- Biển số
- OF-150015
- Ngày cấp bằng
- 21/7/12
- Số km
- 27,655
- Động cơ
- 587,601 Mã lực
Mợ cứ khoán cho Sói nhà bn đó/tháng để lo gia đình và trả nợ. Còn lại thì cũng nên để Sói chi tiêu tùy ý. Không cờ bạc, chơi bời là quá tốt rồi.
Khó cho Mc í phếtThực ra có thằng cu e nó lải nhải xin tiền suốt cũng vui, chứng minh là mình vẫn làm ra tiền và có ích với gia đình, trên này có cu suốt ngày đi xin ngựa![]()

Thế cu em ck kia mệt phết.Nói ra thì còn nhiều chi tiết tăng xông lắm cụ ạ.
Đầu năm 2023 thì chú xin lặt vặt, kiểu đi đường thủng lốp,... chồng e sau mấy lần cũng bực cũng góp ý cho chú, định hướng nghề nghiệp để tốt hơn. Đến giữa năm thì chú lấy bài là góp tiền nuôi con còn thiếu mấy trăm, nhờ anh. Chồng em chuyển thẳng cho mẹ con bé (kiểu ông ý cũng ko tin tưởng em zai lắm) thì chú bảo là chồng em ko dc như thế, mà phải chuyển cho chú, rồi chú chuyển. Chồng e bực bảo là chồng cho cháu ko p cho chú. Mấy tháng sau thì chụp màn hình của em dâu cũ nhắc gửi tiền gửi cho chồng em. Chồng em cáu bảo là tóm lại là giờ mỗi tháng phải góp bao nhiêu (ví dụ x đồng), chồng e sẽ cho 500k, chú chuyển chồng e x-500k rồi chồng em chuyển cho cô. Thì chú dỗi.
Đấy, tiền cho đi không tiếc vì anh em lọt sàng xuống nia thôi nhưng ức chế thái độ ạ. Chưa kể còn nhiêuc cái ứng xử khác điên ruột lắm ạ. Dĩ nhiên cũng là do cách chồng em ko kiên quyết, ko có nguyên tắc mà phần lớn ứng xử theo cảm tính. Nhưng góp ý thì rất khó, ko tế nhị là vợ chồng căng thẳng, mất tình anh em.
Em cũng thương chồng em nữa, ông ấy đi làm cũng phải cày cuốc, chứ có phải vẽ ra tiền đâu, ông ấy còn phải đi vay làm ăn, lãi suất mấy chục %, em buốt cả ruột. nhà chúng em mua cũng vay mượn (nhà ngoại là chủ yếu) nhưng em cảm giác họ hàng nhà chồng (trừ bố mẹ chồng hiểu chuyện) lại cứ nghĩ chồng em làm tất, kiếm được, phát đạt, nên cũng có vài đồng chí nói chuyện như trên trời, bảo nhà e sắm thêm cái nọ cái kia đi, nói chuyện tiền chục triệu mà nhẹ tựa lông hồng.
Mợ hiền nhỉ. Em từ khi chui đầu vào rọ suýt 30 mươi năm rồi mà không biết tiền lương của mình nó tròn hay méo ntn. Vợ cho đồng nào thì biết tiêu đồng đấy thôiNói ra thì còn nhiều chi tiết tăng xông lắm cụ ạ.
Đầu năm 2023 thì chú xin lặt vặt, kiểu đi đường thủng lốp,... chồng e sau mấy lần cũng bực cũng góp ý cho chú, định hướng nghề nghiệp để tốt hơn. Đến giữa năm thì chú lấy bài là góp tiền nuôi con còn thiếu mấy trăm, nhờ anh. Chồng em chuyển thẳng cho mẹ con bé (kiểu ông ý cũng ko tin tưởng em zai lắm) thì chú bảo là chồng em ko dc như thế, mà phải chuyển cho chú, rồi chú chuyển. Chồng e bực bảo là chồng cho cháu ko p cho chú. Mấy tháng sau thì chụp màn hình của em dâu cũ nhắc gửi tiền gửi cho chồng em. Chồng em cáu bảo là tóm lại là giờ mỗi tháng phải góp bao nhiêu (ví dụ x đồng), chồng e sẽ cho 500k, chú chuyển chồng e x-500k rồi chồng em chuyển cho cô. Thì chú dỗi.
Đấy, tiền cho đi không tiếc vì anh em lọt sàng xuống nia thôi nhưng ức chế thái độ ạ. Chưa kể còn nhiêuc cái ứng xử khác điên ruột lắm ạ. Dĩ nhiên cũng là do cách chồng em ko kiên quyết, ko có nguyên tắc mà phần lớn ứng xử theo cảm tính. Nhưng góp ý thì rất khó, ko tế nhị là vợ chồng căng thẳng, mất tình anh em.
Em cũng thương chồng em nữa, ông ấy đi làm cũng phải cày cuốc, chứ có phải vẽ ra tiền đâu, ông ấy còn phải đi vay làm ăn, lãi suất mấy chục %, em buốt cả ruột. nhà chúng em mua cũng vay mượn (nhà ngoại là chủ yếu) nhưng em cảm giác họ hàng nhà chồng (trừ bố mẹ chồng hiểu chuyện) lại cứ nghĩ chồng em làm tất, kiếm được, phát đạt, nên cũng có vài đồng chí nói chuyện như trên trời, bảo nhà e sắm thêm cái nọ cái kia đi, nói chuyện tiền chục triệu mà nhẹ tựa lông hồng.

Thời nay đúng là quần áo bị rẻ rúng quá thể nguyên do là trình độ sx. Câu này thời xưa là đúng và rất đúng. Nhiều người chỉ có 1 bộ. Thậm chí có người chỉ có manh khố, váy đụp. Chả đâu xa, bố em bộ đội về hưu bán 1 cái quần gabadin và cái áo khaki tô châu cúc máu đỉa mà mua được 150m2 đất để ở. Nhà vẫn ở mảnh đất đó giờ giá khoảng 50 tỏi. Vậy quần áo quý quá còn gì.Em cũng không rõ ý "anh em như chân tay" là theo nghĩa như thế nào. Nhưng như nhà em, bố em là cả. Thời xưa cưu mang, lo lắng cho các em ăn học rồi tạo dựng công ăn việc làm. Nhưng giờ sức khoẻ kém, hay phải nằm viện, thì cũng chỉ có "quần áo" hết lòng phụng dưỡng chăm sóc thôi, còn "chân tay" lâu lâu đến thăm được 1 lần.
Em chả bao giờ dám nghĩ vợ chồng như quần áo . Vợ lúc giàu hay nghèo , khó khăn hay vinh hoa , khỏe mạnh hay ốm đau đều ở bên mình . Cụ nào coi vợ như quần áo thì đúng là nên bỏ vợ sớm đi cho nhẹ đầu .
Chắc nhiều cụ dễ dãi trong việc lựa chọn hôn nhân như lựa quần áo .
Em cũng không rõ ý "anh em như chân tay" là theo nghĩa như thế nào. Nhưng như nhà em, bố em là cả. Thời xưa cưu mang, lo lắng cho các em ăn học rồi tạo dựng công ăn việc làm. Nhưng giờ sức khoẻ kém, hay phải nằm viện, thì cũng chỉ có "quần áo" hết lòng phụng dưỡng chăm sóc thôi, còn "chân tay" lâu lâu đến thăm được 1 lần.
Bất kì mối quan hệ nào cũng chỉ bền chặt và có ý nghĩa nếu các bên thực lòng thương nhau. Đến quan hệ cha mẹ, con cái còn có câu Công sinh ko bằng công dưỡng cơ mà. Huyết thống rất quan trọng nhưng cũng có thể ko là gì nếu tình cảm, trách nhiệm chỉ đến từ 1 phía.Em cũng không rõ ý "anh em như chân tay" là theo nghĩa như thế nào. Nhưng như nhà em, bố em là cả. Thời xưa cưu mang, lo lắng cho các em ăn học rồi tạo dựng công ăn việc làm. Nhưng giờ sức khoẻ kém, hay phải nằm viện, thì cũng chỉ có "quần áo" hết lòng phụng dưỡng chăm sóc thôi, còn "chân tay" lâu lâu đến thăm được 1 lần.
Cùng quan điểm.Nếu đấy là em ruột mợ thì mợ sẽ làm ntn vậy?
Thế nên vợ cũng đối với cụ như quần áo thôiVợ chồng bỏ nhau là người dưng, anh em ruột thì ko thế. Anh em ruột trưởng thành rồi vẫn quan tâm đến nhau là điều đáng trân trọng.
Thì đấy, lúc ốm đau lại cứ đòi quần áo vừa chăm vừa bỏ tiền cơ, khôn hết phần thiên hạ.Em cũng không rõ ý "anh em như chân tay" là theo nghĩa như thế nào. Nhưng như nhà em, bố em là cả. Thời xưa cưu mang, lo lắng cho các em ăn học rồi tạo dựng công ăn việc làm. Nhưng giờ sức khoẻ kém, hay phải nằm viện, thì cũng chỉ có "quần áo" hết lòng phụng dưỡng chăm sóc thôi, còn "chân tay" lâu lâu đến thăm được 1 lần.
Chắc cụ kết rực người mới cam chịu vậy nhỉMợ hiền nhỉ. Em từ khi chui đầu vào rọ suýt 30 mươi năm rồi mà không biết tiền lương của mình nó tròn hay méo ntn. Vợ cho đồng nào thì biết tiêu đồng đấy thôi![]()

Mợ nói chuẩn như sách giáo khoa.Em đọc mợ chủ tâm sự mà cũng ù tai, chóng mặt chả biết khuyên làm sao. Em chỉ thấy thương mợ vì em cảm thấy mợ cũng là người hiểu chuyện. Người hiểu chuyện thì sẽ hay phải buồn lòng vì những người không biết điều xung quanh.
a/ Bác đúng rồi.vợ chồng em lấy nhau cũng mới dc 2-3 năm. Cũng gom góp mua nhà rồi (cũng phải vay ạ), thu nhập 2 vc cũng đủ chi tiêu và tiết kiệm nho nhỏ. Chồng em là người tốt tính, yêu thương và có trách nhiệm với gia đình.
Chuyện sẽ chẳng có gì nếu như ông ck e ko đèo bòng. Số là có chú em chồng cũng ko hư nhưng ko học hành, ko bằng cấp, lao động phổ thông nhưng c ko phải là người chăm chỉ. 30 tuổi, 1 con và đã ly hôn, con ở với vợ, chú góp tiền nuôi.
Vợ chồng e đã tư vấn học nghề, kiếm việc ở quê hoặc ông chồng e c lo dc cho công việc ổn định nhưng cứ lần lữa đến nay 2 năm rồi vẫn dặt dẹo chở hàng thuê. Chú bằng lòng với thu nhập 5-6tr/tháng.sẽ chẳng có gì nếu chú tự làm tự tiêu, nhưng ko, tiền nuôi con còn chẳng đủ, tháng nào cũng gọi anh trai vay 100k, 300k, 500k... (và ko bao giờ trả). số tiền không phải là lớn, vợ chồng em cho được nhưng nó chẳng có nguyên tắc gì. Chưa kể toàn xin dấm dúi ông anh trai (nhưng bằng giác quan phụ nữ, em vẫn biết) mà toàn lôi con bé cháu ra làm lý do xin. Ví dụ như trc tết, xin ông anh mấy củ rồi (nhiều hơn cả tiền vợ chồng e biếu ông bà ăn tết) đến chiều 30 lấy cớ đưa con đi sắm tết, bắt ông anh đưa 1 củ. Trong khi, tiền lo tết, em phải lo bằng lương của em, chồng đến chiều 30 mới có tiền về, quần áo của em, em còn chẳng sắm đến 500k/bộ .
Chồng em c không phải không hiểu nhưng ông ấy thấy số tiền nhỏ thì c kiểu tặc lưỡi cho anh em, theo kiểu anh em phải giúp đỡ nhau. Nhưng e thấy ko ổn, vì một vài lần còn nhắm mắt dc nhưng cả năm như thế thì em ấm ức. Trước khi vợ chồng emlấy nhau, em chồng cũng kiểu ăn tiêu nhiều hơn kiến được như thế nên nợ đìa ra, bố mẹ chồng em phải bán 1 suất đất, ông anh trả hộ 200tr rồi.
về tài chính e quan điểm như thế này:
1. E chỉ có trách nhiệm với bố mẹ và con em đẻ ra, còn lại anh en họ mạc, chỉ là tình thân, có điều kiện thì giúp đỡ, chứ ko phải là trách nhiệm, em còn đang đi cày trả nợ đây thì làm sao đi nuôi báo người khác đc. Mà e còn đang bầu bì, treo chân xác định nghỉ không lương mấy tháng, nghỉ đẻ 6 tháng coi như năm 202, em ko có thu nhập.
2. Vay ra vay, xin ra xin. Vay thì phải trả
3. Mọi khoản vay, xin phải xem đối tượng. Nếu đầu tư làm ăn, học hành, phát triển bản thân thì sẽ xem xét chứ ăn tiêu thì em ko đồng ý
Hiện tại chồng em ko biết em biết chi tiết, em có đôi lần nói thì nói bóng gió thôi, thì chồng em bảo em nhỏ nhen. Các bác cho em hỏi:
a. Em đúng hay em ích kỷ thật?
b. Nếu em đúng, em nên làm gì để chồng e hiểu và thay đổi hành vi.
Cứ khi nào em kết rực người là tạch cụ êyChắc cụ kết rực người mới cam chịu vậy nhỉ![]()
