[Funland] Du học để làm gì?

howardroark

Xe tải
Biển số
OF-438630
Ngày cấp bằng
20/7/16
Số km
352
Động cơ
214,530 Mã lực
Xin các cụ các mợ.
Được nghe tư vấn đã là hạnh phúc của người hỏi. Quyết định như thế nào là ở người nghe và chắc chắn là em sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm với quyết định của mình.
Vì vậy: Em cảm ơn CCCM đã tư vấn rất nhiều. Em xin im lặng lắng nghe và kính mong CCCM không sa đà vào việc hơn thua, chỉ trích cá nhân.
Trân trọng
Em nói chuyện với chủ thread thớt với tư cách là người bản thân đã đi du học từ khi còn rất trẻ, và hiện nay con em cũng đang học nước ngoài.

Trước hết, em mặc định là chủ thread định cho con đi du học ở cường quốc (Anh, Mỹ, Úc, Sing, Pháp, Đức, Nhật v...v) nhé, còn mấy thể loại lìu tìu kiểu Malay, Ấn Độ thì miễn bàn bác ạ.

Thứ nhất, có nên đi du học không? Câu trả lời, theo em, luôn luôn và mãi mãi, là CÓ. Kiến thức và chất lượng giáo dục là một chuyện, nhưng về lâu về dài em thấy cái quan trọng hơn là khi ra thế giới rồi thì F1 nhà bác mới được mở rộng tầm mắt, mới biết được thế giới họ đang làm gì, mới tiếp cận được với những suy nghĩ, tư tưởng tân tiến nhất của thời đại, mới học được cách suy nghĩ độc lập, mới học được phương thức làm việc của dân chuyên nghiệp - những cái này không trường lớp nào ở VN có thể dạy được.

Thứ hai, nhưng ở hoàn cảnh nào thì nên đi? Câu trả lời là: (1) nếu F1 nhà bác có chí tiến thủ và có ý thức học - em nhấn mạnh là không cần học xuất sắc, chỉ cần thực sự chăm chỉ và tiếp thu được; (2) bác có đủ tiềm lực tài chính để ít nhất là lo cho nó hết bậc đại học. Đừng cho con ra nước ngoài với hy vọng là nó sẽ kiếm được học bổng để trang trải học phí, cái đó là hại con vì nó mà không tìm được học bổng thì nó lại lộn ngược về nước à? Tốt nhất bác xác định tư tưởng cho con là phải tìm được học bổng, nhưng bản thân bác thì âm thầm chuẩn bị 5 cái sổ tiết kiệm.

Thứ ba, đi du học thì con bác có khổ không? có bỡ ngỡ không? Câu trả lời là vừa Có vừa Không. Có là vì trong ngắn hạn thì xa sự chăm sóc của gia đình, thiếu hụt tình cảm là cái đương nhiên. Nhưng Không là vì chính những cái đó mới hun đúc được tính độc lập, tự chủ, linh hoạt của F1 - những điều này cực kỳ quan trọng cho tương lai của F1 mai sau này.

Thứ tư, tình cảm gia đình có phai nhạt không? Nói chung là có, đương nhiên rồi, xa gia đình thì sẽ có những mối quan hệ mới. Đây là cái giá phải trả - nhưng đây là bác đang nghĩ cho bản thân mình rồi, không phải nghĩ cho F1.

Tạm thế đã, em đi ăn cơm.
 

Jochi Daigaku

Vũ Trụ
Người OF
Biển số
OF-456402
Ngày cấp bằng
26/9/16
Số km
51,722
Động cơ
578,144 Mã lực
Tuổi
28
Nơi ở
Tokyo
Đi du học (với cháu) là quá sướng:
1. Được tiêu tiền do chính mình có được, không phải xin phép ai cả (hồi ở nhà cháu cũng làm thêm được chút tiền, nhưng tiêu món gì lớn vẫn phải xin phép bố mẹ).
2. Đi chơi về muộn một chút cũng không sao (hồi ở nhà là đi chơi không quá 22h).
3. Chỉ phải nấu ăn cho bản thân 1~2 bữa/ngày (hồi ở nhà lúc nào cũng phải nấu ăn cho cả nhà, ngày ba bữa, ngại nhất là cái đoạn rửa bát).
4. Phòng trọ bé tý, hút bụi 5’ là xong (hồi ở nhà phải quét, lau dọn, cả nhà).
5. Thích gì ăn nấy (hồi ở nhà suy nghĩ thay đổi thực đơn hợp khẩu vị cả nhà, nhức hết cả đầu).
 

Smile1102

Xe container
Biển số
OF-714517
Ngày cấp bằng
2/2/20
Số km
7,319
Động cơ
260,890 Mã lực
Thực ra em nghĩ cờ đến tay ai người đó phất thôi. Trừ các cháu quá đặc biệt còn phần lớn sẽ thích nghi được.
Em tới khi học đại học ko phải nấu cơm, học cũng lười như hủi, bố mẹ cũng ko quản mà ra HN học cũng tự làm được hết. Em học BK mang tiếng nặng nhưng em cũng thấy bthuong. Vẫn đi học muộn, trốn học, ngủ gật... như thường. Ở KTX thì đi chơi về muộn trèo tường cũng ko ít, rồi ra đời vẫn okie mà thấy mình cũng có hư đâu, chỉ mải chơi tí thôi.
Em ra nước ngoài cũng một mình, mà chơi đc tất với các bạn các nc, chúng nó cũng mời em đến nhà chơi, rồi lúc em về còn rủ nhau đến chia tay ...dù tiếng thì cũng lởm khởm nhưng vẫn đc bọn Tây rất quý do tính tình vui vẻ và thoải mái.
Vậy nên chuẩn bị kỹ thôi ko cần xoắn quá các cụ ạ.
 

Arabia

Xe tăng
Biển số
OF-440159
Ngày cấp bằng
26/7/16
Số km
1,116
Động cơ
224,399 Mã lực
Xin lỗi cụ chứ cách cụ còm làm em thấy nó vô trách nhiệm vãi !

Cụ chủ thớt mở thớt này ra để nhờ tư vấn thiết thực. Cụ lại đưa ra 1 viễn cảnh nó mạo hiểm không cần đi học vẫn qua môn, đi làm thêm thoải mái xong rồi bảo " dám ước mơ , khao khát thì sẽ có cách ". Cách tư vấn của cụ mới là đang hại người ta đấy.

Nếu trong cái còm trước , khi đưa phương án đó ra cụ ghi chú là " không khuyến khích, có thể ảnh hưởng kết quả học tập tùy vào trình độ của cá nhân" thì ai người ta nói cụ . Đây cụ viết xong khi bị vặn thì mới bảo là chỉ nói ra, còn được hay không thì tùy. Có khác nào bọn buôn ma túy bảo " tao chỉ chào hàng , mua hay không do mày " để dụ con nghiện không ?

Đi du học là cái hay, đi được là tốt. Nhưng việc quan trọng vẫn phải là học, chứ không phải vẽ vời ra cái sự " vừa học vừa làm" như thế quá bằng hại gia đình người khác.

Còn cụ chủ thớt, gia đình em cũng có người đi du học , Trung quốc rồi Mỹ có cả. Bạn học ở Mỹ là em họ em sau khi đi làm ở Mỹ 3 năm thì được điều về làm trưởng chi nhánh ở Việt Nam , thu nhập 1 tháng chắc thua các cụ of nhưng cũng đủ sống ( cỡ hơn trăm củ thôi).

Tuy nhiên trong suốt quá trình học ở Mỹ, chỉ có một thời gian là nó đi làm thêm ở quán Mc Donald thôi, còn chủ yếu tập trung vào học hành mới có kết quả tốt. Nên khuyên cụ đừng bao giờ nghĩ phương án cho con cụ sang rồi sẽ có thể tự đi làm trang trải 1 phần, việc chính là học và học.
Viễn cảnh gì, có chỗ nào em nói là "đa số mọi người sang đều tự lo được cả học phí và sinh hoạt phí" thì hẵng nói vậy. Và học chưa bao giờ là con đường duy nhất, có những người kể cả có học cũng chẳng nên cơm cháo gì chẳng bằng đi đường khác. Nếu em thấy có người nâng được tạ 100kg, chẳng nhẽ em phải nói sai sự thật là tạ 100kg là ko thể nâng bởi nếu nói sự thật có thằng nó cứ học bừa theo lao vào đẩy 100kg để rồi bị tạ đè chết?

Mỗi người 1 trải nghiệm, với trải nghiệm của em thì thiếu tiền ko phải vấn đề. Nhà em ko giàu nhưng nếu cần bố mẹ em vẫn luôn có thể lo đủ. Cái đáng sợ nhất là ko có phương hướng gì, đủ tiền, nhưng nếu cảm thấy tiêu đi những đồng tiền bố mẹ vất vả bao nhiêu năm mới có được ko hiệu quả nó áp lực kinh khủng.

Và nguyên nhân của tình trạng này với cá nhân em là do thiếu chuẩn bị. Nói thật là em cảm thấy bản thân đã quá liều.

Cái cách cụ hiểu về 2 chữ dấn thân mà gặp vợ em khẳng định ăn chửi ko ngóc đầu lên nổi. Dấn thân khác rất xa với bạt mạng. Vợ em tính thích dấn thân, thích đi thích khám phá, đã đi nhiều nơi mọi người coi là nguy hiểm ko nên đi, nhưng hoàn toàn ko phải nói đi là xách ba lô lên đi ngay. Đi Sơn Đoòng chẳng hạn vợ em tập gym nửa năm để chuẩn bị thể lực, bụng 6 múi luôn, trang bị từ A-Z ko thiếu thứ gì, với em đấy mới thực sự là dấn thân, còn xách ba lô đi luôn là bạt mạng.

Việc quan trọng chưa chắc đã là học, cái thiếu là sự chuẩn bị. Và muốn chuẩn bị tốt thì cần phải biết thực tế ra sao để rèn luyện. Ngay cái ví dụ đẩy tạ 100kg em nói, sức em chỉ đẩy được 30kg khi bắt đầu tập, nhưng sau với mong muốn 100kg thì sau 2 năm tập em dù vẫn ko lên được 100kg nhưng cũng miễn cưỡng đẩy được 90kg. Có mơ mới có kết quả.

Chuyện 600tr có đủ hay ko cũng giống như vậy. Nếu ngay từ đầu vứt nó sang thì cũng giống như bắt em sức 30kg đẩy 100 vậy, nói chung là chết bẹp. Nhưng nếu nó đã được chuẩn bị tốt thì khác, có khi chả cần tới 600, cá nhân em mà giờ vứt sang thì kể cả ko cover được toàn bộ học phí như người ta đi nữa nhưng thừa tự tin cover 1 nửa mà ko ảnh hưởng quá lớn đến việc học.

Đây là góc nhìn cá nhân, giờ tạm save lại và dừng ở đây, đợi gần 14 năm nữa quay lại. Cụ/mợ nào ko tin có thể vào đây làm cái độ xem con của em khi đủ 18 tự nó có thể cover được ít nhất 1 nửa chi phí học tập hay ko em sẵn sàng chơi ngay.

Muốn đầu tư chắc chắn cho con, thì quan trọng nhất là dạy nó có sự chuẩn bị tốt, từ học trường nào, ngành nào cho phù hợp, rèn luyện để đi làm kiếm tiền trang trải thế nào, làm sao cho hiệu quả v.v... để trẻ sẵn sàng, chứ chỉ mỗi tiền thôi thì rủi ro vẫn còn lớn lắm.
 

cairong_2011

Xe lăn
Biển số
OF-193288
Ngày cấp bằng
9/5/13
Số km
11,623
Động cơ
518,019 Mã lực
F1 nhà em cũng đang học ở Châu Âu, nhưng em thấy nó khổ cả về vật chất lẫn tinh thần. Cuộc sống ở đấy em cảm thấy buồn tẻ quá, đấy là cảm nhận của em.
Bọn nó mà ở VN thì sướng như vua con 😆.
Chính vì thế mà nhiều cháu bị out phải về hoặc học mãi không ra trường được rồi quen môi trường lại vớ cô/anh Tây hay ai đó có quốc tịch để vất vưởng cuộc đời còn lại bên đó
 

MaiKN

Xe tải
Biển số
OF-785119
Ngày cấp bằng
21/7/21
Số km
311
Động cơ
34,344 Mã lực
Kính các cụ các mợ!
F1 nhà em năm nay vào lớp 10. Cháu tiếp thu được nhưng học không tốt lắm (Do bố không bắt học). Hiện cháu học PĐP.
Thật lòng thì em mong cháu đi du học nhưng có mấy vấn đề sau.
1. Nền tảng tiếng Anh của cháu không thực sự tốt. Vấn đề này em cũng xác định là học dồn 3 năm sẽ đủ.
2. Tài chính có giới hạn. Mức chi cho cháu tầm 600tr/năm là hơi quá tải.
3. Cháu là con gái.
Lướt qua mấy thớt du học cực kỳ bổ ích em thu được rất nhiều thông tin thực tế. Vì em chưa bao giờ bước chân khỏi Việt Nam nên vẫn băn khoăn 01 câu hỏi "Du học để làm gì?"
- Chỉ để sang trời tây - lao động - kiếm tiền?
- Đi để mở mang tầm mắt?
- Đi để rồi về? Giải quyết khâu nở mặt của bố mẹ!
- Đi để học tập, để thay đổi tầm nhìn, để tiếp thu những văn minh nhân loại nhằm mục đích nâng tầm bản thân (hoang tưởng 1 tí là phục vụ đất nước)?

Em tin là với mục đích rõ ràng thì cháu và gia đình hoàn toàn có thể cố gắng được.

Rất mong các cụ mợ thảo luận và cho ý kiến về vấn đề này.

ps: Em là cụ!
Cảm ơn mợ, Thớt rất là hay luôn.
 

howardroark

Xe tải
Biển số
OF-438630
Ngày cấp bằng
20/7/16
Số km
352
Động cơ
214,530 Mã lực
Lướt qua mấy thớt du học cực kỳ bổ ích em thu được rất nhiều thông tin thực tế. Vì em chưa bao giờ bước chân khỏi Việt Nam nên vẫn băn khoăn 01 câu hỏi "Du học để làm gì?"
- Chỉ để sang trời tây - lao động - kiếm tiền?
- Đi để mở mang tầm mắt?
- Đi để rồi về? Giải quyết khâu nở mặt của bố mẹ!
- Đi để học tập, để thay đổi tầm nhìn, để tiếp thu những văn minh nhân loại nhằm mục đích nâng tầm bản thân (hoang tưởng 1 tí là phục vụ đất nước)?
Em thấy thế này, những băn khoăn của chủ thớt về chuyện "du học để làm gì" - nếu bỏ cái chữ "du" đi thì nó cũng vẫn thế, và nó cho thấy khác biệt cơ bản trong quan niệm về chuyên "học" của bà con ta so với thế giới, tức là học phải để làm cái gì cơ, chứ không phải học chỉ đơn thuần như một nhu cầu bắt buộc cơm ăn áo mặc. Có lẽ vì thế mà xã hội ta ngày nay mới nảy ra những câu hỏi rất thời thượng kiểu "học đạo hàm tích phân để làm gì, làm khoa học cơ bản để làm gì (vì có ăn được đâu)" vân vân.

Cái băn khoăn lớn nhất của các bác cho con đi du học là liệu nó có thành công được như thằng X con bà Y hay không, và thành công, theo quan niệm của phần lớn chúng ta - những người lớn lên dưới mái trường xã hội chủ nghĩa siêu việt và thấm nhuần tư tưởng Nho giáo thâm căn cố đế - là con trai thì tam thập nhi lập đến tuổi ba mươi là xây được nhà mua được xe, còn con gái thì lấy được ông chồng mà ba mươi tuổi có nhà có xe, phỏng ạ?

Theo em thì cách tiếp cận đó sai từ cơ bản.

Các bác hãy nghĩ thoáng đi, hãy mở rộng đầu óc mình đi, hãy nhìn ra thế giới đi, đừng nhìn vào nhà hàng xóm nữa.

Thành công của con cái, theo em, không phải đo bằng những thứ đấy; mà là liệu nó có trở thành một người hiện đại, độc lập, tự chủ, có hiểu biết rộng, có phông văn hoá tốt, có suy nghĩ, hoài bão riêng và vứt ở đâu cũng sống được, hay không. Và cái quan trọng nhất, theo em, là liệu nó có phải là một người có nhân cách tốt, có lòng tự trọng, hay không.

Tiền bạc và địa vị, lấy chồng Tây hay chồng giàu, ở nhà to hay nhà bé, cũng hay đấy, nhưng là cực kỳ vô nghĩa nếu thiếu những điều trên, và cái thành công mà các bác mong muốn ấy, chỉ là ảo ảnh bèo bọt hoạ hơn là phúc.
 

MaiKN

Xe tải
Biển số
OF-785119
Ngày cấp bằng
21/7/21
Số km
311
Động cơ
34,344 Mã lực
Đọc bài của chủ thớt em xin chia sẻ chuyện của em thế này.
Em 2 lần được học bổng đi nước ngoài đều từ chối: Lần 1 là năm thứ 4 đi 1 năm trao đổi sinh viên nhưng vẫn phải đóng 60tr (năm 2005) lúc đó tiếc tiền của bố mẹ quá, nên không đi bảo khi nào xin được thạc sỹ thì đi.
Lần 2 xin được học bổng thạc sỹ thì ck sắp cưới bảo thôi em đừng đi, làm việc tốt thì sau đi nước ngoài dễ mà. Thế là ở nhà lấy chồng
Bảo em có hối hận không: Thì không ạ, quả là như ck em nói, sau này em đi công tác cũng được ra ngoài, chỉ là sau chán chẳng muốn đi nữa ở nước bạn đến ngày thứ 3 chỉ muốn về VN thôi.
Hỏi rằng ngoại ngữ không bằng được đi du học thì trừ sales (em chưa bao giờ sales cái gì nên ko biết ngoại ngữ với ngành này quan trọng thế nào) thì em thấy bình thường, họ làm việc với mình thì chỉ cần nói từ trong lĩnh vực đó là hiểu thôi, không có quá nặng nề câu đúng ngữ pháp hay phát âm chuẩn đâu. Với cả khi họp hay thuyết trình chủ yếu là mình có nội dung truyền đạt và có tính logic thông thường thì mọi người đều hiểu ạ.
Còn đọc tài liệu thì giờ với trình các bạn trẻ giờ học xong đại học Vn thì thừa sức
Chỉ có điều: Em vẫn muốn F1-con trai nhà em đi du học: nước gần thôi như Singapore chẳng hạn để em sang thăm cho dễ và với điều kiện là ít nhất xin được 50% học bổng ( để bạn ấy có động lực cho việc học tập ngay từ bây giờ) Và vì cũng là tránh nghĩa vụ quân sự được năm nào hay năm ấy ạ. Ở nhà mà bị goị thì cũng phiền phết.
Còn F1 gái em không muốn xa nó đâu.
 

Smile1102

Xe container
Biển số
OF-714517
Ngày cấp bằng
2/2/20
Số km
7,319
Động cơ
260,890 Mã lực
Đọc bài của chủ thớt em xin chia sẻ chuyện của em thế này.
Em 2 lần được học bổng đi nước ngoài đều từ chối: Lần 1 là năm thứ 4 đi 1 năm trao đổi sinh viên nhưng vẫn phải đóng 60tr (năm 2005) lúc đó tiếc tiền của bố mẹ quá, nên không đi bảo khi nào xin được thạc sỹ thì đi.
Lần 2 xin được học bổng thạc sỹ thì ck sắp cưới bảo thôi em đừng đi, làm việc tốt thì sau đi nước ngoài dễ mà. Thế là ở nhà lấy chồng
Bảo em có hối hận không: Thì không ạ, quả là như ck em nói, sau này em đi công tác cũng được ra ngoài, chỉ là sau chán chẳng muốn đi nữa ở nước bạn đến ngày thứ 3 chỉ muốn về VN thôi.
Hỏi rằng ngoại ngữ không bằng được đi du học thì trừ sales (em chưa bao giờ sales cái gì nên ko biết ngoại ngữ với ngành này quan trọng thế nào) thì em thấy bình thường, họ làm việc với mình thì chỉ cần nói từ trong lĩnh vực đó là hiểu thôi, không có quá nặng nề câu đúng ngữ pháp hay phát âm chuẩn đâu. Với cả khi họp hay thuyết trình chủ yếu là mình có nội dung truyền đạt và có tính logic thông thường thì mọi người đều hiểu ạ.
Còn đọc tài liệu thì giờ với trình các bạn trẻ giờ học xong đại học Vn thì thừa sức
Chỉ có điều: Em vẫn muốn F1-con trai nhà em đi du học: nước gần thôi như Singapore chẳng hạn để em sang thăm cho dễ và với điều kiện là ít nhất xin được 50% học bổng ( để bạn ấy có động lực cho việc học tập ngay từ bây giờ) Và vì cũng là tránh nghĩa vụ quân sự được năm nào hay năm ấy ạ. Ở nhà mà bị goị thì cũng phiền phết.
Còn F1 gái em không muốn xa nó đâu.
Mợ mà đi du học rồi thì có khi mợ đã nghĩ khác :D.
TA để mợ làm cho cty nc ngoài hay làm với ng nc ngoài khác với TA để mợ có thể hòa nhập đc với cuộc sống và công việc ở nước ngoài.
Em TA kém, đi họp thì chém ác vì toàn câu đơn giản và từ chuyên ngành, nhưng cứ rủ nhau đi ăn, ra ngoài tán phét với đồng nghiệp là thấy mình thua thiệt hẳn rồi.
 

MaiKN

Xe tải
Biển số
OF-785119
Ngày cấp bằng
21/7/21
Số km
311
Động cơ
34,344 Mã lực
Mợ mà đi du học rồi thì có khi mợ đã nghĩ khác :D.
TA để mợ làm cho cty nc ngoài hay làm với ng nc ngoài khác với TA để mợ có thể hòa nhập đc với cuộc sống và công việc ở nước ngoài.
Em TA kém, đi họp thì chém ác vì toàn câu đơn giản và từ chuyên ngành, nhưng cứ rủ nhau đi ăn, ra ngoài tán phét với đồng nghiệp là thấy mình thua thiệt hẳn rồi.
Có thể khi đi sẽ khác.
Tuy nhiên cũng chẳng có gì chắc chắn là sẽ tốt hơn cuộc sống hiện tại cả. Vì cá tính của mình cũng không thích ở nước ngoài ( cảm giác là công dân thứ 3- cái này bạn có thể tham khảo những người ở nươc ngoài) và càng không thích Men ngoại quốc,
Đi làm là để làm việc, còn việc chuyện phiếm khi trà dư tửu hậu ấy thì thật sự ko phải nhu cầu của bản thân. Nếu có thời gian mình sẽ buôn bằng tiếng Việt với chị em phụ nữ hoặc với trẻ con nhà mình
vd như Công ty mình khi tuyển đã thỏa thuận sẵn là trừ khi tiệc quan trọng không thì có Nam chuyên đi làm việc ngoài giờ làm rồi
 
Chỉnh sửa cuối:

st101814

Xe điện
{Kinh doanh chuyên nghiệp}
Biển số
OF-108426
Ngày cấp bằng
10/8/11
Số km
3,929
Động cơ
480,893 Mã lực
Nơi ở
Canada - Viêt Nam
Con cái chúng ta dù giỏi nhưng cứ ở trong nước thì ví cũng như cái ao thôi. Nếu có thể cho bơi ra biển lớn, mới biết khả năng thực sự của con cái mình đến đâu.

Xem những người giỏi ở nước mình thì ngày xưa đều ra nước ngoài cả. Ai sống cũng có một lần thôi, đi để mà trải nghiệm và biết thế giới nhiều hơn.
 

Thèm khát

Xe điện
Biển số
OF-785131
Ngày cấp bằng
21/7/21
Số km
2,661
Động cơ
22,667 Mã lực
Tuổi
41
Du học sau này về Việt Nam nộp đơn xin việc vào các Tập đoàn Tây lông thì CV đẹp hơn ạ (về mặt lý thuyết).
 

Smile1102

Xe container
Biển số
OF-714517
Ngày cấp bằng
2/2/20
Số km
7,319
Động cơ
260,890 Mã lực
Có thể khi đi sẽ khác.
Tuy nhiên cũng chẳng có gì chắc chắn là sẽ tốt hơn cuộc sống hiện tại cả.
Đi làm là để làm việc, còn việc chuyện phiếm khi trà dư tửu hậu ấy thì thật sự ko phải nhu cầu của bản thân. Nếu có thời gian mình sẽ buôn bằng tiếng Việt với chị em phụ nữ hoặc với trẻ con nhà mình
vd như Công ty mình khi tuyển đã thỏa thuận sẵn là trừ khi tiệc quan trọng không thì có Nam chuyên đi làm việc ngoài giờ làm rồi
Không biết mợ làm cty VN hay nước ngoài. Nếu cty nước ngoài thì đồng nghiệp của mợ là người nước ngoài cũng nhiều ngang hoặc hơn đồng nghiệp VN. Mợ đi họp, học với đồng nghiệp toàn người nước ngoài ở nước ngoài, họp xong thì đương nhiên rủ nhau đi ăn, cà phê, bar... chả nhẽ mợ không tham gia...
Nói chung nếu muốn con kiếm được tiền đủ sống và làm ở VN thì học VN cũng okie. Nếu muốn con có trải nghiệm và cơ hội làm việc ở nước ngoài và hội nhập quốc tế thì điều tối thiểu là phải giỏi tiếng Anh và nếu tốt hơn thì nên học ở nước phát triển. Để con không chỉ kiếm được tiền của tư bản mà còn có thể hưởng thụ cuộc sống và quan hệ với đồng nghiệp với nhiều quốc tịch khác nhau.
 

prado2012

Xe container
Biển số
OF-141245
Ngày cấp bằng
9/5/12
Số km
6,901
Động cơ
441,976 Mã lực
Đi du học (với cháu) là quá sướng:
1. Được tiêu tiền do chính mình có được, không phải xin phép ai cả (hồi ở nhà cháu cũng làm thêm được chút tiền, nhưng tiêu món gì lớn vẫn phải xin phép bố mẹ).
2. Đi chơi về muộn một chút cũng không sao (hồi ở nhà là đi chơi không quá 22h).
3. Chỉ phải nấu ăn cho bản thân 1~2 bữa/ngày (hồi ở nhà lúc nào cũng phải nấu ăn cho cả nhà, ngày ba bữa, ngại nhất là cái đoạn rửa bát).
4. Phòng trọ bé tý, hút bụi 5’ là xong (hồi ở nhà phải quét, lau dọn, cả nhà).
5. Thích gì ăn nấy (hồi ở nhà suy nghĩ thay đổi thực đơn hợp khẩu vị cả nhà, nhức hết cả đầu).
Hồi xưa cô đi du học cũng sướng ngất ngư. Chả muốn về vn vì được tự do làm điều mình thích, cảnh trí tươi đẹp, văn minh, gặp được nhiều bạn khắp nơi trên thế giới. Chả thấy đâu là buồn tẻ.
Bạn thân cô cũng từng du học rồi 10 năm làm ở Nhật, 10 năm ở Mỹ và đúng toàn công ty top 100 như cháu mong muốn nhưng đoạn ở Mỹ để vươn lên rất vất vả, rất khó giữ được hạnh phúc gia đình hoặc kết hôn. Lý do là dân da vàng thì phải cố gấp 2-3 lần Mỹ trắng. Cạnh tranh với dân Á kiểu Trung Quốc cũng rất khốc liệt. Đặc biệt làm investment banking như cái bằng CFA của cháu. Điểm đến sẽ là phố Wall, nơi 9x % là dân độc thân nhé. Bạn cô có một lũ ở đây, top 5% tax payer của Newyork nhưng mặt xanh như đít nhái vì cường độ công việc cao mà ăn chơi cũng cao. Tầm 4x mà toàn độc thân nhé. Nói vậy để con gái biết thôi, chứ cứ mơ ước và sẽ tìm thấy cái gì là mong muốn nhất và phù hợp nhất với mình.
 

xomo

Xe tăng
Biển số
OF-124567
Ngày cấp bằng
17/12/11
Số km
1,252
Động cơ
65,691 Mã lực

vnvodoi

Xe điện
Biển số
OF-569000
Ngày cấp bằng
14/5/18
Số km
2,545
Động cơ
702,368 Mã lực
Tuổi
37
Viễn cảnh gì, có chỗ nào em nói là "đa số mọi người sang đều tự lo được cả học phí và sinh hoạt phí" thì hẵng nói vậy. Và học chưa bao giờ là con đường duy nhất, có những người kể cả có học cũng chẳng nên cơm cháo gì chẳng bằng đi đường khác. Nếu em thấy có người nâng được tạ 100kg, chẳng nhẽ em phải nói sai sự thật là tạ 100kg là ko thể nâng bởi nếu nói sự thật có thằng nó cứ học bừa theo lao vào đẩy 100kg để rồi bị tạ đè chết?

Mỗi người 1 trải nghiệm, với trải nghiệm của em thì thiếu tiền ko phải vấn đề. Nhà em ko giàu nhưng nếu cần bố mẹ em vẫn luôn có thể lo đủ. Cái đáng sợ nhất là ko có phương hướng gì, đủ tiền, nhưng nếu cảm thấy tiêu đi những đồng tiền bố mẹ vất vả bao nhiêu năm mới có được ko hiệu quả nó áp lực kinh khủng.

Và nguyên nhân của tình trạng này với cá nhân em là do thiếu chuẩn bị. Nói thật là em cảm thấy bản thân đã quá liều.

Cái cách cụ hiểu về 2 chữ dấn thân mà gặp vợ em khẳng định ăn chửi ko ngóc đầu lên nổi. Dấn thân khác rất xa với bạt mạng. Vợ em tính thích dấn thân, thích đi thích khám phá, đã đi nhiều nơi mọi người coi là nguy hiểm ko nên đi, nhưng hoàn toàn ko phải nói đi là xách ba lô lên đi ngay. Đi Sơn Đoòng chẳng hạn vợ em tập gym nửa năm để chuẩn bị thể lực, bụng 6 múi luôn, trang bị từ A-Z ko thiếu thứ gì, với em đấy mới thực sự là dấn thân, còn xách ba lô đi luôn là bạt mạng.

Việc quan trọng chưa chắc đã là học, cái thiếu là sự chuẩn bị. Và muốn chuẩn bị tốt thì cần phải biết thực tế ra sao để rèn luyện. Ngay cái ví dụ đẩy tạ 100kg em nói, sức em chỉ đẩy được 30kg khi bắt đầu tập, nhưng sau với mong muốn 100kg thì sau 2 năm tập em dù vẫn ko lên được 100kg nhưng cũng miễn cưỡng đẩy được 90kg. Có mơ mới có kết quả.

Chuyện 600tr có đủ hay ko cũng giống như vậy. Nếu ngay từ đầu vứt nó sang thì cũng giống như bắt em sức 30kg đẩy 100 vậy, nói chung là chết bẹp. Nhưng nếu nó đã được chuẩn bị tốt thì khác, có khi chả cần tới 600, cá nhân em mà giờ vứt sang thì kể cả ko cover được toàn bộ học phí như người ta đi nữa nhưng thừa tự tin cover 1 nửa mà ko ảnh hưởng quá lớn đến việc học.

Đây là góc nhìn cá nhân, giờ tạm save lại và dừng ở đây, đợi gần 14 năm nữa quay lại. Cụ/mợ nào ko tin có thể vào đây làm cái độ xem con của em khi đủ 18 tự nó có thể cover được ít nhất 1 nửa chi phí học tập hay ko em sẵn sàng chơi ngay.

Muốn đầu tư chắc chắn cho con, thì quan trọng nhất là dạy nó có sự chuẩn bị tốt, từ học trường nào, ngành nào cho phù hợp, rèn luyện để đi làm kiếm tiền trang trải thế nào, làm sao cho hiệu quả v.v... để trẻ sẵn sàng, chứ chỉ mỗi tiền thôi thì rủi ro vẫn còn lớn lắm.
Cái còm này nó lại chả liên quan đến cái em nói. Cụ đánh lái sang hẳn một cái vấn đề khác.
Còn chuyện vợ cụ, thật chứ cách cụ mô tả vợ cụ em liên tưởng đến một số thứ không hay, mà chưa chắc vợ cụ gặp em đã ngóc đầu nổi đâu mà phải cúi xuống làm 1 số thứ, nên cụ đừng tự tin quá vậy.
 

MercS450L

[Tịch thu bằng lái]
Biển số
OF-781933
Ngày cấp bằng
28/6/21
Số km
224
Động cơ
34,010 Mã lực
Tuổi
35
F1 nhà em cũng đang học ở Châu Âu, nhưng em thấy nó khổ cả về vật chất lẫn tinh thần. Cuộc sống ở đấy em cảm thấy buồn tẻ quá, đấy là cảm nhận của em.
Bọn nó mà ở VN thì sướng như vua con 😆.
Thực sự du học buồn bỏ cm ra. Mùa đông lạnh vc đi trên phố co ro lác đác người (châu âu thưa người lắm). Cảm giác cô độc thấu xương
 

MercS450L

[Tịch thu bằng lái]
Biển số
OF-781933
Ngày cấp bằng
28/6/21
Số km
224
Động cơ
34,010 Mã lực
Tuổi
35
Mỗi mục tiêu lại chia nhỏ ra các mức:
1. Làm việc ở Nhật.
2. Làm việc công ty top500 ở Nhật.
3. Làm việc công ty top100 ở Nhật.
4. Làm việc công ty top100 Nhật, nhưng chi nhánh Mỹ.
5. Thoát “Nhật”, làm việc công ty Mỹ.
6. Làm việc công ty top500 Mỹ.
7. Làm việc công ty top100 Mỹ.

Cháu bây giờ mới ở mức (2), còn 05 mức để phấn đấu và hạnh phúc.
Mỗi người mỗi mục tiêu, chả có vđe gì cả. Ko cần phải nghe ai cho mệt
 

maple_leaf

Xe điện
Biển số
OF-84274
Ngày cấp bằng
4/2/11
Số km
2,682
Động cơ
-391,057 Mã lực
Các cụ mợ đừng kỳ vọng quá nhiều về học bổng, vài năm nữa khi VN phát triển hơn thì số học bổng cho VN giảm mạnh.
 

MaiKN

Xe tải
Biển số
OF-785119
Ngày cấp bằng
21/7/21
Số km
311
Động cơ
34,344 Mã lực
Em thấy thế này, những băn khoăn của chủ thớt về chuyện "du học để làm gì" - nếu bỏ cái chữ "du" đi thì nó cũng vẫn thế, và nó cho thấy khác biệt cơ bản trong quan niệm về chuyên "học" của bà con ta so với thế giới, tức là học phải để làm cái gì cơ, chứ không phải học chỉ đơn thuần như một nhu cầu bắt buộc cơm ăn áo mặc. Có lẽ vì thế mà xã hội ta ngày nay mới nảy ra những câu hỏi rất thời thượng kiểu "học đạo hàm tích phân để làm gì, làm khoa học cơ bản để làm gì (vì có ăn được đâu)" vân vân.

Cái băn khoăn lớn nhất của các bác cho con đi du học là liệu nó có thành công được như thằng X con bà Y hay không, và thành công, theo quan niệm của phần lớn chúng ta - những người lớn lên dưới mái trường xã hội chủ nghĩa siêu việt và thấm nhuần tư tưởng Nho giáo thâm căn cố đế - là con trai thì tam thập nhi lập đến tuổi ba mươi là xây được nhà mua được xe, còn con gái thì lấy được ông chồng mà ba mươi tuổi có nhà có xe, phỏng ạ?

Theo em thì cách tiếp cận đó sai từ cơ bản.

Các bác hãy nghĩ thoáng đi, hãy mở rộng đầu óc mình đi, hãy nhìn ra thế giới đi, đừng nhìn vào nhà hàng xóm nữa.

Thành công của con cái, theo em, không phải đo bằng những thứ đấy; mà là liệu nó có trở thành một người hiện đại, độc lập, tự chủ, có hiểu biết rộng, có phông văn hoá tốt, có suy nghĩ, hoài bão riêng và vứt ở đâu cũng sống được, hay không. Và cái quan trọng nhất, theo em, là liệu nó có phải là một người có nhân cách tốt, có lòng tự trọng, hay không.

Tiền bạc và địa vị, lấy chồng Tây hay chồng giàu, ở nhà to hay nhà bé, cũng hay đấy, nhưng là cực kỳ vô nghĩa nếu thiếu những điều trên, và cái thành công mà các bác mong muốn ấy, chỉ là ảo ảnh bèo bọt hoạ hơn là phúc.
Bác tư vấn hay quá, Mời bác 1 ly
 
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top