1. kinh tế đầy đủ
2. sức khỏe tốt
3. nhan sắc khá
4. tính tình ôn hòa, cả 2 đều có sự nhường nhịn nhau
theo e nhà cụ có 4 yếu tố đó
Em nghĩ còn 1 cái nữa rất cần thiết mà ít người đề cập: Ấy là nội lực, nghị lực con người, tạo nên cho người đó nét riêng đặc sắc, khiến bạn đời có sự nể trọng không dám coi thường. Điều này không hẳn là tham vọng hay lương cao tiền nhiều , hay mạnh mẽ đâu, mà nó là tính người ấy ạ. Em, ví dụ như chồng em ( và một số ít người em gặp), càng sống càng thấy yêu nể hơn vì họ có cá tính nhưng không phải theo kiểu sắc sảo ngồi đầu người khác mà kiên định, kiên trì một cách khiêm nhường theo đuổi mục tiêu hoặc để giữ lý tưởng sống . Em kém văn nên nói nghe nó hơi sách vở , nhưng cụ thể nó kiểu này, em 1 vài ví dụ nhé:
- Chồng em lấy em là bố mẹ chồng không thích, ông ấy vẫn quyết tâm , và bị từ mặt , bị đuổi ra ngoài tay trắng không nhà cửa dù đáng ra có nhà to đùng để ở, tiền thì đi làm bao năm đưa mẹ hết rồi. Về sống với em là còn tí tẹo đủ để làm đám cưới và thuê cái nhà. Mười mấy năm ở với nhau tình yêu bỏng cháy nó cũng nguội bớt, nhận ra những sự khác biệt nhất định khó thay đổi nhưng không vì thế mà bớt yêu vợ. Nhưng bởi đã chọn là thương, là không quay lại để chọn lại được, chỉ có thể nắm tay đi tiếp nên một cách tích cực, ông xã không bao giờ chê bai vợ cái gì, kiếm tiền bận rộn đến đâu thì về nhà thấy vợ làm gì là sà vào làm cùng, con cái tối nào cũng ngồi cùng dạy học , chơi cùng con các trò, rất hiếm khi về nhà mà mặc kệ vợ con còn mình ngồi chơi điện tử một mình. Dẫu có dán mắt vào cái đt thì cũng ngồi cạnh vợ con tham gia vào sinh hoạt gia đình. Việc tưởng nhỏ nhưng ít đàn ông làm được lắm, đây hắn làm với sự hào hứng nhiệt huyết đầy tình cảm . Ở cùng chồng em trưởng thành ra khối, từ người ăn quăng bỏ vãi không nề nếp em giờ gọn gàng ngắn năp như hắn, làm gì có kế hoạch từ đầu đến cuối. Hắn nhà em sống không phút nào vô nghĩa. Năm tới làm gì, kế hoạch 5 năm tới làm gì, hoặc ngày mai làm những việc gì đều có ghi chép, đánh dấu đã hoàn thiện hay chưa xong và bao giờ phải xong, kể cả từ việc lên kế hoạch tuần chạy bộ 2 buổi, đã lập là cứ thế làm và làm được 7 năm đều đặn rồi, 9h mới đi làm về thì cũng cố dành 30 phút chạy bộ cho đúng kế hoạch đặt ra. Với công việc cũng vậy .
- Em cùng gặp một số phụ nữ sống tươi vui không phụ thuộc, có nguyên tắc không dễ để ai dắt mũi những việc nhỏ nhặt nên cuộc sống của họ dẫu chả giàu cũng thoải mái thênh thang: dù bận đến đâu vẫn luôn gọn gàng xinh đẹp sạch sẽ, nhà cửa thơm tho , dạy con ngăn nắp như mẹ, biết hướng biết lái chồng chia sẻ mọi việc, chịu tìm tòi kiến thức để cập nhật việc học hành của con và định hướng con. Và luôn có sở thích riêng theo đuổi lâu dài không bỏ giữa chừng dẫu có thành công hay đem lại tiền bạc hay không. Chồng con ăn ngon thì họ cũng phải ăn ngon mặc đẹp hơn vì họ gánh nhiều trách nhiệm lặt vặt tốn thời gian hơn, hy sinh nhưng luôn có điều kiện chứ không phải vô nghĩa, họ vì chồng con đấy nhưng biết cách làm gia đình nhận thức và trân trọng cái hy sinh ấy mà đối xử tử tế lại, vì vậy rất ít khi em thấy họ rơi cảnh than vãn số phận không may mắn này kia. Họ thường là tươi mưởi, tràn đầy năng lượng tích cực , nghị lực không dễ bị khuất phục. Mình có cảm giác người phụ nữ ấy vừa là của gia đình nhưng cũng luôn là chính họ không lẫn lộn tầm thường, cuộc sống của họ không dễ bị chồng con tác động để vui buồn sướng khổ quá nhiều, họ biết chủ động mọi việc nhất là kiểm soát được tâm tính vui buồn. Em thấy không ít phụ nữ- chồng thiếu sót gì là họ hậm hực đau khổ, họ hoàn toàn nhận thức được vấn đề nhưng không dám giải quyết , lúc nào cũng lấn cấn ba phải, sợ nọ sợ kia, thậm chí đi thể dục cũng không dám vì sợ về muộn mẹ chồng mắng, không ai nấu cơm , không ai rửa bát, sống chung khổ mà không dám tìm cách ra riêng, cứ sống cuộc sống ấy hàng chục năm trong buồn bã than vãn mệt mỏi, gây tiêu cực cho khoogn khí gia đình và bản thân.
Em đã để ý rất nhiều. Con người muốn hạnh phúc rất khó bởi vừa phải biết sống cho người khác nhưng phải biết sống cho bản thân để được tôn trọng, không mất đi cái cá tính độc đáo của mình. Giữ được tình yêu cũng vậy thôi, ít nhất mình đừng để bản thân nhạt nhẽo, nhàm chán và ít giá trị , có vậy người bên cạnh thường là sẽ nể trọng mà muốn gắn kết và yêu thương mình hơn. Sự nể trọng và tình yêu thường đi đôi với nhau. Cuộc sống biến động lớn thì ít khi xảy ra, mà mọi sự thường từ những nếp sống, thói quen nhỏ bé hằng ngày khiến người ta yêu thương hay chán nhau.