi con cái cả rồi.
 

Namtroc

Xe điện
Biển số
OF-646464
Ngày cấp bằng
4/5/19
Số km
2,899
Động cơ
316,384 Mã lực
Nơi ở
Trển
Em ấn tượng các cụ thật
 

huypui

Đi bộ
Biển số
OF-671130
Ngày cấp bằng
12/6/19
Số km
1
Động cơ
0 Mã lực
Tuổi
27
Không biết giờ này 2 bạn ấy thế nào rồi nhỉ
 

RuaHoGuom

Xe tải
Biển số
OF-46337
Ngày cấp bằng
13/9/09
Số km
211
Động cơ
7 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Tôi cũng từng ăn ngủ khắp núi rừng Biên giới, Hải đảo từ Bắc đến Nam nhưng đó là do công việc bắt buộc chứ chưa bao giờ có ý nghĩ tự mình đi như thế này cả. Quá khâm phục 02 bạn trẻ đã làm được những việc phi thường và không phải ai cũng có thể làm được như 02 bạn. Sau này nhìn lại sẽ thấy TUỔI THANH XUÂN của 2 bạn quá tuyệt vời. Theo dõi hành trình câu chuyện của 2 bạn, tôi cảm nhận được sự hiện hữu của ý chí, lòng dũng cảm, mạnh mẽ. Tuy vẫn còn những điều gợn lại như việc không xin được nước, việc mất tiền, không được ngủ nhờ ... nhưng cơ bản thấy được tình người khắp nơi trong chuyến hành trình kỳ diệu này. Chúc 02 bạn trẻ luôn mạnh khỏe, thành công trong cuộc sống và tiếp tục có những chia sẻ của những trải nghiệm mới phục vụ cộng đồng...
 

Gia Bảo Anh

Xe tải
Biển số
OF-492295
Ngày cấp bằng
27/2/17
Số km
320
Động cơ
499 Mã lực
Tuổi
50
khâm phục 2 bạn, chúc 2 bạn có chuyến đi an toàn may mắn
 

hongvietnguyen

Đi bộ
Biển số
OF-659934
Ngày cấp bằng
24/5/19
Số km
2
Động cơ
0 Mã lực
Tuổi
50
Nay mới đọc xong chuyến đi của 2 mợ, khâm phục 2 mợ quá, cám ơn 2 mợ đã cho off một trải nghiệm thật thú vị!
 

Gia Bảo Anh

Xe tải
Biển số
OF-492295
Ngày cấp bằng
27/2/17
Số km
320
Động cơ
499 Mã lực
Tuổi
50
đến đoạn đi tắm ,ở đây họ không có phòng tắm , ầy đến điện còn không có làm sao mà có phòng tắm được , nên cái tuyết nó che cháu tắm , rồi cháu lại che cho nó , quên không chụp cho các cụ xem ???
ẦY e cứ tưởng là thím ngankim230 chụp .... ẦY, mà thôi ko có điện mà điện thoại của Ngẫn xịn quá nên có chụp cũng chả nhìn thấy gì. Đúng ko các cụ =))
 

Gia Bảo Anh

Xe tải
Biển số
OF-492295
Ngày cấp bằng
27/2/17
Số km
320
Động cơ
499 Mã lực
Tuổi
50
cháu là Tuyết- bạn đồng hành với NGÂN trong hành trình này. cháu biết Ngân mở thớt này và vẫn thường xuyên theo dõi. Ngân cứ bảo cháu viết tiếp đi nhưng cháu chỉ muốn im lặng theo dõi thôi tại cháu cũng không nhớ được nhiều, trong đầu hình như chỉ có mỳ tôm với xôi thôi nên không biết phải kể gì cho các cụ nghe nữa.hehe. Cám ơn các cụ vì đã quan tâm tới câu chuyện của chúng cháu, sau cuộc gặp với các cụ trong otofun hôm nay cháu quyết định đóng góp một chút chun vào đây coi như lời cám ơn tới các cụ( phải nói thật với các cụ là ngay lúc này cháu ko biết viết những cái gì vào đây nữa. lần đầu làm chuyện này nên thấy bỡ ngỡ quá kiểu như cháu bắt đầu tham gia showbiz ấy :D tự dưng cháu thấy ngưỡng mộ con bạn cháu quá vì nó viết được tới tận đây rồi.hehe) . khả năng diễn đạt cảm xúc của cháu ko tốt chính tả cũng hay sai nên mong các cụ thông cảm.sau đây cháu xin kể về những ngày cuối cùng ở Campuchia.
Sáng 2 đứa cháu dậy chẳng thấy có ai cả "chắc họ đi làm đồng rồi" cháu nghĩ thế. 2 đứa chuẩn bị đi thì chị chủ nhà ra. chúng cháu cám ơn và chụp ảnh với chị í rồi đi



Đây là nhà chị í ạ
đi được khá xa thì gặp một cái chợ các cụ không biết chúng cháu vui thế nào đâu vì thấy ở đấy rất nhiều đồ ăn mà chúng cháu thì đang rất đói. thấy nhiều đồ ăn quá mà không biết phải ăn gì


đi tham khảo một vòng hỏi giá các kiểu 2 đứa quyết định ăn cháo để nhớ xem cháo có mùi vị như thế nào. ăn cháo xong bọn cháu rất hối hận vì nhìn thấy mấy người bên cạnh ăn bún- nhìn có vẻ ngon hơn cháo.hehe. Nhưng thôi, bọn cháu đi ăn cái khác( hôm nay 2 đứa cháu rất mạnh dạn tiêu tiền vì biết sắp về đến Việt Nam rồi)


cái Ngân nó rất thích ăn chè nên nó vào ăn chè còn cháu ăn mấy cái bánh gì đấy cháu ko chụp lại ảnh nhưng nó khá ngon (phải nói thêm với các cụ là suốt dọc đường đi từ Việt Nam tới đây gặp cái chợ nào hai đứa cháu cũng vào mà trong các bài viết có thể không nhắc đến và vào chợ mà có quán chè nào bọn cháu cũng vào luôn nhưng hôm nay cháu không thích ăn chè.hehe) ăn linh tinh no rồi nhưng thấy dưa hấu bọn cháu muốn mua mang đi, dọc đường bọn cháu cũng rất hay mua dưa hấu vì nó khá dẻ lại được cái ăn vừa no vừa đỡ khát nhưng ở đây bán dưa đắt quá đắt mặc cả mãi mà bác bán dưa không thèm bán, những người xung quanh thì cứ nhìn 2 đứa cười vì bọn cháu với bác bán dưa đang nói chuyện với nhau như những người câm tay chân vung loạn xạ nhiều lúc không biết làm thế nào cho bác í hiểu bọn cháu lại đế tiếng Việt vào kiểu như " trời ơi! sao cháu nói mãi mà bác không hiểu" thế là mọi người cứ phá ra cười dù không biết bọn cháu nói gì chỉ biết là bọn cháu đang thể hiện sự bất lực thôi. dù hôm nay hai đứa rất mạnh dạn tiêu tiền nhưng mạnh dạn trong giới hạn thôi bác ấy nhất định không giảm giá nên bọn cháu đi.hehe






lúc này bọn cháu đang rất no nên đạp xe cũng thấy mệt.có một bãi cỏ nhìn rất mát mẻ nên bọn cháu quyết định nghỉ trưa tại đây. đang ngủ thì thấy ồn ào quá mở mắt ra lại thấy có một đám người đang vây quanh hai đứa nói chuyện với nhau người ta nhìn bọn cháu như những vật thể lạ không biết chui ở đâu ra rồi người ta cứ hỏi chuyện hai đứa cháu cháu không biết phép mầu nào làm bọn cháu với họ nói chuyện được với nhau nữa


có một bác rất manh động các cụ ạ bác í cứ dúi một đứa bé cho cái ngân bế dù thằng bé rất sợ, trắc bác í định dọa nó là cho 2 đứa cháu mang đi bọn cháu dỗ mãi nó ko nín rồi bác lại dúi một đứa bé khác vào, bé này ngoan hơn không thèm khóc. rồi bác ấy nói rất nhiều bọn cháu hiểu được là mấy bác này muốn bọn cháu ở lại đừng về Việt Nam nữa, ở lại đấy lấy chồng ở đấy, bác kéo một thanh niên trong đám đông ra rồi bảo lấy thanh niên ấy. 2 đứa vừa thấy vừa buồn cười vừa sợ bác ấy nên nhanh chóng kết thúc câu chuyện rồi rút lui thế mà leo lên xe rồi mà bác í cứ kéo tay lại nhưng nhan sắc của anh thanh niên ấy không thể níu chân 2 đứa cháu lại được các cụ ạ :D


bọn cháu đạp thật nhanh để thoát khỏi đấy rồi bọn cháu nhìn thấy một cái xe chở dưa hấu. thế là lại lân la hỏi mua.


trời bắt đầu tối, bọn cháu nhìn thấy có một cái nhà nghỉ nên quyết định vào hỏi xem có đắt không để vào ngủ người ta đòi 7$ bọn cháu mặc cả xuống 5$, mãi rồi bác ấy cũng đồng í bọn cháu cũng vui lắm vì hôm nay được ngủ hẳn nhà nghỉ trong phòng có tivi nha có cả điều hòa nhưng điều hòa hỏng các cụ ạ.cháu vác quả dưa ra ăn nhưng cái dạ dày của bọn cháu gào thét chúng nó bảo là " tao thèm cơm lắm" lâu rồi chưa được ăn một bữa cơm tử tế thế là bọn cháu nghe theo tiếng gọi của dạ dày một lần nữa lại mạnh dạn đi ăn cơm. tắm rửa sạch sẽ hai đứa đi tìm quán cơm để ăn nhưng quá đen cho hai đứa đi mấy quán rồi mà quán nào cũng hết cơm.thế là bọn cháu phải ăn mỳ với trứng vịt lộn. rồi bọn cháu tự an ủi nhau" thôi! thế này là sang lắm rồi" bọn cháu về với cái bụng no nê nhưng không được vui cho lắm. nhưng về nhìn cái phòng xinh đẹp lại thấy hết buồn à.việc làm tiếp theo là ngủ ngay tức khắc.
tạm biệt cái nhà nghỉ xinh đẹp, bọn cháu tiếp tục đi. hai đứa cháu tính đi hôm nay với mai nữa là về đến Việt Nam rồi. lúc này cảm giác rất lạ các cụ ạ. vừa vui vừa buồn. vừa muốn được về quê hương vì rất nhớ bún đậu, thèm được nói chuyện với người việt nam, về để được sử dụng công nghệ....nhưng không muốn kết thúc thúc hành trình. cái Ngân bảo cháu có 2 sự lựa chọn: một là cứ theo hành trình để về Việt Nam, hai là đi Phnôm Pênh. nếu đi Phnom Pênh thì đoạn đường tiếp theo sẽ đi theo một đường khác. lúc đấy cháu muốn đi Phnôm Pênh vì cháu nghĩ nếu sau này cháu có tiếp tục đi du lịch, cháu sẽ đi một đất nước khác mà không phải là Cam thế nên giờ đang ở Cam mà không đi phôm pênh thì tiếc, anh Tú hôm trước bọn cháu gặp bảo ở đấy cũng chẳng có cái gì đâu nhưng cuối cùng cả hai đứa quyết định đi Phnôm Pênh. tới giờ bọn cháu lại nghỉ chưa ở một gốc cây xinh đẹp, vẫn như thường lệ khi tỉnh dậy lại có một đám người vây quanh chúng cháu các cụ ạ. rồi các chị ấy lại hỏi chuyện thấy chúng cháu đáng thương hay sao ấy môt chị mang hộp cơm đến cho bọn cháu. ôi dời ơi,cơm nha! cầm vào hộp thấy nóng cháu vui lắm. được ăn cơm đã vui rồi lại còn được ăn cơm nóng nữa chứ mà đây là chị í đi mua cho bọn cháu, chị ấy tốt bụng thế chứ. mở hộp cơm ra các cụ có biết cháu được ăn gì không? hehe. cháu được ăn cá nha, nhưng đây là đầu cá nấu với dạ dày cá và ruột cá. hai mươi mấy năm cháu sống trên đời có bao giờ cháu ăn dạ dày với ruột cá đâu, nhưng mà hôm trước còn ăn cả món " cá chó" nữa là( cháu cũng không muốn gọi món này như vậy nhưng đúng là cái mùi của nó rất giống món cá cháu nấu cho mấy con chó ở nhà) nhưng nó không tệ như cháu tưởng tượng, vị khá ngon ạ dạ dày và ruột họ cũng làm sạch nữa nhưng nó tanh khủng khiếp.

Chị áo xanh kia mang cơm cho chúng cháu ạ


cám ơn các chi ấy rồi bọn cháu đi tiếp, đang đi thì có một ông đi xe máy cứ đi theo rồi nói chuyện với 2 đứa cháu. ông í cứ bảo đi về nhà ông í, bọn cháu bảo không đi mà ông í cứ đi theo, 2 đứa cháu dừng lại ông í cũng dừng chẳng hiểu ông í bị làm sao nữa. trong lúc nói chuyện bọn cháu hỏi đường lên phôm pênh đến đây 2 đứa cháu mới biết là đã đi qua đoạn để rẽ đi phôm pênh khoảng 30km rồi. trái tim nhỏ bé của bọn cháu lúc đấy bị tan nát các cụ ạ. giá mà nó là 3km có phải tốt ko,lần này 2 đứa ko mạnh dạn quay lại nữa mà đi tiếp về Việt Nam.
chú đấy vẫn cứ đi theo bọn cháu phải đến chục km ấy xong mãi sau bọn cháu mới cắt đuôi đc



đi tiếp đến một cái thị trấn nhìn cũng có vẻ giàu lắm tranh thủ lúc trời chưa tối hẳn chụp mấy cái ảnh với ngồi nghỉ tí,lúc đấy nghĩ kiểu gì ở đây chả có nhà nghỉ cứ ngồi nghỉ thêm tí cho thong thả






xong 2 đứa vào nhà cô gần đấy hỏi ở đây có cái nhà nghỉ nào không cô í bảo cách đấy 2km có nhà nghỉ.ok, 2km gần mà! thế là bọn cháu lại đạp đi. đi hơn 3km vẫn ko thấy cái nhà nghỉ nào 2 đứa phi vào nhà dân gần đấy hỏi lại thì họ bảo đi 20km nữa mới tới nhà nghỉ. nghe xong bọn cháu choáng lắm trời thì tối om nhìn đường toàn cây cối lại vắng vẻ làm sao mà 2 đứa cháu dám đạp 20km nữa trong tình hình này, hai đứa còn bảo nhau: "hay là mình đạp qua nhà nghỉ rồi mà ko biết tại lúc cô kia bảo đạp 2km nữa thôi mà" thế là bọn cháu đạp quay lại nhưng thực tình thì không có cái nhà nghỉ nào ở đấy cả. 2 đứa tính vào nhà dân xin ngủ nhờ nhưng xin 3 nhà rồi mà vẫn không được họ rất cảnh giác và tỏ vẻ rất lạnh lùng với 2 đứa, bọn cháu xin dựng lều họ cũng ko cho. có mấy chú lái xe tuk tuk gần đấy thấy tò mò nên đến hỏi chuyện, biết bọn cháu đang ko có chỗ ngủ nhưng có lều chú í bảo bọn cháu là vào đồn cảnh sát mà ngủ cho an toàn ngủ ở đây ko an toàn đâu. lúc đấy bọn cháu kiểu rấy sung sướng được vào hẳn đồn cảnh sát để ngủ, 2 đứa đi theo chú í về đồn vừa đi vừa bảo nhau "vụ này vui đấy!" đến đồn thấy có 2 chú cảnh sát đang nằm võng chú lái xe tuk tuk trình bày hoàn cảnh của bọn cháu cho 2 chú kia nghe bảo cho 2 đứa cháu cắm lều ngủ ở đây, 2 chú kia gật gật tưởng thế là xong rồi chú tuk tuk cũng đi về nhưng mọi chuyện chỉ mới bắt đầu thôi các cụ ạ. 2 chú đấy gọi điện cho mấy người ấy,trong lúc chờ đồng minh của các chú đến các chú hỏi bọn cháu có đói không các chú có cơm đúng là câu hỏi bọn cháu muốn nghe nhất đây rồi bọn cháu tả cho các chú í biết là bọn cháu đói lắm bọn cháu muốn ăn cơm các chú cứ cười rồi bảo bọn cháu trình hộ chiếu các kiểu đã ( đoạn này rất vất vả với bọn cháu vì bất đồng ngôn ngữ, có một chú biết mấy câu tiếng anh thôi) một lúc sau có một bà cụ đến bà ấy chính là phiên dịch viên được các chú gọi đến nhưng bà ấy chỉ nói đc tiếng lào với thái thôi, ko biết nói tiếng việt lại có thêm một chú khác đến chú ấy đi một chiếc xe xịn đến thì ra chú này là sếp của 2 chú cảnh sát kia các chú ấy chụp hộ chiếu, chụp ảnh chân dung 2 đứa rồi viết một cái gì đấy rất dài trên điện thoại sau hơn một tiếng làm việc rất mệt mỏi cuối cùng bọn cháu chính thức đc ngủ lại ở một phòng như phòng tạm giam ấy

Các chú ấy đang làm việc
bọn cháu cứ tưởng được các chú ấy mời ăn cơm thật nhưng ko phải các cụ ạ. chú " sếp" sai một chú khác trở 2 đứa ra một quán cơm gần đấy cho 2 đứa ăn cơm, quán ăn này gần giống quán ăn của người việt, đồ ăn đc bày trong tủ kính. bọn cháu ăn rau cải với thịt kho tàu chi phí cho bữa này là 5$, 2 đứa ăn xong mà tiếc sót ruột 5$ là cháu thuê đc nhà nghỉ rồi quay về đồn bọn cháu muốn đi tắm nhưng ở đây toàn các chú nếu muốn tắm thì phải tắm tiên nên hôm nay ko tắm mà đi ngủ luôn.bọn cháu phải dựng lều trong phòng tạm giam để đi ngủ vì ở đây quá nhiều muỗi. chú "sếp" đưa cho bọn cháu cái khóa cửa bảo bọn cháu khóa cửa vào cho an toàn lúc đấy bọn cháu nghĩ chú cũng chu đáo đấy!
nhưng đêm nay quả là ko dễ dàng với 2 đứa. đang ngủ cái Ngân phải chui ra ngoài vì trong lều quá nóng nhưng một lúc sau nó lại chui vào lều vì ở ngoài nhiều muỗi, tệ nhất là: "trong lều cũng có muỗi!"....
công nhận văn của em Tuyết y chang thím Ngẫn =)) rất hay dí dỏm và chân thật. Đề nghị e Tuyết lập nick riêng để cccm tiện còm nhé.
 
Chỉnh sửa cuối:

vutuanlong

Xe tải
Biển số
OF-385138
Ngày cấp bằng
2/10/15
Số km
443
Động cơ
3,297 Mã lực
conngo có muốn đi không mợ :D
 

Gia Bảo Anh

Xe tải
Biển số
OF-492295
Ngày cấp bằng
27/2/17
Số km
320
Động cơ
499 Mã lực
Tuổi
50
Cuối cùng trời cũng sáng,mấy chú cảnh sát cứ thập
thò ngó ngó ngoài song cửa, nhìn rất buồn cười.khổ nỗi trong lều chỉ có hai con khỉ bị muỗi hút khô hết máu thôi chứ có gì đâu mà các chú cứ nhìn mãi,khổ tâm. bọn cháu lại thu dọn đồ đạc,cám ơn các chú rồi lên đường



chỉ còn khoảng hơn 100km nữa là đến VN thôi nhưng vấn đề là hôm nay 2 đứa rất mệt. đạp đc 20km trời lại đổ mưa. 2 đứa chú mưa cùng 2 bé đáng yêu này



có quả dưa hấu lúc đi đường mua đc,2 đứa bảo bổ ra cho 2 bé cùng ăn, thế quái nào bổ ra nó trắng phau, nhục thế chứ! Bữa chưa của cháu :((
tạnh mưa, đạp tiếp, bọn cháu tính hôm nay đạp được bao nhiêu thì đạp đến được đâu thì đến. đến một đoạn đường rất mát mẻ, gió lồng lộng, điều hòa phải gọi bằng cụ.2 đứa cháu dừng lại nghỉ ngơi, chỗ này mà có võng vào nữa thì...


đang ngồi có 2 vợ chồng chở cái xe bán đồ nướng đi qua. bọn cháu gọi lại hỏi mua cánh gà nướng, trong lúc chờ cô vợ nướng đồ 2 đứa nói chuyện bằng tiếng việt với nhau thì chú hỏi chuyện với bọn cháu cũng bằng tiếng việt, bọn cháu tưởng chú í là người Cam biết nói tiếng việt, nhưng ko phải, chú là lính vn được đưa sang cam thời chiến diệt khơ me đỏ, sau chiến tranh chú ở lại cam lấy vợ sinh con bên này, chú quên nhiều tiếng việt rồi. bọn cháu hỏi sau chiến tranh chú có về vn thăm gia đình ko? chú bảo ko có tiền để về với đường vn giờ thay đổi chú ko nhớ đường. thấy khuôn mặt chú rất buồn, cháu cảm thấy chú í cũng không muốn nói đến chuyện của chú í nên 2 đứa ko hỏi thêm gì. lúc chú đi chú nói một câu tiếng cam với 2 đứa,cháu hỏi nghĩa là gì? chú bảo " ĐI BÌNH AN!". thực sự lúc đấy thấy rất ấm áp :)


được ăn hẳn đùi gà nướng, mãn nguyện quá! bọn cháu bảo nhau hay hôm nay bắt xe tải đi được đoạn nào hay đoạn ấy. 2 đứa cháu cứ ngồi vật ra đấy có cái xe nào đi qua 2 đứa vẫy lại mà chả xe nào thèm dừng. đang tính đi tiếp thì nhìn thấy một cái xe bán tải đi tới. 2 đứa bảo nhau nhau bắt nốt cái này ko đc thì đi tiếp, thế là chú í dừng lại các cụ ạ. ban đầu bọn cháu xin đi nhờ bằng tiếng anh nhưng chú í ko hiểu lắm, đang cảm thấy bất lực ko biết làm thế nào thì chú hỏi " ĐI ĐÂU?" bằng tiếng việt. ơ, chú là người việt nam ạ? chú bảo ko chú biết ít tiếng việt thôi. 2 đứa cháu vui lắm. bọn cháu bảo bọn cháu đang trên đường về cửa khẩu, chú có tiện đường về đấy thì cho 2 đứa đi nhờ. chú bảo nhà chú gần cửa khẩu nên cho 2 đứa đi nhờ :D lúc đấy nghĩ nhiều khi cũng không hiểu sao 2 đứa đi đường lại may mắn đến thế. cho xe đạp lên thùng, chú bảo 2 đứa vào ngồi ghế trên xe cho mát.đi nhờ lại còn được ngồi điều hòa.hehe. lúc trên xe ngồi nói chuyện chú kể chú hay sang việt nam lắm, cũng hay đi lào với thái nữa. chú cho bọn cháu xem cả tiền việt lào thái mà chú có. chú hỏi bọn cháu sang đây làm gì? bọn cháu rất hào hứng kể lại câu chuyện của bọn cháu, chú í thấy bọn cháu đáng thương hay sao ấy, có 220k tiền việt chú bảo cho 2 đứa tất. 2 đứa cháu ko lấy,lúc đấy cháu nghĩ kể chuyện cho chú nghe thôi mà chú cũng cho tiền,hay nhìn 2 đứa đáng thương quá. chú bảo số tiền chẳng đáng bao nhiêu đối với chú,chú chẳng dùng đến vì nó là tiền việt bảo 2 đứa ko phải ngại,chú cứ nói mãi thế là bọn cháu cầm :D ( lúc đấy lại nghĩ hình như 2 đứa chẳng biết từ chối cái gì :D ) đang đi chú dừng xe hỏi 2 đứa có ăn gì không?bọn cháu ko đói nên bảo " bọn cháu không" chú lại cứ bảo muốn ăn gì chú mời, ko phải ngại. lần này 2 đứa nhất quyết ko ăn thế là chú mua 2 lon coca cho bọn cháu bảo uống đi. trời ơi! sao chú tốt bụng thế!. nếu câu chuyện này kết thúc ở đây thì tốt biết mấy, 3 chú cháu đang đi thì cái xe oto con đi trước đang đi tự nhiên dừng lại thế là chú ko kịp phanh, tông luôn vào xe đấy. xuống xe xem xe tn mới biết tại một xe tải đang đi đột nhiên dừng nên xe oto con kia phanh gấp để dừng lại còn xe của 3 chú cháu phanh cũng gấp nhưng vẫn tông phải xe con, xe chú í bị vỡ đầu xe. thế là bọn cháu ở lại đợi công an đến giải quyết, xong chú bảo 2 đứa đạp xe đi tiếp đi, còn 20 km nữa là đến. bọn cháu ko đi, bảo ở lại cùng chú xem giải quyết ntn xong xuôi thì đi. dù biết bọn cháu chẳng giúp đc gì, 2 đứa cứ ngồi lì ở đấy. cháu thấy rất ngưỡng mộ chú í, 2 xe kia thì cứ cãi nhau om tỏi xem ai đúng ai sai, chú í thì thản nhiên như ko chẳng thèm nói gì, gọi có cú điện thoại xong thôi. chú lại bảo 2 đứa đi đi, đợi giải quyết lâu lắm, ko đi nhanh ở của khẩu họ ko làm việc đâu. mãi sau 2 đứa cháu cũng đi, lúc đấy cảm thấy buồn lắm nhưng biết bọn cháu có cố ở lại cũng chẳng giải quyết được gì thế là lại đi tiếp
.



lúc nhìn thấy cái biển chỉ dẫn về vn 2 đứa cháu đều hét lên như kiểu về đến đích , còn chút nữa là tới nơi rồi :))


đoạn đường gần cửa khẩu.


về cửa khẩu Xa Mát( Tây Ninh) mấy chú hải quan ko biết 2 đứa là người Việt, cứ nói tiếng anh với bọn cháu mới khổ chứ
cháu bảo: chú ơi! cháu là người vn mà. chú bảo: "tưởng 2 đứa người philipin"
ây gu, philipin đâu mà philipin cháu vn sịn đấy!
vào đóng dấu nhập cảnh, chú í còn đòi xem chứng minh thư của cháu
chú í bảo: sao ảnh hộ chiếu trắng thế?thật ra tại người ta photoshop quá đà mới thế :'(


hôm nay 2 đứa tìm nhà nghỉ. bọn cháu tìm đc nhà nghỉ với giá 70k ở tây ninh.
chúc mừng e Tuyết đã ra nhập cộng đồng OF nguyentuyet123
 

Linh_ My

Xe hơi
Biển số
OF-708171
Ngày cấp bằng
20/11/19
Số km
102
Động cơ
363 Mã lực
Tuổi
20
Nay mới đọc xong chuyến đi của 2 mợ, khâm phục 2 mợ quá, cám ơn 2 mợ đã cho off một trải nghiệm thật thú vị!
 
Thông tin thớt
Đang tải
Top