Tốt cho thị giác và tuần hoàn máu não Mợ âyEm đi một mạch về nhà, còn kịp ngủ rồi cơ. Thế nào mà các cụ không mệt, vẫn uống trà, ngắm phố sau giờ làm nhỉ![]()

Tốt cho thị giác và tuần hoàn máu não Mợ âyEm đi một mạch về nhà, còn kịp ngủ rồi cơ. Thế nào mà các cụ không mệt, vẫn uống trà, ngắm phố sau giờ làm nhỉ![]()

Như khắc vào núi đánhưng không cả nể giống đàn ông

Mùa đông cũng có hoa đùi bên lò sưởi củi, đang mốt ở những thành phố miền BắcVào hè ngôn ngữ OF là ngắm hoa đùi. Mùa này lạnh, chắc ngắm người đẹp, cảnh đẹp nói chung, đúng không ạ
![]()

)Thứ nhất em nghĩ nếu nhiều thì cần có cơ quan độc lập. Ví dụ lựa chọn nhà thầu và đàm phán giá thì có bộ phận mua sắm tập trung chả hạn.Kiểm soát rủi ro thị trường thì kiểm soát được nhưng kiểm soát rủi ro con người thì cực khó mợ ạ. Khi con người không trung thực thì họ đã cài cắm từ lúc khái toán rồi dự toán. Ví dụ như san lấp thôi, giá nhà nước san lấp cho 1m3 đất chặt là 135.000 đ/m3 họ lập dự toán đúng thế và mở thầu 110.000 đ/m3 là mình gật rồi nhưng thực chất khi em đàm phán lại chỉ có 45.000đ/m3 thôi.
Có cách hạn chế rủi ro là từ nhỏ tới to mình đều tham gia đàm phán và giám sát nhưng nhiều việc và khoảng cách địa lý làm sao mình làm được. Chỉ cố gắng tìm những con người trung thực nhất có thể.
Sau này nhìn lại, những người ăn vặt kiểu đó không khá lên tí nào mà ngày càng kém đi vì người sử dụng lao động truyền tai nhau không ai tuyển dụng họ nữa. Cậu giám đốc chi nhánh của em lúc đó sau này nhờ quan hệ chạy vào chân giám đốc cảng màu mỡ. Chủ tịch TCty đó trước khi ký quyết định hỏi em mày có biết nó không em bảo biết biết, thằng này giỏi lắm hai bàn tay trắng của nó làm cho em thêm một đống nợ. Thế là cậu ta tạch !
thực tế thì để tỉa tót ít tiền cty chắc không khó, cty nào cũng vậy. Với làm lớn thì số lọt qua kẽ tay cũng ko ít. Nhưng coi như nếu ko vượt quá ngưỡng thì cũng là % thất thoát chấp nhận đc.Em ko làm sếp to nhưng em làm nhân viên bướng. Cty cũ em làm là TĐ nhà nc cũng to lắm lắm mà em cãi từ chủ tịch tới Ban TGĐ mà may quá ko bị ai tát cho phát nàoTiếc gì đâu, bây giờ em vẫn hào sảng mà. Đất thời đó rẻ bèo, em nộp ngân sách giá có hơn 600.000 đ/m2 làm hạ tầng vào nữa khoảng 1,35 triệu/m2. Qua thời kỳ khó khăn em bán chơi chơi đủ vốn rồi để đó đến giờ, không vay nợ nên giờ được giá thì bán không thì cứ để đó...
Tính em không thích nịnh nọt, em cực kỳ ghét đứa nào nói kiểu bợ đỡ nghe mà em cảm thấy ngượng ngượng. Lúc em trẻ có quyền cao, một lần phân chia dịch vụ cho đơn vị không đều, đang ngủ trưa ông giám đốc đơn vị bị thiệt gọi chửi bậy thẳng vào mặt. Em cú lắm giữa trưa sồng sộc lao thẳng tới ban nhân sự định một đập ăn ngay, dám láo với mình à. Đến cửa ban nhân sự em quay lại, ngẫm nghĩ hồi lâu vẫn cay cú nhưng họ chửi mình đúng thôi, cơm áo gạo tiền của họ cả mà mình không công tâm thì ăn chửi là phải. Em chỉ gọi lại bảo, anh nói thì đúng, em sửa nhưng lần sau mình là người có học, không lên hành sử hằn học và thô tục thế. Sau vụ đó nhiều người nể phục em phết.

Bên em opex chủ yếu là MHR/ utilisation ấy, thâm dụng lao động chứ ko phải kiểm soát vật tư, hao hụt, định mức mà chênh lệch thực tế nó có thể gấp 3 như cụ ấy nói * số lượng lớn đủ để người ta tậu ít la cái biệt thự chẳng hạn thì khác lắm em. Làm xây dựng thì hàng tỷ là số nhỏ. Trước đây làm cho công ty lớn, dưới triệu đô là chị không thèm hỏi vì mình phải chọn mẫu lớn. Giờ làm cho mình thì vài chục triệu cũng là lớnThứ nhất em nghĩ nếu nhiều thì cần có cơ quan độc lập. Ví dụ lựa chọn nhà thầu và đàm phán giá thì có bộ phận mua sắm tập trung chả hạn.
Thứ hai thì sếp to chỉ nên tập trung vào cái to thôi, còn cái nhỏ thì giao sếp nhỏ hoặc chấp nhận thất thoát chứ biết làm sao đc. Tuy nhiên ví dụ nếu có thể thì tham gia đàm phán e2e một hai dự án sau đó nắm đc vde có thể ở đâu và tình hình giá rổ các thể loại nó ntn để có thể đánh giá nhanh đc rủi ro và các vde.
Tất nhiên đây là em nói phét thếthực tế thì để tỉa tót ít tiền cty chắc không khó, cty nào cũng vậy. Với làm lớn thì số lọt qua kẽ tay cũng ko ít. Nhưng coi như nếu ko vượt quá ngưỡng thì cũng là % thất thoát chấp nhận đc.
Em có cty bé tí, thuê một bạn quản lý hết, em giao chỉ tiêu thôi, ví dụ doanh thu, chi phí, lợi nhuận mục tiêu ntn. Em kiểm soát thêm vụ phê duyệt thanh toán, định biên nsu và duyệt mức lương, xác định giá vốn, còn lại bạn ý tự quyết hết. Tất nhiên cty em bé tí, đã thế còn đơn giản nên em cũng kệ.
Giao khoán một số chi phí như team building, quà Tết KH cho rút tiền muốn làm gì thì làm ko cần báo cáo, miễn KH hỗ trợ, nvien vui là đc. Mặc dù bạn vẫn trình pan trc khi duyệt nhưng thực tế là em ko kiểm soát.
Vâng nên em nói phía trên là cần có thêm các bộ phận kiểm.soát. Tuy nhiên việc thất thoát em nghĩ khó tránh khỏi ạ. Vậy nên sếp vẫn cứ phải tham gia vào đàm phán và kiểm soát các vụ lớn nhất thôi. Còn lại thì vẫn phải giao chứ biết làm sao ạ, vì sức ng có hạnBên em opex chủ yếu là MHR/ utilisation ấy, thâm dụng lao động chứ ko phải kiểm soát vật tư, hao hụt, định mức mà chênh lệch thực tế nó có thể gấp 3 như cụ ấy nói * số lượng lớn đủ để người ta tậu ít la cái biệt thự chẳng hạn thì khác lắm em. Làm xây dựng thì hàng tỷ là số nhỏ.

Nóc nhà em từng phụ trách mua hàng cho tập đoàn BĐS có tên tuổi đây, đến ck của nóc nhà là e còn được chăm như bố đẻ, 30 Tết mà đối tác còn lên tận nhà làm gà cho nhà e, cám dỗ và lợi ích cực lớn đứng ở góc độ cá nhân.Bên em opex chủ yếu là MHR/ utilisation ấy, thâm dụng lao động chứ ko phải kiểm soát vật tư, hao hụt, định mức mà chênh lệch thực tế nó có thể gấp 3 như cụ ấy nói * số lượng lớn đủ để người ta tậu ít la cái biệt thự chẳng hạn thì khác lắm em. Làm xây dựng thì hàng tỷ là số nhỏ. Trước đây làm cho công ty lớn, dưới triệu đô là chị không thèm hỏi vì mình phải chọn mẫu lớn. Giờ làm cho mình thì vài chục triệu cũng là lớn![]()
Cái em nói là corporate governance, sau này thì các công ty đều chú ý chứ thời cụ Rừng thì hồng hoang chưa có. Mà nhà nước có lẽ có cũng khác Dn tư nhânVâng nên em nói phía trên là cần có thêm các bộ phận kiểm.soát. Tuy nhiên việc thất thoát em nghĩ khó tránh khỏi ạ. Vậy nên sếp vẫn cứ phải tham gia vào đàm phán và kiểm soát các vụ lớn nhất thôi. Còn lại thì vẫn phải giao chứ biết làm sao ạ, vì sức ng có hạn![]()
Purchasing là bộ phận thơm tho nhất rồi, ở công ty lớn thì nó chuyên xét thầuNóc nhà em từng phụ trách mua hàng cho tập đoàn BĐS có tên tuổi đây, đến ck của nóc nhà là e còn được chăm như bố đẻ, 30 Tết mà đối tác còn lên tận nhà làm gà cho nhà e, cám dỗ và lợi ích cực lớn đứng ở góc độ cá nhân.
Cho đến cuối cùng vẫn là con người thôi thông gia, cơ chế và con người mãi là câu chuyện Tom và JerryVâng nên em nói phía trên là cần có thêm các bộ phận kiểm.soát. Tuy nhiên việc thất thoát em nghĩ khó tránh khỏi ạ. Vậy nên sếp vẫn cứ phải tham gia vào đàm phán và kiểm soát các vụ lớn nhất thôi. Còn lại thì vẫn phải giao chứ biết làm sao ạ, vì sức ng có hạn![]()
Ban đấu thầu mua sắm (Và những ban kiểu này luôn trực thuộc TGD hoặc tới PCT luôn)Purchasing là bộ phận thơm tho nhất rồi, ở công ty lớn thì nó chuyên xét thầu![]()
Nóc nhà em phụ trách chung và phụ trách đấu thầu. Kể mà tham thì cũng thêm nhiều đấy, may mà em bảo thoải mái đi có gì về em nuôi.Vậy nên ta nói mệnh đủ tốt sẽ hội tả phù hữu bật xương khúc sáng loà, bằng không gặp toàn tiểu yêu đâm chọt thì coi như quân tử không gặp địa lợi, nhân hoà.Cho đến cuối cùng vẫn là con người thôi thông gia, cơ chế và con người mãi là câu chuyện Tom và Jerry
Tiếc quá cụ ko tuyển nvien cho em xin chân, gì chứ cứ đc phân cái nhà thì em ngoan ngay ạThế là tốt đấy mợ ạ, bọn nó cãi em như mổ bò cả ngày, em để cho bàn thoải mái nhưng cũng có những việc em bảo làm đi đây không phải là việc mang ra bàn được. Có những việc nếu không ở vị trí bao quát toàn bộ thì không hiểu tại sao lại phải làm thế. Còn nhân viên được việc lương bổng thấp thì em tạo điều kiện cho vay tiền mua nhà không lãi ( Tạm ứng chẳng hạn), cống hiến nhiều nữa thì cho mua lô đất giá gốc rồi bán đi kiến đôi tỷ thêm vào mà mua nhà. Phải sống đủ lâu với em mới hiểu chứ nhân viên nào mới gặp em mà đòi tiền tiền thì thôi... Em rất thích ông gián đốc đơn vị nào chiến đấu vì quyền lợi nhân viên, ghét ông nào bo bo thu vén cho bản thân. Ở trên nhìn xuống biết ngay ấy mà.
Trước em đi đơn vị, ông nào to như Sài gòn, Hà nội, Hải phòng, Vũng tàu không đưa phong bì là em đòi tiền chú nó giàu mà. Những đơn vị nhỏ thì em bao, ăn em cứ gọi rượu tây đắt điền cho chúng nó ăn uống thỏa thích rồi ký sổ để đơn vị báo nợ cho TCty. Đơn vị nhỏ đưa tiền em không lấy thì khóc sợ mình giận, để họ vui em lấy rồi tặng lại cho công đoàn.
Hồi ấy đến buồn cười, có ông giám đốc đơn vị bị cắt chức thì fax ra bản fax dài liệt kê đưa ai phong bì, bao nhiêu tiền rồi xin lại tiền đã đưa. May là em không có trong danh sách đó.

Vậy nên ta nói mệnh đủ tốt sẽ hội tả phù hữu bật xương khúc sáng loà, bằng không gặp toàn tiểu yêu đâm chọt thì coi như quân tử không gặp địa lợi, nhân hoà.
Hồi trẻ trâu e cứ nghĩ là e giỏi giang hoành tráng cân cả thế giới không gì không tính ra cơ. Nhớn tí mới biết tổ tiên gánh còng lưng bao bận dẫm hầm chông và vận mệnh là một cái gì đấy phải tôn trọng.Đúng là nhớn rồi đỡ ngâu cụ nhỉ, mà em nghĩ tinh ăn mù làm như mình là sướng.Hồi trẻ trâu e cứ nghĩ là e giỏi giang hoành tráng cân cả thế giới không gì không tính ra cơ. Nhớn tí mới biết tổ tiên gánh còng lưng bao bận dẫm hầm chông và vận mệnh là một cái gì đấy phải tôn trọng.
Ui giờ cũng chưa chuẩn chỉnh mấy đâu chị ơiCái em nói là corporate governance, sau này thì các công ty đều chú ý chứ thời cụ Rừng thì hồng hoang chưa có. Mà nhà nước có lẽ có cũng khác Dn tư nhânchứ tư nhân Vn giờ cũng chặt chẽ lắm rồi
khối cty sau khi thành khủng long rồi mới xây bờ đắp đập đó chị.À thì dần dần chứ. Mới bước ra khỏi hồng hoang từ chục năm nay, mà nói chung vẫn còn hoang dã từ ông chủ 🥲Ui giờ cũng chưa chuẩn chỉnh mấy đâu chị ơikhối cty sau khi thành khủng long rồi mới xây bờ đắp đập đó chị.
Mọi biện pháp đều là hạn chế rủi ro, hạn chế thất thoát mà thông gia, hoặc kiểm soát ngưỡng. Chứ làm sao mà có gì triệt để đc ạ.Cho đến cuối cùng vẫn là con người thôi thông gia, cơ chế và con người mãi là câu chuyện Tom và Jerry

Em thích chỗ "mình ko thẹn với mình", vì bản tính em ngỗ ngược, rất nhiều thứ ko theo chuẩn mực XH, nhưng em có quan điểm về đạo đức, giá trị và các ngưỡng giới hạn của bản thân để tuân thủ. Nên thường em ko quan tâm ng khác nghĩ gì hay nói gì, chỉ quan tâm rốt cuộc mình có thấy okie hay ko thôi.Cuộc sống có thăng trầm, có lên voi xuống chó, có uất ức có hoan hỉ, có công bằng cũng đầy dẫy bất công nhưng cứ sống tốt các cụ ạ, ai nghĩ gì chả quan trọng, khen chê cũng chả quan trọng, quan trọng là mình không hổ thẹn với lòng mình là được.
Công bằng thì em là sếp từ lúc rất trẻ, có hống hách và ngang ngược, có tài năng và thô thiển nhưng em không làm điều ác với ai. Đào tạo được những đứa khá trưởng thành bây giờ chúng nó làm sếp to, sếp nhỏ của ngành em làm trước đây. F1 nhà em vào ngành em làm trước đây. Mới đi làm được vài năm nhưng được các cô, chú ngày đó dậy dỗ khá nhiều và nghiêm khắc như em dậy chúng nó ngày đó nhưng được là có khóa học nào tốt ở âu mỹ cũng được cử đi mặc dù cháu nó chưa đóng góp được gì nhiều. Sống tốt đâu có thiệt thòi phải không các cụ mợ !
Chúc các cụ/mợ ngon giấc !