Vụ này hiếm mợ ây. Bọn em phần đa za chưởng nên chỉ cần thoèn theo lái mà gái thời theo ckVk nhà ng ta nữa
Vụ này hiếm mợ ây. Bọn em phần đa za chưởng nên chỉ cần thoèn theo lái mà gái thời theo ckVk nhà ng ta nữa
Thế quái nào mà nó còn nghĩ ra mua 2 thẻ tặng 1 thẻ mới kinh cụ ah, chắc xem quảng cáo nhiều. Hỡi ôi nó đâu có biết thằng bố nó mua mấy cái hộp thẻ pokemon đấy giá cao gấp mấy lần giá nó bán. Em thầm nghĩ sau này lớn lên mà mày buôn bán kiểu đấy thì đưa cả nhà ra đê luôn con ạHic, con nhà tông.



Siêu bơRiêng về ý thức kiếm tiền và quý trọng đồng tiền thì con nhà em có gen bẩm sinh từ bé chứ bố mẹ không bắt, không ép và cũng không phải vì chúng nó kiếm tiền để mưu sinh. Đứa đầu nhà em từ sinh viên năm 2 đã làm thêm đủ thứ từ bưng bê ở quán cà phê, gia sư. Nó còn lấy cả đồ chơi của em mang cho bé nhà người ta để dỗ dành bé kia học hành thế mà ở nhà nó lại không dạy được các em. Đứa thứ 2 thì học hành tối ngày nhưng cũng chịu khó làm thêm khi nghỉ hè và vào dịp Tết, năm rồi con nhà em gần như không ăn tết cùng gia đình, có ngày nó làm tận 16 tiếng vì dịp tết làm lương cao (90-120k/giờ).
Ông ku con nhà em mới làm em ngỡ ngàng. Hồi lớp 5 trường tổ chức hội chợ, em bấy nó cầm mấy hộp Pokémon đi, tưởng con mang đến trường chơi ai ngờ nó mang đến trường để bán. Nhìn con hết ngồi bày bán hàng rồi lại đứng dậy đi mời chào từng bạn hỏi có mua thẻ pokemon không mà em rớt nước mắt. Sau nó còn nhờ thằng bạn thân đi bán cùng để bán được nhiều, gần trưa thấy nó còn bảo với thằng bạn là tầm này gần tan hội chợ rồi, phải hạ giá xuống hoặc mua 2 thẻ tặng 1 thẻ thì mới bán hết được. Cuối cùng chúng nó cũng bán hết, xong em còn thấy nó cho thằng bạn 50k tiền công bán hàng![]()
Nó chơi chán rồi mang thanh lý thu một phần vốn về cũng là 1 cách làm ăn đấy ạ. Không có cái hội chợ đấy thì khó thanh lý lắmThế quái nào mà nó còn nghĩ ra mua 2 thẻ tặng 1 thẻ mới kinh cụ ah, chắc xem quảng cáo nhiều. Hỡi ôi nó đâu có biết thằng bố nó mua mấy cái hộp thẻ pokemon đấy giá cao gấp mấy lần giá nó bán. Em thầm nghĩ sau này lớn lên mà mày buôn bán kiểu đấy thì đưa cả nhà ra đê luôn con ạ![]()

Có đứa luyện được chồng gấp chăn à? Chị mấy chục năm toàn chăn gối gọn gàng rồi mới ra khỏi nhà chứ để chồng con chị thì chắc ko thèm gấp. Luyên được mỗi bé nhị dọn phòng nó sạch đẹp.Em yêu cầu làm mỗi bài trên lớp tử tế thôi thì nó đã làm rồi nên không còn gì để nói nữa. Mà ngày nào cũng mắng thì thành nói chuyện thông thường luôn rồi. Nhà em chúng nó bày phòng nó em mặc kệ, bày phòng khách thì lâu lâu em mới bảo dọn. Em không nghĩ chúng nó lười, nó không chú ý cái mình chú ý thôi, nên nếu không quá đáng quá thì em cũng kệ, dù sao đời nó là của nó, sắp 18 rồi.
À em cũng không bao giờ gấp chăn chị ạ, mắng mãi chồng em mới nghe![]()
Thế này yên tâm quá còn gì còn lo nó tăng động.Riêng về ý thức kiếm tiền và quý trọng đồng tiền thì con nhà em có gen bẩm sinh từ bé chứ bố mẹ không bắt, không ép và cũng không phải vì chúng nó kiếm tiền để mưu sinh. Đứa đầu nhà em từ sinh viên năm 2 đã làm thêm đủ thứ từ bưng bê ở quán cà phê, gia sư. Nó còn lấy cả đồ chơi của em mang cho bé nhà người ta để dỗ dành bé kia học hành thế mà ở nhà nó lại không dạy được các em. Đứa thứ 2 thì học hành tối ngày nhưng cũng chịu khó làm thêm khi nghỉ hè và vào dịp Tết, năm rồi con nhà em gần như không ăn tết cùng gia đình, có ngày nó làm tận 16 tiếng vì dịp tết làm lương cao (90-120k/giờ).
Ông ku con nhà em mới làm em ngỡ ngàng. Hồi lớp 5 trường tổ chức hội chợ, em bấy nó cầm mấy hộp Pokémon đi, tưởng con mang đến trường chơi ai ngờ nó mang đến trường để bán. Nhìn con hết ngồi bày bán hàng rồi lại đứng dậy đi mời chào từng bạn hỏi có mua thẻ pokemon không mà em rớt nước mắt. Sau nó còn nhờ thằng bạn thân đi bán cùng để bán được nhiều, gần trưa thấy nó còn bảo với thằng bạn là tầm này gần tan hội chợ rồi, phải hạ giá xuống hoặc mua 2 thẻ tặng 1 thẻ thì mới bán hết được. Cuối cùng chúng nó cũng bán hết, xong em còn thấy nó cho thằng bạn 50k tiền công bán hàng![]()
Ối giời ơi, chị bị OCD ngăn nắp, nhà mà bừa ko chịu được ấy. Chồng em ngoan thật mà bị vợ làm hỏngCó thể mình nghiêm trọng hoá chuyện nhỏ chứ đến lúc cần chúng nó làm tuốt ấy, phải là chỗ nó làm chủ, nó quyết định, nên em mới muốn cho đi exchange.
Trẻ con học hành khi chú ý khi không cũng bình thường, nhưng em thấy phải kiềm chế điện tử vì gây nghiện.
Em luyện chồng không được gấp chăn chị ơi, mất cả năm ấy ạ![]()
Uh thế mới khổ. Chị có 2 cụ bác sĩ nuôi lớn chị từ bé là bà nội và mẹ nên nhìn đâu cũng thấy vi trùng.Chồng em cũng OCD mà giờ khỏi rồi, chị muốn chữa không em giúp
Nhà chị chị gọn gàng nhất à?
Sợ nhất mẫu gấu có bụi trong mắt nên nhìn đâu cũng thấy sạn. Mẫu này chuyên super soi. Khi xem ảnh chuyên Vietcombank. Nghĩa là dùng 2 ngón banh ra để xemKhổ thân chị, ai thích gọn gàng người đấy vất vảBt em cũng không bừa bộn, nhưng cũng không tự đi tìm việc nhà để làm, cần mới làm thôi.

Chị bị kiểu nhìn hạt bụi hoặc cái gì không ngăn nắp là ngứa mắt, rửa tay xà phòng ở nơi công cộng vẫn ko yên tâm phải xịt cồn ấy, nên lúc nào trong túi cũng có chai cồn từ hồi chưa covid. Sạch quá cũng khổ nhưng nó là bệnh gia truyền nhiều đời rồi.Khổ thân chị, ai thích gọn gàng người đấy vất vảBt em cũng không bừa bộn, nhưng cũng không tự đi tìm việc nhà để làm, cần mới làm thôi.
Cụ đã bao giờ vứt thật chưa? Em hỏi thật. Em có con bé lớn siêu bừa.2 đứa nhà e bàn học sách vở e cho thời gian dọn, rồi hẹn giờ kiểu xe 5 tạ của phường đi thu bàn ghế chiếm vỉa hè, đến giờ k dọn gọn là all in ra túi rác nên chúng nó sẽ thu vén tương đối gọn gàng, rồi sau đó bày bừa thì lại có deadline tiếp theo![]()
Bọn nhà e biết bố mẹ nói dc là làm dc nên chưa bao giờ dám vi phạm nên tính đến giờ thì chưa vứt mợ à. Nhưng cần thì cũng vứt cẩn thận chứ k ngại ngùng gì cả, tất nhiên sẽ để riêng túi để nó có thể sửa saiCụ đã bao giờ vứt thật chưa? Em hỏi thật. Em có con bé lớn siêu bừa.

Vâng, con chị đại đấy 2x tuổi rồi nên chắc khó để em luyện ông 5 tuổi. Thằng nhõi đi học chắc cô dạy nên biết cất đồ chơi rồi.Bọn nhà e biết bố mẹ nói dc là làm dc nên chưa bao giờ dám vi phạm nên tính đến giờ thì chưa vứt mợ à. Nhưng cần thì cũng vứt cẩn thận chứ k ngại ngùng gì cả, tất nhiên sẽ để riêng túi để nó có thể sửa sai![]()
2 đứa nhà e đến giờ thì nó vẫn sợ mẹ nể bố nên vẫn trong khuôn khổ 1 cách tương đối. Nhất là những vấn đề xã hội thì có vài vụ e bấm chuẩn nên chúng nó k cựa dcVâng, con chị đại đấy 2x tuổi rồi nên chắc khó để em luyện ông 5 tuổi. Thằng nhõi đi học chắc cô dạy nên biết cất đồ chơi rồi.
Tại anh thấy thằng này nó ngồi học cứ nhấp nhổm ấy, đang ngồi tự nhiên lại đứng dậy dê dắt bóng, đá vài phát mới yênThế này yên tâm quá còn gì còn lo nó tăng động.
Hai đứa lớn nhà em thì từ cấp 3 một đứa bán bài ôn luyện những môn nó điểm A+ như history và bussiness online 6-7 usd/ 1 lần load và vẽ hình in trên Tshirt và cốc uống nước tất cả bán online thu tiền trên PayPal từ bon Tây. Con bé nhị thì vẽ hình và in sticker / áo phông bán facebook với bạn, bọn này tầm hoạt động mới ở Viêt nam. Thấy cũng lúi húi ship và thu tiền.
Chuyện kiếm tiền ko phải mục đích chính nhưng việc các con chủ động và yêu lao động, sáng tạo em rất khích lệ.


Mẹ dạy thì con khéo bố dạy thì con khôn.bố mẹ là tấm gương tốt nhất cho con thấy.ai đều mong con mình sau này tài giỏi thành đạt..trước tiên em giáo dục con thành người có đạo đức tốt trước như thế sau này dù con có thành đạt hay không con mới thấy CS có ý nghĩa.Như 2F1 nhà e còn bé lắm, nên chưa có học hành, thi cử, điểm chác gì cả. Điều em hiện tại khá hài lòng là em tạo đc cho các con niềm yêu thích thể dục, em cứ bảo con từ ngày tấm bé là tập thể dục cho cao khoẻ, và 2 năm nay, buổi tối em sẽ dành ít nhất 30p-1h, đi bộ thể dục, chạy và vận động nhẹ nhàng cùng con, chỉ trừ hôm mưa và hôm lạnh dưới 10độ thì mẹ con mới nghỉ ko đi. Giờ nó đi quen rồi, có hôm em mệt hoặc nhà có khách các con vẫn nhắc là mẹ ơi, nay không đi thể dục ah?
Thứ 2 là em thấy các con yêu âm nhạc, cái này là em cũng hay mở nhạc cho con nghe, rồi mỗi đêm đi thể dục, từ ngày con 2tuổi, em luôn hát cho con nghe rất nhiều bài hát, hồi ý em chỉ hát bài hát thiếu nhi thôi, và bây giờ em thấy nó thích đủ các thể loại, cả nhạc đỏ, nhạc vàng ạBan đầu đang mở ipad của e học tiếng Anh, em làm việc nhà hoặc nấu ăn, lúc sau thấy con mở KROK mấy bài mà nó còn chưa nghe bao giờ. Em hỏi con là con thích bài ấy ah, nó bảo đúng, thế là em mở cho nghe. Nghe một vài lần thì em thấy nó cứ nhẩm nhẩm lời hát theo. Một số bài, con còn hát đc KROK ạ (đang đòi mẹ tập Chờ Đông, Gặp nhau giữa rừng mơ, Chim trắng mồ côi
, có hôm thì thấy nó tự mở KROK bài Tiến quân ca, Một vòng VN, Việt Nam ơi hát nữa
). Bạn bé thì nhớ lời và hát theo là chính, còn bạn anh cũng biết mặt chữ và lời cơ bản.
Em chẳng cần cho con đi học hát đâu, chỉ cần nó thích, nó nghe và hát vậy là đc rồi, có tiếng hát cho đời thêm vui vẻ là đc.
Quê em đời cha, ông của em thì luôn quan điểm việc nhà là việc của phụ nữ, em thì sẽ hướng con em là phải chia sẻ, giúp đỡ việc nhà với mẹ, với bạn gái, với vợ, dựa trên tình yêu thương. Nên việc con làm việc nhà là con sẽ làm với sự tự nguyện và vui vẻ, học hành, thể dục hay mọi thứ, em đều muốn con làm trong sự vui vẻ. Còn lại phải xem số phận nữa
Tư nhân mới lạ chứ cụ ah!Hay kiểu thế mới đi làm nhà nước được nhỉ? Em chỉ FDI và tư nhân nên không rõ các cụ mợ ạ. Em nghĩ ở nhà nước mà cái tôi to quá khéo bị đập te tua.